1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

(¯¯`·.¸(¯`·.º-:¦:-† Chong chóng ¤°``°¤ Cây ¤°``°¤ Lá ¤°``°¤ Gió †-:¦:-º.·´¯)¸.·´¯¯)

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi Xuân Hiếu, 21 Tháng mười một 2009.

  1. Xuân Hiếu Phạm Xuân Hiếu

    Số bài viết: 2,124
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    mình thấy cái box truyện này để ko lâu rùi, nên F5 nó tí xíu, bài này cũng có trên nhiều 4rum từ lâu rùi, 1 câu chuyện cũng xưa nhưng ko phải là 1 câu chuyện nữa, mình post bài này lên mấy pác mod thấy cho vào box chỗ nào dc thì cứ di chuyển nha
    1.
    †™Ç¶—¶øng Ƕ—¶óng & Gió™†


    " Cậu lúc nào cũng quay mãi thế à? " Chợt gió hỏi chong chóng.

    " Ừ, có lẽ vậy!! " Chong chóng đáp.
    "Vì cậu thổi nên tớ phải quay! "

    " Vì tớ sao?? " Gió ngạc nhiên.

    " Vì cậu. Vì cậu mà tớ quay, cũng vì cậu mà tớ sống. " Chong chóng trả lời. " Nếu tớ không quay thì tớ là một cái chong chóng chết!! "

    " Nếu. . . nếu có một ngày. . . tớ không ở bên cậu nữa. . . " Gió ngập ngừng.

    " Tớ không biết. Trên đời này có vô vàn ngọn gió và vô vàn chong chóng. Bình thường thì chong chóng cần gió. Gió như là nguồn sống của chong chóng. Chong chóng thiếu gió, chong chóng không còn sức sống nhưng gió thiếu chong chóng thì gió vẫn vậy. " Chong chóng nhẹ nhàng trả lời gió.

    " Ừhm. Có lẽ!! " Gió đáp, với tất cả sự thờ ơ.


    [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif] [/FONT][FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]
    [IMG]





    Chong chóng hiểu hết tất cả. Rằng một ngày kia, gió sẽ chán chong chóng. Rằng chong chóng sẽ già đi theo thời gian nhưng gió thì không. Rằng ngày đó đã sắp đến rồi. Chong chóng thở dài. Chong chóng sắp già mất rồi. Hai ngày, chong chóng không được gặp gió. Có lẽ là chong chóng nhớ gió. Rồi. . . Trời gió lên, chong chóng quay. . . Gió đến rồi!! Gió vẫn thế, vẫn thờ ơ và vô tình. Chong chong nhìn gió, không tin vào mắt mình. Gió, là gió. . . Nhưng đáp trả lại sự nhiệt tình của chong chóng chỉ là một làn gió nhẹ, đủ để chong chóng rung động.


    [/FONT]


    [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]" Tớ phải đi! " Đột ngột gió lên tiếng.

    " Cậu phải đi à?? Cậu đi đâu!?? " Chong chóng hỏi, trong hoảng loạn.

    " Xa lắm, họ rủ tớ đi, các cơn gió khác!! Chúng tớ phải đi, vì sắp đến mùa khô rồi!!"

    " Thật sao?? " Điều chong chóng lo sợ cuối cùng cũng tới. " Cậu có về không!!? "

    " Thế cậu có đợi không? " Gió hỏi lại.

    " Tớ đợi. Chỉ cần cậu nói có về là tớ tin cậu có về!! " Chong chóng lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng có niềm tin tuyệt đối vào người khác.

    " Ừh. Nếu cậu đợi thì tớ sẽ về!! " Gió đáp.

    " Cậu sẽ về thật chứ?? Khi nào thì cậu về?? "

    " Nhanh thôi, khoảng năm mười ngày gì đó!! " Gió trả lời. " Tin tớ nhé!? "

    " Tớ tin cậu, cậu đi đi!! Tớ sẽ chờ!! Cậu sẽ về, sẽ mang cho tớ bông hoa màu tím chứ?? " Chong chóng nói, lòng lại nhen lên niềm hy vọng.

    " Chắc chắn!! Hoa màu tím nhé!! " Gió khẽ cười.

    Chong chóng không nói gì cả, chỉ biết lặng nhìn gió đi.

    [/FONT]

    [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]


    [IMG]





    Rồi gió đi. Chong chóng ở lại và chờ đợi. Chờ mỏi mòn. Một ngày, hai ngày. Một tuần, hai tuần. Rồi một tháng, hai tháng. Gió vẫn không về. Chong chóng vẫn đợi. Chong chóng tin gió. Tin vào lời hứa của gió. Năm đó, khô hạn, nắng nóng. Trời lặng không chút gió. Mọi người đã đi đến vùng khác. Riêng chong chóng vẫn ở mãi nơi này. Chong chóng sợ nếu mình đi thì khi gió quay về sẽ không gặp. Chong chóng sợ không gặp được gió.





    Cậu ấy sẽ về!! Cậu ấy hứa rồi mà!! Cậu ấy bảo nếu mình đợi thì cậu ấy sẽ về!!



    Mình phải tin vào cậu ấy!! Cậu ấy không lừa mình!! Cậu ấy không nói dối!!


    Phải tin, ai nói gì mình mặc kệ!! Cậu ấy sẽ về!! Phải tin tưởng!! Phải tin. . .


    Cứ thế, chong chóng đã đợi hơn mười năm!! Chong chóng vẫn cứ tin, chong chóng vẫn cứ đợi, chong chóng vẫn cứ hy vọng!! Màu vàng cam ngày xưa, giờ chỉ là một màu bàn bạc, màu của thời gian, màu của sự chờ đợi. Nhưng chong chóng vẫn đợi!!

    [IMG]

    [/FONT] [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif] [/FONT][FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]
    [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]

    [/FONT]



    Rồi một ngày kia. Đã có người phát hiện ra chong chóng. Là một cơn gió. Trời gió lên, chong chóng quay. . . Gió!? Chong chóng quay, chong chóng lại tràn đầy sức sống nhưng. . . đó không phải là gió, chỉ là hơi từ miệng một cô bé. " Gió ở đâu?? " Chong chóng tự hỏi. Có lẽ gió đã quên chong chóng rồi, có lẽ bây giờ gió đang ở bên một chong chóng nào khác. Có lẽ là thế. Nhưng. . . gió đã hứa là sẽ về với chong chóng rồi kia mà. Cô bé vẫn đang thổi. Chong chóng quay nhưng chong chóng không hạnh phúc. Đây không phải là gió của chong chóng. Đây không phải là cơn gió mà chong chóng đã chờ đợi suốt mười năm. Gió của chong chóng khác, gió của chong chóng tuy vô tình nhưng khi làm chong chóng quay lại có cảm giác khác. Không, không phải!! Không phải gió của chong chóng. Chong chóng không muốn quay vì cô bé. Chong chóng chỉ muốn quay vì gió thôi. Nhưng cô bé cuối cùng cũng vứt bỏ chong chóng như cơn gió kia đã từng làm hồi mười năm trước.


    [/FONT]

    [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]


    [IMG]





    Chong chóng lại trơ trọi một mình. Lại tiếp tục héo hon vì chờ đợi. Lại tiếp tục hy vọng vài lời hứa của gió. Mười năm rồi. Chong chóng cứ thế chờ đợi trong vô vọng. Chong chóng chỉ mong gặp được gió, dù chỉ một lần thôi cũng được. Gặp để lòng chong chóng thôi day dứt. Ngày ấy chong chóng không dám nói. Chong chóng sợ. . .

    Gió à!! Cậu về đi!! Tớ vẫn đang chờ cậu!! Vẫn đang chờ!!



    Tớ nhớ cậu lắm!! Cậu đang định bỏ rơi tớ đấy à??


    Đừng làm vậy nhé!! Bỏ rơi người khác là không tốt đâu!!



    [/FONT]
    [IMG]
    [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]



    Liệu có ai hiểu tại sao gió lại bỏ chong chóng?? Gió sợ, sợ tính cách ương bướng, thích cái mới của mình làm chong chóng tổn thương. Nhưng gió làm vậy đã để chong chóng tổn thương nặng nề hơn. Gió đã làm chong chóng phí hoài cả đời mình để chờ đợi. Gió ác lắm!! Chong chóng vẫn tin gió, chong chóng không trách gió, chong chóng có một niềm tin mãnh liệt.

    Gió có vị gì nhỉ?? Không ai biết.



    Gió có màu gì nhỉ?? Không ai biết.


    Gió có mùi gì nhỉ?? Không ai biết.



    Nhưng chong chóng biết. Gió có vị mặn của nước mắt chong chóng. Gió có màu bạc của thời gian và sự chờ đợi. Gió có mùi máu đang rỉ ra từ trái tim chong chóng.


    [/FONT]
    aaaa
    [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif] [/FONT][FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]



    Chong chóng không dám thừa nhận mình đã yêu gió. Nhưng đó vẫn là sự thật. Chong chóng yêu gió. Chong chóng chờ gió là để nói ra điều này để thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Mục tiêu của chong chóng chỉ có vậy. Chong chóng không dám mơ đến gió. Chong chóng không cần gió yêu chong chóng. Chong chóng chỉ cần gió về thôi. Liệu chong chóng có đòi hỏi cao quá không?? Mười năm sống trong hy vọng, mười năm con vịt cứ nghĩ mình là thiên nga, mười năm ảo tưởng, mười năm sống như người mộng du đã làm chong chóng không còn chút sức lực nào nữa. Chong chong không chịu nổi cái cảm giác ngột ngạt này nữa rồi.

    [/FONT]

    [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif] [/FONT][FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]
    [IMG]




    Không!! Mình phải sống, mình phải đợi!! Gió sẽ về!! Sẽ về mà!!

    Đã hứa!! Gió không nuốt lời đâu!!

    Nghe này chong chóng!! Yêu thương là tin tin tưởng!!

    Chong chóng yêu gió thì chong chóng phải tin gió chứ!!

    Gió sẽ trở lại!! Chút nữa thôi!! Cố lên nào chong chóng!!
    [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]


    Trời gió lên, chong chóng quay. . .


    Gió, là gió!! Là cơn gió đó!! Gió về rồi!! Chong chóng lại quay, chong chóng hạnh phúc!!



    " Dối trá!! Cậu bảo chỉ năm mười ngày!! " Chong chóng nghẹn ngào.

    " Xin lỗi, tớ. . . "

    " Đừng xin lỗi!! " Chong chóng hét lên. " Tớ không tha thứ cho cậu đâu!! Bây giờ và mãi mãi!! "

    " Nghe tớ giải thích, chong chóng!! Chấp nhận lời xin lỗi của tớ đi!! Tớ thực sự muốn quay lại với cậu nhưng sức khỏe của tớ không cho phép!! Tớ không thể đi đoạn đường xa như vậy để về với cậu được, gần 400 km!! Tớ cũng nhớ cậu lắm!! Tớ. . . tớ cần cậu chấp nhận lời xin lỗi này!! "

    " Cậu bỏ tớ hơn mười năm, rồi bay giờ trở về xin lỗi là xong hết sao?? "

    " Tớ đã thực hiện lời hứa với cậu rồi mà!! " Gió yếu ớt đáp.

    " Lời hứa!? Thế cậu có nhớ cậu hứa gì không?? "

    " Tớ không còn nhiều thời gian nữa!! Tớ không biết có thể tìm cho cậu bông hoa màu tím không!! Tớ sẽ cố!! Nhưng sợ không kịp!! Tớ sắp chết rồi!! " Gió nói, nhẹ nhàng như tuyết rơi.

    Hả?? Cái gì?? Không còn nhiều thời gian nữa!? Sợ không kịp!? Sắp chết??

    Chong chóng không tin!! Không phải!! Sao gió có thể chết được!?

    " Cậu . . . mà chết thì tớ phải làm sao!? "

    " Xin lỗi, tớ thực sự không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này!! Nhưng..." Gió nói mà cố không để giọng mình khác đi.

    " Cậu mà bỏ rơi tớ là không bao giờ tớ tha thứ cho cậu đâu!! " Chong chóng hét, giọng lạc đi. " Tớ yêu cậu!! "

    " Trước đây tớ luôn phân vân liệu cậu có yêu tớ không!! Bây giờ thì tớ xác định được rồi!! Tớ về không uổng phí!! Bông hoa màu tím, tớ sẽ tìm, chờ nhé!! "

    " Không!!! Tớ không để cậu đi đâu!! Tớ sợ lắm!! Cậu đừng để tớ lại một mình, tớ sợ lắm!! " Chong chóng nói trong nước mắt.


    " Tớ không bỏ cậu đâu!! Tớ đã về rồi kia mà!! Một chút thôi!! Về ngay!! " Gió khẽ hôn lên chong chóng. Rồi lại đi. Rồi lại bỏ chong chóng.

    [/FONT][/FONT]

    [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif] [/FONT][FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]
    [FONT=tahoma,arial,helvetica,sans-serif][IMG][/FONT]




    Chỉ còn lại một mình chong chóng. Chong chóng không thể giữ chân được gió. Gió quen tự do rồi.
    Cơn gió không dừng chân nơi đây. . .

    Xin lỗi cậu nhiều lắm. chong chóng!!! Tớ không muốn cậu đau khổ vì tớ!!

    Trên đời này còn nhiều cơn gió nữa mà!! Đâu phải chỉ có tớ là gió!!

    Đừng khóc, thấy cậu khóc tớ đau lòng lắm!! Cậu đừng khóc!!

    Đừng vì tớ mà đau khổ, đừng vì tớ mà làm bất kì chuyện gì dại dột!!

    Tớ không muốn cậu thấy tớ chết!!

    Tớ sẽ chịu đau khổ một mình!! Tớ sẽ không để cậu tổn thương lần nữa đâu!!'

    Xin lỗi cậu, vì tất cả những gì tớ có lỗi!!


    Chong chóng lặng nhìn gió!!

    Cậu về để làm gì?? Cậu ác lắm!! Cậu làm vậy sao tớ vui được!?

    Thà cậu nói cậu ghét tớ, thà cậu nói cậu đã có chong chóng khác!!

    Thà là vậy!! Có lẽ tớ dễ chịu hơn bây giờ!!

    Chứ bây giờ lòng tớ đau lắm cậu biết không??

    Một câu nói dối như ngày xưa để tớ tiếp tục sống vui vẻ đối với cậu khó lắm sao??

    Chỉ là một câu nói để tớ yên lòng thôi mà!! Không được sao???

    [/FONT]
  2. SpK_ZiPPo Member

    Số bài viết: 453
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 16
  3. Xuân Hiếu Phạm Xuân Hiếu

    Số bài viết: 2,124
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    last nè ^^

    2.

    (¯¯`·.¸(¯`·.º-:¦:-† Chong chóng ¤°``°¤ Cây ¤°``°¤ Lá ¤°``°¤ Gió †-:¦:-º.·´¯)¸.·´¯¯)


    Chong chóng giấy:

    Ban công đầy nắng và gió. Cái ban công nhỏ xíu may mắn được giữ lại, ko bị đập phá trong lần xây dựng lại một ngôi nhà mới. 1 nhân vật trong truyện, Chong Chóng giấy, nằm khuất bên trong cái ban công ấy, cạnh 1 cái cây be bé.

    Gió ngày nào cũng đến bên Chong Chóng, chơi đùa, vờn lượn quanh Chong Chóng. Lúc ra về, còn để làm quà một ít Gió trong từng kẽ của 4 cái cánh tay xoay của Chóng. Gió đi, Chong Chóng ngừng quay. Rồi lại khẽ nhìn qua Cây bên cạnh, xem những chiếc lá đã thôi đùa với Gió hay chưa, hay vẫn còn lưu luyến xào xạc. Chóng ghét cái điều đó. Chóng luôn nghĩ Gió đến là dành cho riêng mình. Chóng ghét những ai dành Gió, và chóng buồn mỗi khi Gió ra đi.

    Lá:

    Nó nằm gần Chong Chóng nhất. Cũng là chiếc Lá xa cành nhất. nhưng chắc cũng đồng thời là chiếc Lá yêu cây nhất. Một tình yêu mãnh liệt, thầm lặng, và cả chịu đựng... Xung quanh Cây lúc nào cũng có rất nhiều chiếc lá khác. Bao quanh lấy Cây. Cây thì luôn dang cành giữ từng chiếc lá.

    Gió cũng thường hay đến bên Lá, an ủi, động viên, và thỉnh thoảng cũng đùa với Lá. Nhưng Lá luôn sợ gió. Sợ 1 ngày nào đó, Gió sẽ cuốn mình ra khỏi Cây, khỏi nơi mà Lá yêu nhất...

    Gió:

    Ngày nào Gió cũng đi khắp nơi để dạo chơi. Nhưng không bao giờ quên cái ban công nhỏ. Nơi đó, có Chong Chóng xinh, có Cây, và...có Lá... Giá mà Lá biết, Gió yêu Lá đến cỡ nào. Rằng Gió cũng bất lực khi nhìn Lá thầm lặng bên Cây. Mà Gió thì chẳng thể cho Lá biết Gió yêu Lá. Gió cứ cảm thấy, Lá luôn sợ Gió.

    Chong chóng là người bạn đáng yêu. Là lí do Gió “mượn đỡ” để thăm Lá. Vì Gió sợ Lá ngại, nên Gió luôn nói với Lá rằng Gió đến thăm Chong Chóng. Vì thế Gió quý Chóng, Chóng cư xử tự nhiên với Gió làm cho Gió đỡ ngượng vì Lá. Và Gió luôn để lại í “hơi gió” của mình cho Chóng làm quà.

    Chong chóng giấy:
    Cây nhỏ lại vừa được tưới nước. Chong Chóng cẩn thận né những giọt nước vương vãi, tránh cho chúng dính vào mình. Rốt cuộc thì Ghóng vẫn làm từ giấy, vì thế không muốn mềm nhũn ra thì tốt nhất không đụng đến nước. Mà có lẽ vì thế, chóng tuyệt nhiên không có nước mắt. Không rơi ra được 1 giọt nước mắt nào.

    Nước mắt là thứ chóng ganh tị với Lá nhất. Nhiều ngày, ngày nào Lá cũng khóc, cũng rơi nước mắt. Người ta tưới nước xong, Lá lại rơi nước. Giọt nước chảy từ trên xuống, gặp Lá, đọng lại, rồi lại nặng nề rơi khỏi Lá. Lá rũ xuống. Lá khóc. U dột. Khóc xong Lá lại tươi tỉnh, lại tiếp tục đeo bám lấy cây. Chóng tự hỏi Lá lấy đâu ra quá nhiều ý chí như vậy sau mỗi lần khóc. Vì thế, Chóng ganh tị. Ganh tị vì không khóc được. Ganh tị vì không đủ nghị lực. Nhưng hôm nay, chẳng còn ai để chóng ganh tị. Gió vừa cuốn Lá đi hôm qua. Và hôm nay, Gió không trở lại. Vậy mà, hôm qua, Chóng tuyệt nhiên không khóc, vì có khóc được đâu. Gió cuốn lá đi...Và Chóng không khóc...

    Lá:

    Bản thân mình cũng không biết rằng mình lại có nhiều nghị lực đến thế. Ngày nào cũng khóc, rồi lại nín. Và tiếp tục đeo bám cành. Nhưng hôm qua, buổi sáng vừa khẽ mình thức giấc, bỗng nhận thấy một chiếc lá vừa mới chào đời, Cây lại níu giữ thêm 1 chiếc lá. Và rồi Lá bàng hoàng nhận ra: mình không còn được Cây tiếp thêm 1 tí nhựa sống nào. Cây đã bỏ Lá.

    Gió lại đến. Lần này, Lá không còn sợ Gió nữa, bởi Cây đâu còn giữ Lá mà Lá phải sợ xa Cây. Gió đến nhẹ, nhưng Lá lắc mình thật mạnh. Lá muốn đi cùng Gió. Nhưng không biết Gió có bận ở lại cùng Chong Chóng không! Chính Lá cũng không ngờ, Gió ôm lấy Lá, nhẹ nhàng, ấm áp, đưa lá ra khỏi cây, nhẹ đến nỗi, Lá không cảm thấy đau gì nữa. Mà ngược lại, Lá thấy mình đang bay, tụ do và bỗng thấy...Lá yêu Gió.

    Gió:
    Hôm nay, mình lại đến ban công để chơi đùa với chóng ( nhưng thật ra là để nhìn lá). Thật bất ngờ, Lá tỏ ra rung động. Rồi Gió nhìn kĩ, thì ra, cây đã không còn giữ Lá. Gió muốn thổi tung cả Cây lên, muốn hỏi Cây rằng, sao lại thế với Lá. Nhưng lại ngại Lá buồn. Chong Chóng đang gọi Gió đến chơi, nhưng làm sao Gió vui đùa cùng Chóng được.

    Lá mở lời. Những lời Gió không thể tin được. Lá muốn đi cùng Gió. Gió không tin ở chính mình. Lá có biết rằng Gió đã muốn ôm Lá vào lòng từ rất lâu. Rằng Gió sẽ rất hạnh phúc khi được đưa lá đi. Gió dang tay thật rộng, và Lá lìa khỏi Cây...Gió sẽ đưa Lá đi thật xa, thật xa...Và không quay lại...

    Mưa:
    Bầu trời xám xịt. Gió thổi đến. Nhiều gió lắm. Gió đến với Chong Chóng, nhiều vô kể. Gió đùa với Chong Chóng, thật vui. Chóng chưa bao giờ được đùa với gió nhiều thề này. Chong Chóng xoay tít, xoay thật nhanh, thật đẹp. Gió vẫn thổi mạnh. Rồi mưa. Những giọt mưa rơi xuống. Cây con bên cạnh khẻ vương mình. Nhưng chiếc lá lại khóc. Này, lần này thì Chong CHóng cũng khóc đấy nhé. Thật thanh thản, nhẹ nhàng. Chóng đã hiểu vì sao Lá có nhiều nghị lực đến thế...Khóc “sướng” thế này kia mà, giải được nỗi lòng kia mà. Nhưng lần này Chóng khóc vì vui mừng đấy. Vì có những ngọn gió mới đùa vui với Chóng. Chóng khóc thật nhiều, xoay tít cùng những cơn gió. Khóc cho lần cuối cùng. Rồi rũ xuống, rã ra.

    Nói cho cùng thì Chóng cũng chỉ là được làm từ giấy. Khóc rồi thì phãi rã ra, từng cánh tay xoay một. Rồi, Chóng sẽ biến mất bên những làn gió và nước mắt của chính mình.

Chia sẻ trang này