1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

1 điều nhỏ nhoi

Thảo luận trong 'Cẩm nang đời sống xã hội' bắt đầu bởi kenkentroc, 30 Tháng mười 2011.

  1. kenkentroc New Member

    Số bài viết: 9
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    ca cao hay những giọt cà phê?
    Cô và anh khác nhau nhiều lắm, khác lắm, cả nội tâm lẫn tính cách.
    Cô như một cơn gió mùa đông bắc, quay quắt, gào rú , lạnh lẽo và hiu hắt.
    cô như một cơn gió mùa hạ thoảng hương sen.
    anh độc lập, ồn ào và quái đản.
    em nhẹ nhành, ôn tồn, và lịch lãm.
    Cô thích mọi việc cô làm đều phải cháy hết mình, cô thích che giấu tình cảm trong các mối quan hệ, cô ghét những cái gì lỡ cỡ, không cao không thấp, không cuồng nhiệt cũng chẳng mong manh. Cô 20 tuổi, lãnh đạm với vài mối quan hệ. Em thích hình tròn, em thích sự viên mãn và quan trọng hình tròn không có các cạnh sắc nhọn.
    Anh bao giờ cũng cháy hết mình trong mọi việc, anh luôn vậy, anh không giữ lại cho mình vài thứ ji mà ở đó chỉ mình anh biết, anh cười với tất cả mọi nguời, những nụ cười đẹp nhưng xa lạ, nụ cười vô thưởng vô phạt, anh không bao giờ từ chối ai, những cũng không bao giờ đi cùng ai hết một con đường. Anh thích hình tam giác, anh thích sự sắc nhọn.
    Anh thích cà phê, anh thích nhấm nháp cái thứ nước đen ngòm, sóng sánh, khi lạnh te, khi nóng lẫy. Anh thích nhâm nhi ly đen mỗi ngày như một thói quen như là anh đang nhâm nhi những lời nói, những hàng động làm anh bị tổn thương mỗi ngày. anh thích vị nồng nồng và thơm nức của cà phê, anh bắt đầu uống nó khi bắt đầu biết nước mắt không chỉ mặn mà còn cay. anh thích vị cay. anh coi vị cay như một liều thuốc kháng sinh để chống lại nỗi buồn. Khi buồn anh thèm được ăn những tô phở đậm đà với ớt xiêm cay lòi mắt, anh thèm ăn những đĩa ốc với nước mắm băm ớt đỏ rực, anh thèm ăn cơm trắng với tương ớt nhiều như thể chan canh. anh thích vị cay và đắng. Và mê nghe nhạc quái. anh hâm mộ Lê Cát Trọng Lý và nhóm nhạc Bức Tường. anh thích những thứ ngoài khuôn khổ, thích đi trên những con đường mới và ghét những lối mòn độc đạo.
    Em thích vị ngọt, nó giúp em thư thái sau một ngày bận rộn, nó hợp với em, nó nhẹ nhàng và mềm mại. em thích đi café ở những quán có nhạc sống. em thích ngồi đó, nghe nhạc và nhâm nhi một ly cacao nhiều sữa. em ghét cái vị nồng nồng của café và thuốc lá. em tinh tươm như một con pé và anh ghét sự bụi bặm. em thích nhạc nhẹ nhàng, trữ tình tha thiết và ghét nghe rock sôi động điên cuồng, em ghét nó bởi cái âm thanh ồn ào chát chúa của nó. Ghét những kẻ để râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch, rũ rượi như phê thuốc. em ghét những thứ thiếu chỉnh chu. Và thích sự ổn định.
    Cứ thế anh và cô đi song song cùng nhau trên suốt chặng đường, như hai cực của một dãy số liệu có bao giờ nó chạm nhau tại vô cùng?
    Cô có thích anh không? Cô không biết nữa.
    Anh có thích cô không? Anh không biết nữa.
    Cô không thích những người quá bận rộn và trải đời như anh, anh là của mọi người nhưng cũng có nghĩa chẳng bao giờ anh là trọn vẹn của ai. Cô không thích sự bận rộn, xã giao quá nhiều nơi anh. Cô không bao giờ cho phép mình trở thành một vệ tinh mờ nhạt bay quanh anh như hàng chục vệ tinh khác vẫn quay theo anh mỗi ngày. Có hai điều trên đời này cô sẽ không bao giờ đánh mất. Đó là gia đình và lòng tự tôn cá nhân cô. Nó cao với vợi và cô cũng không có ý định hạ thấp nó. Lòng hãnh tiến của một đứa con gái không cho phép cô đánh mất lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh.

    Rồi một ngày cơn gió nghịch mùa đó gặp nhau.

    - Nếu cậu cứ cháy hết mình như vậy rồi sẽ đến lúc cậu chỉ còn là nắm tro tàn, ken ạ.

    - Nắm tro tàn để tạo dinh dưỡng cho đất còn hơn là mốt cái cây xanh nhưng gốc đã rống ruột từ lâu.

    Anh nhìn cô. Cô nhìn anh. Anh không nói nữa, anh mỉm cười, nhẹ nhàng quay lưng bước tiếp. Cô thở dài, so vai, quay mặt bước đi. Trời thì vẫn mưa và có gió, mùa đông vẫn lạnh. Hai người chạm nhau rồi quay lưng đi về hai phía.

    Nhưng cô không biết ở đằng xa kia, anh đang quay lại nhìn theo một cái bóng đổ dài dọc hành lang. Mắt anh tối sầm và đen sẫm khi cái bóng ấy đang rảo bước về phía trước mà không chút do dự với con người phía sau. Môt người con gái anh không bao giờ có thể chở che.

    Đêm hôm ấy, tại một góc nhà trọ cũ kĩ và lạnh lẽo có một người con trai đang khóc, tay ôm chặt một bức ảnh chụp một ngươi con gái. Người con gai trong bức ảnh đó rất lịch thiệp và nhẹ nhàng.

    Nếu cô vô tình đọc được thì cô sẽ có tha thứ cho a ta không? gởi cho ng cgai ở số dt : 0166532189X
    mong nhận đc hồi âm của cô.:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c:-c ai bít số cô gái này thì hãy làm ơn thông báo rằng " có 1 ng lum đợi cô"

    chết. luc điên lên ko bít mik làm ji nữa.

Chia sẻ trang này