1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

20 tuổi bạn đã và sẽ làm gì?

Thảo luận trong 'Đọc sách truyện' bắt đầu bởi truongthinhs, 2 Tháng mười một 2006.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. truongthinhs Giảng Viên

    Số bài viết: 533
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 0
    <div class='quotetop'>QUOTE </div><div class='quotemain'>20 tuổi bạn bắt đầu bước chân vào cuộc đời, mỗi người có một hoài bảo, một ước mơ. Bạn đã và đang bước vào lứa tuổi đó, vậy bạn đã chuẩn bị nó như thế nào? Đi tìm câu trả lời cho câu hỏi này, mình xin post 1 đoạn cảm nhận của Sad Dancer về những giấc mơ và dự định của Sad Dancer ở tuổi 20. Xin chân thành cảm ơn Sad Dancer đã cung cấp thông tin.[/b][/quote]

    <div align='center'>[IMG]</div>

    <span style="color:#3366FF">

    Những giấc mơ, dự định của mình muốn làm gì ở tuổi 20?

    Ai đã từng đọc những trang nhật ký của anh Nguyễn Văn Thạc và chị Đặng Thùy Trâm có lẽ sẽ không bao giờ quên được những gì họ đã viết. Hai con người, hai tâm hồn khác nhau nhưng họ cũng như những người chiến sĩ trẻ khác đều có một điểm chung đó chính là tinh thần lạc quan, yêu đời. Dù phải sống trong cảnh chiến tranh loạn lạc, chứng kiến bao đau thương tang tóc, cái chết thì luôn cận kề thế nhưng họ vẫn luôn đặt trọn niềm tin vào tương lai tương sáng, luôn mang trong mình biết bao mơ ước tươi đẹp, và không ngừng khát vọng sống, cống hiến cho đất nước. Xuyên qua lớp sương mù thời gian, những người chiến sĩ ấy mãi là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ chúng em noi theo.

    Trải qua bao thời kỳ đấu trang gian khổ, đất nước Việt Nam ta không chỉ giữ vững được độc lập, tự do mà còn ngày một được công nghiệp hóa, hiện đại hóa để hòa nhập, sánh vai cùng các cường quốc năm châu. Chúng em, những Đòan viên, thanh niên trẻ được sống trong một đất nước hòa bình và phát triển, được chăm lo đầy đủ hơn về đời sống vật chất cũng như tinh thần nhưng chúng em không bao giờ có thể quên được những trang sử hào hùng của dân tộc, những xương máu, hi sinh của thế hệ cha anh ngày trước. Chúng em cũng hiều rằng được sống và học tập trong một môi trường tốt đẹp như ngày hôm nay thì bản thân chúng em càng phải cống hiến nhiều hơn nữa công sức, tài năng cho tổ quốc thân yêu.

    Vì lẽ đó mà nếu có ai hỏi “Em sẽ làm gì năm 20 tuổi”, một lứa tuổi tràn trề nhựa sống, hừng hực lửa khát vọng, mong muốn được chứng tỏ tài năng, bản lĩnh, em cũng như bao bạn bè đồng trang lứa khác đều có thể nói rất nhiều về những ước mơ, hoài bão, những hoạch định của mình cho tương lai. Có những ước mơ lớn lao lại có những ước mơ rất giản dị, nhỏ bé nhưng tất cả đều là những mơ ước tốt đẹp và em nghĩ rằng chính nhờ những ước mơ đó mà cuộc sống này ngày càng trở nên tươi đẹp hơn, tiến bộ hơn. Bản thân đã sắp bước vào tuổi 20, em luôn mong rằng mình sẽ làm được thật nhiều việc có ích cho xã hội, cho đất nước. Đối với em, những công việc đó không nhất thiết phải là những điều lớn lao, xa vời mà có thể chỉ cần là những công việc rất gần gũi, gắn bó với cuộc sống của mình.

    Dự định đầu tiên cho tuổi 20 của em đó là sẽ là một trong số nhiều sinh viên giành được học bổng trong học tập của trường Cao đẳng bán công Hoa Sen. Là sinh viên năm nhất của trường, em xác định cho mình nhiệm vụ đầu tiên đó chính là học tập. “Học, học nữa, học mãi”, học không bao giờ là đủ bởi lẽ tri thức trên thế giới này là vô tận mà chúng lại là hành trang không thể thiếu để bước vào ngưỡng cửa tương lai phía trước. Việc giành được học bổng đối với em không đơn thuần chỉ là giá trị vật chất mà còn là một cách chứng tỏ nỗ lực học tập của bản thân, tạo cho mình một sự tự tin vào năng lực bản thân để có những bước tiến dài hơn nữa cho mai sau.

    Mong ước thứ hai của em gắn liền với những lần tham gia chiến dịch tình nguyện Mùa hè xanh, hoạt động công tác xã hội. Chính nhờ tham gia những hoạt động này mà em đã trưởng thành lên rất nhiều trong cuộc sống, biết quí trọng hơn những gì bản thân mình đang có. Trước đây mỗi lần bị vấp ngã hay gặp chuyện gì buồn phiền, dù lớn hay nhỏ em đều cảm thấy chán nản thế nhưng qua những lần tiếp xúc với những bà mẹ Việt Nam anh hùng đã cạn kiệt nước mắt vì khóc thương những đứa con,những gia đình phải sống trong những căn nhà rách nát, những em bé mồ côi với đôi mắt to tròn long lanh nhưng đượm vẻ u buồn, em thấy mình mạnh mẽ lên rất nhiều. Đúng vậy, tại sao em lại chán nản cuộc sống này khi em đang có được những điều tốt đẹp mà người khác không có. Khi hai mươi tuổi em mong mình sẽ đủ bản lĩnh để làm được nhiều điều hơn nữa cho những con người bất hạnh đó. Việc đầu tiên là em sẽ một lần tham gia chiến dịch mùa hè xanh ở những nơi xa hơn thành phố này. Vì sao ư? Vì em muốn bản thân mình được rèn luyện với những công việc lớn hơn, khó khăn hơn, được tiếp xúc, hiểu nhiều hơn về cuộc sống của những người dân vùng sâu vùng xa để có thể thấu cảm được những khó khăn của họ và em cũng sẽ thấy hạnh phúc hơn khi được giúp đỡ những con người gặp khó khăn. Việc thứ hai là em mong muốn bản thân mình sẽ mạn dạn hơn, bản lĩnh hơn để cùng bạn bè đi quyên góp và giúp đỡ những em bé trong các mái ấm. Qua những hoạt động của Đòan phường , được tiếp xúc với những em bé đó, em thấy yêu thương chúng rất nhiều. Mỗi lần nghe chúng tâm sự em đều cảm thấy rất buồn vì chỉ có thể là chỗ dựa tinh thần nho nhỏ cho các em, em muốn làm được nhiều điều hơn nữa để những em bé đó có thể luôn nở nụ cười hạnh phúc trên môi.

    Một người bạn đã nói với em rằng “Không gì hạnh phúc bằng việc được làm điều mình thích”, quả thật là như vậy. Và niềm yêu thích nhất của em lúc này đó chính là sân khấu. Em muốn là một diễn viên múa, một người dẫn chương trình tài năng trên sân khấu. Đã lấy được tấm bằng dẫn chương trình căn bản nhưng với em nó chưa chứng tỏ được điều gì vì em biết mình cần phải học hỏi rất nhiều đặc biệt là những kinh nghiệm trong thực tế. Em rất mong mình được thử sức trên sân khấu dù là nhỏ hay lớn để thấy được khả năng cũng như những thiếu sót của bản thân. Và dự định cho việc này là khi 20 tuổi em sẽ có tiếp tấm bằng ở trình độ nâng cao của Trung tâm văn hóa thành phố và được dẫn thật nhiều chương trình. Còn với nghề diễn viên múa, em không xây dựng cho mình con đường chuyên nghiệp nhưng đã làm gì thì phải làm hết mình, hết sức.Về vóc dáng cũng như trình độ em không bằng những người bạn khác, cũng như không có nhiều điều kiện để rèn luyện, học tập nhưng em không nghĩ đó là khó khăn mà chính là động lực thúc đẩy em cố gắng hơn nữa. Em tin với sự giúp đỡ của bạn bè, sự hướng dẫn của các bậc đàn anh đàn chị em sẽ đạt được một trình độ cao hơn, tự tin hơn trong những bước chân trên sân khấu.
    Không chỉ có vậy, em luôn muốn bản thân mình sẽ đạt được nhiều điều nữa khi em hai mươi tuổi. Nào là nâng cao trình độ Anh văn của bản thân để khi đó em sẽ không còn lúng túng khi giao tiếp với người nước ngoài. Thành thạo vi tính hơn, học tập được nhiều khiến thức sâu rộng hơn ở nhiều lĩnh vực… Có lẽ mọi người sẽ nói rằng em quá tham lam khi muốn quá nhiều thứ nhưng với em thời gian cho mỗi con người không bao giờ là dư cả nó chỉ vừa đủ mà thôi. Thời gian trôi đi rất nhanh, không bao giờ chờ đợi một ai và cũng không bao giờ trở lại, em nghĩ mình phải sống có ích với quĩ thời gian của mình từng giờ, từng phút một. Em đã bỏ phí rất nhiều thời gian để có được những nhận thức như ngày hôm nay và em không muốn lãng phí hơn nữa. Chừng nào còn có thể thì em còn muốn làm được thật nhiều, thật nhiều điều. Có gì hạnh phúc bằng được sống, lao động và cống hiến tài trí, sức lực của mình cho xã hội, cho đất nước. Những việc em muốn làm có thể rất nhỏ nhoi so với những người khác nhưng điều quan trọng đó là những công việc mà bản thân em yêu thích và nó có ích cho bản thân, cho gia đình và cho đất nước.
    Với em ước mơ không phải chỉ là mơ ước, hoạch định ra cho mình những mục tiêu của tuổi hai mươi em tin chắc rằng bản thân mình sẽ đủ khả năng, sức lực để chúng trở thành sự thật. Bắt đầu bây giờ có thể nói là quá trễ vì nhiều bạn bè bằng tuổi em đã gặt hái được rất nhiều thành công nhưng em nghĩ không bao giờ là trễ cho một nỗ lực mới. Dù biết rằng sẽ gặp rất nhiều khó khăn cũng như thất bại nhưng em tin tưởng vào khả năng, sự nỗ lực của bản thân, hơn nữa bên cạnh em còn có rất nhiều sự động viên của thầy cô, gia đình, bạn bè và em chắc chắn rằng mình sẽ làm được.

    Tuổi hai mươi đẹp biết bao trong cuộc đời mỗi con người, em hy vọng rằng mình cũng sẽ làm được những điều thật đẹp đẽ như chính lứa tuổi của mình vậy. Không thể biết trước được tương lai nhưng luôn cố gắng, và nỗ lực hết mình là những gì mà em có thể nói vào lúc này.

    </span>
  2. bmnhy Giảng Viên

    Số bài viết: 914
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Bài này ý nghĩa thật
    Cần cho em gái mình đọc bài này

    Cảm ơn truongthinh

    Trích lại cho 4rum bài văn khác cũng khá hay (cô bé này chưa đến tuổi 20 nhưng đã làm dc một việc có ích - cho chúng ta một bài học thật ý nghĩa)

    Bài văn 9,5 điểm gây xôn xao thành phố Vinh


    Bài Văn 9,5 điểm của em Nguyễn Thị Hậu.
    Trong buổi lễ chào cờ đầu tuần (6/11), thày Lê Trần Bân, Hiệu phó THPT Huỳnh Thúc Kháng (thành phố Vinh, Nghệ An) đã đọc bài văn viết về bố của học sinh Nguyễn Thị Hậu. Thày ngân ngấn nước mắt, cả sân trường xúc động lặng im. Sau hôm đó, người dân thành phố Vinh photo bài văn, chuyền tay nhau đọc.

    Nguyễn Thị Hậu - học sinh chuyên Toán lớp 10A2 THPT Huỳnh Thúc Kháng, thành phố Vinh, Nghệ An - chỉ có 45 phút ngồi trên lớp học để viết lên bài văn này. Bài văn với gần 1.500 từ trên 4 trang giấy kiểm tra ướt nhoè nước mắt của Hậu khi làm bài.

    Bóng dáng người bố yêu thương hiện lên trang văn, người đọc đường như thấy một chút bóng dáng người bố thân yêu của mình và thôi thúc nuôi dưỡng ước mơ và thúc giục sống tốt hơn. Bài làm văn của em đã viết lên cảm nghĩ chân thực về người cha thân yêu làm nghề xe lai (xe đạp ôm), nhưng bị căn bệnh quật ngã ra đi.

    "Thày Bân đọc được nửa bài văn quá xúc động nghẹn lời, ngân ngấn nước mắt. Chúng tôi đều rưng rưng, mến phục thương em Hậu và thôi thúc chúng tôi sống và giảng dạy tốt hơn. Từ nay vào các buổi lễ chào cờ đầu tuần chúng tôi chọn lọc những đề văn và bài làm hay đọc dưới cờ để nhân lên sự yêu thích văn chương của học sinh" - thày Võ Tuấn Thiện, hiệu trưởng THPT Huỳnh Thúc Kháng, cho biết.

    Ngay sau đó từ học sinh, giáo viên các trường trên địa bàn thành phố Vinh cho đến bà bán nước bác xe ôm đã photo bài văn, chuyền tay nhau đọc. Cứ thế bài văn nhân thêm nhiều bản, và chuyền về tận các huyện...

    Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”

    Bài làm:

    Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

    Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

    Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

    Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

    Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

    Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

    Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

    Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

    Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

    Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

    Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

    Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

    Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.

    Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

    Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

    Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

    Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.

    NGUYỄN THỊ HẬU
    (Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An

    Lời phê của cô giáo Phan Thị Thanh Vân:

    “Em là một người con ngoan, bài viết của em đã làm cho cô rất xúc động.

    Điều đáng quý nhất của em là tình cảm chân thực và em có một trái tim nhân hậu, em đã cho cô một bài học làm người.

    Mong rằng đây không chỉ là trang văn mà còn là sự hành xử của em trong cuộc đời”.


    (Theo Tuổi Trẻ)

    From: Dang Minh Hoang
    To: vne-xahoi
    Sent: Wednesday, November 08, 2006 5:26 PM
    Subject: Tuyet voi!

    Một bài văn tuyệt vời, thực sự tôi chưa bao giờ được đọc một bài văn xúc động đến như thế! Bài văn thực sự giúp tôi nhận ra rất nhiều điều, tôi sẽ gửi bài văn này cho tất cả bạn bè tôi quen biết trên Internet...

    Đây thực sự xứng đáng là bài văn chuẩn có thể đưa vào những quyển đạo đức cho cấp 1, hay đưa vào những quyển làm văn của cấp 2, cấp 3 để các em tham khảo. Bài văn không chỉ thực sự xúc động bằng tình cảm thực sự của người viết mà còn mang tính giáo dục rất cao.

    Cám ơn em Hậu và chúc em thành công trong cuộc sống!

    From: Le Bat Tu
    To: vne-xahoi
    Sent: Wednesday, November 08, 2006 4:09 PM
    Subject: Ve bai van"viet ve nguoi than yeu nhat"

    Xúc động! Bất cứ ai đọc bài văn này cũng có tâm trạng như vậy. Tôi mong người cha, người mẹ trong mỗi gia đình nếu đã đang dành thời gian quan tâm và những bận rộn công việc chưa có thời gian quan tâm đến con mình nhiều thì xin hãy vì tương lai của con trẻ, vì thế hệ tương lai của Nước nhà.

    Hãy dành thời gian, lời động viên nhắc nhở tới con em mình, nuôi dưỡng thế hệ trẻ mang trái tim nhân hậu hơn, bầu nhiệt huyết nồng nàn hơn để đất nước ngày càng phát triển bền vững, để không còn những nỗi đau mà tác giả lại chính là những em tuổi vị thành niên...

    From: Tommy Do
    To: vne-xahoi
    Sent: Wednesday, November 08, 2006 4:38 PM
    Subject: Bai van qua hay....

    Đọc xong bài văn của em Hậu, là một người đang định cư ở nước ngoài, tôi thiết nghĩ nhà trường cũng như Bộ Giáo dục nên tạo điều kiện cho những em như Hậu có được phương tiện để có được những hoài bão của em...

    From: Thai Doan Hoang
    To: vne-xahoi
    Sent: Wednesday, November 08, 2006 4:43 PM
    Subject: Gui toi em Hau

    Em đã nói lên nỗi lòng của nhiều người có cùng hoàn cảnh như em.
    Cảm ơn em vì điều đó, anh chúc em sẽ thực hiện được những ước mơ của mình và sẽ luôn là người con ngoan của gia đình, luôn là niềm tin yêu của bố.

    Mong em sức khỏe va thành công trong học tập.

    From: Bac si Ho Van Hai
    To: vne-xahoi
    Sent: Wednesday, November 08, 2006 4:53 PM
    Subject: Bai van rat dung nghia cua hoc sinh lop 10

    Theo cảm nghĩ của riêng tôi, dẫu biết rằng sự so sánh bài văn của cháu Minh (hay cháu Ngọc) hôm trước nói về sự thành công và cháu Hậu nói về bố thì tôi thích bài của cháu Hậu hơn! Không phải vì tôi là một người đàn ông và là người bố mà là vì những lý giải sau đây:

    1. Bài cháu Hậu đúng nghĩa với suy nghĩ của một tầm suy nghĩ của học sinh lớp 10, còn bài cháu Minh nếu không nhầm thì đó là suy nghĩ của người lớn tuổi và có dáng dấp sao chép ý tưởng.

    2. Bài cháu Hậu không trau chuốt, không có giọng dạy đời như bài bé Minh, nhưng qua đó ta có bài học rất thực.

    3. Cả hai bài văn của 2 cháu đều giàu ý tưởng và hình ảnh, nhưng bài của cháu Hậu thực hơn, còn bài cháu Minh sáo hơn chăng?
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này