1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Bác Hồ với Sinh viên

Thảo luận trong 'Sự kiên - Danh nhân' bắt đầu bởi Action, 20 Tháng mười hai 2007.

  1. Action New Member

    Số bài viết: 766
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Huấn thị của Bác Hồ tại Đại hội Hội Liên hiệp Sinh viên Việt Nam lần thứ II


    [IMG]

    Hà Nội, ngày 7 tháng 5 năm 1958


    …Hồi Bác còn đồng tuổi với các cháu ở đây thì Bác phải đi rửa bát hoặc làm nhiều công việc khác để lấy tiền đi học. Vì lúc đó chưa có Đảng, chưa có Hội thanh niên hoặc sinh viên, mà lúc đó, nói đến yêu nước là thực dân Pháp chặt đầu. Còn bây giờ các cháu có thể phát triển hết khả năng của mình. Thanh niên bây giờ là một thế hệ vẻ vang, vì vậy, cho nên phải tự giác, tự nguyện mà tự động cải tạo tư tưởng của mình để xứng đáng với nhiệm vụ của mình. Tức là thanh niên phải có đức, có tài. Có tài mà không có đức ví như một anh làm kinh tế tài chính rất giỏi nhưng lại đi đến thụt két thì chẳng những không làm được gì ích lợi cho xã hội mà còn có hại cho xã hội nữa. Nếu có đức mà không có tài ví như ông bụt không làm hại gì nhưng cũng không lợi gì cho loài người.


    …Các cháu ít hay nhiều cũng có mang dấu vết của xã hội cũ, cái tư tưởng tiểu tư sản. Tư tưởng tiểu tư sản là cái gì? Nó là cá nhân chủ nghĩa. Cá nhân chủ nghĩa đẻ ra cái tư tưởng danh lợi, chỉ muốn làm ông này ông khác, bà này bà khác… Rồi tư tưởng danh lợi lại đẻ ra con nó, rồi con nó lại đẻ ra cháu nó… tức là hai cái khinh:


    - Khinh lao động chân tay.

    - Khinh người lao động chân tay.


    Và hai cái sợ là: sợ khó nhọc và sợ khó.

    Muốn sửa chữa cá nhân chủ nghĩa thì khi làm bất cứ việc gì thì đừng nghĩ đến mình trước, mà phải nghĩ đến đồng bào, đến toàn dân đã. Ta có câu nói: “Có khó nhọc thì mình nên đi trước, khi thụ hưởng thì mình nên đi sau”, làm việc gì mình cũng nghĩ đến lợi ích chung trước và lợi ích riêng sau. Đối với thanh niên trí thức như các cháu ở đây thì cần đặt ra hai câu hỏi:

    - Học để làm gì?

    - Học để phục vụ ai?

    Đó là câu hỏi cần phải trả lời dứt khoát thì mới có phương hướng để sửa chữa khuyết điểm của mình.

    Đến đây, Bác nói về xã hội chủ nghĩa và vấn đề lao động, Bác hỏi:

    - Để xây dựng chủ nghĩa xã hội thì cần phải có cái gì?

    Cần có lao động, lao động trí óc và lao động chân tay. Và ta cần lao động trí óc kiêm lao động chân tay, nghĩa là người lao động chân tay cũng phải có văn hóa, mà người lao động trí óc cũng phải làm được lao động chân tay. Nếu trí óc không làm được lao động chân tay và lao động chân tay không có trí óc thì đó là người lao động bán thân bất toại.

    …Lao động trí óc mà không lao động chân tay, chỉ biết lý luận mà không biết thực hành thì cũng là trí thức có một nửa. Vì vậy, cho nên các cháu trong lúc học về lý luận thì cũng phải kết hợp với thực hành… và tất cả các ngành khác đều phải:

    - Lý luận kết hợp với thực hành.

    - Học tập kết hợp với lao động.

    Lao động trí óc phải kết hợp với lao động chân tay. Học lao động phải có quyết tâm, muốn có quyết tâm thì phải có tinh thần, phải có sáu cái yêu:


    Yêu Tổ quốc: Yêu như thế nào? Yêu là phải làm sao cho Tổ quốc ta giàu mạnh. Muốn cho Tổ quốc giàu mạnh thì phải ra phải ra sức lao động, ra sức gia tăng sản xuất, thực hành tiết kiệm.

    Yêu nhân dân: Mình phải hiểu rõ sinh hoạt của nhân dân, biết nhân dân còn cực khổ như thế nào, biết chia sẻ những lo lắng của nhân dân.

    Yêu xã hội chủ nghĩa: Yêu Tổ quốc, yêu nhân dân phải gắn liền với yêu xã hội chủ nghĩa, vì có tiến lên xã hội chủ nghĩa thì nhân dân mình mới ngày một no ấm thêm, Tổ quốc ngày mỗi ngày một giàu mạnh thêm.

    Yêu lao động: Muốn thật thà yêu Tổ quốc, yêu nhân dân, yêu xã hội chủ nghĩa thì phải yêu lao động, vì không có lao động thì chỉ là nói suông.

    Yêu khoa học và yêu kỷ luật: Bởi vì tiến lên xã hội chủ nghĩa thì phải có khoa học và kỷ luật…

    Bác kết luận:

    Thời đại chúng ta bây giờ là thời đại vệ tinh nhân tạo, nghĩa là thời đại của khoa học phát triển rất mạnh, thời đại xã hội chủ nghĩa, thời đại anh hùng, mỗi người lao động tốt đều có thể trở nên anh hùng (không phải là anh hùng cá nhân). Vậy mong các cháu cũng làm người thanh niên anh hùng trong thời đại anh hùng.

    “Một số ý kiến của các vị lãnh tụ về vấn đề giáo dục”

    Nhà xuất bản Giáo dục

    Hà Nội, 1959, tr 34 – 37.


    Nguồn: Trang web Thành Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh: http://www.thanhdoan.hochiminhcity.gov.vn
  2. Action New Member

    Số bài viết: 766
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Gương mẫu tôn trọng luật lệ

    Hàng ngày, Bác thường căn dặn anh em cảnh vệ chúng tôi phải luôn có ý thức, kỷ luật, triệt để tôn trọng nội quy chung. Bác bảo: “Khi bàn bạc công việc gì, đã quyết nghị thì phải triệt để thi hành. Nếu đã tự đặt ra cho mình những việc phải làm thì cương quyết thực hiện cho bằng được”.

    Một hôm chúng tôi theo Bác đến thăm một ngôi chùa lịch sử. Hôm ấy là ngày lễ, các vị sư, khách nước ngoài và nhân dân đi lễ, tham quan chùa rất đông. Bác vừa vào chùa, vị sư cả liền ra đón Bác và khẩn khoản xin Người đừng cởi dép, nhưng Bác không đồng ý. Đến thềm chùa, Bác dừng lại để dép ở ngoài như mọi người, xong mới bước vào và giữ đúng mọi nghi thức như người dân đến lễ.

    Trên đường từ chùa về nhà, xe đang bon bon, bỗng đèn đỏ ở một ngã tư bật lên. Đường phố đang lúc đông người. Xe của Bác như các xe khác đều dừng lại cả. Chúng tôi lo lắng nhìn nhau. Nếu nhân dân trông thấy Bác, họ sẽ ùa ra ngã tư này thì chúng tôi không biết làm thế nào được. Nghĩ vậy, chúng tôi bàn cử một đồng chí cảnh vệ chạy đến bục yêu cầu công an giao cảnh bật đèn xanh mở đường cho xe Bác. Nhưng Bác đã hiểu ý, Người ngăn lại rồi bảo chúng tôi:

    - Các chú không được làm như thế. Phải gương mẫu tôn trọng luật lệ giao thông, không nên bắt ngườI khác nhường quyền ưu tiên cho mình.

    Chúng tôi vừa ân hận, vừa xúc động, hồi hộp chờ người công an giao cảnh bật đèn xanh để xe qua…

    Theo sách Một số lời dạy và mẩu chuyện về tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh


    Nguồn: website Thành Đoàn TP. Hồ Chí Minh: http://www.thanhdoan.hochiminhcity.gov.vn/web/tintuc/
  3. Action New Member

    Số bài viết: 766
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Chú để Bác thuyết minh cho


    Khi còn hoạt động ở chiến khu Việt Bắc, Bác thường xem phim cùng các đồng chí phục vụ trong cơ quan. Đó là những giờ phút Bác cháu thoải mái sau hàng tuần, hàng tháng làm việc trong hoàn cảnh thiếu thốn, căng thẳng.

    Một lần, máy chiếu phim đã chạy đều đều, trên màn ảnh xuất hiện những cảnh nối tiếp nhau, tiếng đối thoại của các nhân vật sôi nổi…, nhưng người xem không ai hiểu gì cả, vì đó là phim nước ngoài mà không có thuyết minh. Như biết rõ yêu cầu của mọi người, Bác hỏi đồng chí phụ trách chiếu phim:

    - Sao chú không thuyết minh cho mọi người nghe?

    Đồng chí phụ trách thưa với Bác là phim mới nhập về, không có bản thuyết minh kèm. Nhưng vì thực hiện lịch chiếu phim do cơ quan quy định nên cứ thực hiện chương trình…

    Với nụ cười đôn hậu, Bác nói:

    - Chú để Bác thuyết minh cho…

    Bác cầm micrô, tóm tắt đoạn phim vừa chiếu và trực tiếp thuyết minh hết bộ phim. Mọi người càng thêm mến phục Bác.

    Hòa bình lập lại, cơ quan của Bác chuyển về Hà Nội. Lịch chiếu phim trong cơ quan Bác vẫn được duy trì. Thường vào tối thứ 7, tại phòng lớn Phủ Chủ tịch có chương trình chiếu phim. Tối ấy, nghe có phim hay, người xem khá đông.

    Đúng giờ, Bác tới. Người ra hiệu cho mọi người ngừng vỗ tay rồi nhanh nhẹn ngồi vào ghế. Một số cháu nhỏ tíu tít ngồi quanh Bác.

    Buổi chiếu phim Hoàng tử Cóc bắt đầu. Mọi người trật tự theo dõi phim. Song lần này, đồng chí thuyết minh chưa xem trước, nên nhiều đoạn, lời thuyết minh và hình ảnh không ăn nhập với nhau. Người xem khó theo dõi. Có người xì xào, phàn nàn… Nhiều người quay lại chỗ đặt máy chiếu phim có ý chờ đợi… Hiểu rõ hoàn cảnh, Bác bảo đồng chí thuyết minh:

    - Chú thuyết minh như vậy làm mất cả cái hay của bộ phim. Chú để Bác thuyết minh cho.

    Nói rồi, Bác cầm micrô chăm chú theo dõi hình ảnh, lắng nghe đối thoại và thuyết minh trực tiếp bộ phim Pháp này. Mọi người chăm chú theo dõi. Có lúc Bác giải thích thêm. Lời thuyết minh rõ ràng, ngắn gọn. Giọng Bác ấm áp gợi cảm… Người xem hướng cả lên màn ảnh.

    Cảnh cung điện huy hoàng của nhà vua… Hoàng tử bắn cung để chọn vợ. Mũi tên trúng một con Cóc. Cóc nói tiếng người. Nàng Cóc yêu cầu hoàng tử đưa mình về cung.

    Hoàng tử buồn bã vì phải sống chung với nàng Cóc. Song có điều lạ là, từ khi chung phòng với nàng Cóc, hoàng tử được ăn những bữa ăn ngon hơn yến tiệc trước nay, nhà cửa luôn ngăn nắp sạch, đẹp. Hoàng tử bí mật theo dõi. Cuối cùng, nàng Cóc hiện nguyên hình là một cô gái đẹp, duyên dáng. Từ đó hai người sống cuộc đời hạnh phúc…

    Phim kết thúc. Như thường lệ, mọi người hướng về Bác chờ đợi một lời, một ý của Bác, Bác hỏi mọi người:

    - Phim có hay không?

    - Dạ, hay lắm ạ! Mọi người đồng thanh trả lời.

    Bác lại hỏi:

    - Hay vì sao? Và không đợi câu trả lời, Bác giải thích luôn:

    - Hay vì có nội dung tốt. Câu chuyện răn mọi người muốn có lứa đôi hạnh phúc, thì đừng quá lệ thuộc vào hình thức bên ngoài; cần phải có cái đẹp bên trong, cái đẹp bản chất về phẩm giá con người. Các tài tử đóng khéo, màu sắc đẹp, tình tiết hấp dẫn…

    Người xem hôm ấy hiểu thêm về nội dung phim, về Bác. Làm việc gì Bác cũng muốn đem lại điều bổ ích cho mọi người, phục vụ mọi người…

    (Theo Một số lời dạy và mẩu chuyện về tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh)


    Nguồn: website Thành Đoàn TP. Hồ Chí Minh: http://www.thanhdoan.hochiminhcity.gov.vn/web/tintuc/
    [/quote]
  4. Action New Member

    Số bài viết: 766
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Chú xông nhà cho Bác



    Bác Hồ và đoàn cố vấn đón Tết Nguyên đán 1953 tại Việt Bắc

    Vào dịp lễ tết, vẫn có một số anh chị em “ăn cơm tập thể, nằm giường cá nhân” ở lại trực cơ quan.

    Mồng một tết âm lịch (năm 1956), nhường anh em khác về quê, tôi ở lại bảo vệ cơ quan.

    Khoảng 9 giờ sáng, khi mọi người đã rộn ràng đi chúc tết, thì Bác tới.

    Thấy nhà vắng lặng, chỉ có mỗi mình tôi ngồi ở bàn, Bác mừng tuổi tôi một chiếc bánh chưng, một gói kẹo, chúc tôi nhân dịp năm mới, rồi Bác hỏi:

    - Mồng một tết chú khai bút cái gì đó?

    - Thưa Bác, cháu đang viết báo cáo tổng kết công tác năm 1955 của đội ạ.

    Bác khen:

    - Các chú thật cần cù, chịu khó, quanh năm vất vả. Những ngày mưa dầm gió bấc, Bác ngủ trên nhà, còn các chú phải thức suốt đêm ở dưới vườn. Tết còn phải làm việc.

    Bác nói tiếp:

    - Chú viết báo cáo ngắn thôi. Kết luận là: toàn đội hết lòng bảo vệ Trung ương Đảng và Chính phủ được an toàn. Không nên nói: bảo vệ Hồ Chủ tịch, vì trong Trung ương Đảng và Chính phủ là có đủ mọi người rồi.

    Bác nắm tay tôi:

    - Chú sang xông đất nhà cho Bác đi.

    Bác phân công tôi rửa ấm chén, còn Bác thì lau bàn ghế và cắm hoa để đón các đồng chí trong Bộ Chính trị sang chúc tết.

    Tết năm ấy, tôi lại là người vui nhất.

    (Theo Một số lời dạy và mẩu chuyện về tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh)

    (Theo Một số lời dạy và mẩu chuyện về tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh)
    Nguồn: website Thành Đoàn TP. Hồ Chí Minh: http://www.thanhdoan.hochiminhcity.gov.vn/web/tintuc/


    Là một người đứng đầu một đất nước hào hùng, chiến thắng bao kẻ thù mạnh của thế giới lúc bấy giờ, thế nhưng không ngồi cao chỉ việc, Người vẫn bình dị, vẫn cùng anh em cùng làm từ những việc lặt vặt đến việc lớn. Hòa đồng cùng mọi người, luôn lo lắng cho mọi người trước khi lo cho mình. và người chắc chắn sẽ buồn nếu chúng ta nói điều đó thật vĩ đại, điều mà người muốn là chúng ta hãy làm được như người và làm tốt hơn thì Người sẽ rất rất vui, không phải là những việc đao to búa lớn mà đơn giản như những câu chuyện về người, dù ở cương vị gì đi nữa cũng hãy sống bình dị và không ngại việc chân tay lặt vặt, không khinh người lao động chân tay bởi "lao động là vinh quang", không xa người nghèo khổ rách rưới. Không ngại hòa đồng cùng mọi người dù họ là người nghèo, chân lấm tay bùn, để tạo nên một đất nước Việt Nam đúng nghĩa "Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết". Để đoàn kết được thì trước hết phải gần gũi với mọi người xung quanh mình, biết thông cảm, biết chia sẻ với mọi người, mở lòng mình đón nhận mọi người, đối xử công bằng với tất cả mọi người để tạo ra một xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Những ngôi nhà giữa thành thị nhộn nhịp sôi động sao mà thấy "Lạnh lẽo" vậy, suốt ngày im lìm, cánh cổng cao tường luôn khép kín, và ngay cả hàng xóm của mình tên gì nhiều người cũng không biết, vậy sao đoàn kết được? Các bạn của tôi ơi, hãy mở ra một phong trào đoàn kết nhé, bắt đầu từ chúng ta, những người có tri thức, lực lượng tiên phong của xã hội khơi mào cho công việc này nhé, hãy tìm hiểu, chia sẻ và kết bạn với những người xung quanh mình, hãy luôn nở nụ cười với mọi người (có thể đôi lúc bạn bị áp lực công việc sẽ căng thẳng, nhưng nếu bạn chia sẻ với mọi người thì mọi người sẽ thông cảm và bạn sẽ cảm thấy ấm lòng). Và từ đó dấy lên một cuộc vận động để nhà nhà mở của ra đón nắng mới đón nhận những nụ cười của hàng xóm mà họ thực sự thiếu thốn không như những làng quê luôn rộn vang tiếng cuời tiếng chào hỏi ấm áp. Thật đẹp và ấm lòng khi những con người phố thị có được hạnh phúc này nhỉ!
    Chúc các bạn luôn vui và hạnh phúc nhé!

Chia sẻ trang này