1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Bạn tốt nhất

Thảo luận trong 'Những câu chuyện Tình yêu' bắt đầu bởi vm_v2005, 28 Tháng chín 2010.

  1. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    [IMG]

    Năm học lớp 10.
    Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

    [IMG]
    Năm học lớp 11.
    Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
    [IMG]
    Năm cuối cấp.
    Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

    [IMG]
    Ngày tốt nghiệp.
    Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

    [IMG]
    Vài năm sau.
    Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đã đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

    [IMG]
    Lễ tang.
    Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : “ Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc. Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”
    [IMG]
    Hãy gửi bài này cho tất cả những người mà bạn yêu quý ! Ngay cả khi không quý mến một ai đó, bạn cũng cứ gửi nó cho họ… Chỉ để cho họ biết bạn có nghĩ về họ !!!

    (dịch từ Internet)
    [FLASH]http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NC80MS80NDE2YjQ1YTAwYjk1MDmUsIC3ZDA5ZTI4OTg0YTA4OTY1ZS5cUIbaBmUsICDN8MiBjWeB24gdGlcUIbaBIGcUIbaBoWeB25nIGN1WeBmmUsICgWeBmhpmUsICCBkYXB8a298dHJ1ZXw[/FLASH]
  2. cornboyspkt Member

    Số bài viết: 587
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
  3. croket_2512 Moderator

    Số bài viết: 2,190
    Đã được thích: 17
    Điểm thành tích: 38
    Giới tính: Nam
  4. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    [IMG]
    Cô gái và Chàng trai chơi với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ hai bên không đồng ý . Rồi Chàng trai nhận được một học bổng du học. Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Chàng trai, bố mẹ cậu tìm đến Cô gái, yêu cầu cô tránh mặt Chàng trai. Nghĩ đến sự nghiệp của Chàng trai nên Cô gái đồng ý . Chàng trai cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau, Cô gái nghe chị gái Chàng trai nói rằng cậu đã tới London... Nhiều tháng trôi qua, Cô gái không nhận được tin gì từ Chàng trai. Đôi khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho chị gái Chàng trai để hỏi thăm. Chị Chàng trai nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới. Cô gái cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất của Chàng trai. Cô cố quên Chàng trai, nhưng ko thể. Cô gái trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và hay khóc ... Một đêm, khi Cô gái đang khóc, thì có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Chàng trai : - Cô bé, đừng khóc. Anh sắp về nhà rồi, chờ anh nhé ! Chỉ được có thế, rồi Chàng trai vội vã gác điện thoại . Đêm hôm đó, Cô gái nằm mơ thấy Chàng trai. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi. Chàng trai nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cô gái, rằng cậu không hề có bạn gái mới. Nhưng trước khi Cô gái kịp hỏi gì thì Chàng trai đã biến mất. Sáng hôm sau, Cô gái vội vã gọi điện cho chị của Chàng trai, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải Chàng trai sắp về không .Chị gái Chàng trai chợt òa khóc: - Xin lỗi em, tất cả là do chị nói dối đấy. Em trai chị đã mất cách đây 6 tháng, nó bị tai nạn ô tô... Nó từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn ..... Chị đã nghĩ là có thể nói dối để em quên nó đi.... Cho dù Cô gái khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Chàng trai đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Chàng trai vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Chàng trai đã mất rồi . Nhưng Cô gái không tin. Cô tin rằng Chàng trai sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện thoại reo. Cô gái nhấc máy ngay lập tức. Lần này, Chàng trai nói nhiều hơn, rằng cậu chưa bao giờ quên Cô gái, rằng cậu không ở cạnh Cô gái được, nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy.

    - Anh đã sửa điện thoại rồi à ? - Mẹ Cô gái hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà .
    - Em thấy con gái nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua.
    - Em làm sao thế ? - Bố Cô gái lắc đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà !
    [IMG]
    Câu chuyện thật buồn, nó nhắc chúng ta nếu chúng ta yêu thương một người, hãy biết trân trọng khi bạn còn có thể. Bởi không ai nói trước được tương lai, đừng bao giờ để mình phải hối hận vì mình đã không đủ quan tâm, không đủ yêu thương, hoặc không đủ can đảm để vượt qua những khó khăn, để giữ những gì mình yêu quý...
  5. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    [IMG]
    Một cô gái hỏi bạn trai của mình :
    -Tại sao anh yêu em?
    -Sao em lại hỏi như thế, làm sao mà anh tìm được lí do chứ! - chàng trai trả lời
    -Không có lí do gì tức là anh không yêu em
    -Em không thể suy diễn như thế được
    -Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lí do anh ta yêu cô ấy
    -Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì
    em lạc quan. Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác.
    Cô gái cảm thấy rất hài lòng.
    Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp, nhưng rất may cô vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cô thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục cô nhận được lá thư từ bạn trai của mình:
    Chào em yêu !
    Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên măt em bây giờ anh ko thể yêu em được nữa
    Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ có làm được gì đâu. Vậy thì anh ko thể yêu em
    Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn. Đây ko phải lí do giúp anh có thể yêu em
    Anh yêu em vì nụ cười của em. Bây giờ anh ko thể yêu em nữa vì em lúc nào cũng nhăn nhó, than vãn
    Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều. Anh ko nên yêu em nữa. Đấy em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần lí do nào nữa không em yêu ? Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần một lí do nào nữa. Còn các bạn có bao giờ hỏi những người thân của mình vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi ko nhất thiết phải cần lí do đâu bạn ạ !
  6. [v3]Outsider New Member

    Số bài viết: 26
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Bài viết hay quá... Đôi lúc mình cũng muốn tìm được một nửa trái tim, nhưng cuộc đời không như thế...
    Tìm được người mình thích, người mà mình luôn muốn ở bên cạnh, muốn nhìn thấy mỗi ngày, làm con tim mình đập nhanh như khi chạy...thì phải làm sao? Nhiều người nói mở lòng ra, nhưng cũng phải trông chờ từ 2 phía...Niềm đau và hối tiếc.
    Buồn thật đó, có lẽ vì ngày đó chưa tới!
  7. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    [IMG]
    LỜI CỦA MỘT NGƯỜI THẦY


    Khi mọi chuyện không suôn sẻ, như đôi khi vẫn thế, khi con đường em đi dường như đầy gian
    khổ, khi ngân quỹ thì thấp mà những món nợ thì cao, và em muốn cười nhưng em vẫn phải thở dài, khi cả sự quan tâm cũng gây sức ép làm không thấy dễ chịu ... Hãy nghỉ ngơi nếu em cần, nhưng đừng bỏ mặc ! Cuộc sống kì quặc với những vòng xoáy và điểm ngoặt, như mọi người chúng ta đều học được, và nhiều sự thất bại quay vòng, và đáng lẽ người ta có thể thành công, người ta lại bỏ qua nó. Đừng bỏ mặc dù tốc độ dường như quá chậm, em có thể thành công với một cơ hội khác. Thành công là những thất bại đảo ngược, bất chấp đầy những nghi ngờ... Và em không thể nói em đạt gần đến mức nào. Có thể nó thật gần khi có vẻ thật xa. Nên em hãy theo đuổi cuộc chiến dù khi em gặp khó khăn nhiều nhất. Chính khi mọi thứ dường như tồi tệ đi, là lúc em không được buông xuôi !
    ------------

    LỜI CỦA CON GÁI MẸ ...

    *** Thời thơ ấu là một cuốn sách kì diệu mà mà những khi mệt mỏi, mỗi lần vấp ngã, tôi giở lại và thấy mình bình yên ... Bởi trong đó là nhiều trang có hình bóng Mẹ !

    *** Tình yêu Mẹ dành cho con giống như một bản giao hưởng không mùa, nó lặng lẽ âm thầm và ngân mãi mãi, không bao giờ hết, càng lắng nghe càng thấy cảm động thật nhiều !

    *** Sau tất cả những gì đã đến, đang đến và sẽ đến, sau tất cả những nước mắt và nụ cười, thì nơi bình yên nhất, ngọt ngào nhất, nơi tràn ngập tình yêu và sự sẻ chia chính là gia đình thân yêu.

    *** Nhà không nhất thiết phải là một nơi có mái che. "Nhà" chính là nơi có trái tim bạn - trái tim biết sống cho những người thương yêu của mình - dù bạn đang ở đâu cũng thế !
    -------------

    NÓI BỞI TRÁI TIM !

    Tình yêu là thứ có thể làm bạn cười vui ngay cả khi mệt mỏi .Khi có ai đó yêu bạn, cái cách mà người đó gọi tên bạn cũng khác những người khác. Bạn biết là tên bạn được an toàn khi được nói ra từ miệng người đó - một cảm giác rất ấm áp, thân quen và yêu mến vô cùng !!!

    Khi bạn kể cho người bạn yêu nghe về một cái gì đó không tốt của bạn, bạn nghĩ người đó sẽ không yêu bạn nữa. Nhưng rồi bạn rất ngạc nhiên vì không những người đó vẫn yêu bạn, mà người đó lại còn yêu bạn nhiều hơn trước.
    ------------

    NÓI TỪ CUỘC SỐNG

    * Hãy tin vào mình và những gì mình làm, bạn sẽ đạt được điều bạn muốn. Hãy theo đuổi những ước mơ của bạn đến cùng, bạn sẽ biến nó thành hiện thực !

    * Đừng bao giờ quá buồn bã hay lo lắng vì những lời chê bai hay phê bình từ người khác, bạn ạ ! Mỗi người có một cách nhìn và lối suy nghĩ riêng. Vậy tại sao chúng ta lại để những lời chỉ trích của người khác ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống của chính mình ? Hãy làm theo những gì trái tim mách bảo, và làm hết khả năng của mình. Bạn sẽ không phải hối tiếc về những lựa chọn của bản thân.

    * Chẳng hề khó khăn như chúng ta hằng nghĩ khi muốn thay đổi cuộc sống của mình. Những thất bại, những mất mát và cả những cuộc ra đi đều cần phải để lại phía sau. Ngày hôm qua sẽ không còn nữa khi ta thay đổi. Và sự thay đổi là điều tất yếu để lớn lên. Hãy tự thay đổi mình để thay đổi cuộc sống của mình !

    * Cuộc sống rất tuyệt vời nếu bạn biết sống và dám sống. Hãy thử "sống" như chính mình muốn sống từ hôm nay, để sau này, khi vốn thời gian của bạn cạn kiệt, bạn sẽ không phải hối tiếc vì chưa kịp làm quá nhiều điều, cả những điều rất nhỏ và những điều rất lớn.

    * Đối mặt với những thách thức của cuộc sống, nếu chúng ta không thể thay đổi cả thế giới.
  8. [CKĐ]Espresso New Member

    Số bài viết: 1,019
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 0
    Ẹc, làm điều này cực cực cực... kì khó đấy, nghe các tiền bối bảo là lên kế hoạch cả tháng, chuẩn bị kĩ lắm, tới thời khắc quyết định thì lại chết điếng không nói nên lời. :))
  9. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Thích một người là nghĩ về người đó cuối cùng trước khi ngủ và nghĩ về người đó đầu tiên khi thức dậy .
    Thích một người là ngồi vào bất kì chiếc bàn nào trong lớp cũng muốn hý hoáy viết tên người đó lên mặt bàn .
    Thích một người là lúc nào trong đầu cũng đầy ắp về người ấy. Khi có một chút gì đó liên quan là ngay lập tức : " Ah , cái này hắn cũng có ! "
    Thích một người là khi người đó có những điểm mình không thể mê được nhưng vẫn tìm được những lí do chính đáng để thông cảm .
    Thích một người là mong chờ tiếng chuông điện thoại của người ta ,cầm ống nghe đôi khi không biết phải nói gì , không còn gì để nói , mỏi tay ơi là mỏi vẫn không bỏ xuống .
    Thích một người là khi đã chuẩn bị rất kĩ những gì phải nói nhưng đến lúc gặp thì quên hết và sau khi gặp , mặc dù rất muốn vẫn không thể nào nhớ được đã nói những gì .
    Thích một người là sẵn sàng đi cùng người đó đến những nơi người ấy thích mà mình cực kì ghét.
    Thích một người là sẵn sàng đợi người người đó dù không có lí do gì để đợi . Không hề muốn đợi nhưng không thể đi đâu khác được .
    Thích một người là khi người ta quan tâm đến những điều khác và lơ là mình nhưng mình vẫn có thể bỏ qua . Giận thì dễ , thông cảm và hiểu được mới là điều khó .
    Thích một người là đi bên cạnh người đó , im lặng , không nói bất cứ điều gì mà vẫn như đã nói hết những điều cần phải nói ...
    => Còn bạn , theo bạn , thích một người là như thế nào ?
    [IMG]
    Định Nghĩa Tình Bạn & Vì Sao Mình Mến Bạn !
    1. Bạn đã chỉ cho tôi biết ý nghĩa thực sự của tình bạn.
    2. Bạn luôn luôn nói những điều mà tôi muốn nghe.
    3. Bạn không bao giờ bỏ rơi tôi.
    4. Sự chân thật tuyệt đối của bạn đã giúp cho ngọn lửa tình bạn cháy mãi.
    5. Tình cảm của bạn làm tôi xúc động, và cảm xúc tuyệt vời ấy sẽ còn mãi.
    6. Khi ở bên bạn, tôi mới thật sự là tôi.
    7. Tôi có thể nói với bạn bất cứ điều gì và bạn sẽ không chê cười.
    8. Mỗi khi nghĩ đến bạn, trong tôi lại đầy ắp những cảm xúc tuyệt vời.
    9. Bạn đã làm cho tôi cảm nhận được những điều mà tôi chưa bao giờ cảm nhận được trước đó.
    10. Mỗi khi tôi nhìn bạn, tôi lại thấy hồi hộp lạ thường.
    11. Bạn luôn là chủ đề trong những giấc mơ của tôi.
    12. Bạn có một khả năng hài hước tuyệt vời.
    13. Bạn luôn có những ý tưởng thật lãng mạn và thú vị.
    14. Bạn làm những điều tốt đẹp cho tôi hơn là tôi đáng được nhận.
    15. Khi bạn và tôi cùng nhau, chúng ta có thể làm được điều kỳ diệu.
    16. Bạn và tôi rất "hợp rơ".
    17. Bạn luôn có ý nghĩa trong cuộc sống của tôi.
    18. Bạn đơn giản và bình dị.
    19. Bạn là người đã mở cửa trái tim tôi.
    20. Và dĩ nhiên tôi mến bạn vì sự thông minh của bạn .
    [IMG]
  10. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    - Bạn có biết rằng mình thường hay trách rằng :
    Bạn không hay quan tâm đến mình bởi vì mình rất quý trọng sự quan tâm của bạn dành cho mình.
    Mình sợ đến một ngày nào đó mình không cần nó nữa và sẽ trở thành một người vô cảm trước những gì tốt đẹp bạn dành cho mình của bạn.
    - Bạn có biết rằng mình rất quan tâm đến bạn vì mình nghĩ rằng bạn cần sự quan tâm đó, nhưng có lẽ điều đó đôi khi đã làm bạn cảm thấy hơi khó chịu.
    Mình chỉ sợ đến một ngày nào đó mình sẽ lãnh đạm trước những nỗi buồn, sự đau khổ của bạn vì mình nghĩ rằng bạn sẽ không cần người để lắng nghe bạn thổn thức.
    - Bạn có biết rằng mình cảm thấy rất buồn khi những tình cảm tốt đẹp của mình, tất cả là dành cho bạn vì mình nghĩ rằng bạn biết trân trọng nó.
    Nhưng một sự thật phũ phàng là mình sẽ phải ngồi trong bóng tối để suy nghĩ lại rằng : Bạn có thật sự cần nó không ?
    Vì bạn ạ ! Tình cảm là một cái gì đó cho đi mà không hề đòi trả công, nhưng nó sẽ chết khát khi người ta không biết tưới mát cho nó.
    - Bạn có biết rằng : Mình rất hay lặp lại lời chúc : Your Dreams will become true if you believe in you ! I hope that You are always happy and successful for doing every thing at every where ! I believe in you ! không phải bởi vì mình chẳng còn câu gì để nói, mà... Đó là tất cả những gì mình mong muốn bạn sẽ có được, đó là những lời chúc chân thành từ tận sâu thẳm trong trái tim ! Chỉ bấy nhiêu thôi nhưng đối với mình đó là sự phấn đấu cả cuộc đời.
    Mình hy vọng rằng: Mỗi khi bạn gặp khó khăn, nỗi buồn trong cuộc sống hãy nghĩ tới những dòng chữ này và hãy luôn nhớ rằng mình đang ở bên cạnh bạn.

    Nhưng... Mình đã giận bạn !
    - Bạn nghĩ mình thật tàn nhẫn khi viết thư và nói rằng: “Sẽ quên hết mọi thứ và làm lại từ đầu”
    Thực ra bạn có biết rằng : Mình đã ngồi thức bao đêm, đã tự tàn nhẫn với chính mình trước khi viết cho bạn bức thư đó. Và mình chỉ mong muốn rằng sau bức thư đó quan hệ của chúng ta sẽ tốt hơn mà thôi.
    - Bạn có biết rằng : Mặc dù có một số chuyện mình rất giận bạn, nhưng mình đã không cho bạn giải thích. Có thể bạn sẽ cho mình thật sự tồi tệ nhưng mình nghĩ rằng nên làm như thế vì sẽ tốt hơn cho cả hai ta.
    - Bạn có biết rằng : Khi nhìn bạn buồn, mình đã rất muốn chạy đến bên bạn để an ủi bạn. Nhưng mình đã không làm vì mình nghĩ rằng có thể bạn không cần sự quan tâm đó.
    - Bạn có biết rằng : Mình đã phải luôn luôn tự lừa dối mình, luôn luôn cố gắng tươi cười mặc dù con tim đang tự nguyền rủa mình khi biết tình bạn của chúng ta sắp tan vỡ không ?
    - Bạn có biết rằng : Dù mình nói, mình viết như thể là không cần tình bạn của chúng ta nữa nhưng sự thực thì ngược lại.
    Người bạn bé nhỏ của tôi ạ ! Mình luôn luôn rất chân trọng những giây phút vui vẻ khi chúng ta đùa vui, những giây phút lãng mạn khi chúng ta cùng nhau đi và hàn huyên tâm sự dưới trời lớt phớt mưa bay, những giây phút hứng thú khi chúng ta học chung ! Đối với mình đó là những quãng thời gian thật đẹp đẽ biết bao.
    - Bạn có biết rằng: Bạn là người con gái đầu tiên đã gọi điện cho mình mà không nói được câu gì ngoài những giọt nước mắt trên mi. Đó mãi mãi là một hình ảnh đẹp đẽ không bao giờ phai nhòa trong tâm trí mình.

    Và Bạn có biết rằng ... Mình vẫn còn rất giận bạn, bởi vì mình vẫn còn rất nâng niu, trân trọng tình bạn của chúng ta ! Bạn ạ ! “Thương nhau lắm thì cắn nhau đau”, Người bạn thật sự là người bạn luôn ở bên bạn ngay cả khi đang rất giận dỗi bạn.
  11. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Tình yêu và đôi cánh

    [IMG]
    Ngày xưa có một chàng trai sống cô đơn trong ngôi nhà gỗ cạnh một cánh rừng. Một hôm, trong lúc dạo chơi chàng trai bỗng thấy hai chú chim non mất mẹ đang thoi thóp trong tổ trên một chạc cây. Lập tức chàng đem chúng về nuôi trong một cái lồng rất đẹp. Với sự chăm sóc chan chứa tình thương của chàng, hai chú chim ngày càng trở nên khỏe mạnh và xinh đẹp. Mỗi sáng chúng cất tiếng líu lo để chào đón chàng. Một ngày kia chàng quên cài cửa lồng chim. Thế là một chú chim liền bay ra khỏi lồng, nhưng nó chưa bay đi hẳn mà lại lượn vài vòng quanh chàng như muốn chào chàng lần cuối.Chàng trai buồn bã nhìn theo. Chàng không muốn phải rời xa nó. Chàng không muốn tình yêu của chàng bay mất nên khi con chim bay thật gần chàng liền với tay tóm lấy nó thật mạnh. Chàng sung sướng giữ chặt nó trong tay. Nhưng một lúc sau, chàng cảm thấy con vật yêu quý bỗng trở nên mềm nhũn trên tay. Chàng hốt hoảng xòe tay ra và bàng hoàng nhận thấy con chim đã khép mắt qua đời. Nó đã chết bởi chính tình yêu mà chàng dành cho nó. Chàng thẫn thờ nhìn con chim lẻ bạn còn lại trong lồng và bắt đâu mường tượng rằng nó cần được tự do bay vút lên bầu trời xanh thẳm. Chàng liền tiến đến chiếc lồng và nhẹ nhàng tung chú chim vào không trung. Nó lượn quanh chàng một vòng, hai vòng, rồi ba vòng. Chàng đón nhận niềm vui của nó bằng ánh nhìn rạng rỡ và trìu mến. Những muộn phiền trước đó không còn nữa. Bỗng nhiên chú chim dịu dàng đáp xuống đậu trên vai chàng và hót vang những giai điệu mượt mà chưa bao giờ trong cuộc đời chàng được thưởng thức. Qua tiếng hót diệu kỳ kia, chàng trai chợt hiểu rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là khi ta nắm giữ nó thật chặt. Trái lại, để giữ mãi sự yêu thương thì ta phải ân cần trao cho tình yêu một đôi cánh tự do.
    [IMG]
    [FLASH]http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NC80MS80NDE2YjQ1YTAwYjk1MDmUsIC3ZDA5ZTI4OTg0YTA4OTY1ZS5cUIbaBmUsICDN8MiBjWeB24gdGlcUIbaBIGcUIbaBoWeB25nIGN1WeBmmUsICgWeBmhpmUsICCBkYXB8a298dHJ1ZXw[/FLASH]
  12. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Tình yêu và giàu sang
    Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”.
    - Ông chủ có nhà không? - họ hỏi

    - Không, chồng tôi đi làm rồi - bà trả lời.

    - Thế thì chúng tôi không thể vào được.

    Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe. Chồng bà muốn biết họ là ai nên bà ra mời ba người đàn ông - vẫn chờ từ sáng - vào nhà.

    - Ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được - họ trả lời.

    - Sao lại thế? - người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.

    Một người giải thích: “Tên tôi là Tình yêu, ông này là Giàu sang, còn ông kia là Thành công. Bây giờ hai vợ chồng bà quyết định xem ai trong chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà”.Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện. “Tuyệt thật! - người chồng vui mừng - Đây đúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãy mời ngài Giàu sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải”.

    Người vợ không đồng ý. “Thế tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành công nghỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể”.Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa ai quyết định được. Cô con gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bổng lên tiếng đề nghị: “Chúng ta nên mời ngài Tình yêu là tốt hơn cả. Nhà mình tràn ngập tình thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc”.

    “Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái - người chồng suy nghĩ rồi nói với vợ - Em hãy ra ngoài mời ngài Tình Yêu, đây chính là người khách chúng ta mong muốn”.Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: “Ai trong ba vị là Tình yêu xin mời vào và trở thành khách của chúng tôi”. Thần Tình yêu đứng dậy và đi vào ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng dậy và đi theo thần Tình yêu.

    Vô cùng ngạc nhiên, người phụ nữ hỏi: “Tôi chỉ mời ngài Tình yêu, tại sao các ông cũng vào? Các ông nói không thể vào cùng một lúc kia mà”.Hai người cùng nhau trả lời: “Nếu bà mời Giàu Sang hoặc Thành Công thì chỉ có một mình người khách được mời đi vào. Nhưng vì bà mời Tình yêu nên cả ba chúng tôi đều vào. Bởi vì ở đâu có Tình yêu thì ở đó sẽ có Thành công và Giàu sang”.
    [IMG]
  13. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Tình yêu và lý trí
    Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, các tính cách sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm. Một ngày nọ, chúng tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó.

    Thông minh đề xuất : "Chúng ta cùng chơi trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý trí la lớn "Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé !"
    Lý trí tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm :"Một, hai, ba...", Đức hạnh và Thói xấu cuống cuồng đi kiếm chỗ để nấp. Dịu dàng nấp sau mặt trăng. Phản bội nấp sau những vườn bắp cải. Yêu mến cuộn tròn giữa những đám mây. Nồng nàn trốn ngay giữa trung tâm trái đất. Nói dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới một hồ lớn. Tham lam trốn trong một bao tải... Và Lý trí đã đếm đến bảy mươi, tám mươi... chín mươi. Lúc này tất cả đều tìm được chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình yêu trong trái tim mình. Khi Lý trí đếm tới một trăm, Tình yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hoa hồng ...

    Lý trí bắt đầu tìm kiếm. Lười biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt. Sau đó lần lượt Dịu dàng, Nói dối, Nồng nàn, Yêu mến... cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình yêu. Ghen ghét với Tình yêu, Ghen tỵ đã thì thầm vào tai Lý trí: " Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình yêu đấy ".

    Lý trí bước lại gần và bắt đầu tìm kiếm. Lý trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm và dừng lại khi trái tim của Lý trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu. Tình yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm, Lý trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình yêu. Lý trí khóc thét lên : " Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây ? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ ?"
    Tình yêu nói: " Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi ". Và đó là lý do vì sao Tình yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lý trí .
    [IMG]
  14. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Truyền Thuyết Hoa Hồng
    [IMG]

    Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp. Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên người dân phải đấu tranh để dành quyền độc lập. Và vị anh hùng chỉ huy người dân của quốc gia này đã được dân chúng tôn lên làm vị vua đầu tiên. Sau thời gian dài chinh chiến, họ chỉ lo an hưởng thái bình và sống cho những quyền lợi của cá nhân mình. Vị hoàng đế kia cũng vậy, ngất ngưỡng trên ngai vàng và hào quang của quyền vị, ông đã bỏ bê việc nước, quên cả chăm sóc cho dân và để mặc lũ bầy tôi tham danh lợi cai trị dân chúng. Vì muốn hoàng đế lảng quên với việc triều chính, bọn tham quan đã chọn một thiếu nữ đẹp tuyệt vời để vua lập làm hoàng hậu . Nhưng trái với ý muốn của bọn quan lại, hoàng hậu lúc nào cũng hết lời khuyên năn nhà vua nên lo cho dân chúng và chỉnh đốn việc triều chính. Lũ quan lại rất ghét hoàng hậu, nhưng không làm gì được vì nhà vua quá thương yêu nàng. Cho đến ngày kia, sau một thời gian thụ thai, hoàng hậu sinh ra một đứa bé thật kháu khỉnh, dễ thương. Lạ lùng thay, thân thể của đứa bé trai đó lại trong suốt như pha lê, đến độ thấy rõ từng đường gân, mạch máu và trái tim. Thấy cơ hội đã đến, bọn tham quan bèn dèm pha với nhà vua rằng hoàng hậu là một phù thủy trá hình và tuyên truyền tin này ra ngoài cho toàn dân.

    Trước áp lực của bầy tôi và sự phản đối của dân chúng, nhà vua đã truất phế hoàng hậu ra khỏi hoàng cung cùng với đứa bé lạ lùng kia. Trở thành một thường dân, hoàng hậu đem con đi khỏi hoàng cung. Đi tới nơi đâu cũng bị dân chúng chửi mắng và xua đuổi. Suốt con đường tìm nơi ẩn trú, hoàng hậu đã bị bao kẻ ném đá, dùng gậy đánh đập mà chỉ biết cắn răng dùng thân thể mình để che chở cho đứa con thơ. Với bao vết thương trên mình, hoàng hậu bồng con đến khu rừng già và ngã ra vì kiệt sức. Nhìn hài nhi mới ra đời trong lúc biết mình sắp chết, hoàng hậu không biết làm gì hơn là đưa tay vuốt ve con mình vài lần, nước mắt tuôn ra và trút hơi thở cuối cùng.

    Đứa bé nằm bên mẹ không ai cho ăn nên khóc lên thảm thiết vì cơn đói. Tiếng khóc vang lên tận chín tầng trời làm Thượng Đế động lòng ngó xuống trần gian. Khi thấy hoàn cảnh thương tâm đó, Thượng Đế nổi giận vì lòng tàn ác của người dân vương quốc kia. Ngài bèn sai thiên thần mang đứa bé vô rừng chăm sóc cho nó lớn lên trong tình thương của thiên nhiên và muôn cầm. Sau đó, ngài ban một lời nguyền khiến cho toàn thân thể của từng người dân bị gai nhọn mọc đầy người, để suốt đời không ai được gần gủi ai cho đến khi mọi người biết thương yêu nhau. Từ đó người dân của quốc gia nầy đều mang trên mình một lớp gai, từ vua tôi cho đến hạng bần cùng. Nhưng dù cho lớp gai trên mình ngày một dài và cứng nhọn theo lòng tham ngày càng to lớn, họ cứ sống cho cá nhân mình mặc dù phải trả giá cho lòng vị kỷ đó bằng sự cô đơn khủng khiếp dằn vật tâm linh.

    Một ngày kia, nghe tin vương quốc này đang trở nên yếu thế, một quốc gia khác bèn đem quân sang xâm lấn lãnh thổ. Khi quân xâm lăng tràn qua bờ cõi, toàn dân trong nước ai cũng tự lo thân và trốn tránh nghĩa vụ. Nhà vua lúc đó đã lớn tuổi mà vẫn bị lũ bầy tôi tham sống sợ chết làm áp lực bắt đem một toán quân ra chiến đấu. Sức mình thì yếu, sức địch thì mạnh. Sự thất bại đến với nhà vua thật nhanh chóng. Dẫn tàn quân chạy về hoàng thành thì mới hay lũ tham quan đã đem dâng cho giặc tự bao giờ. Phẫn chí, nhà vua quyết liều mình đem quân cố chiếm lại thành trì nhưng cuối cùng phải ngã ngựa vì một mũi tên có tẩm thuốc độc. Nhà vua được một số quân trung thành cứu thoát và chạy trốn đến bên bìa rừng. Nhìn lại binh sĩ lớp bị thương, lớp bỏ mình chung quanh, nhà vua lấy làm hối hận rằng mình đã không nghe lời hoàng hậu khuyên ngày trước. Nhớ đến hoàng hậu, nhà vua lại nhớ đến đứa con thơ vô tội của mình ngày xưa. Rồi nhà vua ngã bệnh vì vết thương hành hạ. Bên ngoài thì địch quân vây khốn, trong rừng thì binh sĩ liều mạng để tử thủ với quân thù. Nhà vua lập đồn trong rừng làm chiến khu và để tập luyện binh sĩ.

    Ngày qua ngày, dưới ách đô hộ nghiệt khắc của quân xâm lăng, người dân của vương quốc đó càng nghe đồn thêm về một quốc gia trong khu rừng già huyền bí nọ. Dần dần, người dân tìm cách trốn đi và tìm vào rừng để gia nhập. Phía quân xâm lăng cũng điêu ngoa, họ cho người trà trộn vào trong rừng nhưng kế hoạch không thi hành được vì không thể nào giả mạo được lớp gai cứng mọc trên thân thể của người dân bản xứ. Người dân đã biết đoàn kết để tạo cho khuyết điểm trên thân thể mình thành ưu điểm để chống giặc ngoại xâm. Một ngày kia, với binh hùng tướng mạnh, nhà vua bắt đầu công cuộc dành lại quê hương. Lần nầy, với đoàn quân thiện chiến và với lòng tin thống nhất, nhà vua đã chiếm lại được thành trì và xua đuổi quân xâm lăng ra khỏi lãnh thổ.

    Không may, trong trận chiến cuối cùng nhà vua lại bị thương. Vốn đã yếu sức vì tuổi già, lại còn lao lực trong trận chiến dài đăng đẳng, nhà vua bệnh ngày càng thêm nặng. Toàn dân trong nước chưa kịp reo mừng dành lại độc lập đã phải mang nỗi buồn cho tình trạng ngày càng nguy ngập của nhà vua. Biết mình sắp chết, nhà vua trong cơn sốt đã thốt lên rằng:"Ta chết cũng đành lòng, nhưng trời ơi, sao ta thèm được một lần ôm đứa con mà ta chưa hề biết mặt !..."

    Bỗng nhiên có tin báo từ bên ngoài thành có một người thầy thuốc nói sẽ trị hết bệnh cho nhà vua. Cửa hoàng thành rộng mở. Người thầy thuốc bước vào hoàng cung với tấm vải thô che kín thân thể mà không ai nhìn thấy mặt. Khi đến gần giường bệnh, người thầy thuốc đứng lặng yên thật lâu bên nhà vua mà không nói tiếng nào. Khi nghe nhà vua gọi con trong cơn sốt, người thầy thuốc rơi lệ. Giọt lệ nhỏ xuống trên gò má nhăn nheo của nhà vua làm nhà vua thức tỉnh và mở mắt nhìn người đang đứng bên cạnh mình. Khi nhà vua đua tay lên vói, người thầy thuốc bèn nắm chặt lấy tay nhà vua, quì xuống bên cạnh người và nói rằng: "Thưa phụ hoàng, con đây !".

    Rồi người thầy thuốc hất tấm vải thô che mình xuống đất để lộ ra một thân thể trong suốt như pha lê. Để chữa bệnh cho cha, vị hoàng tử nâng vua cha lên và ôm người thật chặt vào lòng, mặc cho những gai nhọn đâm vào người thật sâu. Và máu chàng đã chảy ra. Lạ thay, khi máu của chàng thấm lên thân thể của nhà vua thì nhà vua cũng thấy mình khỏe lại . Và kỳ diệu hơn nữa, lớp gai nhọn trên thân thể nhà vua cũng tan biến dần theo từng giọt máu của vị hoàng tử đổ xuống.

    Sau đó vị hoàng tử bèn đặt nhà vua nằm lại trên giường để dưỡng bệnh. Từ từ đứng dậy và bước đến người đứng gần mình nhất, vị hoàng tử ôm lấy người đó và nói :"Chúng ta hãy thương yêu nhau. Bất cứ hình phạt nặng nề nào của Thượng Đế cũng đều được giảm bớt nếu chúng ta biết chân thành yêu thương nhau".

    Rồi cứ thế từ người này sang người khác, chàng đi khắp thành mà ôm từng người một, từ ông lão nghèo nàn đến người thương gia giàu sang, từ em bé tật nguyền đến chàng thanh niên khỏe mạnh. Và cứ thêm mỗi người được ôm thì vị hoàng tử càng yếu dần theo từng giọt máu ứa ra trên thân thể họ. Cho đến lúc kiệt sức, chàng quị xuống bên đường. Tuy vậy, chàng vẫn mở rộng vòng tay kêu gọi mọi người đến cùng chàng mà chia sự sống. Mọi người nức nở khóc trước tình thương bao la của chàng. Những người sau cùng chưa được thoát bệnh đồng quì xuống bên chàng mà nói:
    "Chúng tôi xin hoàng tử đừng lao lực thêm nữa. Chúng tôi thành tâm nguyện mang lớp gai này trên mình để người còn được sống cùng chúng tôi".

    Lạ thay, từ trên thinh không bỗng có tiếng nhạc thánh thót vang lên và có lời truyền của Thượng Đế phán rằng: "Lành thay ! Các người hiểu được tình yêu thương chân thật và bỏ đi lòng tị hiềm, ích kỷ. Dám hy sinh bản thân mình cho đồng loại là định nghĩa của yêu thương vậy".

    Rồi cùng với thinh âm tan dần vào không gian, các lớp gai trên thân hình của những người còn lại đều biến mất đi. Khi người ta nhìn lại thì vị hoàng tử đang khép mắt lại với lời nói thật hiền hòa thoát ra theo làn hơi thở sau cùng: "Hạnh phúc là có nhau hôm nay để sống. Yêu thương là biết sống làm sao để ta có nhau ngày mai. Các bạn của tôi ơi, hãy nhớ rằng hạnh phúc không phải là của riêng ta để cho đi hay lấy lại. Hạnh phúc chỉ đến với ta khi ta biết yêu thương lẫn nhau và chia xẻ cho nhau tình thương đó..."

    Rồi chàng lìa đời sau câu nói đó. Ngày hôm sau, dưới sự hướng dẫn của nhà vua, toàn dân trong thành đã đưa di thể của chàng xuống lòng đất muôn đời, bên cạnh khu rừng nọ. Lạ thay, khi xác của chàng vừa được chôn dưới lòng đất xong, người ta bỗng thấy có những chim muông, cầm thú kéo thành đoàn từ trong rừng ra nằm quanh ngôi mộ của chàng thật lặng yên và buồn bã. Một năm sau, người ta thấy trên ngôi mộ của chàng và chung quanh khu vực đó mọc lên những bông hoa đỏ tươi như máu với thật nhiều gai nhọn từ gốc đến ngọn. Người ta cho đó là sự kết tinh lại của tình thương của chàng hoàng tử để nhắc nhở cho người đời bài học cao cả nhất về yêu thương và hạnh phúc. Và người ta gọi loài hoa đó là hoa Hồng.Và mãi mãi đến ngày nay, dù mang nhiều màu sắc khác nhau, loài hoa đó vẫn tượng trưng cho sự yêu thương.

    [IMG]
  15. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Ngôn Ngữ Của Tình Yêu
    Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta. Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi: "Anh có yêu em nhiều không?". Cô hay bực bội do chàng trai không trả lời như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình khiến hai bạn trẻ bất hoà. Cô thường trút giận lên chàng trai.

    Về phía mình, chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi anh đã cầu hôn với cô gái: "Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng những gì anh biết là anh yêu em. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý. Em thuận ý làm vợ anh chứ ? ".Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Trước khi chàng trai đi học, hai người làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác xã hội trong khi anh tiếp tục học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau.

    Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng nhưng những gì cô có thể thốt ra là tiếng thở dài. Cô đã mất đi giọng nói. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã gây thương tổn não của cô khiến cô không thể nói được nữa. Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ biết khóc trong thầm lặng.

    Xuất viện về nhà, tình trạng cô cũng chẳng thay đổi gì. Mỗi khi có tiếng điện thoại reo, cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim. Cô không muốn cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa. Cô gửi lại anh chiếc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao cuộc điện thoại nhưng cô không trả lời và chỉ khóc. Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hi vọng rằng cô sẽ quên những gì đã xảy ra để có thể sống yên ổn.Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến cho hay anh đã trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Từ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh.Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Nhưng khi mở thiệp cưới cô gái thấy tên mình trong tấm thiệp. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt.
    [IMG]
    Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái: "Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này. Chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta. Hãy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em." Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng nụ cười đã trở lại trên môi cô.
  16. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Hạnh Phúc Là Gì
    - Hạnh phúc là gì ?

    Chàng tuổi trẻ luôn đặt câu hỏi này với những người mà chàng cho rằng quan điểm của họ có thể giúp chàng đi đúng hướng trên con đường gian lao đi tìm hạnh phúc.

    - Hạnh phúc là gì ?

    - Hạnh phúc là tiền bạc - người thương gia giàu có đáp.

    - Hạnh phúc là sự nổi tiếng - một ca sĩ trả lời.

    - Hạnh phúc là một gia đình hòa thuận, trên dưới một lòng - một người cha đáng kính đáp.

    - Hạnh phúc là một công việc làm tốt, thân thể khỏe mạnh không bệnh tật - một anh công nhân nói.
    .........

    Và còn vô số những định nghĩa mà thoạt đầu chàng đều cho là có lý và chàng cố gắng làm theo.

    Chàng đã có một công việc rất tốt, một người vợ đảm đang cùng 2 đứa con xinh xắn, khoẻ mạnh. Chàng không bệnh tật gì, trái lại còn có một sức khỏe rất tốt. Chàng đã bắt đầu có tiếng trên thương trường và tiền bạc không còn là một nỗi băn khoăn gì cả. Thế nhưng chàng vẫn chưa thỏa mãn, chàng vẫn chưa cảm thấy hạnh phúc hoàn toàn. Có những lúc chàng cảm thấy mọi thứ sao nhạt nhẽo và vô vị dù cảm giác đó chỉ là thoáng qua. Có những lúc chàng cảm thấy trống rỗng và như lạc phương hướng. Có những lúc chàng bỗng nhiên muốn thoát khỏi mọi sự ràng buộc, thoát khỏi thế giới này. Chàng mơ mình là Robinson Cruose, là Robin Hood hay thậm chí còn là Batman. Chàng không hiểu nổi chính mình muốn gì? Và chàng tiếp tục săn tìm lời giải cho câu hỏi:

    - Hạnh phúc là gì ?

    Và một hôm chàng chợt nhớ ra một người. Vâng, đó là ông nội của chàng. Người Ông đã sống qua bao nhiêu cuộc bể dâu, đã trải qua bao nhiêu kinh nghiệm cuộc sống: chiến tranh, đói kém, giàu có, nhẵn túi, hạnh phúc, đau khổ, chết chóc... Người Ông mà số tuổi không ai trong gia đình còn nhớ chính xác là bao nhiêu. Hiện Ông đang ở đâu nhỉ? À, Ông đang ở một vùng đồi núi cách nơi chàng ở hơn 300 cây số. Chỉ cần 5 tiếng đồng hồ lái xe, chàng chắc chắn sẽ tìm được lời giải đáp.

    Khi chàng bước vào, Ông đang ngồi trên một chiếc ghế bật đung đưa, đầu tóc bạc phơ, miệng đang nhai một mẩu bánh mì, bên cạnh là một hộp cá mòi đang ăn dở.

    Chàng sà vào lòng Ông như ngày xưa và hỏi :

    - Ông ơi, hãy nói cho cháu nghe hạnh phúc là gì ?

    Ông bật cười và đáp :

    - Ồ cháu của ta, Hạnh Phúc à? Hạnh Phúc là gì ư? Hạnh Phúc là lúc này đây, là ta đang ngồi nhai ổ bánh mì và nhấm nháp con cá mòi béo ngậy này và nghe thằng cháu cưng của ta hỏi Hạnh Phúc là gì ?
    [IMG][IMG][IMG][IMG][IMG][IMG][IMG]
  17. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Cô Bé Bán Đĩa CD
    Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.
    Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi. Cô gái ngẩng lên hỏi:
    [IMG]
    - Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

    - Ơ.. Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...

    Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

    - Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

    Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong. Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia. Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.

    Vài ngày sau...

    ‘Reeeeng !...'

    Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:

    - Alô?

    Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.

    - Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.

    Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

    Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra. Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm - Jacelyn.'

    Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi :' Chào anh, anh khỏe không ? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'

    Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...

    Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.


  18. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Mặc Áo Dài Giữa Mùa Đông
    Tôi quen anh từ khi tôi còn là một cô bé lớp 10 mơ mộng, khi anh vẫn hay cốc đầu tôi như trẻ con. Anh đi du học, tôi lao vào ''cày'' sách vở như điên với mong muốn tốt nghiệp phổ thông sẽ thi để sang úc với anh. Không may, tôi thi TOEFL thiếu gần 50 điểm. Tôi vào học ở một trường ĐH trong nước, mắt không hề nhìn thấy một người con trai nào khác. Anh về nước ăn tết. Trong hơn một tháng trời, ngày nào chúng tôi cũng cùng nhau đi chơi, đi tìm sách vở, thăm bạn bè. Chúng tôi luôn vui vẻ và rất hiểu nhau. Đó là những ngày xuân tươi thắm nhất và cũng tuyệt vọng nhất đối với tôi. Càng ngày, tôi càng nhận ra mình đã không yêu lầm người và suốt đời, tôi sẽ không thể nào tìm thấy một người nào khác giống như anh. Nhưng tôi cũng lại mơ hồ lo sợ anh chỉ coi tôi như một cô bé, như một đứa em gái, mà do hai gia đình thân quen, tôi và anh từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên. Tuyệt vọng nhưng hạnh phúc, nỗi buồn ấy với tôi có màu rực rỡ.
    [IMG]
    Chỉ còn một ngày nữa thôi anh sẽ phải quay lại úc. Tối hôm trước, anh vô tình nói: ''Anh muốn chụp mấy bức ảnh chùa chiền cho bọn Tây xem. Nhưng ... chán thật, đang giữa mùa lạnh, không bói đâu ra một bóng áo dài...''. Sáng hôm sau, trong cái rét 14 độ của buổi sáng tháng Hai, tôi mặc một chiếc áo dài lụa trắng cùng anh đi chụp ảnh, không kèm theo bất kỳ một chiếc áo len hay áo khoác nào. Suốt một ngày, từ 6 giờ sáng đến 6 giờ tối, tôi đứng làm mẫu cho anh chụp, từ Cổ Loa về tới Phủ Tây Hồ, chùa Trấn Quốc... Đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao chỉ một trái tim bé nhỏ lại có thể cung cấp một nguồn nhiệt lượng lớn lao nhường ấy cho con người. Hôm sau, anh bay. Tôi không ra tiễn, nằm nhà sốt li bì. Tôi ngủ suốt hai ngày, giấc ngủ nặng nề mê man, không biết vì ốm hay vì trong lòng luôn văng vẳng tiếng ầm è của chiếc máy bay đã mang anh đi xa... Tỉnh dậy, mẹ đưa tôi mảnh giấy anh gửi lại: ''Anh chưa gặp một người con gái nào như em. Người con gái trong suốt thời gian vừa qua luôn tận tình giúp anh tìm tài liệu trong một lĩnh vực mà anh biết cô ấy không hề hứng thú. Người con gái nghe anh huýt sáo vu vơ mà biết được anh nghĩ gì. Người con gái ấy, cả ngày hôm qua mặc mỗi tấm áo mỏng manh đi cùng anh, mà lúc nào cũng vui vẻ tươi cười, nghĩ ra đủ thứ chuyện để anh an tâm chụp hình mà không áy náy, luôn luôn hồng hào và xinh đẹp... Cám ơn em nhé, sao em lại tốt với anh đến thế!''.

    Cơn sốt đã qua mà trong tôi bừng bừng như có muôn ngọn lửa thiêu đốt. Tôi biết, dù sau này có phải hứng chịu điều gì đi nữa, tôi nhất thiết phải bộc bạch lòng mình, và cũng chỉ có lúc này thôi. Vớ lấy giấy, bút, tôi viết một hơi: ''Anh vẫn không hiểu ư, sẽ chẳng bao giờ có ai tốt với anh hơn em đâu. Bởi vì em đã lớn rồi. Và... hình như em yêu anh ! ''.Chục ngày sau, vào lúc 12 giờ đêm, tôi nhận được điện thoại của anh. Ngay sau khi nhận được mấy dòng tôi gửi, anh đã chạy đi tìm điện thoại để gọi cho tôi. Trong máy, giọng anh rất dịu dàng: ''Thảo à, bỏ hai từ ''hình như'' đi, được không em...''

    ( Phương Thảo )


  19. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Anh Yêu Em !!!!
    Họ đã cưới được một thời gian. Cũng như mọi đôi vợ chồng khác, họ cũng có lúc vui, lúc buồn, lúc hòa hợp, và cả khi 2 vợ chồng có chuyện lục đục. Có một lần họ cãi nhau rất lâu và dữ dội, mọi thứ dường như sắp nổ tung. Jack rất thất vọng còn Rose vô cùng tức giận. Sau một tuần hai vợ chồng không nói chuyện, Jack nói với vợ “ Bây giờ cả hai ta bình tĩnh ngồi xuống. Anh có hai tờ giấy, anh và em sẽ cùng viết tất cả những gì khó chịu về nhau vào đây. Sau đó chúng ta sẽ đổi lại và nói chuyện tiếp sau”. Và Rose bắt đầu viết, cô viết mải miết và say sưa đến nỗi không thèm ngẩng đầu lên nữa. Cô có quá nhiều thứ cần chê trách. Còn Jack, sau khi nhìn vợ rất lâu, anh cũng bắt đầu viết. Sau 15 phút, họ dừng lại và đổi giấy cho nhau. Jack nhìn vào trang giấy kín những lời phàn nàn trách móc. Rose thực sự đã rất giận dữ. Khi Rose nhìn vào tờ giấy của chồng, cô thấy mình bối rối. Rose khóc. Ở tờ giấy của mình, Jack cũng viết kín nhưng chỉ là 1 dòng chữ :Anh yêu em, em yêu ạ
  20. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Lá Thư Ko Nhìn Thấy

    Tôi ở USA , anh tôi ở Anh . Anh qua đó học đại học . Anh em tôi luôn có nhau cho dù đi đâu . Nhưng anh đã rời xa tôi , đi đến Anh để học . Ko lâu sau đó , tôi tốt nghiệp được một xuất du học ở USA . Anh em tôi thường viết thư cho nhau . Những lá thư ko ai đọc được , tôi thường khóc một mình vì nhớ anh . Cho đến khi tôi nhận được một tấm bưu thiếp anh gửi . Bên ngoài đề :" Anh lạnh lắm , hãy sưởi ấm anh " Đó là kí hiệu , anh muốn nói hãy lấy lửa hơ lên lá thư , từng hàng chữ hiện ra nắn nót , đầy tình cảm yêu thương . Nhờ những lá thư bí hiểm của anh , tôi ko còn cô đơn , hiu quạnh như trứơc . Tôi học thật siêng năng . Tôi thường trả lời anh bằng kí hiệu :" Em muốn bơi " có nghĩa là nhúng thư vào nước . Môt ngày nọ , anh viết : " Dạo này em khoẻ ko ? Anh đang ra sức học , anh đang yêu một cô gái chung lớp . Cô ấy tên là Nhi . Rất đẹp phải ko em , Nguyễn Giao Nhi đó . Anh rất yêu cô ấy , nhưng ko biết cô ấy có yêu anh ko nữa . Hiện giờ anh học rất giỏi , nhưng vẫn ko tránh được lưới tình . Em tư vấn cho anh nhé . Em gái nhỏ . Em học được ko , những bức thư em gửi cho anh thằng bạn anh nó giật lấy rồi kêu người yêu gửi . Vui thật , cuộc sống bên này cũng ko có gì là khó khăn mấy . Em cho anh nhắn lời thăm đến Duyên , cô bạn thân của em nhé . Nhắn nó cố gắng học . Khi nào quen được Nhi anh sẽ báo , anh sẽ gửi hình cô ấy cho em , bye nha . anh đi học .
    Anh hai của em .Trần Bảo Duy . "

    Nghe tin anh có người yêu . Và cái tên thật quen . Nhi à , tôi nhớ mang máng hình như đã gặp rồi . Phải rồi . Chị ấy năm xưa học cùng trường với tôi , chị lớn hơn tôi 1 lớp .Rất xinh nhưng ăn chơi lêu lổng , đanh đá , học hành ko ra gì . Nói chung là rất tệ . Tôi viết thư kể cho anh nghe , nhưng anh ko tin và nói tôi ích kỉ . Ko muốn cho anh có bạn gái . Chúng tôi cãi nhau qua thư . Anh ko thèm gửi thư lại nữa . Mặc dù tôi đã xin lỗi . Nhưng tôi chỉ muốn tốt cho anh thôi . Chi ấy ko phải là người tử tế gì . Một kẻ ăn chơi . Anh hồi âm lại nhưng vẫn quyết quen được chị ấy . Vì sao anh ko nghe em một lần anh hai ơi . Anh đã quen được chị ấy . Nhưng ko lâu sau tình cảm bắt đầu đổ vỡ . Tôi bay qua xem anh ra sao vì được trường cho nghỉ 2 tuần . Anh tiều tụy , học hành giảm suốt , cứ bám theo chị ấy , nhưng chị sua đuổi , sỉ nhục . Cho đến khi tôi và anh hai trên đường đi mua sắm . Gặp chị ấy đi với anh chành khác , khá thân mật , anh gọi với theo nhưng chị ta làm ngơ . Anh tôi đến nhà tìm thị chị ấy chửi mắng mặc cho anh tôi xin lỗi rối rít . Ko kiềm chế được , tôi tát vào mặt chị ta và nói :" Chị có quyền gì ma chửi anh tôi như vậy , chị chẳng qua chỉ là một kẻ ăn chơi , ko có tương lai . Học hành thì chẳng bằng ai mà dám đứng đó tự đắc . Chị chửi anh tôi như vậy sau này sẽ hối tiếc . " Tôi đưa anh về . Mặt vẫn buồn . Tôi nói " anh hãy cố gắng lên . Học thật giỏi , sau này có tương lai rạng rỡ , rồi chị ấy sẽ tự tìm đến anh , em trông cậy tất cả vào anh . " tôi mỉm cười .Ko để tôi buồn . Anh đã đạt thành tích xuất sắc khi ra trường . Sau này anh trở thành luật sư . Quả ko ngoài dự đoán . Chị ấy lại đến xin anh tôi tha thứ . Nhưng anh đã cự tuyệt , anh yêu một người xinh đẹp , nết na , con nhà danh giá , có học thức . Tôi vui vì anh đã hiểu ra . Anh nói những bức thư ko nhìn thấy của tôi tuy ko thấy chữa nhưng thấy được tình yêu thương mà tôi dành cho anh . Anh đã suýt hủy họai cuộc đời mình vì một cô gái . Những bức thư ko nhìn thấy .....
  21. chauphu New Member

    Số bài viết: 167
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  22. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    ?:-/:-/:-/:-/:-/:-/:-/:-/:-/

    Tặng những ai không gặp may mắn trong tình yêu
    [FLASH]http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NC80MS80NDE2YjQ1YTAwYjk1MDmUsIC3ZDA5ZTI4OTg0YTA4OTY1ZS5cUIbaBmUsICDN8MiBjWeB24gdGlcUIbaBIGcUIbaBoWeB25nIGN1WeBmmUsICgWeBmhpmUsICCBkYXB8a298dHJ1ZXw[/FLASH]
  23. ptthuong_38 New Member

    Số bài viết: 38
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  24. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
  25. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Sự Khác Biệt
    [IMG]
    Anh, một người trầm lặng, ít nói và sống nội tâm. Bé, một con nhỏ lí lắc, luyên thuyên suốt ngày. Anh với những triết lý, những suy nghĩ chín chắn. Bé với những nông nổi, hành động ngông cuồng. Anh có một vẻ nam tính của một người con trai, còn bé chẳng nữ tính như những đứa con gái khác.

    Hình như anh thích cái cách nói chuyện không ngừng của bé, những lần nói chuyện, anh chỉ ngồi trầm lặng lắng nghe. Hình như bé thích cái cách anh im lặng lắng nghe, những lần nói chuyện, bé lại luyên thuyên nhiều hơn. Anh thích cái tính trẻ con, nhưng đôi khi lại làm ra vẻ ta đây là người lớn của bé. Còn bé lại thích cái tính trầm lặng của một người trưởng thành như anh, chẳng cần cố gắng làm ra vẻ người lớn, anh cũng đã đủ người lớn rồi.

    Bé mê đội Đức luôn biết khát vọng chiến thắng dù phải làm bất cứ giá nào. Anh mê đội Anh biết đá bay bướm và cống hiến cho người xem những màn đẹp mắt. Anh mê Manchester United vì có David Beckham. Bé đã từng căm thù Manchester United cũng vì có Beckham. Bé thích nhạc êm dịu, du dương, còn anh lại mê ROCK. Bé thích màu xanh da trời, anh lại thích màu đen. Bé sợ ma còn anh thì đọc truyện kinh dị.

    Bé thích con trai phải mặc áo sơ mi, mang giày boot nhìn cho ra vẻ lịch sự. Anh thì lúc nào cũng áo thun, quần jean, giày thể thao trông rất bụi bặm. Bé ghét nhất con trai quậy, chỉ thích con trai hiền để dễ bắt nạt. Anh thì đã từng quậy khỏi biết.

    Vậy mà anh với bé chưa bao giờ giận nhau vì những bất đồng ý kiến đó. Hai đứa luôn cố gắng dung hoà những khác biệt đó. Anh thường bao dung, nhường nhịn bé, không thôi thì cố gắng không đề cập đến những vấn đề nóng bỏng ấy để khỏi bất đồng. Tụi mình không có cùng tính cách và sở thích như nhau nhưng tụi mình lại là một phần của nhau. Tụi mình khác nhau một trời một vực nhưng tụi mình lại là một nửa không thể thiếu của nhau. Tình yêu đến đã xoá mò những khác biệt giữa anh và bé, nối hai tâm hồn lại với nhau.

    Hãy đừng ngại ngùng yêu nhau dù giữa hai người có lắm khác biệt. Một tình yêu thật sự sẽ gắn liền những khác biệt đó. Trong tình yêu, đừng đi tìm một bản sao thật giống với bản thân, hãy tìm một nửa của mình.
  26. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Thuyền và bến


    Chiều nơi bến sông lộng gió. Mặt sông nhuốm một màu đỏ sẫm bởi ánh hoàng hôn hắt xuống. Những con sóng nhấp nháy, lăn tăn, mải miết đuổi nhau xô vào bờ ì oạp. Xa xa, những cánh buồm như được dát một lớp sơn màu vàng thấp thoáng ẩn hiện... Thùy thả gót chân trần lịm vào lớp phù sa mềm ấm miên man về miền ký ức: "Thuyền sẽ luôn tìm về với Bến đỗ bình yên"...

    [IMG]

    Vậy mà... Gió ào đến trêu đùa những bông cỏ may tím ngắt rồi vút lên cao. Không gian như vỡ ra tiếng cười khúc khích, trong ngần của hoa và gió...

    1 - Chủ nhật nào Thùy cũng về thăm mẹ, ghé lại bến sông và thích thú ngắm nhìn cảnh vật, mây trời. Mọi thứ với Thùy giống như một thói quen. Bước chân cứ tha thẩn, mải mê dọc bờ sông và điểm dừng cuối cùng là nơi ụ đá chìa ra mép nước. Ở đó Thùy có thể trông về nhiều hướng, ngắm nhìn hoàng hôn đang rực lên một màu đỏ ối và nhớ về những ngày đã xa...

    Một con thuyền giấy dập dềnh theo sóng rồi táp vào bờ. Thùy cúi xuống và bắt gặp dòng chữ nhòe nước: "Chào Bến! Cho Thuyền làm quen nhé! Đồng ý thì gật đầu". Thoáng chạnh lòng. Lâu lắm rồi chẳng có ai nhắc với Thùy về Thuyền và Bến nữa. Phải chăng?...

    Thùy ngơ ngác kiếm tìm. Xung quanh vắng lặng, trải ra một nỗi buồn mênh mang, sâu thẳm. Tự dưng Thùy cảm thấy cần có một ai đó ở bên để xua đi những đơn côi, rợn ngợp đang choán đầy tâm trí Thùy, nên gật đầu đồng ý.

    2 - Suốt cả tuần đi làm, đầu óc Thùy cứ để cả nơi bến sông mà không thôi những mường tượng, lắp ghép về con thuyền bí ẩn. Bằng linh cảm và qua nét chữ, Thùy đoán đó là một người con trai. Người ấy hẳn phải là lãng mạn lắm.

    Thùy không thích típ người lãng mạn. Bởi con trai mà lãng mạn thì thường hay ủy mị. Như thế thì không thể là chỗ dựa vững chắc và đáng tin cậy. Nghĩ vậy nhưng Thùy không nén nổi tò mò, vẫn mong ngóng tới ngày cuối tuần để được gặp gỡ với "con thuyền không bến".

    "Chào Bến.... Cuộc trò chuyện nào cũng bắt đầu bằng một câu chào quen thuộc. Con thuyền giấy mang thông điệp cứ đến và đi bí ẩn càng khiến Thùy tò mò. Triền sông ngày sang xuân vẫn mênh mang gió. Lại thêm một mùa hoa xuyến chi về. Bến sông giờ đã khoác lên mình màu áo mới, được dệt bằng hàng ngàn, hàng vạn bông hoa như những vì sao xa rung rinh trong nắng chiều ấm áp.

    Thùy rưng rưng nâng trên tay con thuyền chở đầy những chùm hoa trắng, hoa vàng và tự hỏi: "Sao Thuyền lại biết Bến yêu hoa xuyến chi?". Rồi Thùy tự trả lời: "Cuộc sống có bao điều ngẫu nhiên".

    Ngày xưa, mỗi mùa hoa đến, Tuấn thường tỉ mẩn tết những bông hoa nhỏ xíu làm quà tặng đội đầu cho cô dâu. Hai đứa cùng mơ về một ngày làm đám cưới. Ước nguyện đó giờ đã quá xa xôi.. nhưng mỗi lần nhớ về, mỗi mùa hoa nở bên bến sông, Thùy vẫn không thôi những nhớ nhung và hờn giận...

    3 - Ngày làm việc đầu tuần tất bật với công văn và bao kế hoạch. Thùy cầm tập giấy tờ, công văn chuyển lên cho sếp, dừng lại cửa phòng trợ lý, gõ cửa và kiên nhẫn chờ đợi. Đồng nghiệp phòng bên đi qua nói nhắn: "Phong đi công tác rồi em ạ".

    Thùy hờ hững buông ra một tiếng "Vâng" thật khẽ, rồi khập khiễng quay về phòng. Ở cơ quan, Thùy ít trò chuyện với đồng nghiệp khác giới. Đôi khi trong những cuộc vui, Thùy ước ao mình có thể vô tư cười đùa giống như những bạn đồng trang lứa.

    Ngoài công việc, hai người hầu như chẳng bao giờ trò chuyện. Trong những lần gặp gỡ, Thùy vẫn cảm nhận được ánh mắt biết nói từ người đồng nghiệp tên Phong, nhưng Thùy cứ lảng tránh. Đôi khi bất chợt Thùy ngang qua và bắt gặp anh đang trầm tư nhìn mình khiến Thùy bối rối. Tuy thế, Thùy vẫn cố giữ cho mình một khoảng cách.

    4 - Sau tai nạn giao thông, một bên chân Thùy bị tật. Thùy vật vã với khoảng trống trong lòng ngày một lớn dần lên và rộng hoác, tưởng như có thể nuốt trôi tất cả những va đập của cuộc đời. Cũng có đôi ba chuyến thuyền ngỏ ý muốn về với bến, nhưng con sóng lòng của Thùy chỉ thoáng gợn lên lăn tăn rồi lại phẳng lặng như mặt nước hồ thu.

    Thùy vẫn chỉ là một bến bờ nhỏ nhoi nép mình nơi triền sông phẳng lặng... "Đi vắng sao không thông báo gì cả" - Thùy lẩm bẩm một mình, mặc dù biết đó là một lời trách hết sức vô lý. Trong đầu tự dưng liên tưởng đến Thuyền với lời hẹn ngày trở về...

    5 - Một cuối tuần nữa lại đến, Thùy trở về bến sông. Mọi khi đến nơi, Thuyền giấy mang bao thông điệp đã dập dềnh chân sóng. Hôm nay thật lạ... Thùy chờ đợi... Rồi lại tự nhủ lòng: "Hay Thuyền đã có Bến nào bình yên hơn?".

    Cảm giác hoang vắng, cô đơn, rợn ngợp cứ trào dâng, khác hẳn với sự quen thuộc mọi lần. Lâu lắm rồi Thùy mới có tâm trạng bồn chồn, mong ngóng. "Chào Bến...". Một giọng nói trầm ấm như lạ như quen làm Thùy giật thót. Phong cười giòn tan làm xao xác cả chiều nơi bến sông.

    "Tặng em...". Phong chìa ra mấy bức ảnh chụp Thùy thơ thẩn bên hoa xuyến chi, có cả những bức chụp Thùy đang đăm chiêu dõi về phương trời xa trong ánh chiều đỏ ối. Thùy cong môi: "Hứ, chụp lén người khác là vi phạm đấy nhé".

    Phong cười lớn: "Tại em ở trong cảnh anh chụp đấy chứ". Chiều ấy, tiếng cười đùa, cười nói làm rộn cả nắng chiều nơi bến sông tĩnh lặng.

    Đồng nghiệp trong phòng cứ ngỡ ngàng nhìn nhau, thì thầm về sự đổi thay của Thùy. Không còn nét ủ dột, buồn buồn nơi khóe mắt, nụ cười đã trở lại trên khuôn mặt tươi tắn, hồng hào. Rồi họ cũng tìm ra đâu là nguồn cội của sự đổi thay kỳ diệu đó. Họ ghép đôi, bàn tán...

    Trong Thùy lại chộn rộn những cảm xúc yêu thương. Tuy thế, Thùy vẫn cố giữ cho mình một khoảng cách. Cho đến một ngày, ranh giới mong manh ấy như vỡ òa khi Phong nói lời yêu dịu dàng bên bến sông.

    Ngày Thùy về ra mắt gia đình Phong. Căn nhà cổ kính như nêm kín người. Thùy như con ốc bé nhỏ thu mình thật chặt để tránh đi những ánh nhìn dò xét, những lời bình phẩm vì đôi chân cô không còn lành lặn. Nhận thấy đổi thay trên nét mặt của Thùy, Phong ôm cô thật chặt trong vòng tay vững chãi, dịu êm mà vỗ về: "Với anh, em mãi mãi là bến bờ bình yên nhất".

    Gió bên triền sông thổi dịu dàng, ve vuốt. Mặt sông vẫn lăn tăn những con sóng ru bờ dìu dặt, thầm thì những yêu thương. Ngoài xa, những con thuyền sai hành trình vất vả đang nối đuôi nhau bình yên về bến. Nép mình vào bờ vai anh, Thùy biết trước mắt còn bao điều khó khăn phải vượt qua, nhưng bên Phong, niềm tin về bến bờ hạnh phúc đang chờ cô ở phía trước.

    Theo Thế giới Phụ nữ

  27. 10902066 Member

    Số bài viết: 58
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 6
  28. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Học để biết yêu

    Xuân sang, hè tới, thu về, rồi đông đến... thời gian mải miết trôi không ngừng nghỉ, không đợi chờ ai. Ðời người cũng đủ bốn mùa, mùa xuân được coi là mùa của tuổi trẻ và tình yêu. Vậy mà không ít bạn gái đã để cho mùa xuân vô tình trôi qua nhanh chóng, dẫn bạn sang mùa hè gay gắt của cuộc đời, lúc đó mới giật mình thảng thốt: Hình như mùa xuân đã vụt bay đi, mang theo cả tuổi trẻ của ta rồi ! Vậy mà hình như ta vẫn chưa hề được yêu, chưa hề biết đến tình yêu đích thực. Vì sao ?

    Không xấu xí, không kém cỏi - sao vẫn hẩm hiu ?
    Ngày nay, nhiều bạn gái có chí tiến thủ chẳng kém gì phái nam nhi. Họ học hành, phấn đấu, chiếm lĩnh nhiều đỉnh cao và cũng không quên làm đẹp để trở thành người phụ nữ hoàn hảo, hấp dẫn. Họ quan niệm rằng, đối với tuổi trẻ, việc hoc tập là quan trọng nhất, chỉ cần học giỏi, đỗ đạt, thành tài, thành danh là sẽ có tất cả. Một người con gái thông minh, tự tin, có bằng cấp, có nghề nghiệp, làm chủ cuộc sống thì việc gì lại không làm được! Lo gì không có người yêu, không lấy được chồng. Ngoài sự nghiệp, họ cũng biết chăm sóc cho mình để trở nên đẹp hơn, hấp dẫn hơn. Họ học được cách ăn mặc, trang điểm, đi đứng, nói cười duyên dáng, tình tứ để trở nên quyến rũ hơn trong công việc và trong con mắt của đàn ông. Thế nhưng... thực tế vẫn có nhiều bạn gái trong tay có tới 2-3 tấm bằng đại học, trong đầu có cả núi kiến thức, trong cuộc sống thì giỏi giang, thành đạt chẳng kém ai, vậy mà cứ hết mùa xuân này đến mùa xuân khác biền biệt trôi qua, họ vẫn một mình lẻ bóng, chẳng kiếm được một tấm chồng. Thực ra cũng có một thời, đàn ông dập dìu quanh họ, nhưng ai cũng đến rồi đi, cho đến khi cô cảm thấy mình lênh đênh như con thuyền không bến đậu. Chính cô không cắt nghĩa nổi tại sao ?

    Không có trường đại học cho tình yêu !
    Có bằng cấp, có tri thức, có sự nghiệp, thậm chí cộng thêm cả điểm nhan sắc, nhiều bạn gái đinh ninh rằng mình đang "dẫn điểm", đang cầm chắc "tấm thẻ ưu tiên" để mở cánh cửa tình yêu - hạnh phúc - tương lai. Thực ra họ có lý. Một cô gái thành đạt như vậy đương nhiên có nhiều ưu thế và cơ hội tốt hơn trong cuộc sống. Nhưng đó mới chỉ là điều kiện cần nhưng chưa đủ cho hạnh phúc. Bạn có thể là cô gái thông minh, có tài, thành đạt trong sự nghiệp, thậm chí xinh đẹp nữa, nhưng bạn vẫn có thể là cô gái bất hạnh, không thành công trong tình yêu. Trong khi đó xung quanh bạn, có những cô gái không thông minh như bạn, nhưng họ lại có tình yêu đẹp hơn, có hạnh phúc trọn vẹn hơn bạn. Có một lúc bạn chợt nhận ra rằng: Tấm bằng đại học không phải là tấm thẻ "ưu tiên" của tình yêu. Trường đại học có thể dạy bạn đủ thứ, từ toán học, vật lý học, văn học, đạo đức học, đến những thứ cao siêu hơn như triết học, tin học v.v... nhưng không có trường đại học nào dạy bạn biết yêu.

    Bạn phải tự học để biết yêu !
    Hình như các bạn gái không gặp may trong tình yêu thường có chung một "căn bệnh" là: Yêu bản thân mình quá! Họ có quá nhiều ưu điểm nên thường có tâm lý tự kiêu, coi mình là trung tâm của vũ trụ, tự đặt ra những tiêu chuẩn quá cao mà các chàng trai thường khó lòng với tới được. Các cô gái xinh đẹp thông minh thường cảm thấy bọn con trai tầm thường, kém cỏi hơn mình, chẳng mấy ai "hơn hẳn mình một cái đầu". Vì thế họ cao ngạo như những cô công chúa kén phò mã, nhìn những kẻ tới cầu hôn bằng nửa con mắt. Những cô gái này nghĩ rằng mình có đủ tiêu chuẩn để ai cũng phải yêu mình mà mình chẳng cần phải yêu ai hết. Song họ không nghĩ tới một điều: Cho dù đàn ông có yêu mình đến đâu mà mình không biết cách quan tâm đáp lại tương xứng thì rồi họ cũng sẽ chán nản mà bỏ cuộc. Ðàn ông đi tìm cho mình một người bạn đời biết yêu thương chia sẻ, chứ không đi tìm một "nữ bá chủ" hay một "người đàn bà thép" để thống trị mình. Tình yêu là mối quan hệ hai chiều, là một phương trình có hai vế bằng nhau. Vì vậy các cô gái cần phải học cách yêu và học cách "cân bằng phương trình" tình yêu đó. Nếu biến tình yêu thành một bất đẳng thức thì dù bạn có thông minh, xinh đẹp và tài giỏi đến đâu, bạn cũng sẽ là người thua cuộc.
  29. hanguyentp12 New Member

    Số bài viết: 3
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0

Chia sẻ trang này