1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Bước Chân Trên Nẻo Nhớ

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi Rối nùi, 24 Tháng tám 2006.

  1. Rối nùi Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Bước Chân Trên Nẻo Nhớ

    Sáng em đi và chiều ấy em về. Tôi biết vậy nhưng không muốn nhớ thật rõ ràng, chính xác là lúc nào. Hình như đó là quy luật! Quy luật của những hạt sương xoay vần trên lá, sáng đi tối lại về, quá bình thường và đơn giản đến nỗi người ta chẳng cần để ý đến. Và cũng đơn giản đến nỗi tôi và em chẳng còn có nhau.

    Em nhìn tôi trách móc: “Tại sao...? Tại sao...?”. Tôi lặng im với đôi mắt hoài nghi “Em có hiểu mình không?”. Câu hỏi cứ chập chùng như sóng biển vỗ bờ đá, cứng ngắc và vụn vỡ. Khi nguời ta đã có thể làm được một điều gì thì những lần sau, nó không còn thú vị như trước mà trở nên dễ dãi và tầm thường. Biết thế nên với những chuyến đi của em, mãi mãi tôi vẫn muốn đó là lần đầu tiên. Vậy thôi! Nhưng từ mắt em, tôi đã nhận ra chuyến ra đi của chính mình hàng trăm ngàn lần. Hai từ “Vì sao?” trong mắt em nhìn tôi thách thức, nóng bỏng. Thế là ta tiễn nhau...

    Chiều lang thang qua phố. Nắng nhẹ nhàng như thưở còn nhau. Có ai đó phía sau chợt gọi tên tôi, bằng cái tên mà tôi không còn muốn nhớ bởi cùng với nó một lô lốc những kỷ niệm đang xếp hàng đợi gọi, lê thê, miên man như chuyện cổ, trầm buồn như phế tích ở góc thành rêu phong. Một nụ cười lướt qua, cái vẫy tay đùa gọi đến đau lòng “Hạnh phúc lang thang hả?” – “Ừ!”, thì ừ chớ biết làm sao. Một thốt gọi vô cảm và gọn gàng như quả bàng rơi trên thảm cỏ, của trái tim đang tìm kiếm bình yên. Tôi cứ đi trên phố, nhặt góp những nụ cười vì biết đâu đó sẽ là điều kỳ diệu cho bàn chân rong ruổi... “Tại sao nói gì anh cũng cười vậy?”. Ðôi mắt em ẩm ướt nhìn tôi. “Nụ cười đáng tội thế sao?”... Ồ, nhưng đó là chuyện của ngày xưa, ngày ấy... “Nhã Ca! Nhã Ca!”. Tôi thầm nhẩm cái danh từ quen thuộc mà nghe xa lạ đến dường nào. Nó cứ là lạ trên môi tôi. Giá như ngày ấy tôi cứ học thuộc lòng đi thi thì chắc có lẽ bây giờ chẳng để quên nhau.

    Một cơn gió đi qua, triệu triệu chiếc lá phượng bé tí rơi vung vãi. Vậy là mua thu, có nghĩa rằng một người lại sắp ra đi. Tôi nhìn trời huyền hoặc: “Nhanh vậy ư?”. “Hình như tất cả là một câu chuyện buồn”. Nghĩ vậy nhưng tôi lại không thể chấp nhận được đoạn kết. “Hết” cái từ nghe khô khốc và đơn điệu vô cùng. Tại sao luôn phải là cái chấm hết cho một cái gì đó? Cho đến một lần, tôi hỏi em: “Vì sao em buồn?”. Em lại nhìn cái nhìn ẩm ướt. Và đó là đoạn kết. Em viết: “Anh không còn như xưa nữa. Ngày ấy anh thông minh là vậy, anh có thể đoán được mình thích gì, nghĩ gì, còn bây giờ anh luôn muốn hỏi vì sao...”. Tôi cắc cớ: “Thời gian nghiệt ngã đến vậy sao?” Rồi lại cười với mình, buồn chẳng biết để đâu.

    Thế là ta tiễn nhau...

    Rong rêu trôi qua cầu. Chiều nay Huế nứt làm hai. Một bên có cổ thành suy tư, bên kia có núi Ngự xanh thẳm ngạo nghễ. Tôi không muốn chọn lựa nữa vì chọn lựa bao giờ cũng làm mình tính toán. Tôi muốn làm dòng sông để nối lại hai bờ cảm giác ấy và cũng để xóa đi dấu chân cô độc đáng ngờ, không bình yên mà cũng chưa bao giờ ầm ỉ.

    Có một điều gì vừa bị đánh rơi chơi vơi xuống dòng sông, thật khẽ... Em có nghe thấy gì không, hở Nhã Ca?...

    Áo trắng đã xa rồi không kịp giữ
    Mà Huế cứ vào thu cứ tựu trường
    Gió vẫn thổi bạt ngàn qua phố
    Như đón bài thơ qua đò sông Hương...

Chia sẻ trang này