1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Cảm nhận về văn hóa ứng xử ở Mỹ

Thảo luận trong 'Thảo luận nghiêm túc' bắt đầu bởi [CKĐ]Espresso, 23 Tháng một 2011.

  1. [CKĐ]Espresso New Member

    Số bài viết: 1,019
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 0
    Ăn xin cũng có văn hóa ứng xử của người ăn xin. Họ không bao giờ đeo bám, kể lể hay chìa tay trước mặt người đi đường, mà thường đứng ở ngã tư đông người giơ tấm biển "cần giúp đỡ".

    [IMG]

    Kính gửi Ban Thế Giới và diễn đàn Người Việt 5 châu. Trước đây tôi có viết một bài về "Được và mất khi đi định cư Mỹ", xin chân thành cám ơn ban biên tập đã cho đăng bài, xin trân trọng tất cả những ý kiến khen chê của bạn đọc trên diễn đàn.

    Sau hơn một năm sống ở Mỹ, tôi có cảm nhận về văn hóa trong ứng xử của xã hội Mỹ mà tôi được tiếp xúc, xin nêu ra để chúng ta cùng nhau trao đổi.

    - Văn hóa ứng xử nơi công cộng: Tiếng xin lỗi và lời cám ơn luôn được sử dụng nơi công cộng như siêu thị, nhà hàng, xe buýt... Khi lên xuống xe buýt, hành khách chào tài xế và ngược lại. Khi vào cửa bất cứ nơi nào, người đi trước đứng lại giữ cửa cho những người đi sau bước vào xong mới đến phiên mình và người đi sau luôn nói tiếng cám ơn người đã giữ cánh cửa cho mình đi vào. Khi có sự cố va chạm xảy ra thì lời xin lỗi luôn được vui vẻ chấp nhận. Từ khi ở Mỹ đến nay, tôi chưa thấy ai to tiếng hay cãi vã nhau nơi công cộng, mọi người luôn nhường nhịn nhau trong giao tiếp, nhất là xếp hàng theo thứ tự không bao giờ chen lấn giành chỗ cho dù bạn là ai (mới đây tôi xem trên một tờ báo online của Việt Nam nói về kỳ nghỉ hè ở Hawaii của Tổng thống Obama, ông ấy cũng đứng xếp hàng mua kem cho con như bao người khác, có kèm theo hình ảnh).

    - Văn hoá ứng xử trong giao thông: Không có chuyện phóng nhanh, giành đường, vượt ẩu trên đường. Mọi người chấp hành luật giao thông như là một nét văn hóa của người lái xe. Đặc biệt ở ngã tư khi đèn tín hiệu giao thông bất ngờ trục trặc không hoạt động hay báo hiệu không đúng, thì mọi người nhường nhau, mỗi chiều di chuyển khoảng 4-5 chiếc sau đó tự động nhường đường cho chiều kia đi, 4-5 chiếc cứ thế lần lượt mà đi không xảy ra kẹt xe dù không có cảnh sát ở đó. Ở Mỹ có luật cấm uống rượu bia khi lái xe, nhưng điều quan trọng tôi thấy là ý thức tự giác của mọi người, hầu như không ai uống rượu bia khi lái xe (nếu có thì rất hiếm không đáng kể).

    Tôi nói như vậy vì ở Việt Nam mỗi buổi chiều tối nhất là những ngày lễ hay cuối tuần, các nhà hàng, quán nhậu người đi xe (gắn máy, xe hơi) đến ăn nhậu rồi sau đó lái xe về có ai chấp hành đâu, mặc dầu có luật cấm uống rượu bia khi lái xe (trong số đó có tôi khi còn ở Việt Nam).

    Những con đường nội bộ trong siêu thị, khu mua sắm, khu dân cư khi gặp người đi bộ băng ngang qua thì tất cả lái xe phải dừng lại nhường đường sau đó mới chạy tiếp. Xe hơi chạy rất nhiều trên đường cũng như trong trung tâm thành phố nhưng không có một tiếng còi xe, nhiều lúc thèm được nghe một tiếng còi xe như hồi còn ở Việt Nam nhưng không có, dù nhà tôi ở cạnh đường xe lưu thông. Giữa đêm khuya vắng vẻ không có chiếc xe nào qua lại nhưng người lái xe vẫn chờ đèn xanh ở ngã tư bật sáng lên rồi mới tiếp tục chạy.

    - Văn hóa ứng xử nơi công sở, bệnh viện: Khi đến công sở, điều đầu tiên bạn nhận được là lời chào hỏi của nhân viên làm việc và hỏi bạn có cần được giúp không, sau đó rất vui vẻ giải quyết công việc cho bạn đến khi xong và không quên chúc bạn có một ngày tốt đẹp. Trong bệnh viện, khi bạn đến nhân viên hành chánh nhanh chóng làm các thủ tục, các cô y tá niềm nở đón bạn vào phòng chờ đợi, sau đó họ đi mời bác sĩ đến khám bệnh cho bạn. Các bác sĩ khám bệnh rất tận tình, nói chuyện nhỏ nhẹ với người bệnh, thật tuyệt vời trong giao tiếp với bệnh nhân làm cho bạn cảm thấy bệnh tình cũng được thuyên giảm phần nào.

    - Văn hoá ứng xử trong mua sắm: Hàng hóa bạn mua được đổi hay trả lại trong vòng một tháng sau khi sử dụng nếu bạn cảm thấy không thích nó (không cần sản phẩm bị hư hay trục trặc) và người bán vui vẻ nhận lại. Tại mỗi nơi mua sắm đều có một quày chuyên nhận lại hàng hoá đã bán mà khách đem trả lại, mọi người đều vui vẻ không có tiếng cãi vã giữa người mua và người bán. Ở Mỹ khi mua nhà bạn cũng được trả lại cho người chủ trong một tháng vào ở nếu bạn không thích ngôi nhà đó nữa (việc này tôi đã chứng kiến).

    - Văn hoá ứng xử với người tàn tật: Tất cả xe buýt công cộng đều thiết kế bộ phận nâng và hạ người ngồi trên xe lăng lên xuống xe buýt và được mọi người nhường cho đi lên hay xuống trước, trên xe có chỗ dành riêng cho họ. Tại các bãi đậu xe đều có nơi đậu xe hơi riêng của người tàn tật. Các siêu thị có loại xe đặc biệt giúp họ di chuyển lựa chọn hàng hóa trong siêu thị. Trong thiết kế đường xá ở Mỹ các vỉa hè đều có độ dốc thoai thoải với mặt đường tại các giao lộ ngã ba hay ngã tư, để người tàn tật ngồi xe lăn tự mình điều khiển lên xuống vỉa hè dễ dàng. Do đó họ có thể đi dạo phố một mình như người bình thường. Nhìn chung người tàn tật ở Mỹ được xã hội quan tâm giúp đỡ và hoà nhập tốt với cộng đồng.

    - Văn hóa ứng xử với thiên nhiên: Thành phố nơi bạn tôi ở có rất nhiều hồ, các loài chim hoang dã như vịt trời, mòng biển, quạ, bồ câu... sinh sống, tụ tập đông đúc và thân thiện bên cạnh con người đi chơi xung quanh hồ. Khi đi chơi trên núi, tôi gặp những đàn nai, dê núi bình thản ngậm cỏ trên vách núi gần đường xe chạy qua mà không hề sợ sệt vì chúng không bị ai săn bắt cả.

    Thậm chí ăn xin cũng có văn hóa ứng xử của người ăn xin, họ không bao giờ đeo bám, kể lể hay chìa tay trước mặt người đi đường. Thỉnh thoảng tôi thấy họ thường đứng ở ngã tư có đèn giao thông xe cộ hay dừng lại và cầm tấm bản nhỏ ghi chữ "cần giúp đỡ" hay ngồi một chỗ xin nơi có đông người qua lại mà không làm phiền ai cả (cũng xin nói thêm thường họ không làm việc và là những người nát rượu).

    Xã hội nào cũng có nhiều nét văn hóa, trong đó văn hóa ứng xử tuy không có gì cao siêu, nó rất giản dị và bình thường, nhưng nó làm cho con người đối xử với nhau tốt đẹp hơn. Tôi chỉ nêu ra những cái phổ biến đã thấy và tiếp xúc được. Qua phần trình bày trên tôi không có ý đề cao xã hội Mỹ, tôi chỉ nhìn với góc độ văn hóa và tôi nghĩ rằng dù bạn là ai, sống ở nước nghèo, hay nước giàu có thì văn hóa ứng xử tốt trong sinh hoạt hàng ngày là giá trị chung cho mọi xã hội, chẳng qua là ta có hành xử nó như là một thói quen và trở thành ý thức của mỗi người trong cộng đồng qua nhiều thế hệ thì nó sẽ trở thành văn hóa.

    Một nền giáo dục tốt cho con cái học tập, môi trường sống trong lành, xã hội mà mọi người đối xử với nhau có văn hóa và cơ hội đồng đều cho mọi người vươn lên tùy theo năng lực của mình đó là cái tôi cần khi đi định cư ở Mỹ. Còn việc kiếm tiền ư? Không phải là mục đích của tôi ở đây, vì ở Việt Nam tôi từng kiếm tiền, đối với tôi tiền như thế là đủ. Sau này đến tuổi già "Lá rụng về cội " tôi sẽ về Việt Nam nơi tôi sinh ra để sống vui vẻ hết quảng đời còn lại. Với tài sản còn ở Việt Nam (tiền gửi ngân hàng và nhà để lại tôi không phải lo lắng gì cả). Lúc đó tôi sẽ cố gắng sống tốt, làm gương cho cháu con và giáo dục chúng sống sao cho là người ứng xử có văn hóa.

    Cuối cùng xin góp một ý kiến nhỏ gửi đến người giàu ở Mỹ, các bạn lên diễn đàn nói về nghề nghiệp, cách kiếm tiền làm giàu của mình đó là quyền của bạn và bạn có thể tự hào về điều đó. Chỉ có điều đừng nên khuyên bảo mọi người nên làm theo cách làm và cách suy nghĩ của bạn để tránh những tranh luận bài bác nhau không cần thiết trên diễn đàn.

    Thân chào. Chúc các bạn nhiều sức khỏe, hạnh phúc. Cầu mong một mùa xuân vui tươi, an lành và thịnh vượng đến với mọi người Việt Nam chúng ta.

    Lucky

    Nguồn: http://vnexpress.net/GL/The-gioi/Nguoi-Viet-5-chau/2011/01/3BA25B2F/
  2. T.I Member

    Số bài viết: 932
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    Quản lý ở VN lỏng lẻo và quan liêu quá, nên khó mà được như ở Mỹ, bên đó cái gì cũng phạt, mà phạt nặng nữa, nên người ta chấp hành nghiêm chỉnh, lâu ngày rồi thành quen luôn, giống như việc bắt đội nón bảo hiểm đó, phạt tiền bằng mua cái nón thì bây giờ ra đường ai cũng đội.
  3. nghh New Member

    Số bài viết: 148
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Câu chuyện này ở Phần Lan, ngẫm cũng hay lắm :-?

    Tại sao người Phần Lan không hề lo tới việc khóa chắc chiếc xe đạp của họ trên một con phố đông đúc ở Helsinki? Tại sao những người mê ván trượt rất tuân thủ luật giao thông? Tại sao Phần Lan trở thành nước ít tham nhũng nhất trên thế giới? Đáp án cho những câu hỏi ấy chính là: Nền chính trị sạch.
    Nhà nghiên cứu Darren C.Zook giảng dạy khoa học chính trị và quốc tế tại Đại học Berkeley, Mỹ có bài viết lý giải về nền chính trị sạch ấy của Phần Lan.
    Zook kết luận: “Nền chính trị sạch của Phần Lan là kết quả của sự không khoan dung với tham nhũng từ người dân cùng những chính sách giúp cho hệ thống cởi mở, minh bạch”.
    Phần Lan là một trong những nền kinh tế có tính cạnh tranh nhất thế giới. Nước này cũng liên tục giành được vị trí đầu bảng về quốc gia ít tham nhũng nhất thế giới do Tổ chức minh bạch quốc tế công bố.
    [IMG] Ảnh: worldbank Thả bộ khắp các đường phố ở trung tâm Helsinki, có thể thấy người Phần Lan bỏ xe đạp ngoài phố khi đi mua sắm mà không hề khóa. Helsinki có rất nhiều người mê ván trượt nhưng họ sẵn sàng đứng lại bên đường, cầm ván trượt trên tay, chờ đợi tới tín hiệu đèn phù hợp để đi qua. Khi một người nào đó vi phạm pháp luật, bất kể họ là ai, đều chịu hình thức phạt rất nghiêm khắc.
    Vào tháng 10/2001, Anssi Vanjoki, một trong các giám đốc điều hành của Nokia, do chạy quá tốc độ cho phép đã bị phạt tới 104.000 USD, bởi mức phạt ở Phần Lan dựa trên tỉ lệ thu nhập cụ thể của một cá nhân. Những ai đặt chân tới nước này, dù ở Helsinki hay nơi nào khác, đều có cảm nhận về một xã hội niềm tin và trật tự. Nhìn vào những đặc điểm chính trị và văn hoá của Phần Lan, sẽ thấy những ví dụ hoàn hảo cho nỗ lực chống tham nhũng - vấn nạn đang lan tràn khắp thế giới.
    Đầu tiên, đó là lý lẽ “giàu có là thuốc giải với tham nhũng”. Lý lẽ này dẫn tới một kết luận giản đơn rằng, đa phần trên thế giới, những nước giàu là trong sạch, những nước nghèo thì tham nhũng. Lý lẽ ấy sẽ có những khiếm khuyết nếu nhìn vào đất nước Phần Lan.
    Giống như Bồ Đào Nha, Phần Lan gần như là một nước rất nghèo trong lịch sử châu Âu cận đại, và giống như Ireland, nước này đã mất phần lớn dân số vì nạn đói, suy dinh dưỡng trong thế kỷ 18, 19. Tới tận năm 1954, tác giả người Phần Lan Väinö Linna viết trong “Người lính vô danh” - cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của ông về những trải nghiệm của Phần Lan trong Thế chiến II, rằng nạn đói vẫn lan tràn. Phần Lan nổi lên từ chiến tranh với cuộc khủng hoảng khổng lồ về người tị nạn (khoảng 450.000 người Karelia đổ vào Phần Lan) và những khoản nợ thời chiến dường như đã chặn mọi khả năng phục hồi nền kinh tế đất nước.
    Tuy nhiên, Phần Lan vẫn kiên nhẫn, bền bỉ vượt qua, phục hồi và nhanh chóng thanh toán các khoản nợ chiến tranh, kiểm soát tất cả trong khi vẫn duy trì được một nền chính trị sạch và tương đối ổn định. Đây là ví dụ để trả lời cho những ai nghĩ rằng, các quốc gia nghèo không thể có trách nhiệm trong chuyện tham nhũng hoặc các nước giàu và thoát khỏi tình trạng nợ nần thì tham nhũng sẽ tự động suy giảm. Mô hình Phần Lan cho thấy mối tương quan ấy có thể là lạc hậu: không có sự tương quan tất yếu giữa tăng trưởng kinh tế và giảm tham nhũng.
    Mô hình thúc đẩy tăng trưởng đầu tiên, sau đó mới tới giải quyết tham nhũng ở một số nước nghèo là con đường phát triển không hiệu quả, và cuối cùng sẽ dẫn tới việc phung phí tài nguyên cũng như nguồn vốn.
    Thứ hai, có lập luận cho rằng, tính đồng nhất về mặt dân tộc là nền tảng cho thực tiễn chính trị không tham nhũng. Phần Lan lại minh chứng điều khác biệt cho ý tưởng rằng, tham nhũng là di sản “không may” của một số quốc gia bị nước khác quản lý - như Ấn Độ, Zimbabwe và nhiều nơi khác từng trải qua chế độ thực dân châu Âu.
    Thực tế, dân số Phần Lan tương đối đồng nhất, những người nói tiếng Phần Lan chiếm khoảng 92% dân số, những người thiểu số nói tiếng Thụy Điển chỉ chiếm 5%. Tuy nhiên, tính đồng nhất dân tộc đơn giản không thể là cơ sở cho nền chính trị sạch của Phần Lan. Hãy nhớ rằng Bangladesh, với xấp xỉ 98% thuộc tộc Bengal, vẫn có mức độ tham nhũng khổng lồ. Có người có thể tranh luận rằng, đó là vì Bangladesh nghèo. Ở đây lại lấy ví dụ Hàn Quốc, một quốc gia tương đối đồng nhất, khá thịnh vượng, nhưng tỉ lệ tham nhũng vẫn khá cao.
    Thứ ba, Phần Lan là minh chứng mạnh mẽ cho lập luận, tham nhũng là di sản rủi ro của chế độ thuộc địa - kiểu như Ấn Độ, Zimbabwe, và những nơi khác từng trải qua chế độ thuộc địa châu Âu. Phần Lan cũng từng chịu sự cai quản của những quốc gia khác trong hầu hết lịch sử của mình. Năm 1323, nước này là một phần của vương quốc Thụy Điển; năm 1809, bị chuyển giao cho Nga và nằm dưới sự kiểm soát của họ tới năm 1917.
    Ngay ở cả những thời kỳ tự chủ tương đối, Phần Lan cũng bị phân biệt đối xử và chịu gánh nặng không cân xứng về thuế khoá, chế độ lao động cực nhọc để mang lại lợi ích cho nhà cai trị thuộc địa. Hơn nữa, quá trình độc lập của Phần Lan không hoàn toàn bằng phẳng. Nước này Lan nếm trải “hương vị” tự do lần đầu tiên từ một cuộc nội chiến năm 1918. Cuộc nội chiến - kết quả từ những rạn nứt xã hội sâu sắc cũng như các bất đồng khu vực, đẳng cấp và ý thức hệ - diễn ra ngắn nhưng đẫm máu, và phủ bóng đen lâu dài lên toàn bộ các tiến triển chính trị sau đó ở Phần Lan.
    Vậy tại sao, nền chính trị hậu thuộc địa ở Phần Lan lại trong sạch và hiệu quả khác hẳn so với Ấn Độ, Bangladesh, và những quốc gia thời hậu thuộc địa khác, những nơi dường như hiện tại vẫn tiếp tục vật lộn với nạn tham nhũng?
    Câu trả lời không nằm ở những trải nghiệm thuộc địa, mà chính là quan điểm, thái độ được thông qua sau khi giành độc lập. Nhiều quốc gia thời hậu thuộc địa đã theo đuổi một kiểu văn hóa không bị trừng phạt và thiếu trách nhiệm chính trị - từ đó tạo ra môi trường để tham nhũng phát triển. Phần Lan đi theo một lộ trình khác, tập trung vào tiềm năng tương lai hơn là những hạn chế của quá khứ. Bằng cách xử sự với quá khứ và trách nhiệm với hành động hiện tại, người Phần Lan cho thấy, những trải nghiệm lịch sử không là lý do biện hộ cho tình trạng tham nhũng.
    Như nhà nghiên cứu Manuel Castells Darren C.Zook và Pekka Himanen từng nhấn mạnh: “Cách phản ứng với lịch sử thực dân là coi trọng hiệu quả hơn những ký ức đắng cay, vì nó định hướng cho Phần Lan những gì có thể làm trong tương lai”.

    Nguồn: http://vnn.vietnamnet.vn/chinhtri/201011/Chiec-xe-dap-khong-khoa-va-nen-chinh-tri-sach-947408/
  4. nghh New Member

    Số bài viết: 148
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  5. thanhtuan_hoangsatruongsa New Member

    Số bài viết: 636
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    thì lại bàn chính trị nên bị xóa thôi chứ gì !!!!

    Bài viết khá hay, tuy nhiên tôi cũng nghi ngờ về tính chính xác của bài viết. Không lẽ xã hội Mỹ thật sự văn minh và là một thiên đường như bạn đã kể hay sao ??? Tôi chưa từng đến Mỹ nhưng qua sách báo, phim ảnh tôi cũng biết được rằng xã hội Mỹ và bất kỳ ở đâu trên thế giới cũng có những tiêu cực riêng của nó, nào là hoạt động của băng nhóm xã hội đen, nào là vấn đề về mua bán và sử dụng ma túy, nào là nạn phân biệt chủng tộc ....
    Nếu thật sự xã hội Mỹ đã loại bỏ được tất cả các vấn để tiêu cực như trên thì như bạn nói nơi đó chính là thiên đường mà bất kỳ ai cũng muốn cư ngụ và sinh sống. Nói thật đọc bài viết của bạn tôi không tránh khỏi "tự ái dân tộc", tuy nhiên nhìn nhận vấn đề thì người Việt Nam ta cần phải học hỏi thêm thật nhiều và thật nhiều nữa về cách ứng xử với nhau trong giao tiếp xã hội.
    Tôi thấy người Việt Nam mình khi tham gia giao thông xảy ra va chạm, thì việc đầu tiên là cứ la lối chửi bới om sòm chẳng biết phân biệt ai đúng ai sai, và thông thường phần thắng luôn thuộc về kể vô giáo dục chứ không phải là người đi đúng quy định !!! Còn về các văn hóa ứng xử nơi công cộng, trong bênh viện ... thì thôi khỏi phải nói. Quả thật đây là một vấn nạn của nước Việt Nam ta. Nói ra ở đây không phải là tôi chê bai Việt Nam mình, tôi khăng định tôi là một thanh niên yêu nước. Nhưng chúng ta cần phải nhìn nhận ra được các tồn tại của xã hội để có đưọc giải pháp điều chỉnh, khắc phục.

    Tôi mong sao nền giáo dục của chúng ta cần phải quan tâm hơn nữa vấn đề giáo dục về đạo đức, về nhân cách về cách ứng xử và giao tiếp xã hội, như vậy đất nước Việt Nam ta mới có thể giàu có và văn minh.
    ( phamjustin27673 )
  6. [CKĐ]Espresso New Member

    Số bài viết: 1,019
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 0
    Sống trên đời thì ngoài nghĩ cho bản thân mình cũng nên nghĩ cho người khác nữa, xem hành động của mình có làm ảnh hưởng xấu đến người khác không ?
  7. aladdin Member

    Số bài viết: 280
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
    giáo dục cùi chuối, trật tự XH cùi bắp, only in VN

    @ nhockid ko phải là chính trị đâu bác ơi, chuyện thường ngày ở huyện muh, ai cũng biết hết òy, bàn lựng 1 chút có ảnh hưởng gì đến mấy bác Lãnh đạo nhà ta đâu nào:)). Tự nhiên bài bị delx(, phải chi mình là Smod ha8-}
  8. lovelove1912 New Member

    Số bài viết: 341
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 0
    Bây giờ xã hội "Thạch Sanh thì ít mà Lý Thông thì nhiều", tốt nhất là tự phòng thân cái đã. Còn mình có làm chuyện xấu hay không thì đó tùy thuộc vào lương tâm của mình thôi.

    Hình như SMod mới được xóa bài mà, từ nay phải đề phòng thêm tên nhockid rồi 8-}.

Chia sẻ trang này