1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Cây, lá và gió

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi truongthinhs, 20 Tháng tám 2006.

  1. truongthinhs Giảng Viên

    Số bài viết: 533
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 0
    Lá lìa cành là vì gió cuốn đi... hay là vì cây không giữ lại? Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó, điều đầu tiên... hãy yêu người đó trước đã.

    [IMG]


    Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngoại hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

    Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không ngỏ lời với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi yêu nhau rồi, những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy sẽ tan vỡ. Một phần tôi lo tin đồn về các mối quan hệ tình cảm của tôi sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi. Vì thế tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Cô ấy đã ở bên cạnh tôi suốt 3 năm và luôn nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác. Tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó.

    Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói: "Cứ tự nhiên" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng.

    Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy và cô ấy đã nhìn tôi với ánh mắt thật sự ngỡ ngàng. Khi đó, tôi không buồn quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái mình.

    Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

    Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy. Sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi muốn chia tay. Còn cô ấy cũng nói cho tôi là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người rất tốt, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

    Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi. Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì tôi, khi tôi không chịu hiểu cảm giác của cô ấy?

    Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái tin nhắn được gửi 10 ngày sau đó, nó nói: "Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?".



    Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, nhưng không phải bạn trai mà chỉ là bạn bình thường. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có, sự ghen tỵ. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Sau đó 2 tháng họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

    Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao lại đau khổ như vậy? Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết ước muốn của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được. Bởi vậy tôi không thể mở lời.

    Mặc dù vậy, tôi vẫn muốn được ở bên anh ấy, quan tâm, chăm sóc và yêu anh ấy. Tôi hy vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi. Cũng giống như việc đợi điện thoại của anh ấy mỗi đêm và mong anh ấy gửi tin nhắn cho mình. Tôi biết cho dù bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Do đó tôi đã chờ anh ấy 3 năm. Thật là một quãng thời gian dài và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.

    Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi. Anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn. Cuối cùng tôi đã rời cành cây và cái cây cũng chỉ cười mà không hề giữ tôi ở lại.

    Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại?

    Gió

    Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô. Còn khi anh nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy rạng rỡ. Từ đó, nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

    Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy có gì đó trống vắng. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình. Hôm ấy, đội trưởng cũng không tới. Tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngoài và nhìn thấy anh đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười. Tôi liền viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy. Một thoáng ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy, rồi đi.

    "Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu".

    "Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây".

    Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng, tôi đã công khai tình cảm của mình với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
    Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy: "Em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết?"; Cô ấy nói: "Đầu của em đau lắm"; "Hả?"; "Đầu em đau lắm". Cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng... và từ hôm đó... chúng tôi hẹn hò với nhau.

    Vậy lá rời cây là vì gió cuốn đi... hay vì cây đã không giữ lá lại?
  2. jackie Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  3. truongthinhs Giảng Viên

    Số bài viết: 533
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 0
    Lá muốn rời cây vì gió cuốn. Nếu như tình yêu của lá đủ mạnh thì thì không có thể gió nào cuốn được. Cũng như nếu cây cố giữ lá nhưng lá muốn đi thì sao giữ được?
  4. jackie Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Tinh yeu duoc xay dung va boi dap tren co so cua long tin. 3 nam, cay da khong lam gi de xay dap long tin do, da lam cho la bi ton thuong rat nhieu. Mot khi niem tin da bi mai mot dan, chat keo gan la voi cay co con du suc de giu la lai khong?
  5. jackie Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    "Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì tôi, khi tôi không chịu hiểu cảm giác của cô ấy?"


    "Do đó tôi đã chờ anh ấy 3 năm. Thật là một quãng thời gian dài và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm. "
  6. truongthinhs Giảng Viên

    Số bài viết: 533
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 0
    Tại sao lá không bao giờ hiểu cho cây, với tất cả tình yêu mà cây dành cho lá thì cũng đủ hiểu rằng cây không bao giờ muốn lá rời xa mình cả. Chất keo dính kết đã thể hiện ở trong tình yêu cây dành cho lá mặc dù không thể hiện ra, và lá cũng nên biết rằng trong tình yêu cũng cần có sự độ lượng và bao dung. lá đã gắn bó với cây từ những khi tình yêu bắt đầu, cây vẫn đứng đó để trông chờ mặc dù lá đã bị gió cuốn trôi đi. Lá muốn rời cây thì sao cây giữ lá lại được...
  7. jackie Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Troi dat da sinh ra cay va la la mot phan cua nhau va gan bo voi nhau mai, the ma do dau la da phai roi khoi cay? Loi do cay, do la, hay do ca hai? Co le khi da hieu ra tinh cam cua nhau, cay va la da tha thu loi lam cho nhau. Nhung khi mot chiec la da roi canh, lam sao de la tro ve vi tri ngay xua tren cay bay gio???? hay chiec la chi con biet nam lang le ben canh goc cay ma thoi, de biet rang la chi mai mai thuoc ve cay.
  8. truongthinhs Giảng Viên

    Số bài viết: 533
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 0
    <span style="color:#3366FF">Lá có biết gió sẽ cuốn lá đi tới khi nào và cơn gió kia có đủ mạnh cuốn lá đi suốt quãng đường còn lại hay không? hay chỉ là một cơn gió nhẹ thổi lá xa khỏi cây đưa lá sẽ đi đến một phương trời nào đó ... Dù có cuốn theo gió thì lá vẫn luôn lá, muôn đời vẫn cần có cây. Có thể khi lá khẻ rung mình tách khỏi, cây đâu biết rằng tình yêu của mình dành cho lá vẫn không đủ sức níu kéo lá lại, nhưng cơn gió lạ mang lá lìa xa cây và chắc sẽ khó quay lại được, lá lìa cây sao lá quay về cội lại được. Có lẽ chỉ có một điều muốn nói trong câu chuyện này đó là cây đã không đủ sức để che chở cho lá mặc dù tình yêu cây dành cho lá là vô biên, cây đã không cảm nhận được tình yêu của lá và cuối cùng để một cơn gió cuốn lá đi. </span>
  9. Keosua Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Nếu KS là lá thì chẳng cần đợi đến 3 năm, chẳng để mình chịu nhiều tổn thương như vậy. Lá rời cây ko phải vì gió cũng ko phải vì cây. Đơn giản vì đó là sự lưa chọn của lá.
  10. iljimae <marquee><b><i>Nhất Chi Mai</i></b></marquee>

    Số bài viết: 877
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 0
    Thanks anh truongthinhs, bài này hồi trước em có đọc một lần nhưng chưa đọc hết, thấy hay wá nhưng sau tìm trên mạng không có! Hên wá, hôm nay nổi hứng bất tử dzô forum để đọc truyện thì lại thấy. Cảm ơn anh lần nữa! Cho em hỏi câu chuyện này có phải dịch từ tác phẩm tiếng Trung không vậy anh?
  11. lonely New Member

    Số bài viết: 229
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Lá rời cây bởi cơn gió quá mạnh , bởi sự mệt mỏi khi chờ đợi tình yêu thương của cây. Sai lầm của cây là đã nghĩ những điều thuộc về mình thì sẽ mãi thuộc về mình nên cây chỉ cho lá 1 chỗ dựa mà cái lá cần chính là tình yêu thì lại không có.
    Cây không hiểu hạnh phúc ở ngay bên cạnh ta, nên mải chạy theo những cám dỗ, muốn thể hiện kinh nghiệm tình trường nên luôn làm lá buồn đau. Cái gì cũng có giới hạn của nó. Đến lúc lá rời cây cũng là điều không thể tránh khỏi
    Nếu cho rằng lá là của mình tại sao khi gió xen vào , cây lại không bảo vệ lá. Phải chăng tình yêu của cây không đủ để vượt qua cơn gió kia.
    Thấy thích người ta, cảm nhận cuộc sống của mình không thể thiếu vắng họ, dám yêu, dám nhận và dám đấu tranh để dành được tình yêu là điều thật đáng ngưỡng mộ ở gió. Đặc biệt là cơn gió cuốn chiếc lá đi để giải thoát cho chiếc lá khỏi những tháng ngày chờ đợi 1 tình yêu không đáng có và cho chiếc lá cái mà cô ấy chờ đợi trong 1 thời gian dài. Như vậy thì lá có nên từ chối cơn gió không ?

Chia sẻ trang này