1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Chị ơi, em yêu chị!^^

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi atula_tl, 20 Tháng mười một 2011.

  1. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    ko giống vs truyện kia đâu nha:)

    GIỚI THIỆU TRUYỆN “CHỊ ƠI, EM YÊU CHỊ!”
    [IMG]
    “Tình yêu không phân biệt tuổi tác”, chắc đã hơn một lần bạn được nghe cái chân lý ấy. Nhưng bạn đã bao giờ tự hỏi liệu một thằng con trai teen chính hiệu khi bỗng dưng nổ bùm cảm xúc với một “bà chằn” hơn mình những 4 tuổi thì sẽ ra sao chưa? Diễn biến tâm lý của tuổi khìn khìn sẽ như thế nào? Và liệu happy ending có xảy ra? Mọi thắc mắc ấy sẽ được giải đáp trong “Chị ơi, em yêu chị” của Nhok_Njco!
    Dự là một cậu nhóc teen từ đầu đến chân, đẹp trai, học giỏi, thích hip hop và skateboard nhưng chúa ghét hoạt động Đoàn. Chỉ vì lời hứa được lên đời xe của ba mà cậu phải miễn cưỡng tham gia hoạt động hè với Đoàn thanh niên phường. Cũng từ đây, mọi tình huống hài hước, dở khóc dở cười đều xảy ra. Và đặc biệt là tình cảm nảy sinh với bà chị hơn Dự 4 tuổi mà trước đó cậu ghét cay ghét đắng đã thực sự làm thay đổi Dự. Từ một chàng công tử bột, vì “tình yêu cao cả” đó mà Dự sẵn sàng tham gia mọi hoạt động của Đoàn phường, từ nhăn nhó miễn cưỡng đến hào hứng sôi nổi. Nhưng bên cạnh Dự còn có cô bạn gái xinh xắn Gillmy và bản thân bà chị mà Dự thầm thương ấy cũng đã có “ý trung nhân” của mình. Bên cạnh đó câu chuyện còn mở ra các mối quan hệ của từng nhân vật khác nhau, những yêu - ghét của tổi mới lớn, một chút phút bốc đồng, ngộ nhận của tuổi ô mai… tất cả đều là những nét vẽ quan trọng tạo tên tổng thể một bức tranh rộng lớn. Những nhân vật chính của chúng ta sẽ giải quyết tình huống câu chuyện như thế nào? Liệu lời tỏ tình “Chị ơi, em yêu chị” của Dự có được chấp nhận?
    “Sister, I love You” thu hút bạn đọc ngay từ những dòng đầu tiên bởi cách viết tự nhiên, hài hước của tác giả Nhok_Njco; bởi cách đối đáp lém lỉnh, dí dỏm của các nhân vật. Đọc “Chị ơi, em yêu chị”, độc giả không chỉ được dõi theo những diễn biến cảm xúc trong sáng của một teenboy lúc khìn khìn mà còn cùng các nhân vật trải qua một mùa hè xanh sôi nổi, vui nhộn với những hoạt động học tập, vui chơi, trải nghiệm đầy ý nghĩa. Chính nhờ những trải nghiệm đó, teen sẽ trưởng thành hơn, suy nghĩ và hành động đúng đắn hơn, cũng như cậu nhóc Dự của chúng ta vậy!

    - Chị Minh em muốn...
    - Chị biết rồi,... chị hiểu nhưng không thể!
    - Em... nhưng mà...
    - Em không cần nói ra chị biết.

    - Chị...
    - Uhm?
    - Em..
    - Em sao?
    - Em... Em thích chị!

    - Em nói là “em thích chị”! - Thằng nhóc khẳng định.
    Nhỏ Minh nghe vậy liền nháy mắt huých vai thằng nhóc:
    Chị cũng thích nhóc… Hì hì... Nhóc giống em trai chị… Hì hì...

    PHẦN I: NGÀY BÌNH YÊN



    Chapter 1: NHƯ LÀ ĐỊNH MỆNH


    - Tắt đèn anh ơi! Tắt đèn anh ơi!

    Đám con gái lao nhao la, đổ dồn mọi cặp mắt về phía thằng con trai từ phía xa chạy lên. Đó là một thằng nhóc có mái tóc cắt theo kiểu Hàn Quốc, nhuộm vàng, thêm khuôn mặt baby nhìn khá cuốn hút đang giơ ra cái vẻ mặt không hiểu gì.

    Mặc cho đám con gái ra sức hò hét, thằng nhóc cứ giả lơ nhưng trong bụng nghĩ thầm:

    - Gì thế này?... hix hix… “đẹp trai” mà chi cho ra đường gái ghẹo nè trời!

    Không thấy thằng nhóc phản ứng, bọn con gái càng nhao nhao, một trong số đó lên tiếng.

    - Hey, tụi bây ơi nó đeo headphone thì làm sao nghe mình nói được. Chắc là phải chỉ cho nó quá.

    Nghe Xuân nói, cả bọn đồng thanh hưởng ứng:

    - Ờ cũng phải… hihi…

    Thế là cả bọn vừa la vừa đưa tay chỉ vào chiếc đèn xe máy, cố ra dấu cho thằng con trai biết rằng nó quên chưa tắt đèn. Nhưng hành động đó chẳng giúp ích được gì trong việc nhắc nhở nó mà lại vô tình đập tan đi cái suy nghĩ vừa hiện ra trong đầu thằng nhóc.

    Nó cảm thấy hơi… nhột khi mà bọn con gái cứ chỉ tay vào cái chỗ… tế nhị ấy.

    - Chẳng lẽ…

    Thằng nhóc thầm nghĩ và bắt đầu thấy ngượng, hai má đỏ bừng chuyển dần sang tái, len lén đưa mắt nhìn xuống… cửa sổ tâm hồn của mình.

    Tội nghiệp! Trông thấy phản ứng của thằng nhóc, cả bọn con gái không nhịn nổi mà lăn ra cười nghiêng ngả làm nó càng thêm chột dạ.

    Đến khi nhìn thấy cửa sổ vẫn an toàn thì nó biết suy nghĩ ban nãy hoàn toàn sai lệch. Gương mặt nó lúc này không cần phải tả thì ai cũng biết là như thế nào rồi. Thằng nhóc lên ga lao đi, không quên để lại cho bọn con gái một cái nhìn sắc lẻm.

    * * *
    - Há… há! Khặc… khặc! Đau bụng quá, mày đừng kể nữa! Tao cười đến méo cả miệng rùi nè! - Nhỏ Ngọc vừa nói vừa ôm bụng.

    Đám con gái đứa đứng đứa ngồi thi nhau kể lại chuyện vừa gặp trên đường, vừa kể vừa diễn tả hành động thằng nhóc. Tụi nó như diễn viên chuyên nghiệp lố nhố, láo nháo pha trò. Có lẽ cái chuyện cười đó sẽ không bao giờ kết thúc nếu như bà Bí thư không ra mặt.

    - Uhm, e hèm… thôi nào các bạn, tập trung họp bàn giao công việc nè! Ngày mốt chúng ta sẽ tiếp nhận các đoàn viên mới, đề nghị các chuyên trách lên nhận lính của mình.

    - Ơ thế có hotboy không chị ơi? - Nhỏ Xuân cất tiếng hỏi.

    - Hên xui *_0.

    - Lại “hax với ít”! Chán tõ tè… thôi out luôn bây ơi! - Nhỏ Ngọc thở dài.

    Xong câu nói ấy, chỉ 10 phút sau đã không còn thấy bóng dáng đứa nào nữa. Bà Bí thư lắc đầu, cười một mình. Đám “lính” của bà Bí thư đứa nào cũng “hâm” như nhau, nhưng đứa nào cũng… giỏi như nhau.

    * * *

    Thằng nhóc sau khi phóng xe qua mặt được đám yêu tinh, nghĩ lại những gì vừa xảy ra, nó cảm thấy buồn cười. Vừa buồn cười vừa… quê (nếu là con trai gặp cảnh ấy hem biết sẽ hành động như thế nào nhỉ? ^^). Song nó cũng tự an ủi mình:

    - Chỉ là thoáng qua trên đường, có gặp lại đâu mà sợ.


    * * *


    - CON KHÔNG ĐI ĐÂU!!! - Thằng Dự giãy nãy dậm chân xuống sàn nhà. Ông Tuân - ba thằng Dự nhìn nó với gương mặt nghiêm nghị.

    - Con phải đi. Là con Đảng viên thì phải làm gương.

    - Chán chết! - Nó nhăn mặt.

    Ông Tuân cười cười nhìn thằng con trai đang nhăn nhó.

    - Không đi? Để ba suy nghĩ lại vụ đổi xe nghen con.

    - Chuyện này…

    Ông Tuân không nói gì thêm chỉ đứng dậy rồi bỏ đi lên lầu. Thằng nhóc nhìn theo ba tức tối. Nó đổ phịch người xuống sofa, thở dài.

    SINH HOẠT HÈ.

    Chỉ cần nghe tới ba chữ này là đầu nó cứ ong ong lên.

    Chán!

    Một công tử hào hoa phong nhã như nó mà phải chơi chung với cái bọn thường dân nhí nhố đó sao? Lại còn phải học này học nọ, nguyên tắc với chả kỉ cương… À còn phải phơi nắng làm mọi không công cho người khác… thế thì còn gì là nó.

    Nhưng mà, nếu như nó không đi sẽ không có xế mới. Không có xế làm sao lấy le được với tụi bạn, cũng không chở được “ẻm” đi chơi. Trước giờ muốn đi đâu xa xa cũng toàn đi nhờ hoặc mượn xe chiến hữu, riết rồi nó thấy cái mác Con Ông Cháu Cha (CÔCC) của nó chỉ là… hữu danh vô thực.

    Nó không thích!

    Càng nghĩ càng rối. Nó cứ vò đầu bức tai rồi trách ông trời tại sao lại nỡ đày ải thân nó làm con của Đảng viên chi không biết.


    Tối. Thằng Dự vác cái mặt u ám xuống bàn ăn, được một lúc nó miễn cưỡng:

    - Con sẽ đi sinh hoạt hè!

    Ông Tuân nhìn nó cười cười:

    - Vậy phải được không, con nhà Đảng viên phải thế chứ!

    - Nhưng bù lại…

    - Sao?

    - Ba phải đổi chiếc Jupiter cho con.

    - Con đã đủ tuổi đâu mà đi xe đó?

    - Hồi trưa ba đã hứa rồi mà…

    - Ừ thì hứa!

    - Ba phải giữ lời.

    - Ừ thì giữ lời.

    - Vậy mai nha ba! - Nó mừng rỡ.

    - Con phải thực hiện lời hứa trước đã. Ít nhất là phải sinh hoạt cho ba hai tuần.

    - Dạ!

    - Có đi thì qua rủ thằng Quân đi chung cho có bạn.

    - Dạ!

    - Nhớ nhuộm lại cái đầu. Tóc tai gì màu mè vàng chóe, khó nhìn quá!

    - Dạ!

    Thằng nhóc mừng rơn. Nó dạ nghe sao mà ngọt xớt. Thực ra toàn vụ lợi cả, sòng phẳng trong giao dịch. Ba nó được mở mày mở mặt và nó có xe. Chỉ cần hai tuần thôi là nó sẽ có cái để mà khoe với đám chiến hữu, được dịp lên mặt với mấy con nhỏ đáng ghét đã từng khinh khỉnh nhìn nó bằng nửa con mắt chỉ vì nó là CÔCC mà đi xe... đạp.

    - Vĩnh biệt nhé chiếc xe đạp đáng ghét. - Nó liếc nhìn chiếc xe nơi góc nhà cười đắc ý.
    Trời vào hè bỗng dưng trong xanh đến lạ. Đường phố dường như đông hơn khi mà học sinh không phải đi học. Trường học tạm đóng cửa ba tháng nên bọn chúng chẳng còn chỗ để đi.

    Vậy thì phải đi đâu?

    Có đứa sẽ chọn phương án nằm ở nhà ăn, ngủ, nghỉ cho thả giàn bù lỗ chín tháng trời lao động căng thẳng, có đứa sẽ ngồi lì trước máy vi tính tranh thủ luyện Skill để tranh hùng xưng bá thế giới online, một số đông lại chọn cách chui vào mấy cái trung tâm bồi dưỡng, hay thư viện gì gì đó để học thêm những thứ mà chúng thích, một số đông khác góp phần cân bằng dân số bằng cách lên rừng xuống biển dã ngoại… đủ mọi hình thức để chọn lựa, miễn sao vừa vui, vừa thoải mái lại có thể giết chết thời gian rãnh rỗi.

    Thế là được rồi!


    Một buổi sáng đầu mùa hè, trời trong hơn một chút, nắng nóng hơn một chút, đường phố đông hơn một chút…

    Trong một căn phòng rộng hơn chục mét vuông mang tên HỘI TRƯỜNG A tọa lạc tại một nơi mà người ta hay gọi là ỦY BAN NHÂN DÂN PHƯỜNG 05, có gần một trăm gương mặt nam thanh nữ tú tụ họp về để tham dự một buổi lễ:

    LỄ ĐÓN NHẬN ĐOÀN VIÊN MỚI.

    Đúng 8 giờ, tất cả chuyên trách đều đã có mặt chỉ vắng mỗi nó. Nhỏ Ngọc nhìn đồng hồ.

    - Con Minh chưa tới!

    - Đến giờ rùi. - Nhỏ Xuân đáp

    - Đoàn viên mới lên hết chưa?

    - Thiếu vài đứa.

    Bí thư gấp rút chạy chương trình. Đám đoàn viên mới lao nhao. Chuyên trách thì sốt ruột… nhỏ Ngọc lại nhìn đồng hồ:

    - Gọi điện cho nó đi.

    - Rồi, nó đang trên đường về. - Nhỏ Xuân lại đáp

    - Nó ở đâu?

    - Thủ Đức.

    - Làm gì trên đó?

    - Không biết.

    Cả bọn chuyên trách lại lao xao lại bàn tán. Hội trường đã đông hơn một chút. Bí thư mời tất cả vào trong. Buổi lễ bắt đầu…

    * * *


    - Ê Quân chán hông mày?

    Thằng Dự ngáp dài quay sang thằng bạn ngồi kế bên. Thằng Quân mắt hướng về sân khấu nhưng vẫn trả lời.

    - Không, tao thấy hay hay.

    - Hay chỗ nào?

    - Nãy giờ mày không nghe gì hả?... Mà thôi… để lát về tao nói lại cho, tới phần giới thiệu chuyên trách kìa.

    Thằng Dự lúc này mới ngước nhìn lên sân khấu, do không để ý nên nó chẳng biết được cái chị gái nhỏ con mặc áo xanh, tóc dài, gầy đét như que tăm đứng sau micro là ai và những chàng trai cô gái đang đứng trên sân khấu kia là ai.

    Khác với nó, đám bạn ngồi xung quanh vẻ hào hứng hơn. Tụi nó không ngừng vỗ tay, huýt sáo, la ó… có khi là đập bàn để cùng đồng thanh gọi tên một ai đó, trông rất sôi nổi. Nhìn sang thằng Quân, nó thấy thằng bạn cũng đang cười tươi rói, hùa theo trò chơi của một anh chàng áo xanh đang đứng phía bên trên. Tự dưng nó thấy mình lạc lõng.

    Thằng Quân bất ngờ vỗ vào vai nó.

    - Mày được phân về nhóm 3 của chị Minh kìa!

    - Là sao?

    - Là vậy chứ sao!

    - …

    - Ngố quá, chị Minh chịu trách nhiệm nhóm 3 từ khu phố 7 tới khu phố 10, nhà mày ở khu phố 8, mày thuộc nhóm chị Minh.

    - Còn mày?

    - Tao nhóm 2 của chị Ngọc. Chậc! Chị dễ thương lắm! Đó, mày thấy chị tóc ngắn đứng thứ hai không? - Vừa nói thằng Quân vừa chỉ tay lên sân khấu.

    - Ờ… dễ thương… nhưng thương hổng dễ đâu, đừng mơ con ạ!

    Thằng Dự phán một câu xanh rờn làm thằng Quân cụt hứng. Nó đâu có ý định thương hay không thương gì với bà chị dễ thương, chỉ tiện miệng khen vậy ai ngờ lại bị thằng bạn hắt một ca nước lạnh vô mặt. Nó lèm bèm:

    - Ai mơ? Tao chỉ khen vậy thui.

    - Hên xui đi.

    - Kệ mày. Ủa… mà sao vẫn chưa thấy chị Minh vậy ta?

    Thằng Quân vừa nói vừa ngó dáo dác tìm kiếm. Từ lúc bắt đầu cho tới giờ, nó cứ nghe nhắc về chị Minh mãi nhưng không biết ai là chị Minh. Không riêng gì nó, trong hội trường cũng có vài đứa lao xao với câu hỏi “Ai là chị Minh?”, một số khác thì như biết tuốt chỉ cười cười nhưng không chịu trả lời.

    Bà bí thư lém lỉnh:

    - Mời các anh chị chuyên trách lên sân khấu cho các em chiêm ngưỡng dung nhan đi nào.

    Giọng bà bí thư lanh lảnh vang trong micro khiến cả hội trường được dịp ồ lên… nhóm thì bàn tán, nhóm bình luận, nhóm nhận xét… loạn cào cào.

    Thằng Lâm bước lên phía trước, nó đưa tay hất lại mái tóc “Đan Trường”, nhìn khắp lượt rồi dõng dạc:

    - Chào tất cả các bạn, anh tên là Viên Tùng Lâm, người Việt gốc bông… í lộn… gốc Hoa. Hiện là sinh viên năm ba, có sở thích khoái ca, rất thường hay lê la, cũng rất thích đi xa nhưng rất sợ… mama. Bữa nào mình cùng đi karaoke nha… nha… nha… nha… hàhàhà…


    Thằng Lâm nói xong thì bắt chéo chân nghiêng người cúi chào thật kiểu cách để cám ơn tràn pháo tay mà cả hội trường dành cho nó.

    Tới lượt mình, nhỏ Ngọc bước lên trình diễn một màn thời trang đi dọc hết sân khấu rồi quay về dừng lại ở trung điểm, nhoẻn miệng cười xinh trên mức có thể, hắn giọng trịnh trọng như MC dẫn chương trình:

    - Thúy Ngọc xin kính chào tất cả các bạn!!! Hôm nay Ngọc rất vui mừng được có mặt tại đây để gặp gỡ và làm quen với tất cả các bạn ở đây… Oh… các bạn ai cũng dễ xương đáng yêu hết á… và Ngọc cũng vậy… hì hì... Anh em nhóm 2 ơiiiii… ủng hộ Ngọc cái nào…

    Một tràn pháo tay vang thật to kèm theo đó là tiếng huýt sáo, đập bàn rầm rầm… biết bao gương mặt cười khoái chí. Thằng Lâm nhìn nó biễu môi:

    - Hứ! Tui đẹp, tui có quyền.

    - Tự tin quá đó bà kẹ.

    Nhỏ Ngọc lườm nó, nguýt dài

    Mỗi chuyên trách có một cách tự có cách giới thiệu riêng của mình, từ người chịu trách nhiệm chính của từng nhóm đến những chuyên trách chịu trách nhiệm chung, đoàn viên nòng cốt... tất cả đếu được biết đến - ít nhất là một lần.

    Nhỏ Xuân là cười kết thúc cho màn giới thiệu, nhỏ không màu mè như thằng Lâm hay quá khoa trương như “siêu mẫu” Thúy Ngọc mà chỉ đứng thật nghiêm chỉnh trên sân khấu, nghiêng đầu giơ tay chào tất cả.

    - Chị là Xuân, chịu trách nhiệm nhóm 4, bạn nào định cư từ khu phố 11 - 14 thì tìm chị mà đăng kí hộ tịch nha…

    Rất đơn giản, nhưng với cách nói chuyện dí dỏm cũng khiến mọi người nhoẻn miệng cười. Bất ngờ từ phía dưới có một giọng nói ngược lên:

    - Còn thiếu một người.

    - Đúng!!! Còn thiếu một người.

    - Chuyên trách nhóm 3.

    - Chị Minh đâu rồi?

    Cả hội trường lao nhao, thằng Lâm nghệch mặt ra vì bất ngờ, nó quay bên phải nhìn nhỏ Xuân.

    - Ê, tụi nhóc này có lên phường mình sinh hoạt rồi hả?

    - Hình như là chưa. - Nhỏ Xuân gãi cằm

    - Vậy sao tụi nó biết bà Minh?

    - Hỏi tui, tui hỏi ai!

    Thằng Lâm đưa tay gãi cằm, lại quay sang trái hỏi nhỏ Ngọc:

    - Bà biết tại sao không?

    - Biết cái gì?

    - Thì làm sao tụi nhóc này biết bà Minh trong khi hôm nay là ngày đầu tiên tụi nó lên sinh hoạt?

    - Ông hỏi tui rồi tui hỏi ai?

    Đứng trước hai câu trả lời… huề vốn thằng Lâm cảm thấy không cam tâm, nó quyết định hỏi thẳng đám nhóc.
    * * *

    Giữa cái lao xao ồn ào bàn tán về nhân vật vắng mặt thằng Dự tự dưng cũng thấy tò mò, không biết chuyên trách của mình mặt mũi ra sao, là người như thế nào mà được nhiều người quan tâm đến vậy, nhưng cái làm cho nó thắc mắc nhiều hơn là tại sao đám bạn nó, đứa nào cũng biết đến người vắng mặt, còn nó thì không.

    Nó quay qua thằng Quân

    - Chị Minh là ai vậy mày?

    - Chị Minh hả? Chuyên trách nhóm mày đó.

    - Mày biết là ai không?

    - Không! Chưa gặp bao giờ, hôm nay là ngày đầu tiên tao lên mà!

    - Sao tụi nó… đứa nào cũng biết hết vậy?

    - Để tao hỏi thử.

    Nói là làm, thằng Quân đưa tay khiều đứa bạn ngồi trước mặt:

    - Ê Ân, mày biết chị Minh hả?

    - Biết chứ, hồi trước chị học cấp hai ở trường mình, làm Liên đội trưởng, con cưng của thầy Tổng phụ trách đó.

    - Sao tao không có ấn tượng gì hết?

    - Mày có tham gia công tác đội đâu mà đòi biết, với lại năm mình vô học thì chị ra trường mất rồi, lâu lâu mới về tham gia tổ chức hoạt động cho trường, mấy đứa nào thường xuyên tham gia công tác đội thì mới biết chị thôi!

    - Ờ, hèn chi bọn mày đứa nào cũng la ó kêu tên chị Minh.

    - Có vài đứa là biết à, mấy đứa kia la theo cho có tụ đó. Nhưng… không biết bà chị đi đâu mà chưa thấy?

    - Cứ chờ thử coi, chắc tới trễ chứ gì.

    - …

    * * *

    Thằng Lâm ôm cái thắc mắc trong bụng cảm thấy rất khó chịu nên nó quyết định hỏi trực tiếp bọn nhóc đang ồn ào ngồi dưới kia. Nó cầm lấy micro, đang tằn hắn chuẩn bị cất giọng thì một bóng người chạy vụt lên trên sân khấu, đứng trước mặt bà Bí thư, thở hổn hển. Người đó đưa tay lên trán chào rất nghiêm trang:

    - BÁO CÁO BÍ THƯ… NGỌC MINH CÓ MẶT!!!!

    RRẦMM… RRÂẦMM…

    HOÉT… HOÉT…

    Hội trường như muốn vỡ tung ra vì những âm thanh của tiếng đập bàn, tiếng huýt sáo. Đứa nào biết thì nhiệt tình la hét còn đưa không biết thì cũng ăn theo để tạo không khí. Gương mặt còn ướt đẫm mồ hôi, người có tên Ngọc Minh quay xuống toét miệng cười rạng rỡ.

    - Xin lỗi… xin lỗi… đã để mọi người chờ lâu!!

    Nhỏ Ngọc huých vai nó:

    - Sao trễ vậy?

    - Bận mà. - Nó nháy mắt.

    Một giọng nói khác lại dõng dạc vang lên:

    - Chị Minh đi trễ. Phạt!

    - Đúng! Phải phạt! - Một giọng khác hùa theo.

    - Phạt đi… phạt đi… - Cả hội trường cùng đồng thanh.

    Nhìn gương mặt đang tươi cười trên sân khấu, thằng nhóc thấy ngờ ngợ, nó cảm giác… hình như đã gặp ở đâu rồi. Theo quán tính, nó nhanh chóng đảo mắt nhìn hết tất cả những gương mặt còn lại trên sân khấu, tự dưng cảm thấy dường như ai cũng… quen quen.

    Thằng nhóc nhăn mặt, bóp trán cố nhớ lại…

    Thằng Quân vỗ vai cắt ngang dòng suy nghĩ:

    - Mày làm gì mà đơ ra vậy?

    Nó vẫn im lặng. Đăm chiêu…

    - ÁAAAAA… TAO NHỚ RA RỒI…

    Thằng Dự bất ngờ la lên làm thằng Quân cũng phải giật mình. Tiếng la thất thanh của nó khiến mọi hoạt động gần như dừng lại, tâm điểm của sự chú ý được di dời từ nhỏ Minh sang nó. Ái ngại, nó cúi mặt xuống bàn cho bớt xấu hổ.

    Bỗng có tiếng la khác lại vang lên khiến mọi người giật mình tập hai:

    - HẾ… HẾ… HẾT… HỒNNNN!! LÀM NGƯỜI TA Ú TIM ÀH!

    Cả hội trường một lần nữa lại quay về phía đó liền bắt gặp cảnh tượng nhỏ Minh ôm ngực cùng gương mặt cực kỳ… biểu cảm thì không khỏi ôm bụng cười ngặt nghẽo.
  2. [SPK]Yamamoto Takeshi Member

    Số bài viết: 503
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
  3. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  4. [SPK]Yamamoto Takeshi Member

    Số bài viết: 503
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
  5. recca297 New Member

    Số bài viết: 240
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  6. [SPK]Yamamoto Takeshi Member

    Số bài viết: 503
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
  7. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    Thằng Quân vừa đưa tay bốc nắm khô bò vừa càu nhàu:

    - Hồi sáng, mày mắc cái gì mà la lớn quá vậy? Làm tụi nó quay qua nhìn cứ như người ngoài hành tinh.

    Thằng Nhóc không nói gì, chỉ ậm ờ cho qua vì nó còn mãi dán mắt vào cái clip nhạc trên ti vi. Thấy thằng bạn không đá động, thằng Quân tiếp tục hỏi:

    - Mày bị câm hả? Sao tao hỏi mà hông trả lời.

    - …

    - Ê! Nói gì đi chứ!

    - …

    - Ê…

    - TAO ĐANG BỰC, MÀY IM ĐI!

    Thằng nhóc bất ngờ tắt ti vi cái phụp rồi quay qua gắt gỏng làm thằng Quân giật mình. Thấy bạn cáu, nó cũng tò mò.

    - Mày bị gì vậy? Tao không bực thì thôi chứ sao mày lại bực chứ? Điên à?

    - …

    Thằng Nhóc nhìn thằng bạn im lặng. Lát sau nó mới mở miệng.

    - Mày có nhớ cái vụ bữa trước tao kể hông?

    - Vụ nào?

    - Vụ tao gặp đám yêu nữ trên đường…

    - Ờ, rồi sao?

    - Thì…

    - Thì sao?

    - Cái bà trưởng nhóm tao…

    - Há há há… - Thằng Quân sau một lúc suy tư thì ôm bụng phá lên cười ngặt nghẽo, có vẻ như nó đã biết nguyên nhân. - Tao hiểu! Tao hiểu! Khà khà khà đúng là hữu duyên.

    - Hữu duyên cái con khỉ. Vô duyên thì có.

    - Vậy… giờ sao?

    - Tao không biết. Nhưng tao thề sẽ trả thù. - Thằng nhóc nheo nheo mắt, môi khẽ nhếch lên đầy nham hiểm

    - Tự nhiên trả thù… mày bị khùng hả?

    - Khùng gì mà khùng! Lần trước tự dưng bị chơi quê quá chừng, phải tìm cách chơi quê lại bả chứ.

    - Chơi lại á?! Mày không sợ bà chị nhớ mặt mày sao?

    - Ừ thì… chấp nhận thương đau để tiến lên phía trước!

    - Hay! Hay! thằng này lợi hại.

    Thằng nhóc nghe khen, được dịp vênh vênh cái mặt lên nhìn thấy ghét. Nhưng thằng Quân không quan tâm, cái mà nó quan tâm bây giờ là chờ đợi để coi… kịch hài. Chẳng biết bạn của nó sẽ làm ra ngô ra khoai gì không, nhưng với cái vẻ quyết tâm đó thì chí ít cũng có một vài tập hay cho nó thưởng thức. Mà kể cũng lạ, tuy mới gặp lần đầu nhưng thằng Quân cảm thấy chị Minh có vẻ rất hiền và thân thiện chứ nào có như thằng nhóc nói. Chả biết thằng bạn của nó có bị hoa mắt nhìn lộn không đây?

    - Ngày mai trên phường có tổ chức “Ngày hội tuổi thơ” mừng Quốc tế Thiếu Nhi 1/6, mày có định lên tham gia không? Nghe nói có tính điểm sinh hoạt nữa đó.

    - Đi thì đi, sợ ai. - thằng Dự khoanh tay vênh mặt

    - Ừ, tao biết mày đâu có sợ ai, người ta không sợ mày thì thôi chứ phải hông nè. - thằng Quân nói như trêu

    - He he... mày quá khen. Tao thề là sẽ trả đũa à Minh cho bỏ ghét.

    Cả hai thằng nhóc nhìn nhau rồi cùng phá lên cười. Riêng thằng Dự, mặc dù chưa biết mưu đồ trả đũa của nó có thành công không, nhưng chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh sắp xảy ra, cứ thế mà…sung sướng.

    *
    * *

    Chiều tối….

    Đứa nào đứa nấy sau khi được “thả” về nhà đều đã tắm gội sạch sẽ, quần áo thơm tho, đứng thành đội hình ngay ngắn ở sân ủy ban. Tất cả chương trình đều đã chuẩn bị xong xuôi và hoàn chỉnh.

    18g00…

    Theo đúng như trong thư mời gửi về cho các khu phố, các bé thiếu nhi lũ lượt kéo nhau tụ hội về ủy ban phường để ăn Tết của mình. Thiếu nhi nhỏ có, vừa có, lớn có và thiếu nhi…già đầu cũng có.

    Mấy bé nào được ba mẹ dẫn đi thì còn ngoan ngoan chút xíu, tức là chịu ngồi yên và nghe lời các anh chị Đoàn viên. Còn mấy bé đi một mình, mà là con trai thì ôi thôi… chúng nó quậy phải biết. Chạy nhảy lung tung hết chỗ này lại qua chỗ khác.

    Các gian hàng trò chơi đông nghịt người. Bé nào cũng muốn tham gia vì…có quà. Dù thắng hay thua bé cũng…có quà, gọi là khuyến khích. Bởi vậy mà các bé tha hồ…lấy quà!! Và các anh chị phụ trách thì tha hồ…phát quà.

    * * *

    Giữa cái không khí náo nhiệt tưng bừng như vậy mà thằng Dự lại một mình lẳng lặng đứng trên lầu quan sát. Nó không muốn tham gia.

    Nói chính xác hơn là KHÔNG THÍCH!

    Chỉ tại muốn đổi chiếc xế mới nó đành chấp nhận điều kiện ba nó đặt ra, và hôm nay là có mặt ở đây. Tham gia sinh hoạt hè ở Đoàn phường là một việc mà từ trước tới giờ nó chưa bao giờ nghĩ tới, nhìn cái đám lộn xộn đang diễn ra phía dưới, một cách cảm thán, nó thở dài ngao ngán.

    Đứng ở vị trí này, nó nhìn thấy thấp thoáng trong đám lộn xộn đó có thằng Quân. Từ lúc lên đây tới giờ thằng Quân cứ chạy hết gian hàng này lại tới gian hàng khác để tham gia trò chơi mà bỏ nó một mình. Thằng Quân là chúa ham dzui, chỗ nào đông đông, hay hay thì y như rằng không bao giờ thiếu mặt. Vốn dĩ nó rủ thằng Quân lên sinh hoạt chung cho có bạn nhưng kết quả thì sao? Nó vẫn là “mình anh sô lô”.

    Một luồng gió nhẹ thổi qua mặt, nó vươn vai thay đổi tư thế đứng cho đỡ mỏi chân. Bất chợt một dáng người đập vào mắt nó, người mà nó không ưa một chút xíu nào: Nhỏ Minh!

    Giữa lúc bạn bè bận rộn chăm sóc mấy bé thiếu nhi thì nhỏ Minh lại thảnh thơi làm…thiếu nhi đi loanh quanh tham gia trò chơi ở các gian hang khác, lần mò tới gian hàng của thằng Lâm, nơi đang diễn ra trò bịt mắt đập lon. Nhìn thấy nó, thằng Lâm hét:

    - Bà kia, đi lang bang đâu đây?

    - Chơi đập lon. - mặt nó tỉnh queo.

    - Còn gian hàng của bà, sao không lo canh đi?

    - Xong gòi, quà cũng hết lun. Sập tiệm gòi.

    - Kệ bà. Đi ra chỗ khác chơi!

    - Tui muốn chơi cái này à. - nhỏ Minh nói vừa làm ra bộ nhõng nhẽo, y hệt như một bé “thiếu nhi” thực sự.

    - BIẾN ĐI CHỖ KHÁC.

    Thằng Lâm gắt lên, giọng nữa đùa nữa thiệt. Những tưởng nhỏ Minh sẽ ngoan ngoãn mà tránh ra nhưng trong khoảnh khắc thằng Lâm quên mất người đang đứng trước mặt nó không phải đứa con gái bình thường. Thấy thằng Lâm gắt, không những nhỏ không đi mà còn giương to hai mắt nhìn. Khẽ chau mày.

    Và…

    - Huhuhu…anh Lâm ăn hiếp em….Hông cho em chơi…Huhuhu…chị Ngọc ơi, anh Lâm dám nạt eeemm…

    Nó đứng khóc ngon lành làm thằng Lâm đâm hoảng. Những người đứng gần đó quay sang nhìn chằm chằm vào hai đứa tò mò. Một chú nhóc chỉ tay vào thằng Lâm la lên:

    - Anh này xấu, anh không cho chị này chơi. Anh là người xấu…

    Mấy đứa nhóc xung quanh được dịp hùa theo, cùng nhau chỉ vào thằng Lâm và liên tục quy tội cho nó là người xấu, ăn hiếp con gái. Thằng Lâm như bị trời trồng, đứng nghệch mặt ra không biết phải nói gì. Nó không ngờ mình lại bị lâm vô hoàn cảnh éo le như vậy.

    - Hahahaha….

    Một tràn cười bất ngờ vang lên, nhỏ Minh đưa tay quệt những giọt nước-mắt-cá-sấu còn đọng trên khóe mi cười nham nhở:

    - Cho chừa cái tội không cho tui chơi…hehe

    Rồi nhỏ quay sang mấy đứa nhóc khi nãy, móc từ trong túi ra vài que kẹo đưa cho tụi nó, cười cười:

    - Cám ơn mấy nhóc đã bênh vực cho chị nghen.

    Thằng Lâm lúc này mới biết mình bị chơi xỏ, mặt đỏ gay. Nó quay sang nhỏ Ngọc ở gian hàng kế bên:

    - Bà Ngọc coi chừng dùm tui nghen. Tui phải xử con yêu tinh này.

    Nói rồi thằng Lâm nhảy phốc ra khỏi gian hàng. Thấy vậy nhỏ Minh nhanh chân co giò phi thẳng, không quên dặn mấy đứa nhóc cản đường thằng Lâm. Dĩ nhiên thằng Lâm một thân một mình làm sao thoát ra khỏi vòng vây của mấy chục bé con nít. Nó bị đám nhóc lôi kéo, ngã lăn ra đất, chỉ còn biết tức tối ngồi nhìn nhỏ Minh đứng ở xa ôm cười khoái chí. Trước tình cảnh đó, tất cả những ai có mặt ở hiện trường đều được một trận cười nôn ruột.

    Thằng Dự chứng kiến từ đầu đến cuối, nó thấy tội cho ông anh bị, tự nhiên trong đầu lại dấy lên suy nghĩ rằng nhỏ Minh chẳng khác đám con gái trong lớp của nó.

    Thằng Dự lầm bầm:

    - Nhí nhố vậy mà cũng làm chuyên trách.

    Tối hơn một chút.

    21g00…

    Các gian hàng đã được tháo dỡ, thiếu nhi cũng theo cha mẹ về hết từ lâu. Sân ủy ban chỉ còn lại đám Đoàn viên lớp 9 và các anh chị Chuyên trách đang lui cui thu xếp nốt những phần bừa bộn.

    Thằng Lâm vác chổi đi tới gần nhỏ Minh:

    - Bà kia, nhớ món nợ hồi nãy hông?

    - Nợ nào? - nó giả ngu.

    - Bà đừng có giả điên. Hồi nãy bà làm tui quê trước bao nhiêu người.

    - Hồi nào ta?!

    Nhỏ Minh gãi cằm, đăm chiêu suy nghĩ. Có vẻ như chuyện gì đó đã xảy ra rất lâu khiến nó quên bén đi. Thái độ đó càng làm thằng Lâm thêm tức, nó hét:

    - Bà giỡn mặt dzới tui đó hả?

    - Ah..Ah…có phải cái dzụ “ Anh Lâm ăn hiếp em hổng cho em chơi” phải hông?

    Nhỏ Minh vừa nói vừa nhõng nhẽo lắc mình dậm chân xuống đất diễn tả lại hành động ban nãy khiến thằng Lâm nổi điên.

    - GRƯƯ….Tại bà mà tui thành kẻ xấu xa, bị đám con nít mắng xối xả.

    - Hahahahahaaha……Cho đáng đời.

    - Bà đứng lại

    - Tui đâu có ngu! Blêu…Blêu…

    Nói chưa dứt câu là nhỏ Minh đã vác chổi chạy mất, thằng Lâm tức tốc đuổi theo tạo thành cảnh tượng “mèo bắt chuột”. Có điều con chuột này đã có thâm niên rèn luyện Karatedo nên dù chạy bở cả hơi tai, thở ra bằng…lỗ mũi mà con mèo Lâm vẫn không chạm được cọng lông của nó.

    Chạy mệt, thằng Lâm đứng lại thở dốc, nhỏ Minh cũng tạm dừng chân để…uống nước. Nhỏ nhìn thằng Lâm hất hàm hỏi:

    - Uống nước không ông kia?

    - Uống chứ sao không!

    Nó cầm chai nước tung về phía đó, thằng Lâm bắt lấy ngon ơ. Đợi cho thằng Lâm tu xong chai nước nó giơ giơ cánh tay ra dấu cho thằng bạn nhìn về phía sau, lúc này thằng Lâm mới nhận ra tất cả những người còn lại, kẻ đứng, người ngồi ai cũng đang ôm bụng mà cười rũ rượi.

    Thằng Lâm quay nhìn nó tỏ vẻ không hiểu. thấy vậy nó hất mặt ,cười hề hề:

    - Nhìn cái quần ông kìa!

    Thằng Lâm chột dạ, vội vàng quay nhìn xuống phía sau xem có bị…tét đoạn nào không, hành động đó vô tình lại làm cho cả bọn cười lớn hơn. Hoảng hồn quay ngoắt lại nhìn phía trước thì hỡi ôi…không biết từ khi nào mà cái khóa quần phản chủ đã bung ra, trống hoác. Lại nhìn xung quanh, lần này nó quê thật sự. Thằng Lâm hối hả chạy biến vào phòng vệ sinh với cái mặt đỏ hơn cả mặt trời, còn bọn người bên ngoài thì được dịp bò cả ra nền đất mà cười

    Thằng Dự tự dưng cũng đỏ mặt, nó nhớ tới chuyện lần trước, cũng vì cái khóa quần mà nó trở thành trò cười cho cả bọn chuyên trách dưới kia, giống tình cảnh của thằng Lâm lúc này. Nó cảm thấy đồng cảm với ông anh, và chợt nhận ra rằng hình như nó không phải là nạn nhân duy nhất của “bà chị đáng ghét” đó.

    Mãi suy nghĩ, thằng Dự không để ý có một bóng đen đang đứng phía sau lưng, đang giơ cao bàn tay vỗ vỗ vào vai nó. Giật mình quay lại, chạm mặt nó là gương mặt thằng Quân đầy khó hiểu.

    - Thì ra nãy giờ mày trốn ở đây, làm tao tìm quá trời.

    Thằng Dự hừ giọng:

    - Có tìm thiệt hông, hay là lăng xăng ở dưới kia?

    - Thì…tìm hoài không thấy tao phải chơi chứ sao. Dù gì thì mấy trò đó cũng vui.

    - Trẻ con chứ vui nỗi gì! - thằng Dự hừ lạnh

    - Thôi, về! Mọi người cũng về gần hết rồi, mai còn phải lên sớm để tham gia thi kéo co trên quận nữa.

    - Kéo co?

    - Ừa, mày không nghe chị Linh thông báo hả? Mai mình lên quận thi, 7g tập trung tại đây, có xe chở lên quận.

    - Uh…hên xui đi

    - Mày cứ vậy không hà. Về mai còn đi sớm

    - Về thì về, tao cũng chán lắm rồi.

    Thằng Dự thở dài, nó cho tay vô túi quần rồi lững thững theo thằng Quân đi xuống.

    Thế mà toi mất cả một ngày chả ra gà vịt gì, toàn lăng quăng chạy tới chạy lui làm mọi công không. Mệt đứ đừ.
    Chapter 2: OAN GIA


    Sáng hôm sau. Khi hai thằng nhóc lên đến nơi gọi là “chỗ tập trung” thì tất cả đã có mặt đông đủ. Mọi người dường như sốt ruột lắm. Vừa nhìn thấy nó, không chỉ một mà cả đám đông cùng trố mắt, tỏ vẻ ngạc nhiên…

    Hai thằng nhóc thắc mắc, nhìn nhau. Có tiếng nói to:

    - Hai ông nội đi đâu dzậy?

    - …Đi hội thao chứ đi đâu! - thằng Quân ngơ ngác trả lời.

    - Trời, dzậy mà tui tưởng hai ông đi diễn thời trang chứ. Sến quá đi.

    Lúc này, hai thằng nhóc mới tự nhìn lại mình và… hiểu ra tất cả. Thằng Quân chặc lưỡi:

    - Mày làm gì mà diện quá dzạ?? Làm tao cũng liên lụy luôn nè.

    - Liên lụy gì? - Thằng Dự nhăn mặt

    - Thì mày nhìn thái độ của mọi người kìa. Coi tụi mình như người ngoài hành tinh í.

    - Thế thì sao nào?

    - Nhìn mày lạc loài quá.

    - Kệ tao!

    Thằng Dự kết thúc gọn lỏn. Nó có vẻ bực bội.

    - Quái, mình ăn mặc thế nào là quyền của mình, có gì mà bày đặt ý kiến ý cò chứ.

    Thằng Dự vừa nghĩ vừa nhăn mặt khó chịu. Nhưng rõ ràng khi nhìn lại tất cả xung quanh, ai cũng quần lửng, áo thun, đồ thể thao hay như các anh chị chuyên trách với áo Mùa Hè Xanh thì với một người đang “lội” bên trong bộ đồ hiphop rộng thùng thình như nó thật sự là… kẻ-lạc-loài như thằng Quân đã nói.

    Nhớ lại tối qua, nó đã bỏ công soạn lựa bộ đồ mới nhất, thời trang nhất cốt để hôm nay sẽ nhận được sự trầm trồ, ganh tị. Có ngờ đâu lại phản tác dụng thế này lại còn vô tình bị biến thành trò cười cho thiên hạ. Bực mình, nó lầm lì không nói .

    Tin- - - Tin- - -

    Tiếng còi của chiếc xe dashu vang lên inh ỏi, bà bí thư chạy vào, hối thúc tất cả mau chóng lên xe để di chuyển lên Trung tâm Thể Dục Thể Thao (TDTT) Quận. Trong lúc mọi người khẩn trương thì thằng Dự vẫn âm trầm đứng đó, liếc nhìn chiếc xe thầm nghĩ:

    - Mình mà phải ngồi chung với cái bọn tạp nham này trong chiếc xe nhỏ xí ấy ư? Vừa nóng lại vừa chật…Rõ chán!

    Chiếc xe chật dần và...không còn chỗ, các anh chị Chuyên trách của mỗi nhóm phải kèm theo xe máy để chở thêm. Nhỏ Minh dừng xe trước mặt nó, cười thật dễ thương:

    - Lên xe đi nhóc, còn định đứng đó đến bao giờ hả?

    Đang bực mình, lại bị “kẻ thù” kêu bằng nhóc này, nhóc nọ, thằng Dự tức lắm, song nó vẫn phải miễn cưỡng leo lên vì papa chưa đổi xe cho nó.

    - Hơn tui bao tuổi mà kêu tui bằng nhóc? Cứ làm như mình lớn lắm không bằng. Thấy ghét!

    Ngồi phía sau nhỏ Minh mà mặt thằng Dự vẫn không dãn ra được chút nào. Đang suy nghĩ, nó nghe tiếng của bà chị:

    - Em đừng giận các bạn nhé. Lúc nãy các bạn chỉ đùa thôi. Mà lần sau nếu có tham gia hội thao hay các chương trình hoạt động, em nên ăn mặc đơn giản cho đỡ dơ, hư mất đồ đẹp thì làm sao mặc đi chơi.

    Thằng Dự vẫn im lặng làm như không để ý nhưng thực ra nó đang lèm bèm trong bụng:

    - Hứ! Còn bày đặt tốt bụng nữa. Ai cần bà quan tâm. Tui tự biết cách mặc đồ mà.

    Mãi vẫn không nghe thằng nhóc nói gì, nhỏ Minh không nói nữa, chỉ mỉm cười lắc đầu.

    Đến trung tâm TDTT quận, nhỏ Minh quay lại nói với thằng nhóc khi nó vừa nhảy xuống xe:

    - Lát nữa thi cho tốt nhá.

    Thằng Dự vẫn vác bộ mặt thâm trầm không nói quày quả bỏ đi vào trong. Nhỏ Minh nhìn theo lắc đầu:

    - Đúng là con nít!

    * * *


    Mặc dù rất bực mình với chuyện ban sáng nhưng thằng Dự cũng muốn chứng tỏ cho tụi bạn thấy rằng dù nó ăn mặc thế nào thì vẫn có thể thi đấu được. Nghĩ vậy nên nó hùng hổ giành phần tham gia, mặc kệ ánh mắt giễu cợt của một vài đứa bạn.

    Trong lúc chờ tới lượt đội của mình thi, cả bọn kéo nhau đi tìm chỗ ngồi. Thằng Dự thấy một chiếc ghế trống, nó chạy lại đưa tay kéo, cùng lúc ấy có một bàn tay khác cũng chìa ra, nhưng chậm hơn.

    Nó chiến thắng.

    Chưa kịp vui mừng hưởng thụ chiến thắng thì bất ngờ một giọng cười thật... quái đản vang lên ngay sau lưng. Quay lại, nó thấy kẻ thù không đội chung trời của mình đang ôm bụng mà ngặt nghẽo, có thể nhìn rõ ràng bà chị đang trong tình trạng vừa cười vừa chọc quê một chuyên trách khác.

    - ÊÊ… Ê… Ê… QUÊ QUÁ ĐI… HAHAHAHAHAHA…

    Thằng Dự lia mắt sang người kế bên - chủ nhân của cánh tay cùng chìa ra giành ghế với nó lúc nãy, mặt đang đỏ gay, sượng sùng

    - CƯỜI CÁI GÌ MÀ CƯỜI! - người đó nạt

    - Haaaaaaa... con trai gì mà giành ghế với con gái... hahaaaaa... xấu hổ quá đi hahaaa...

    Nghe xong thì thằng Dự… tự hiểu. Nó có vẻ nhạy cảm với tất cả những gì liên quan đến mình. Nó nghĩ:

    - Ban nãy thì hiền từ ra vẻ tốt bụng lắm, bây giờ thì lộ mặt rồi. Dám chơi xỏ mình nữa chứ. Đáng ghét. Thằng Dự này không thèm giành cái ghế vớ vẩn này với con gái đâu. Mất mặt!

    Nghĩ sao làm vậy, nó liền kêu thằng Quân đến và nhường thằng bạn cái ghế, đoạn liếc nhìn nhỏ Minh, vẫn thấy nhỏ đang cười, và cũng nhìn về phía nó, trông nhỏ lúc này mới đáng ghét làm sao.

    Càng nhìn nó càng có cảm giác hình như mình với bà chị có một món nợ ân oán từ hơn chục kiếp trước nên tới bây giờ cứ thấy mặt là nhận ra được kẻ thù. Không cần biết nhỏ có nhớ chuyện bữa trước không, cũng không cần quan tâm nhỏ có là phụ trách của nó không, nó quyết phải tìm cơ hội báo thù cho bằng được. Nó rất chắc chắn và quyết tâm với suy nghĩ trả đũa đang ngày một lớn lên trong lòng.

    - Ê!

    Tiếng nhỏ Xuân cất lên từ phía sau lưng khiến nhỏ Minh xoay đầu lại.

    - Hả? - nhỏ Minh hỏi

    - Mày làm thằng nhóc quê rồi kìa.

    - Đâu? Hồi nào? - Nhỏ Minh tròn mắt giả vờ ngô nghê

    Xuân lắc đầu chậm rãi nhắc lại:

    - Mới hồi nãy, tao cứ tưởng mày chọc quê tao, ai dè lại xỏ xiên thằng nhỏ…vụ cái ghế đó.

    - Ah..Ah… - nhỏ Minh xoa cằm - Tao đâu biết, cứ nghĩ là ai đó của phường khác thôi, tới khi nhìn lại mới thấy là lính mới của mình. Nhưng lỡ cười rồi làm sao kìm lại chứ…thiệt là, có lỗi quá đi…

    Nhỏ Minh vừa nói vừa lấy tay ôm gực, mặt sầu thảm ra chiều biết lỗi. Thấy vậy nhỏ Xuân cười:

    - Mày không sợ bị ghét hả?

    - Kệ! Ghét được thì tao cám ơn…chỉ sợ mai mốt nó hết ghét lại chuyển qua thích tao thì mệt…hì hì

    - Ặc…coi bả tự tin chưa kìa.

    - Chứ sao…tao mà!

    Vừa nói nhỏ Minh vừa đưa tay khịt mũi, thói quen mỗi khi nó tự kiêu hãnh về bản thân. Nó đâu có biết cái bản mặt nó lúc đó nhìn rất đáng ghét.

    Đang chí chóe, thằng Lâm bất ngờ chen ngang phá đám:

    - Thôi đi bà, đừng ở đó mà mơ mộng nữa, lo vô mà cổ vũ cho tụi nhóc kìa.

    Cụt hứng, nhỏ Minh quay qua nhìn thằng Lâm với con mắt xăm hình viên đạn. Nó đi phía sau toan giơ chân đạp cho thằng bạn một phát nhưng thằng Lâm đã đoán biết được nên đã nhanh chân nhảy lên phía trước, còn quay lại nhìn nó cười chọc quê.

    *
    * *


    Sân ủy ban.

    - Tự hoan hô mình đi bà con ơi! Chúc mừng vì hôm nay chúng ta đã hoành tráng giành chiến thắng!!!!

    Giọng thằng Lâm oang oang vang khắp cả sân ủy ban. Sau những giờ phút căng thẳng và vất vả, cuối cùng cũng về tới sân ủy ban để cùng ăn mừng. Cả bọn lao nhao. Đứa cười, đứa nói. Bà bí thư ngày thường nghiêm nghiêm nghị nghị, nay cũng háo hức, hớn hở ra mặt.

    Không vui sao được khi mà buổi thi hôm nay tất cả đã làm rất tốt. Kéo ba bốn trận, trận nào bọn nhóc cũng bị cũng te tua, tàn tạ, những tưởng một chân của giải khuyến khích cũng khó mà xen vào. Vậy mà có dè đâu đến phút cuối cùng giải nhất lại về tay. Nhỏ Ngọc cười cười nhéo hông nhỏ Minh:

    - Tất cả là nhờ mày không đó.

    - Sao lại nhờ tao?

    - Lính của mày sung lắm. Kéo rất hăng, lật ngược tình thế luôn.

    - Thằng nhóc Dự đó hả? Àh, do em nó có năng khiếu chứ sao.

    Nói rồi cả hai cùng cười. Nhỏ Minh bỗng dưng bước ra chính giữa, nhìn một lượt khắp tất cả rồi trịnh trọng hô lớn:

    - Tất cả cùng quay lại cúi đầu cám ơn bạn Dự đi nào. Hôm nay bạn ấy là người có công nhiều nhất, rất xuất sắc!!!

    - Phải! Phải! Cám ơn người ta đi chứ.

    Cả bọn đồng loạt quay đầu về phía thằng Dự, cúi đầu la to, giọng đùa đùa:

    - CÁM ƠN ANH DỰ ẠAAAA!!!!!!!!!!!!

    Thằng Quân huých vai nó.

    - Ê, mày được hoan hô quá kìa!

    - Chứ sao, tao mà! - Thằng Dự được dịp vênh mặt.

    - Nhìn đồng bóng dzậy mà cũng có tài nhỉ!

    Đang cảm thấy hãnh diện tràn trề thì một giọng con gái trong trẻo cất lên như tạt gáo nước lạnh vô mặt, lôi nó từ chín tầng mây rớt cái oạch xuống đất.

    - Thế nào là đồng bóng hả? - Thằng Dự nổi điên.

    Cô bé kia không nói gì, cười như trêu ngươi. Thấy vậy thằng Dự càng điên hơn, nó trợn tròn mắt, hai hàng lông mày co lại hết cỡ, nhìn vẻ mặt của nó ai cũng có cảm tưởng rằng nó sẽ sấn tới tát cho cô bé một bạt tai để hả giận. Thằng Quân ở bên cạnh phải cố gắng lắm mới níu được tay bạn lại.

    Trong lúc tình hình gây cấn nhỏ Minh bắt buộc phải lên tiếng, nó nhìn cô bé giọng cứng ngắt:

    - Bé Diễm, không được chọc bạn như vậy!

    Tất cả cùng im lặng, không gian đang náo động chợt trầm hẳn xuống, cũng không nghĩ là giọng nói của nó lại giãn ra, mang theo biết bao nhiêu bông đùa:

    - Có biết cũng không được nói lớn… Bạn quê! Lần sau nói nhỏ với bạn thôi nhé!

    Ban đầu thấy vẻ mặt nghiêm nghị của nhỏ Minh, bé Diễm cứ nghĩ phen này sẽ bị khiển trách, ai ngờ bà chị lại “đổ thêm dầu vào lửa” bằng một câu nói hết sức…trời ơi khiến cả bọn được một phen cười vỡ ruột.

    Mặt thằng Dự chuyển dần từ đỏ sang tái xanh. Nó tức tới nỗi không thể mở miệng. Liếc nhìn thằng Quân cầu cứu thấy thằng bạn cũng đang cười ngặt nghẽo, nó giận lắm nhưng không làm được gì chỉ biết đứng trân người chịu trận.

    Chỉ trong một buổi sáng mà nó bị “chơi” cho hai vố đau điếng, máu như sôi lên, mặt nóng bừng bừng tưởng chừng nếu có con ruồi vô tình đậu vào sẽ chết ngay tắp lự vì bị luộc chín mất thôi.

    Giữa lúc cả bọn còn đang hí hửng bà bí thư liền cắt ngang:

    - Không giỡn nữa, tất cả lên hội trường B họp mau lên.

    - Tất cả luôn hả chị?

    - Ừ, tất cả. Là chuyên trách thì ngồi nghe để làm tròn nhiệm vụ, không phải chuyên trách thì cũng ngồi nghe chị phổ biến lịch hoạt động chung của tháng sáu, bảy để mấy đứa còn biết đường mà tham gia.

    - YESSS…MADAM!!!

    Mấy chục cái loa đồng loạt hô lớn rồi lũ lượt kéo nhau lên phòng họp, bỏ quên luôn cả thằng Dự vẫn còn đang đứng như trời trồng.

    Thằng Quân đến gần kéo tay nó:

    - Đi họp kìa mày.

    - Mày đi đi, tao về! - giọng nó cứng ngắt.

    - Sao lại về? Đừng có nói là tại bị mấy người đó chọc nha.

    Thằng Dự lừ mắt. Biết mình hớ, thằng Quân vỗ vai an ủi

    - Thôi mày, mày mà về bây giờ thì mốt còn mặt mũi nào mà lên nữa chứ. Nam nhi mà, chịu nhịn chút có sao đâu. Với lại mày còn cái kế hoạch trả đũa chị Minh nữa kìa, định từ bỏ hả?

    Thằng Dự liếc thằng bạn một cái sắc lẻm, quát:

    - Mày nói hay lắm, thử mày là tao coi chịu nổi không?!

    - Ờ…ờ…tao biết rồi, tao xin lỗi. Mốt tao sẽ cố gắng đứng về phía mày. Vậy ha. Giờ thì lên họp chung luôn nha.

    Thấy thằng bạn không ừ hử chi, thằng Quân cứ thế mà kéo tay nó lôi đi chả thèm bận tâm gương mặt nó lúc này đang hầm hầm y chang cái mặt của Satăng lúc còn là yêu quái coi giữ Lưu Sa Hà.
    Buổi tối, Gillmy hẹn nó đi shopping.

    Trái với cô bạn gái đang tươi cười hớn hở, gương mặt của nó không khác gì cái bánh bao bị nhúng nước. Nhăn nhó, đăm chiêu! Cục tức lúc sáng vẫn còn ứ nghẹn ngay cổ họng, không tài nào nuốt xuống được. Sợ nó mỏi chân vì đi nhiều nên Gillmy chủ động kéo nó vào quán nước gần đó, nhưng đến lúc cả hai đã ngồi yên chỗ rồi mà mặt nó vẫn không giãn ra được chút nào.

    - Thật là quá đáng mà!

    Nó đấm một cái thật mạnh xuống bàn làm Gillmy giật mình, tất cả mọi người trong phòng quay lại nhìn hai đứa với ánh mắt khó hiểu, một vài cánh tay chỉ trỏ về phía nó nhưng nó không quan tâm. Trong đầu nó lúc này khí nóng đang bốc lên hừng hực.

    Gillmy vội vàng đứng dậy, nắm tay nó lôi đi.


    * * *


    - Ban nãy anh làm sao thế?

    Gillmy bất ngờ dừng lại trước mặt nó, nghiêng đầu khó hiểu. Nó không trả lời, vẫn cho tay vào túi quần tiếp tục bước, Gillmy chạy theo.

    - Hôm nay anh có chuyện gì không vui hả? Sao ban nãy trong quán anh lại làm vậy?

    - …

    - Anh Dự! - Gillmy chạy theo hét vào tai nó thật lớn. Lần này tới phiên Gillmy làm trung tâm cho mọi ánh mắt ngạc nhiên.

    - Hả? Em nói gì? - thằng Dự giật mình trở về với thực tại

    Gillmy hùng hổ xông tới trước mặt nó:

    - Em hỏi là ban nãy trong quán anh suy nghĩ cái gì mà lại đấm xuống bàn…lúc em nói thì anh cứ như đang trên mấy á…hôm nay anh làm sao vậy?

    Đang muốn quên tự dưng bị khơi lại nỗi đau, máu nóng lại bắt đầu sôi lên. Thằng Dự nhìn Gillmy nín thở, hít một hơi thật sâu rồi kể cho Gillmy hết tất cả những gì mà nó phải chịu đựng từ sáng tới giờ. Nếu như có cuộc thi đo xem hơi ai dài hơn thì chắc chắn thằng Dự sẽ là người về nhất. Kết thúc câu chuyện nó đưa chân sút vào khoảng không cho bỏ tức.

    - Em coi coi, vậy có được không chứ?

    - Hahahahaha

    Gillmy bất ngờ cười phá lên khiến nó…sượng trân. Cứ nghĩ sau khi nghe xong Gillmy sẽ nói cái gì đó để an ủi, ai ngờ đâu nhỏ lại sặc sụa cười.

    Thằng Dự cáu.

    - Em cười gì?

    - Em xin lỗi…Em không hiểu mấy người đó nhìn sao mà nói anh là…

    Gillmy cố nhịn không cười để có thể nói tiếp hai chữ “đồng bóng”, nhưng nhìn cái bản mặt nhăn nhó của thằng Dự, lại liên tưởng đến những gì mà nó vừa kể, Gillmy không thể nín cười.

    - PHỤTT….HAHAHAHAHA… Em xin lỗi…nhưng mà…hahahaha…

    Lần này thì thằng Dự nổi điên thật sự, nó quay phắt người, đi như chạy ra khỏi công viên. Gillmy đưa tay che miệng cố nhịn xuống, tất tả đuổi theo nó xin lỗi rối rít. Nhỏ tự nhận thấy phản ứng của mình có phần hơi quá.

    - Anh Dự…em xin lỗi…đừng giận em mà…Anh Dự!!!

    Ngày hè thứ hai của thằng Dự đã trôi qua một cách đau khổ như vậy đó.
    truyện tác giả đang viết tiếp ngồi canh thui:(
  8. [SPK]Yamamoto Takeshi Member

    Số bài viết: 503
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
  9. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  10. [SPK]Yamamoto Takeshi Member

    Số bài viết: 503
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
  11. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  12. akatsuki2406 Member

    Số bài viết: 333
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 16
  13. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  14. [SPK]Yamamoto Takeshi Member

    Số bài viết: 503
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
  15. tunghdpro25 New Member

    Số bài viết: 202
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  16. akatsuki2406 Member

    Số bài viết: 333
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 16
  17. atula_tl Moderator

    Số bài viết: 1,437
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    Chapter 2
    part 2
    [IMG]Một ngày mới lại bắt đầu.
    Tiếng chuông báo thức kêu vang inh ỏi đập đồn dập vào tai khiến thằng nhóc cảm thấy khó chịu.
    Quờ quạng chộp lấy cái đồng hồ trên bàn, nó bấm nút tắt rồi tiện tay ném luôn xuống chân giường, tiếp tục vùi đầu trong đống chăn gối ngổn ngang.
    Cốc…Cuốc…Cốc…
    Loạt âm thanh thứ hai vang lên tiếp tục làm nó bực mình. Phía sau thứ âm thanh đó là tiếng thằng Quân
    - Dậy mau Dự ơi, trễ bây giờ.
    - Uhm…uhm..
    Nó ừ hử trong miệng rồi lấy chăn trùm kín đầu, thằng Quân tiếp tục kêu réo
    - Dậy mau đi, hôm nay phải lên quận đó.
    Thằng Quân nói xong thì tiếp tục đấm ầm ầm vào cửa. Lần này thì nó không thể nướng thêm được nữa, uể oải chui ra khỏi đống chăn gối lộn xộn, nó nhăn nó đi về phía cửa.
    - Làm cái gì mà ngày nào cũng phải đi vậy trời?
    Thằng Quân đi thẳng vào trong, nhảy phốc lên giường đánh chân đung đưa
    - Hôm qua tao nói rồi mà, sáng nay mình sẽ lên Quận dự lễ ra quân chiến dịch Hoa Phượng Đỏ.
    - Mày đi đi, tao không đi đâu. – thằng Dự vừa nói vừa kéo cái mền lên trùm kín đầu, cố bịt tai lại để không nghe thấy những gì thằng Quân sắp sửa nói tiếp
    - Thôi đi mày, mày mà không lên tao biết ăn nói sao với chị Linh? Mới có hai ngày mà bỏ rùi sao? Mày hông sợ con nhỏ Diễm nó …
    - Nó làm sao? – thằng Dự bất ngờ tung mền ngồi dậy, không biết từ khi nào nó lại rất nhạy cảm mỗi khi có ai đó nhắc đến tên Diễm
    - Đâu có làm sao – thằng Quân trả lời với một cái giọng ê a như trêu tức – Vừa hôm qua nó chơi mày một vố đủ đau rồi, hôm nay mày không lên nó lại có dịp nói mày là…
    - MÀY IM ĐI! ĐỢI TAO THAY ĐỒ!
    Thằng Dự tự nổi đóa, nó nhảy hẳn xuống giường xăm xăm đi vào nhà tắm, câu nói của thằng Quân nhắc nó nhớ lại chuyện sáng hôm qua khiến nó tức muốn nổ đom đóm mắt, nó cũng nhớ được tối hôm qua Gillmy đã cười như thế nào khi nghe kể lại. Tự ái nổi lên, thằng nhóc quyết định lên quận với thằng Quân.
    Đợi thằng bạn đi vào toilet rồi thằng Quân mới che miệng cười khì khì. Nó biết tỏng thằng bạn là chúa tự ái cao, chỉ cần khích vào câu cho nó nổi khùng lên thì chuyện gì cũng có thể giải quyết. Tự nhiên thằng Quân thấy mình sao tài quá và tự mãn nguyện với bản lĩnh của chính mình(!)
    Cả hai đứa ra tới ủy ban thì bạn bè đã đông đủ. Đi từ xa mà thằng Quân cứ thấp thỏm, nó sợ nhỏ Diễm lại ứng khẩu dzọt miệng nói câu gì đó thì có nước…quê–tập–tiếp–theo và chắc chắn là thằng Dự bạn nó sẽ bỏ về không cần đuổi. Nhưng có lẽ ông trời cũng thương, nhỏ Diễm đi theo bí thư mua thức ăn sáng nên không có ở đó, thế là được một phen nhẹ nhõm.
    Đợi lâu mà không thấy xe tới rước, nhìn đồng hồ thì đã 8g hơn, đám nhóc sốt ruột
    - Sao xe chưa tới?
    - Chị Linh cũng chưa về?
    - Trễ lắm rồi mà.
    - …
    Đang xôn xao thì bà Bí thư xuất hiện
    - Hôm nay mình sẽ ra quân làm sạch đường số 20 ở khu phố 8. Lâm lên kho lấy cuốc xẻng mang xuống, Minh mang thùng qua cô Hai mua 5000 trà đá, còn mấy đứa lại đây ăn sáng rồi chuẩn bị đi lao động nhanh lên.
    Bà bí thư nói một hơi, cả bọn trố mắt nhìn nhau:
    - Ủa, lên quận mà chị?
    - Hôm nay khai mạc Hoa Phượng Đỏ mà chị?
    - Sao không lên Quận hả chị???
    - …
    Đợi cả bọn thắc mắc xong hết bà bí thư từ tốn nói:
    - Dự lễ khai mạc chỉ có đại diện đi thôi, phần quan trọng là ra quân tại địa bàn. Mấy đứa mau mau ăn sáng rồi còn làm cho kịp, nắng lên là mệt lắm đó.
    Cả bọn ậm ừ răm rắp nghe theo. Sau khi chuẩn bị xong tất cả, sắp xếp xe cộ, một đứa đèo một đứa, cả bọn lọc cọc thành hàng thẳng tiến về khu phố 8.
    “Điểm thi công” chóng hiện ra trước mắt, mặc dù biết trước Gò Vấp còn nghèo nhưng tụi nó không ngờ là vẫn còn có những con đường cỏ mọc um tùm như thế này, ven hai bên con đường đầy đất sỏi, nhìn cứ ngỡ là đường quê bởi cạnh bên là con sông Miếu Nổi xanh găn ngắt một màu lục bình. Tụi nó chỉ quan tâm tới con đường nhưng lại không ngờ rằng sắp tới đám lục bình tươi tốt ấy sẽ là một công việc khá khó khăn cần phải thực hiện.
    Cả bọn tập trung nhanh chóng, theo sự phân công từ trước, nhỏ Minh lo đám con gái còn thằng Lâm chịu trách hiệm bọ con trai, mỗi người mỗi việc chia nhau ra làm.
    - Huy, em mang bao tay với mấy cái liềm đưa cho các bạn nam theo anh đi phát cỏ, Đông, Thành ở lại coi chừng xe, còn cuốc xẻng mấy đứa nam chia nhau phan cho bằng ụ đất bên kia lấy lấp qua cái hố này nha. Để cái hố giữa đường thế này buổi tối đi nguy hiểm lắm.
    Thằng Lâm sốt sắng với công việc của nhóm con trai, đứa nào cũng thấy lạ lạ, hay hay. Nhỏ Minh kéo đám con gái qua một góc, cùng với hai cô bạn Ngọc, Xuân đồng chịu trách nhiệm hướng dẫn “lính mới” làm việc, nhiệm vụ của cả bọn là quét dọn và thu gom toàn bộ rác ở xung quanh.
    Ông mặt trời từ trên cao nhìn xuống chỗ bọn nhóc cười rạng rỡ, mùa hè là dịp để ông phô diễn nụ cười quí phái của mình cho cả thiên hạ cùng ngất ngây, có khi là say chết. Nó rất có tác dụng với những bãi muối ven biển, làm cho những ụ rơm thích thú phơi mình, hay như mấy sào đồ của mẹ thỏa chí mà đu đưa…nhưng là, nụ cười đó lại trở nên đáng ghét với một số người, nhất là trong lúc này.
    Thằng Dự nhăn mặt đưa tay lên che mắt, ánh mặt trời gay gắt làm nó khó chịu, trong bụng vừa bực vừa lo. Bực vì phải phơi làn da trắng bóc như trứng gà dưới tia cực tím, lo vì nó đang đứng trên con đường dẫn vào nhà, lỡ có người quen đi ngang bắt gặp thì có nước độn thổ vì…quê. Chưa bao giờ nó làm gì nặng nhọc chứ đừng nói là bây giờ ngồi cong lưng phác cỏ dưới nắng hè, cái cảm giác như đang lao động khổ sai làm nó phát cáu. Nhưng hình như chỉ có mình nó là cảm thấy như vậy, bằng chứng là mấy đứa bạn cùng sinh hoạt với nó kể cả thằng Quân đang rất láo nháo, hí hửng.
    - Trả cây cuốc cho tao! – thằng Huy bất ngờ la lên
    - Đợi một chút, tao cuốc miếng đất này xong đưa mày liền. – thằng Tuấn năn nỉ
    - Ờ, nhanh rồi đưa tao. Tao đi uống nước.
    Thằng Huy nói xong thì đi ra chỗ dựng xe, thấy nó đi tới, thằng Thành nhanh nhảu múc cho một ca nước thiệt đầy. Nó tu cái ực rồi khà ra một tiếng sảng khoái.
    - Mệt hông? – thằng Đông hỏi
    - Mệt! Nhưng dzui!
    Nó nói xong thì nhe răng cười. Cùng lúc đó bà bí thư xuất hiện với một bao toàn nón tai bèo, thằng Huy lanh tay:
    - Để em cầm cho.
    - Em mang ra phát cho mỗi bạn một cái đội đi, nắng lên rồi đó.
    - Dạ!
    Nó nói xong thì co giò chạy đến chỗ thằng Lâm, rồi nó với thằng Lâm đi phát nón cho mọi người, đứa nào cũng vui ra mặt khi đưa tay nhận nón, tụi nó cảm thấy hãnh diện mới dòng chữ thêu trên nón: “Mùa Hè Xanh”.
    - Mấy đứa gom hết cỏ lại đây nhé. Cả rác nữa, gom hết lại cái hố này cho anh.
    - Chi vậy anh?
    - Đốt chớ chi.
    Thằng Lâm nói xong thì lấy ra một xấp giấy báo, cái hộp quẹt và một bình xăng. Trong phút chốc ngọn lửa bốc lên, tiếng cỏ khô cháy kêu lách tách, khói bay mịt mù. Cả bọn xúm nhau chạy về đầu hướng gió tránh khói nhưng loanh quanh lẩn quẩn cuối cùng vẫn bị khói át vào mặt.
    Bà Bí thư gọi cả bọn đứng vào chỗ mát, chờ cho lửa cháy hết mới bắt đầu xúc đất lấp đầy hố. Xong, nhanh chóng thu dọn dụng cụ trở về phường. Ông mặt trời tỏa nắng gắt hơn một chút khẳng định một cách chắn chắn quyền năng của mình, đồng thời cũng là cố tình thông báo bây giờ đang giữa buổi trưa.
    Cả bọn tập trung tại sân ủy ban, sau khi xếp hết xe vào bãi thì đua nhau chạy vào toilet vì đứa nào cũng nóng, mồ hôi túa ra như tắm. Xong, lại lũ lượt kéo nhau lên phòng Đoàn ngồi ghỉ mệt. Bé Diễm cởi nón đưa cho thằng Lâm, nhận lại cái nón thằng Lâm cười
    - Ừ, gom lại cất để lần sau còn đội tiếp.
    - Ở đâu ra mà nhiều vậy anh? – Thằng Quân ngớ ngẩn hỏi
    - Lụm ngoài đường đó, người ta làm rớt mình lụm. – nhỏ Ngọc cười
    - Thằng này hỏi ngu, mua chứ ở đâu. – thằng Huy nhanh miệng nói chen vào
    - Mày ngu thì có, ở đâu bán chứ? – thằng Đông cãi.
    Cuối cùng thì bà bí thư vẫn là người ra mặt để dàn xếp. Nghe bí thư nói mà tụi nó cứ không tin
    - Phát? Thành Đoàn phát về hả chị?
    - Sao mà nhiều vậy?
    - Thành Đoàn giàu lắm hả chị?
    - …
    Bà bí thư phì cười kiên nhẫn giải thích thêm lần nữa:
    - Không nhiều đâu, số nón này là để dành từ mấy năm qua đó.
    - Có áo nữa phải hem chị? Áo giống mấy anh chị đang mặc nè.
    - Ừ có, nhưng hiếm lắm, chiến dịch Hoa Phượng Đỏ năm nay, mỗi phường chỉ có hai áo cho chỉ huy và phó chỉ huy chiến dịch thôi. Áo Mùa Hè Xanh tuy có nhiều hơn nhưng cũng không bao nhiêu. Nếu mấy đứa sinh hoạt tốt chị sẽ tặng áo, chịu không?
    - Oh yeah! – thằng Huy la lên mừng rỡ.
    - Nhưng chỉ là áo Phường thôi nhé, áo Quận của Chỉ huy trưởng rồi! – bà bí thư đính chính
    - Yeah! Yeah! Có áo là mừng rồi, Quận hay Phường thì có liên quan gì đâu chị!
    Cả bọn đồng thanh la lớn, đứa nào cũng thấy rất háo hức, quên cả mệt. Những tưởng khí thế của tụi nhóc sẽ giảm xuống, ai ngờ đâu tụi nó còn la lên mừng rỡ như vừa lụm được bọc tiền.
    Nhìn đám bạn mừng rỡ, thằng Dự nghĩ thầm “Thì cũng chỉ là cái áo thôi chứ có gì to tát đâu mà làm ra vẻ nghiêm trọng. Ra ngoài mua thiếu gì cái đẹp hơn.”
    - ÁO NÀY KHÔNG CÓ BÁN ĐÂU MÀ MUA.
    Thằng Dự hơi bất ngờ trước câu nói của ai đó, cứ như là đang nói cho chính nó nghe vậy. Ngẩn lên nó thấy nhỏ Minh đang cười với đám nhóc
    - Thiệt hả chị? – bé Hòa hỏi
    - Thiệt! Áo Thanh Niên Việt Nam thì có bán nhưng áo Mùa Hè Xanh thì không!
    - Áo Thanh Niên Việt Nam là áo gì hả chị? – thằng Tuấn thắc mắc.
    - Là áo sơ mi, màu xanh, ở nắp túi áo trái có cờ Việt Nam và hàng chữ THANH NIÊN VIỆT NAM, trên mấy cái nút có khắc chữ Thanh Niên Việt Nam nữa đó.
    - Vậy nữa à? – thằng Quân lấy tay xoa cằm ra chiều suy nghĩ
    - Uhm…
    - Vậy thì em cũng phải mua một cái mới được – thằng Đông nhanh nhảu
    - Mày mua làm gì? – thằng Huy hỏi
    - Mua về để mốt có đi dự khai mạc hay dự hội gì thì có mà mặc.

    - Có chắc là được đi không mà lo xa dữ?
    - Mấy đứa yên tâm, không cần phải được đi dự lễ mới mặc đâu, những buổi họp ở phường, ở khu phố cũng cần nữa vì đây là đồng phục của tổ chức Đoàn mà. – thằng Lâm giải thích.
    - Thấy chưa, tao tính đâu có thừa. Hehe – thằng Đông hãnh diện
    Cả bọn bật cười sảng khoái, quên luôn cái nắng nóng oi bức ngoài kia. Một buổi sáng lại trôi qua, thêm một công trình nữa được hoàn thành, có nghĩa là tụi nó vừa làm xong một việc làm có ích dù là vẫn có người còn chưa nhận ra việc có ích mà mình đã làm.
    - Cũng trưa lắm rồi, mấy đứa lo về cơm nước, tranh thủ ngủ lấy sức tối mai lên dự Lễ Khai Giảng lớp kỹ năng. Mặc áo trắng đi học nhé, nhớ xin ba mẹ đàng hoàng, đi về cho đúng giờ để còn được tham gia tới cuối hè, không nghe lời để bị cấm cửa ở nhà là chị không chịu trách nhiệm đâu đó nha.
    - DẠ!!!
    Đợi bà bí thư nói xong thì cả bọn đồng tình reo lớn. Đến cũng nhanh mà đi cũng lẹ, thoáng cái mà chả còn thấy bóng đứa nào. Phòng Đoàn lại trở về yên tĩnh.
    Part 3
    [IMG]Tối thứ Tư!
    Đúng 19g00
    Hội trường A lại chật ních những người là người như ngày đầu tiên khai mạc hè, hôm nay cũng là khai mạc nhưng là khai mạc lớp học kỹ năng, một lớp học rèn luyện kéo dài suốt mùa hè.
    Bà Bí Thư bước lên sân khấu chào tất cả, sau khi ổn định tất cả là tới màn “tuyên bố lý do” theo đúng nguyên tắc của những buổi lễ, nhưng hôm nay bà bí thư không nghiêm trang khó tính như những lần trước mà rất thoải mái, chỉ nói được dăm câu là chuyển mic cho một ông anh có dáng người cao cao, tròn tròn, chỉ cần nhìn mặt là khiến mọi người phát cười ầm lên vì…rất ngáo(!)
    - Xin chào các bạn, tôi tên Phước Anh, được sự tin tưởng của chị Linh, sẽ chịu trách nhiệm hướng dẫn lớp kỹ năng cho các bạn trong suốt thời gian lớp học diễn ra. Mong các bạn hợp tác để lớp học được thành công tốt đẹp
    Phước Anh – anh phụ trách (tạm gọi thế nhé) vừa nói xong thì cả bọn vỗ tay rần trời. Anh phải giơ tay cao quá đầu ra hiệu cả bọn trật tự.
    - Đầu tiên tôi sẽ nói sơ qua về nội dung của khóa học và hướng dẫn các bạn một số kỹ năng để các bạn có thể tự thân vận động để tồn tại trong môi trường hoang dã, hay nói đơn giản là… sống sót qua mùa hè này. Hôm nay là buổi học đầu tiên, chúng ta sẽ không học gì cả mà chỉ dành để làm quen với nhau nhưng trước hết tôi sẽ cho các bạn biết cần chuẩn bị những gì để tham gia lớp học này.
    - Có cần phải ghi lại không anh?
    Thằng Đông nhay nhảu giơ tay phát biểu, câu nói của nó làm cái tay thằng Huy ngứa ngáy, cốc vô đầu nó một phát rõ đau
    - Mày ngớ ngẩn, không ghi làm sao nhớ chứ?
    Hành động vô tình đó lại là một chi tiết gây cười cho lớp học, anh phụ trách cười cười giải thích:
    - Hôm nay các bạn không ghi chép cũng không sao, nhưng bắt đầu từ buổi học sau, khi đi học vui lòng mang theo tập vở để ghi chép, mỗi bạn mua một sợi dây dù dài khoảng 3m, bạn nào không biết chỗ mua thì liên hệ chị Linh bí thư, bạn nào không có tiền mua tập cũng liên hệ chị Linh bí thư.
    Phước Anh nói xong thì nhe răng cười hì hì để lộ hàm răng–chuột–chù làm cho gương mặt vốn đã ngáo của anh lại càng ngáo thêm khiến cả bọn ôm bụng cười sặc sụa, còn bà bí thư thì bất động như bị chụp hình, mãi một lúc sau mới hét lên.
    - Hay quá ha, cái gì cũng “liên hệ chị Linh bí thư”…dzậy mấy người lấy dao cứa cổ tui đi rùi muốn làm gì thì làm.
    - Hahaha…cứa cổ chị rùi ai lo cho bọn em – thằng Tuấn ngồi bên dưới nói vọng lên pha trò.
    - Hé hé…chấp nhận hy sinh đàn chị củng cố đàn em mà. – giọng thằng Huy cũng không chịu lép vế, nó nói oang oang khắp cả hội trường A.
    Thằng Lâm đứng gần đó kéo tay bà bí thư làm ra vẻ đau khổ
    - Chấp nhận đi chị ơi. Làm chị …khổ lắm..m…m!!!
    Thằng Lâm cố tình ngân nga chữ “khổ lắm” để trên bà bí thư làm bà chị giảy nãy lên như con nít.
    - Hông dám đâu…– bà bí thư gân cổ – Mấy người quá đáng, ỷ đông ăn hiếp tui hả?
    - Hahahaha……..
    Cả hội trường lại được một trận cười nghiêng ngả, bọn lính mới nhạc nhiên khi lần đầu tiên thấy bà chị Bí thư lúc nào cũng nghiêm nghiêm nghị nghị rất đáng sợ mà giờ lại đáng yêu như con nít thế kia. Có lần ai đó trêu bà chị đã quá tuổi lấy chồng lâu rồi mà vẫn cứ như học sinh trung học, nhưng lúc nổi giận thì mới thật lộ ra vẻ mặt của bà cô ế chồng…(hic..)
    Buổi học đầu tiên chỉ có màn giới thiệu, dặn dò và pha trò của anh phụ trách nên lớp học kết thúc sớm, thằng Quân nắm tay lôi thằng nhóc dậy.
    - Về rồi kìa, mày làm gì mà ngủ luôn dzậy?
    Trở mình vươn vai, thằng nhóc đưa tay che miệng
    - Hơ..hơ…hơ…xong rồi hả?
    - Xong rồi, ồn vậy mà mày ngủ được cũng hay quá ha!
    - Mày không thấy rất chán sao? Không ngủ thì làm gì? – thằng Dự nói với giọng còn rất ngái ngủ nhưng chưa đến mức phải lấy tay quệt nước dãi trên miệng.
    - Thôi về! Về rồi tha hồ mà ngủ. – thằng Quân nắm áo bạn lay mạnh.
    - Ngủ nghê gì giờ này, lên công viên chơi với tụi thằng Shin không? Nhóm nó đang tập Skateboard ở trên đó
    - Anh Shin hả? Ờ, đi thì đi
    Nói xong cả hai đứa xô ghế đứng dậy nhanh chóng đi xuống bãi lấy xe, chạy thẳng về hướng công viên Gia Định, không kịp chào các anh chị chuyên trách lấy nửa câu.
    Đợi cho các bạn Đoàn viên lớp 9 ra về hết, Bà bí thư triệu tập gấp một hội nghị bàn tròn tại văn phòng nhằm lên kế hoạch đào tạo và tổ chức những sân chơi mới, ý kiến đưa ra là phải tổ chức làm sao cho thật khác với những năm trước để có thể thu hút các bạn nhiều hơn để các bạn cảm thấy có hứng thú mà quyết tâm gắn bó với công tác Đoàn.
    Ngồi nhìn cả bàn họp ai cũng im lặng đăm chiêu, bí thư chủ động lên tiếng trước.
    - Theo những nhìn nhận và đánh giá ban đầu như chị vừa nói, năm nay đoàn viên đông hơn mọi năm nhưng khí thế thì yếu hơn hẳn, các bạn có kế hoạch gì để thu hút các em ở lại sinh hoạt cho đến hết hè không?
    - Tự giác của mỗi đứa thôi mà, lo làm gì bí thư?
    Thằng Lâm vừa buột miệng phát biểu thì ngay lập tức nó bị nhỏ Minh phản bác:
    - Nói như ông thì bí thư kêu tụi mình nghĩ kế hoạch làm gì nữa. Chuyên trách nòng cốt gì mà nói năng thế hả?
    - Ờ thì…
    - Thôi, được rồi, hai đứa này khoái cãi nhau quá ha.
    Bà bí thư chen vào kịp thời trước khi trận khẩu chiến diễn ra, đoạn quay sang Phước Anh
    - Em có ý kiến gì không??
    - Em thấy mọi năm bên mình có được mấy câu lạc bộ cũng hay hay như CLB kịch, hát múa, CLB kỹ năng…như vậy là ổn lắm rồi. Tuy nhiên tuổi trẻ bây giờ chúng nó mê game online với mấy trò chơi mạo hiểm thì nhiều lắm, em nghĩ chỉ cần tổ chức một vài hoạt động lồng ghép để mấy em có dịp phô diễn tài năng thi đua với nhau, thế nào mấy đứa cũng sẽ có hứng thú thôi mà.
    - Trong hè có mấy cuộc thi cấp quận đó, tối thứ sáu sau buổi học thì thông báo cho các bạn để coi được mấy đứa đăng kí, rồi chọn mặt gửi vàng luôn. – nhỏ Ngọc góp lời – nhân tài thì mình có rồi nhưng tìm thêm người mới cũng là một cái tốt chứ năm nào đi thi cũng chỉ mấy gương mặt mốc đó, Quận Đoàn nhìn riết cũng chán chứ nói gì mình.
    Sau một lúc suy nghĩ, cuối cùng bí thư lên tiếng.
    - Ừ, vậy để chị soạn kế hoạch. Giờ thì giải tán
    Câu kết luận rất ngắn gọn, sau câu nói ấy thì chỉ khoảng 5 phút đèn trong văn phòng Đoàn tắt ngóm, xung quanh lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng dế kêu rỉ rả đâu đó ở những bụi cây đằng sau văn phòng thôi.
    ** *
    Tất cả bọn nhóc được triệu tập thật sớm vào ngày chủ nhật với lý do làm “làm chủ nhật xanh”. Rút kinh nghiệm từ những lần trước, lần này thằng Dự cố lựa tìm trong tủ một bộ đồ đơn giản nhất, có điều đơn giản của nó cũng vào cỡ quần ngố ống rộng với cái áo thể thao. Nhìn nó cứ hệt như một vận động viên bóng rổ, nhưng xem ra cũng phù hợp với công việc sắp phải tiến hành: phát quang bụi rậm.
    Địa điểm thực hiện là bãi cỏ hoang ở khu phố 14, nơi này vốn là khoảng sân của doanh trại bộ đội, nhưng lâu ngày cỏ mọc um tùm, cao ngất ngưỡng, bà con thi nhau xả rác góp phần làm cho nó thêm… hoang tàn. Thế mới có việc cho tụi nó làm!
    Lần đầu tiên nhìn thấy, đứa nào đứa nấy cũng nhăn mặt, lè lưỡi, lắc đầu. Công trình lần này “qui mô” hơn mấy công trình trước rất nhiều. Trái ngược với tụi nó là những gương mặt rất bình thản của mấy anh chị chuyên trách, không những vậy dường như có thêm vẻ thích thú.
    Như một phản xạ tự nhiên, mỗi đứa tự chia nhau cái liềm, cái cuốc, cái xẻng. Đứa cắt, đứa nhổ, đứa xúc….ai nấy đều hì hục làm, mồ hôi đầm đìa trông đến tội. Nhỏ Minh xông xáo đi loanh quanh quan sát luôn miệng nhắc nhở.
    - Mấy đứa cẩn thận không lại bị thương ……Coi chừng ống chích!………nhìn cho kĩ kẻo có mấy con rắn mối nó đớp cho một phát là lên đường đó…
    Ông mặt trời lại bắt đầu khoe mẽ, vươn cánh tay rộng ôm lấy tất cả vào lòng và cười thật tươi khiến bọn nhóc phải lấy tay che mắt vì quá…chói. Xung quanh chỉ nghe thấy tiếng loạt xoạt của cò khô bị giẫm đạp, tiếng la ó, kêu réo của bọn nhóc vừa làm việc vừa trêu ghẹo nhau. Tất cả mọi thứ đều đang diễn ra suông sẻ thì bỗng có tiếng la thất thanh:
    - Á á …….chuột chuột ……….
    - Đâu? Đâu? – Nhỏ Minh hăng hái
    - Kìa !
    Thằng Đông nhanh mắt chỉ tay về phía cái bóng đen vừa chạy vụt qua. Nhanh như cắt, nhỏ Minh, thằng Lâm cùng ba đứa nữa phóng thật nhanh về phía đó, vừa đuổi theo vừa giơ xẻng đập liên hồi vào cái vật thể đang di chuyển trước mặt. Thằng Dự nhìn theo rụt cổ lè lưỡi.
    - Dã man quá!
    Tới khi cả bọn dừng tay thì nạn nhân – tức con chuột – đã lòi ruột chết tức tửi từ bao giờ. Chưa kịp say sưa với chiến thắng lại nghe tiếp một góc khác có tiếng la.
    - Đây nữa nè .
    Thế là cả bọn lại tiếp tục công cuộc săn lùng và tiêu diệt những con mồi bốn chân. Bọn con gái có vẻ sợ hãi túm tụm lại một chỗ mặt xanh như tàu lá chuối. Nhóm khác lại hò reo cổ vũ hào hứng.
    - Cố lên, đập chết nó đi…
    - Yeah……yeah…….
    Cứ sau mỗi tiếng la thì số lượng “nạn nhân” lại tăng dần lên theo cấp số cộng. Thêm một cơ hội để bà bí thư được dịp dụng võ với chiếc máy ảnh kỹ thuật số luôn mang theo bên mình. Nhìn nhỏ Minh miệng cười toe toét, tay cầm cây xỉa xiêng qua con chuột như một chiến tích của anh hùng, thằng Dự chỉ biết đơ mặt ra mà nhìn, nó lầm bầm:
    - Có loại con gái như thế này trên đời sao trời?!
    Nhìn qua nhìn lại thì chỉ có mình nó là đứng “vòng ngoài” để suy ghĩ vớ vẩn còn hầu hết bọn nhóc thì đang lo làm dáng để chụp hình với lũ… chuột chết như muốn ghi nhận một chiến công thật hiển hách, một sự kiện trọng đại cần ghi nhớ mãi.
    part 4
    [IMG]Cả bọn về tới ủy ban thì mặt trời đã đứng bóng, mặt đứa nào cũng đỏ rần vì nắng hè. Vì là chủ nhật nên ủy ban vắng tanh, một số đứa xin gia đình được ở lại buổi trưa bởi tụi nó nghe mấy anh chị chuyên trách rỉ tai “ở lại vui lắm”. Nhưng cũng chỉ được khoảng chục mạng, số còn lại phần gia đình khó, phần phải đi học thêm buổi chiều nên không ở lại được.
    Khởi đầu cho cái “vui lắm” là bọn nhóc được phân công đi chợ(*_*). Bé Diễm, bé Hòa đi theo nhỏ Ngọc vô chợ mua rau, giá, cải xanh, còn thằng Lâm thì chạy đi mua thùng mì gói. Mấy đứa còn lại lu bu soạn chén đũa, nồi niêu chuẩn bị nấu một nồi…lẩu mì cho hơn chục người ăn.
    Bản thân thằng Dự rất muốn về nhưng vì thằng Quân ham vui đòi ở lại, chẳng lẽ hai đứa đi chung giờ nó lại bỏ về một mình thì coi làm sao được thế là đành ở lại nhưng mặt thì đăm chiêu, cứ lầm lì không nói.
    * * *
    Chỉ hơn ba mươi phút chuẩn bị, cả bọn ngồi xung quanh một cái nồi lớn xăm xắp nước. Rau, giá, cải xanh và cả mì gói đều trong tư thế sẵn sàng chỉ cần nước sôi là có thể cho tất cả vào trong nồi.
    - Bỏ mì vô đi, nước sôi rồi kìa. – thằng Huy la lên khi thấy nồi nước bắt đầu nổi lên vô số bong bóng.
    - Chưa đâu, còn xíu nữa. – bé Hòa giơ tay ngăn lại.
    - Sôi rồi, bỏ mì dzô, thêm rau nữa là được rồi! – tới lượt thằng Tuấn hối
    - Bỏ vô đi, tao đói lắm rồi. – thằng Đông cũng không nói ít hơn, nó cứ canh me chộp lấy gói mì xé bao và thảy nhanh vô trong nồi.
    Trước tình cảnh nhao nhao của bọn nhóc, các chuyên trách gạo cội chỉ đứng vòng ngoài vừa quan sát vừa tủm tỉm cười. Khi mì được cho vào trong nồi và đậy nắp lại thì rất nhanh chóng đứa nào cũng lăm le trên tay đôi đũa. Bà bí thư vừa mở nắp nồi là cả bọn thi nhau gắp lấy gắp để.
    - Trả tao cái muỗng tao múc nước.
    - Sao mày lấy đũa của tao?
    - Chén của tao đâu rồi?
    - ..
    Nhìn đám bạn lố nhố vừa tranh nhau mấy sợi mì vừa cười thích thú thằng nhóc nuốt nước miếng đánh ực, nó cảm thấy lợm giọng
    - Ăn uống vậy mà cũng được sao? Mất vệ sinh!
    Nó lầm bầm trong miệng rồi đứng lên đi ra ngoài, thằng Quân ngó thấy nói với theo
    - Mày không ăn mà đi đâu đó?
    - Tao đi mua nước.
    - Có thùng trà đá kìa, mua chi cho tốn tiền
    - Tao mua nước ngọt.
    Thằng nhóc đáp cụt ngủn rồi đi nhanh xuống lầu, thằng Quân mải lo ăn nên không để ý thấy sắc mặt thằng bạn hầm hầm khó chịu. Thằng nhóc nói đi mua nước nhưng lại chui vào quán cơm gần đó, nó không dám trả lời là đi ăn cơm vì dù không thích nhưng nó cũng nhận biết được như thế là bất lịch sự và chắc chắn nó sẽ rất bi thảm nếu như thốt ra câu nói ấy.
    * * *
    Thằng nhóc đi lâu nhưng vẫn chưa trở lại, đến lúc cả bọn giải quyết xong nồi mì, dọn dẹp xong hết bãi chiến trường rồi mà vẫn chưa thấy thằng nhóc đâu. Đang lúc ngồi nghỉ xả hơi sau một trận chiến đấu căng thẳng, thằng Huy tự nhiên tỏ ra quan tâm bạn bè, nó gọi thằng Quân.
    - Quân!
    - Gì? – Quân ngơ ngác
    - Thằng Dự lúc nào cũng vậy hả?
    - Là sao? – thằng Quân ngạc nhiên
    - Mặt nó lúc nào cũng như khỉ vậy hả? – Huy lặp lại câu hỏi
    - Không đâu, bình thường nó đâu có. Tại mấy bữa nay có chuyện bực mình nên nó khó chịu vậy thôi
    Bé Diễm ngồi bên ngoài nghe đến đó thì đột ngột chen vào
    - Thôi mày ơi, quan tâm chi cái thằng công tử đó. Suốt ngày cứ làm như mình cao quí lắm không bằng chẳng thèm để ý tới ai.
    - Em đừng nói bạn như vậy chứ. – thằng Lâm từ tốn
    - Em nói không phải sao? – Diễm cong môi – Lúc nào cũng cách biệt với mọi người, chơi độc lập không chịu hòa đồng gì hết. Nếu không có thằng Quân đi chung chắc chả có ai chơi nổi với thằng đó đâu
    - Nó không tệ vậy đâu, tại nó đang có chuyện không vui thôi mà. – thằng Quân bênh vực.
    - Ừ, có thể là bạn chưa quen, nhiệm vụ của mấy đứa là làm sao cho bạn hòa đồng với mình chứ, sao lại bỏ bạn như vậy. – nhỏ Minh cũng góp ý – Mà thôi, không nói xấu người vắng mặt nữa, hôm thứ sáu chị Linh có thông báo với mấy đứa về mấy môn thi trên quận, mấy đứa đã đăng kí hết chưa?
    Đề tài nhanh chóng được chuyển đổi sang một hướng khác lại làm cả bọn nhau nhao lên
    - Em có đăng kí vô đội múa – bé Hòa giơ tay trước tiên
    - Còn em thì đấu cờ tướng với cờ vua, em khoái hai môn này. – thằng Huy cũng giơ tay
    - Hehe…em thi hát nha, cho em hát không?
    Thằng Đông vừa lên tiếng thì bé Diễm liền chu môi
    - Mày làm ơn đi, hãy thương chị Linh với.
    - Tao hát thì liên quan gì chuyện thương hay ghét chị Linh? – thằng Đông chau mày khó hiểu
    - Mày muốn chị Linh tốn tiền đi thăm cả đám này hả?
    - Tại sao?
    - Nhập viện vì ngộ độc âm nhạc chứ sao. Vậy mà cũng hỏi…hứ..!
    - Mày…….
    Thằng Đông cứng họng, nó không thể nói thêm được gì vì…quá tức. Cả chục cái miệng cùng ngoác ra cười hết cỡ, nhỏ ngọc vỗ vai bé Diễm
    - Nhà em có buôn bán gì không bé?
    - Dạ không, nhưng sao chị hỏi vậy?
    - À, chị cứ tưởng nhà em bán móc câu hay ba chỉa chứ.
    - Sao ạ? – Diễm tròn mắt ngạc nhiên
    - Vì em nói chuyện toàn móc họng người khác nên chị nghĩ chắc nhà em có buôn bán mấy thứ đó
    Cả bọn lại tiếp tục ngả nghiêng, đứa nào mặt cũng đỏ trân vì cười nhiều quá. Nhỏ Minh bất ngờ quay qua thằng Quân
    - Em có đăng kí môn nào không nhóc?
    - Dạ, em thi bơi chị ạ. Thằng Dự bơi cũng khá lắm để em rủ nó tham gia lun.
    - Ờ, em cứ rủ nó tham gia cho vui, đi nhiều thì sẽ thấy mọi người rất dễ thương, rồi nó sẽ có hứng ngay, tới lúc mê rồi thì không cần ép nó cũng tự lết xác tham gia à.
    Thằng Quân gật đầu nhưng lấy làm khó hiểu, nó không biết vì sao bà chị này lại biết thằng Dự tham gia sinh hoạt là vì bị ép buộc, lại còn có ý như nhờ vả nó rủ rê thằng nhóc đi cùng. Nhưng rồi nó lại tự giải thích có lẽ là do bà chị có kinh nghiệm sinh hoạt lâu năm, chỉ cần nhìn sẽ biết đứa nào tự nguyện, đứa nào miễn cưỡng. Nếu như trụ lại lâu, biết đâu nó cũng có được khả năng đó. Nó nghĩ vậy.
    * * *
    Thằng Dự trở lên văn phòng cũng là lúc cả bọn kéo nhau ra về, thằng Huy thấy nó thì vọt miệng hỏi
    - Mày đi mua nước ở Châu Phi hay sao mà bây giờ mới lên? Thôi đi về lun đi!
    - Hả? – thằng Dự ngơ ngác tỏ vẻ không hiểu.
    - Hả hả cái gì, giờ mọi người đang chuẩn bị về rồi. – thằng Huy nói chậm lại, cố tình nhấn mạnh vừa là để giải thích, vừa là để trêu thằng bạn.
    - Ừ, tao thấy rồi.
    Thằng Lâm nhìn bọn nhóc nói lớn
    - Mấy đưa về cẩn thận, nhớ tối mai lên học kỹ năng nhé.
    - DẠ!
    Hơn chục cái miệng đồng thanh trả lời rồi kéo nhau chạy xuống bãi lấy xe ra về. Kết thúc tuần sinh hoạt đầu tiên…
    * * *
    Một tuần trôi qua với những suy nghĩ và biến chuyển tâm trạng khác nhau trong lòng của những bạn Đoàn Viên mới. Có đứa từ không thích chuyển sang yêu thích, có đứa từ lạ lẫm chyển sang gần gũi, mạnh dạn, có đứa thì nhanh chóng lọt vào danh sách chú ý đặc biệt của mấy anh chị chuyên trách như thằng Huy, thằng Đông, thằng Tuấn, thằng Quân, bé Diễm, bé Hòa…vì “cái tội”..xông xáo quá mức và rất chịu chơi(!?).
    Thế nhưng cũng có đứa không có biến chuyển gì, vẫn coi việc sinh hoạt hè là một cái gì đó rất đáng ghét, là một cực hình mà nếu như không có bản giao kèo thì nó chả bao giờ muốn dính tới.
    Có một người mà không cần nói ra thì ai cũng biết là ai đó mặc dù không thích nhưng nó vẫn phải cố chịu đựng vì phải vài ngày nữa mới hết thời hạn hai tuần, chỉ cần có được xế mới, nó sẽ từ giã Đoàn phường và cả bà chị đáng ghét. Nhưng từ giờ tới lúc đó, nó vẫn đang tìm cơ hội trả đũa cho bõ ghét với những gì mà bà chị gây ra cho nó.
    Có điều…ông bà ta có câu “NGƯỜI TÍNH KHÔNG BẰNG TRỜI TÍNH”, vạn vật luôn biến đổi một cách khó tin và thằng Dự không phải là ngoại lệ!
    Chapter 3: Ý TRỜI
    Part 1
    [IMG]Ông Tuân gọi thằng Nhóc xuống nhà lúc nó đang ngủ. Nó dụi mắt nhìn ba khó hiểu
    - Ba gọi con chi vậy?
    Ông Tuân cười cười chỉ tay về góc nhà
    - Ba giữ đúng lời hứa nhé con trai!
    Thằng nhóc nhìn theo cánh tay ba, mắt nó sáng lên, tỉnh ngủ hẳn. Nó reo lên một cách đầy bất ngờ và thích thú khi nhìn thấy chiết Jupiter sáng loáng đang chiễm chệ đứng đấy.
    - Wow…Ba mua khi nào mà con không biết?
    - Sáng nay – ông Tuân nháy mắt
    - Nhưng ba nói là con đi sinh hoạt hai tuần rồi ba mới mua mà – thằng Dự ngạc nhiên
    - Ừ, chưa đến hai tuần nhưng ba mua trước cho con, song, không vì như vậy mà bỏ ngang đâu nhé, còn một tuần để thử thách đấy.
    Thằng nhóc không trả lời, nó biết tỏng là ba nó cố tình nhưng không lẽ lại trả lời không, thế nào ông cũng lấy lại luôn “lời hứa” thì khổ, nó nghĩ:
    - Kệ, có xế mới rồi, chịu thêm một tuần nữa thì có sao. Chỉ có bảy ngày thôi mà. Lát tối phải qua rủ thằng Quân thử xe mới được.
    Thằng nhóc hí hửng chạy lên lầu, nó nhảy cẫng lên rồi đổ phịch xuống giường, ôm gối cười một mình. Từ giờ nó đã có chiếc xe như mong đợi, nó sẽ chở Gillmy đi chơi nhiều hơn, những lúc đi lên quận cũng không cần phải ngồi cùng xe với những đứa mà nó không thích, rồi thì bọn nó tha hồ mà ganh tị…chỉ cần nghĩ đến đó, nó cảm thấy nếu có bỏ thêm bảy ngày để đi sinh hoạt cũng không phải là nhiều.
    Chợt nghĩ tới “món nợ” nó còn “ký gởi” ở chỗ nhỏ Minh liền ngồi bật dậy, hai bàn tay nắm chặt ra vẻ rất quyết tâm.
    - Trong một tuần còn lại này phải tìm cách chơi lại bà ta một vố mới hả giận!
    Nó tự nói với mình, tự tưởng tượng và tự cười sung sướng với cái kế hoạch trả đũa đang hiện lên trong đầu.
    * * *Ông bà ta vốn có câu “NGƯỜI TÍNH KHÔNG BẰNG TRỜI TÍNH”* * *
    Không biết vì nó với nhỏ Minh không có duyên hay tại vì ông trời không thương nó mà suốt cả bốn ngày liên tiếp nó lên sinh hoạt nhưng đều không gặp được bà chị đáng ghét. Cái kế hoạch mà nó vạch ra có nguy cơ nằm bên bờ vực phá sản, bởi chỉ còn ba ngày nữa là hết kì hạn hai tuần ông Tuân đặt ra, nó sẽ không sinh hoạt nữa, vậy là hết cơ hội để trả thù. Tự dưng nó cảm thấy lo lắng.
    Một buổi trưa vừa từ quận Đoàn trở về sau hội thi năng khiếu, Nó ngó dáo dác khắp ủy ban rồi ghé tai thằng bạn rì rầm.
    - Ê, sao ko thấy bà chằn đâu hết mậy?
    - Tao đâu có biết! – thằng Quân đáp cụt ngủn
    - Sao mày không hỏi?
    - Dzô dziên, là phụ trách của mày sao mày không đi hỏi!
    - …..
    Trông thấy nét đăm chiêu trên gương mặt bạn, thằng Quân chép miệng tiết lộ.
    - Tao nghe nói chị Minh bận cái gì đó, Nhưng mà mày thắc mắc chi?
    - Ừ!…à ….thì bị bể kế hoạch chứ sao
    - …??
    - Trả thù bả đó!
    - Ờ…
    Tới lúc này thằng Quân mới gật gù nhớ lại cái kế hoạch mà thằng Dự từng nói tới để trả đũa “bà chị đáng ghét”. Nhưng với thằng Quân thì chị Minh chả có gì là đáng ghét cả. Ngày ngày cứ nghe thằng Dự lải nhải miết về cái kế hoạch trả thù gì gì đó khiến nó đôi khi cũng bực mình nhưng vì không muốn thằng bạn cụt hứng nên nó luôn ậm ừ ủng hộ.
    - Còn hơn hai tháng nữa mới hết hè mà, từ giờ tới đó thiếu gì cơ hội.
    - Nhưng tao chỉ còn sinh hoạt ba ngày nữa thôi.
    - Lý do? – thằng Quân hất hàm hỏi
    - Tao chỉ hứa với ba tao đi sinh hoạt hai tuần, giờ sắp hết hai tuần, tao cũng có xe rồi đâu cần phải đi sinh hoạt nữa
    - Tùy mày. – thằng Quân phẩy tay – tao thì còn tha thiết lắm nên sẽ sinh hoạt tới cuối hè luôn. Nếu mày không đi sinh hoạt nữa thì bỏ cái ý định trả thù đi, bỏ luôn cái “món nợ” ngớ ngẩn của mày đi vì chả có cơ hội đòi lại đâu.
    - Sao bỏ qua dễ dàng vậy được, bả chơi tao mấy vố liên tiếp không trả lại một lần thì tao cứ ấm ức… – thằng Dự tức tối nói
    - Vậy thì cứ ở lại sinh hoạt cho tới khi nào mày hết ấm ức thì thôi, tội gì rút lui sớm, đi sinh hoạt cũng có nhiều cái thú vị mà.
    - …
    Thằng Dự lại im lặng. Cái cách trả lời của thằng Quân làm nó bị cụt hứng. Nó lờ mờ nhận thấy thằng bạn mình có vẻ như không tha thiết lắm với suy nghĩ của nó, trong lòng cảm giác được rằng hiện tại nó không còn đồng đội cùng chiến tuyến nữa.
    Nó đang phải chiến đấu một mình!
    Mãi không thấy thằng Dự lên tiếng, thằng Quân lấy tay cặp cổ bạn cười cười lái sang chuyện khác.
    - Thôi không quan tâm chị nữa, mày lo tối nay rửa cho hoành tráng kìa!!!
    - Tao biết rồi!
    Thằng Dự đáp nhưng giọng íu xìu. Những ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu khiến nó không vui. Nếu như thật sự chỉ còn mình nó trên chiến trận thì chẳng phải kẻ thua cuộc rõ ràng là nó rồi sao. Nếu đã như vậy thì còn bắt đầu làm chi nữa.
    Nó gạt tay thằng Quân ra khỏi vai, chăm chú nhìn thằng bạn thât lâu, nó tự nói với chính mình.
    - Thằng Dự này chưa bao giờ biết lùi bước, cứ chờ đấy, còn một mình thì tao vẫn sẽ không thua!
    ** *
    Cốc…cốc…
    Tiếng gõ cửa đánh thức thằng Dự khi nó còn ngái ngủ. Hơi bực mình nó lèm bèm
    - Ai mà phá rối vậy?
    - Là em, Gillmy!
    Giọng con gái thật dễ thương làm thằng Dự tỉnh hẳn, nó vội vàng chạy như bay vào toilet trước khi để lại một câu
    - Chờ anh chút!
    Hồi sáng thằng Quân có nhắc nó về buổi rửa xe với đám bạn tối nay vậy mà nó lại ngủ quên mất. Còn lời hứa qua đón Gillmy nó cũng quên luôn, giờ bắt nhỏ phải qua tận nhà, phen này nhỏ giận thì nó toi đời.
    Nó xuống nhà sau khi đã chỉnh chu tươm tất. Mỉm cười nhìn nó Gillmy không có vẻ gì là giận dỗi như nó tưởng.
    - Anh ngủ quên phải hông? Mình đi thôi, mọi người đang chờ. Anh Shin nói là sẽ đến thẳng trên đó luôn.
    Thằng nhóc không trả lời, chỉ ậm ừ rồi đi xuống nhà xe. Vừa dắt chiếc Jupiter mới coóng ra cổng nó vừa thở phào nhẹ nhỏm. Chắc hôm nay Gillmy có chuyện gì vui nên nhỏ mới dễ chịu như thế. Thôi kệ, vui chơi là chính. Cả hai leo lên lên xe rồ máy phóng đi về phía hẹn .

    Sài Gòn buổi tối là thời điểm rất lý tưởng để xuống đường, đi chơi không cần sợ nắng, có nhiều cửa hàng tiện lợi, nhiều tụ điểm vui chơi bắt đầu mở cửa tạo nên vô số lựa chọn cho thị hiếu của nhiều đối tượng khách hàng khác nhau. Phần khác là có nhiều đèn màu lung linh rất dễ thương và vui mắt.
    Địa điểm mà cả bọn dừng chân đầu tiên là một cửa hàng KFC, một lựa chọn mà đa số các nhóm bạn teen thường rất ưu tiên vào vị trí số một, vừa lịch sự, tiện lợi lại rất ngon.

    Chị nhân viên phục vụ niềm nở chào nó và hướng dẫn chỗ ngồi cho cả bọn. Thằng Dự đang bước thì bất ngờ khựng lại, nó cảm giác mình vừa lướt qua một ai đó rất quen. Nó quay đầu nhìn ngược trở ra hướng vừa mới bước vào:
    - “Ai giống bà Minh quá vậy ta?” – Nó nghĩ thầm..
    Gillmy đi bên cạnh thấy vậy cũng nhìn theo thì thấy một cô nhân viên đang hướng dẫn cho ông khách nước ngoài, họ trao đổi khá vui vẻ. Gillmy buột miệng hỏi:
    - Người quen hả anh?
    Thằng Dự giật mình
    - À không… có lẽ không phải, người giống người thôi.
    Nói rồi nó đi về phía đám bạn, Gillmy cũng theo sau
    - Làm gì lâu dzậy mày.
    - Ah! Tao gặp một người nhìn quen quen…nhưng chắc không phải. Mà thôi chọn phần đi, tao đói rồi.
    Miệng thì nói không phải nhưng trong lúc đám bạn háo hức chọn phần ăn thì thằng Dự vẫn cố ngoái ra nhìn cô nhân viên nọ để xác định thêm lần nữa. Có điều khoảng cách xa quá nên nó đành chịu, không thể đoán biết được nên nó quay lại với cuộc vui và đám bạn
    * * *
    - Thank you. You speark English so good!
    (Cám ơn cô. Cô nói tiếng Anh rất khá.)
    - Oh, No problem. Thanks you came whith us. See you later!
    (Vâng, Không có chi. Cám ơn vì quí khách đã ủng hộ. Hy vọng sẽ gặp lại lần sau.)
    - Goodbye!
    (Tạm biệt cô.)
    - Googbye! Goodluck to you!
    (Tạm biệt! Chúc quí khách may mắn!)
    Nhỏ Minh quay trở vào cửa hàng sau khi ông khách đã đi khỏi. Nhỏ vừa đi về phía quầy vừa tháo tấm tạp dề trước ngực. Một nhân viên khác nhìn nó, thân thiện:
    - Tới giờ về rồi ah?
    Nhỏ Minh cười cười:
    - Ừ, bibi! Mai gặp lại.
    Người bạn kia đùa:
    - Ở đây chỉ có một mình Minh là được ưu tiên về sớm thôi đó.
    Nhỏ Minh với tay lấy ba lô trong tủ trả lời:
    - Nhưng Minh vào làm sớm hơn và phải đi học nữa mà.
    - 19g30 học tới mấy giờ tan?
    - 22g30. – Nhỏ thản nhiên đáp.
    Người bạn tròn mắt ngạc nhiên:
    - Trường nào mở cửa tới giờ đó bà?
    Khoác ba lô lên vai, nhỏ Minh nhìn bạn nháy mắt:
    - Minh học vẽ ở nhà một người quen. Trường hợp đặc biệt duy nhất mà.^_^ Bye!
    Nhỏ quay lưng đi thẳng theo lối cổng sau nên không hề biết trong cửa hàng có “lính” của mình đang ngồi trong cửa hàng.
    ** *
    Vậy là cái kế hoạch của thằng Dự bị phá sản thật sự?!
    Hai tuần thử thách của nó đã kết thúc nhưng nó vẫn chưa đòi lại được “món nợ” cần đòi bởi suốt một tuần liền nhỏ Minh không hề xuất hiện.
    NHƯNG…….
    Người ta đã nói là “NGƯỜI TÍNH KHÔNG BẰNG TRỜI TÍNH” rồi mà!
    Part 2
    [IMG]Ngày chủ nhật thứ hai của mùa hè đã đến. Bọn nhóc theo lịch hoạt động lại tập trung đông đủ vào sáng sớm để thực hiện cuộc hành trình “vận động, thu gom ve chai” trong chiến lược gây quỹ “Nụ Cười Hồng” – tên một Công Trình Thanh Niên mà ban chấp hành (BCH) Đoàn Phường 05 đề tra trong chiến dịch Hoa Phượng Đỏ năm nay.
    Cái tên “Nụ Cười Hồng” tuy chỉ có ba chữ nhưng lại mang một ý nghĩ lớn lao hơn rất nhiều, bởi vì từ nguồn quỹ đó sẽ chăm lo và giúp đỡ cho các em thanh – thiếu nhi hiếu học có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn phường 05.
    Một việc làm rất có ý nghĩa!
    Những tưởng thằng Dự sẽ không tham gia nhưng nó vẫn lù lù xuất hiện cùng với thằng bạn chiến hữu. Thằng Quân huých vai nó cố tình trêu.
    - Sinh hoạt bữa cuối hả mậy?
    - Hên xui! – thằng Dự trả lời – Nếu hôm nay bà chằn không xuất hiện thì tao không lên nữa, ông trời không cho tao cơ hội thì thôi, coi như tao “xóa nợ” cho bả.
    - Còn nếu như chị Minh xuất hiện? – giọng thằng Quân ỡm ờ
    - Ở lại! Tìm cơ hội trả thù! – thằng Dự đáp
    - Hahaha…lý do tốt! – thằng Quân bất chợt phá lên cười ngặt nghẽo
    - Mày cười cái gì? – mặt thằng Dự nhăn lại
    - Mày chỉ giỏi viện lý do, tao biết mày cũng còn tiếc nuối lắm không muốn bỏ phường nên mới lấy chị Minh làm cái cớ chứ gì?!
    - Ai nói?
    - Tao nói. Tao dám chắc hôm nay chị Minh sẽ lên! Cá không?
    - Sao mày biết?
    - Kệ tao…hehe
    Thằng Dự cảm thấy khó chịu vì cái giọng cười ra vẻ biết tuốt của thằng bạn, chỉ mới sinh hoạt có hai tuần mà thằng Quân làm gần như biết hết mọi chuyện trên dưới lớn nhỏ, còn nó thì…chẳng biết gì!
    Mặc kệ thằng Quân, nó đưa mắt quan sát xung quanh, bọn thằng Huy, thằng Tuấn với mấy đứa nữa đang lui cui rào lại kẽ hở của hai chiếc xe ba gác nhỏ bằng những sợi dây nilon, tụi nó vận dụng những kiểu bắt dây được học trong lớp kỹ năng của “anh thầy răng chuột” Phước Anh – một biệt danh mới do bọn con gái đặt cho anh phụ trách lớp học.
    Ở một góc khác là bọn con gái đang bận rộn với những hộp xôi – phần ăn sáng của cả đội. Thằng Quân không biết từ lúc nào đã xách thùng chạy đi mua trà đá… nhìn đi nhìn lại thì chỉ có nó là không làm gì cả. Tự dưng thấy mình lạc lõng. Lần đầu tiên nó cảm giác được thế nào là bị bỏ rơi(!)
    Giữa lúc mọi người đang chuẩn bị thì giọng thằng Lâm bất ngờ vang oang oang khiến nó ngẩn lên nhìn về phía cửa cổng của ủy ban.
    - Bà kia, lặn đi đâu mất tăm cả tuần nay?
    Từ phía cổng, nhỏ Minh vừa chạy xe vào bãi vừa nhe răng cười hì hì.
    - Tui bận! Tui bận!
    - Bận gì thì cũng có trách nhiệm một chút chứ, bà bỏ bê bọn nhóc không ai coi.
    - Thì hôm nay tui lên coi đây, ông lèm bèm hoài mốt mõm dài ra đó..hi.hi
    - Bà nói gì? – thằng Lâm trợn mắt, bắt đầu xăn tay áo.
    - Hé hé…hông cóa gì…
    Màn đối đáp của nhỏ Minh với thằng Lâm vô tình trở thành tiết mục tấu hài cho cả đám, tiếng cười lại rộn vang khắp sân.
    - Mày thấy tao nói linh không, chắc chắn hôm nay chị Minh sẽ đến. Vậy là mày phải tiếp tục ở lại đây rùi con ơi….
    Thằng nhóc giật mình vì thằng Quân tự nhiên lù lù xuất hiện thì thầm bên tai nó. Liếc nhìn thằng bạn, nó lầm bầm.
    - Ở thì ở, sợ ai chứ!
    - Ờ, còn hơn hai tháng mà, tha hồ tìm kiếm cơ hội ha…hehe
    Thằng Quân nói xong thì chạy đi, mọi người đã tụ họp đông đủ và bắt đầu nghe bà bí thư điều động.
    - Chủ nhật này chỉ ra quân ở năm khu phố 1,3, 4, 5, 6 vì năm khu phố này nằm gần nhau, lại thuận đường. Chúng ta sẽ chia làm hai nhóm, nhóm một là đội của Lâm và Xuân, phụ trách ba khu phố 1,3,và 4, ba khu phố này không quá rộng. Nhóm hai là đội của Ngọc và Minh phụ trách hai khu phố còn lại. Các bạn chia thành hai hướng khác nhau và hẹn gặp nhau ở điểm tập kết cuối cùng: Tại đây nhé!
    Bí thư vừa nói xong, cả bọn liền răm rắp làm theo, mỗi nhóm có một chiếc loa tay vừa đi vừa rao um sùm cho bà con cùng biết, đi tới nhà nào cũng nghe một điệp khúc quen thuộc.
    “Loa loa loa!! Đoàn Thanh niên vận động thu gom ve chai gây quỹ“Nụ Cười Hồng” giúp đỡ học sinh nghèo hiếu học, bà con cô bác ai có ve chai,sách báo cũ xin vui lòng hỗ trợ…Loa loa loa!”
    Không chỉ rao loa, cả bọn còn chia nhau vào tận từng nhà vận động, xin xỏ và năn nỉ. Đứa xin được xấp báo, đứa xin được vỏ chai, lon nước ngọt, đứa được tập sách cũ…có đứa không xin được gì nhưng lại được các mạnh thường quân ủng hộ bao thư thay cho hiện vật. Chiếc xe ba gác dần đầy lên khi đi qua mỗi con hẻm, tới lúc mặt trời chiếu thẳng đỉnh đầu thì đứa nào cũng mồ hôi nhễ nhại, tay ôm tay xách từng bị từng bịch lũ lượt kéo nhau về điểm tập kích ban đầu.
    Vừa khéo thế nào mà cả hai nhóm cùng gặp nhau ngay trước cổng ủy ban, nhỏ Minh nhìn thằng Lâm.
    - Bội thu không?
    - Kha khá.
    - Bên nì cũng rứa!
    Để hai xe chiến công qua một bên đứa nào cũng tranh nhau tìm chỗ gốc cây có bóng mát ngồi thở phì phò như toa tàu lửa. Thằng Huy vừa đấm đấm hai đầu gối vừa rên.
    - Lần đầu tiên tao đi bộ xa như vầy đó.
    - Tao cũng vậy. – thằng Quân tiếp lời – Hồi trước thầy có bắt chạy 10 vòng sân nhưng cũng không phê như lần này.
    - Lúc trước chạy 10 vòng nhưng mày vác người không mà chạy, còn lần này vừa đi bộ vừa ôm nặng, không phê mới lạ.
    Thấy bọn nhóc than vãn, chuyên trách nhìn nhau cười, nhỏ Minh giở trò hù dọa.
    - Thế nào? Mới có nhiêu đó mà đã kêu trời rồi hả? Mấy đứa còn được đi dài dài từ giờ cho tới hết hè lun mà.
    - TRỜ..Ờ..I..I!
    Bọn nhóc cùng đồng loạt la lên làm ra vẻ uể oải, thằng Lâm vuột miệng
    - Vậy…tuần sau mấy đứa có đi nữa không?
    - ĐI CHỨ!

    Bọn nhóc đang rên rỉ ỉ ôi bất ngờ đồng thanh trả lời với một vẻ mặt rất chắc chắn khiến nhóm chuyên trách bật cười ha hả
    - HAHAHAHA…cái này người ta gọi là HAM DZUI nè, than mệt, than phê nhưng rủ là đi..HAHAHA…
    Trong khi tất cả đều cười đùa rất vui vẻ thì thằng Dự vẫn lặng im, suốt chặng đường đi nó không nói tiếng nào, cũng không làm gì khác ngoài việc đi kè kè bên cạnh chiếc xe phế liệu. Trái với thằng Quân lúc nào cũng tay ôm tay xách thì nó hoàn toàn… tay không. Không chỉ vậy, rất nhiều lần nó nhận được ánh mắt–không–bằng–lòng của bé Diễm khi nhỏ này quay sang múc nước cho đám bạn.
    Thật sự nó không biết vì cái gì mà nó lại phải để làn da như trứng gà của mình lang thang dưới trời nắng. Nếu nói là để giữ lời hứa với papa thì không đúng, bởi nó đã hoàn tất giao kèo và cũng đã toại nguyện với con Jupiter. Nhưng nó vẫn muốn ở lại. Vì thằng Quân? Có vẻ đúng, nhưng chỉ một phần thôi, còn lý do chính nằm ở đâu bản thân nó cũng không thể lý giải được.
    Mãi thẩn thơ, thằng Dự không hề để ý thấy đám bạn cùng sinh hoạt đang tụ lại quanh nhỏ Minh rì rầm to nhỏ cái gì đấy mà chốc chốc cứ nhìn về phía nó cười rất gian.
    Thằng nhóc ngạc nhiên khi bất ngờ bị bọn bạn bao vây, rồi nó nghe có tiếng đếm
    - 1, 2, 3…dzô ta
    Nó bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, bốn năm thằng con trai trong đó có thằng Quân đang túm chặt lấy tay chân nó, và sau mỗi tiếng “dzô ta”, thân hình của nó được nâng lên rồi nện xuống nền sân ủy ban. Nó vẫn chưa hình dung ra mình đang gặp vấn đề gì nhưng cứ một lần mông chạm đất là nó đều nhăn mặt, miệng la oai oái.
    - Thả tao xuống!
    - Không thả!
    - Đau! Thả tao xuống!
    - Hahaha…không thả!
    Nạn nhân la ó, đám đông cười vang, đến khi cả bọn dừng tay thì nó trông rất thê thảm, nằm bất động giữa sân. Gắng gượng bò dậy, nó nhăn mặt
    - Chơi gì kỳ dzậy?
    - Haha…màn chào hỏi sơ bộ thôi, ai biểu mày không chịu tham gia mần chi!
    Thằng Quân đưa tay ra trước mặt nó có ý kéo nó ngồi dậy. Hất tay thằng bạn, nó tự đứng dậy một cách khó khăn. Nhìn thái độ của nó, thằng Quân cười nham hiểm
    - Muốn biết ai bày ra trò này không?
    - …??
    - Chị Minh đó!
    - Cái gì?!
    - Tại chị thấy mày ngồi một mình buồn nên kêu bọn tao ra chào hỏi mày đó mà.
    - Chào hỏi gì kì dzậy? Bà già đó lại cố tình chơi tao nữa đây mà. Nợ cũ chưa trả, giờ còn chồng thêm nợ mới nữa…
    - Hehe…vậy mày ráng ở lại mà đòi nợ nha.
    Lần này thằng Quân nói xong thì không chạy đi nữa mà đứng nhìn thằng bạn cười nhăn nhở. Mặc kệ bản mặt hầm hầm của thằng nhóc, nó cứ kéo tay lôi đi.
    - Qua đây, phụ mọi người phân loại phế liệu ra để còn kêu ve chai lên cân kí nữa. Làm nhanh còn về ăn cơm
    Thằng Dự bị lôi đi mà nét mặt thì cứ cau có khó chịu. Kết thúc hai tuần thử thách cũng là lúc kết thúc lời hứa với ba nó nhưng nó lại vừa bị mắc vào một lời hứa khác với thằng Quân. Thù cũ chưa trả xong thù mới lại thêm chất chồng, nó cảm giác được mình ngày càng hận bà chị sâu hơn nữa.
    Chưa bao giờ nó thấy ghét ai nhiều như thế!!!
    ** *
    Buổi học kỹ năng tối thứ hai.
    Theo sắp xếp thì bọn nhóc sẽ được học kỹ năng quản trò, Phước Anh có bày cho bọn nhóc một vài trò chơi tập thể, ngoài những trò chơi liên hoàn như “Bão thổi”, “Ta là Vua”, “Gọi tên”, “Mưa rơi”…bọn nhóc khoái nhất trò “Thư đến”. Nội dung trò chơi khá đơn giản, người gởi thư có quyền yêu cầu người nhận thư làm bất cứ việc gì mà mình muốn, hồi hộp nhất là lúc mở thư xem yêu cầu bên trong. Nhưng cái thú vị nằm ở chỗ nạn nhân không được trả thù cá nhân nếu không sẽ bị phạt gấp đôi.
    Sau buổi học, Phước Anh điều động tất cả xuống sân kết thành một vòng tròn, Phước Anh đứng giữa, tay cầm loa hô lớn.
    - Đoàn kết! Đoàn kết!
    - Kết mấy kết mấy?
    - Kết cả vòng tròn!
    Theo khẩu lệnh, tất cả cùng nắm tray tạo thành một vỏng tròn rộng, xem chừng đã ổn định xong xuôi, Phước Anh lại hô lớn
    - Đất ta!
    - Ta ngồi!
    Sau câu trả lời cả vòng tròn cùng ngồi xuống đất xếp bằng, giọng Phước Anh dõng dạc
    - Bây giờ mình sẽ thử chơi trò thư đến, như anh hướng dẫn ban nãy, chúng ta sẽ làm mẫu trước nhé
    - OK!
    Cả vòng tròn đồng thanh trả lời, Phước Anh bắt đầu trò chơi
    - Thư đến! thư đến!
    - Đến ai? Đến ai?
    - Đến nhà bạn Lâm.
    - Trong thư nói gì?
    - Trong thư nói bạn Lâm đứng giữa vòng tròn vỗ ngực nói to “Tôi bị điên!” ba lần!
    Nạn nhân Lâm trố mắt nhìn Phước Anh, anh thầy răng chuột nhìn nạn nhân cười hí hí, cả vòng tròn thúc giục. Thằng Lâm gừm gừm anh thầy, xắn tay áo đi ra giữa vòng tròn, nó dạn chân, vỗ ngực như KingKong
    - TÔI BỊ ĐIÊN! TÔI BỊ ĐIÊN! TÔI BỊ ĐIÊN!
    - HAHAHAHA….
    - Anh Lâm bị điên, cái này bọn em biết lâu rồi, không cần công khai như vậy đâu.
    - Ê, đưa cho anh Lâm viên thuốc kìa.
    - Ổng bây giờ uống cả vỉ chứ một viên xi nhê gì!
    - HAHAHAHA…
    Cả sân ủy ban nhộn nhịp hẳn lên vì tiếng cười, tiếng la, tiếng hú…đủ mọi yêu cầu được gửi đi qua mỗi lần thư đến. Thằng Lâm sau khi làm xong yêu cầu thì nó lại là người gửi đi lá thư tiếp theo, cứ thế xoay vần cả vòng tròn, ai cũng nhận được một lá thư cho riêng mình. Ban đầu chỉ là những yêu cầu bắt nạn nhân nhảy lò cò, cõng bạn, lăn vòng dưới đất hay dã man hơn là đi một vòng cho tất cả mọi người… vuốt mũi(hic), càng về sau do đã quen rồi và bọn nhóc có vẻ dạn hơn nên có thêm màn kiss tay, kiss má…
    Lá thư theo lượt tới được tay thằng Quân, sau khi bò quanh cho mọi người…đá đít, nó bắt đầu gửi thư.
    - Thư đến! Thư đến!
    - Đến ai? Đến ai?
    - Đến nhà chị Ngọc.
    - Trong thư nói gì?
    - Uhm… Trong thư nói … chị Ngọc…chị Ngọc…
    - Chị Ngọc sao?
    - Trong thư nói… chị Ngọc… hun em!!
    - Ah..ah…ah….Thằng này ghê nhỉ? – Cả vòng tròn đồng thanh reo lên.
    - Mày thừa cơ hội quá ta.
    - Thằng Quân vậy mà lém quá nha!
    - Hun đi kìa, chị Ngọc hun nó đi kìa………
    - Hun ở đâu dzậy mày?
    - Ah … uhm…ở..ở… má! – thằng Quân lúng túng
    - Ha… ha ….ha ….hun ở má, ở má đó nha!
    - Im lặng! – nhỏ Ngọc lên tiếng – Cái gì cũng phải từ từ chứ! Đâu? Nhóc đưa má đây!
    Câu nói của nhỏ Ngọc gây nên sự phấn khích dữ dội cho cả tập thể vòng tròn bên ngoài, một vài đứa cho tay vào miệng huýt sáo kêu rát cả tai, tay vỗ rần rần như pháo nổ
    - Huýt…Huýt…. Hoan hô..
    - Hun đi… hun đi… ha ha…..
    - Chụt!
    - Hay… hay…..
    Nhỏ Ngọc vừa rời môi khỏi má thằng Quân thì vừa may nhỏ Minh xuất hiện, thấy đám đông la ó nó cũng nhào vô góp chuyện:
    - Có vụ án gì mà dzui dzậy? Đầu đuôi thế nào kể khúc giữa cho cười ké với coi!
    Một cô bé lanh miệng thuật lại thật ngắn gọn câu chuyện, nghe xong nó gãi cằm:
    - Ầy dà!….hông được coi phần hấp dẫn gay cấn. Tiếc thiệt! Hay…hai người “mần” lại tui coi!
    - Được! Được! – thằng Quân nhanh nhảu
    - Ái chà chà coi nó gứm chưa…hahahaha….mới nghe mà mắt sáng lên lun
    - Hi …..hi……há….há…….hé…..hé……
    ….
    ……
    Cuộc chơi cứ thế mà càng hấp dẫn hơn khi mỗi lần thư bay đi là có thêm yêu cầu mới. Bọn nhóc mê chơi đến nỗi quên luôn giờ tan lớp là 21g, cứ muốn nán lại chơi tiếp. Có lẽ cuộc chơi sẽ kéo dài tiếp tới sáng nếu ông MA KAO không hò la đuổi cả bọn về vì ỒN quá!
    Lại rất nhanh như khi xuất hiện, bọn nhóc chỉ cần thoáng chốc là mất hút, để lại khoảng sân ủy ban vắng lặng. Anh dân quân đi ra khóa lại cánh cổng rồi vào trong chốt trực, cầm trên tay một quyển tạp chí để giết thời gian trong ca trực buổi đêm của mình.
    * * *
    - Tại sao hồi nãy mày lại gửi thư yêu cầu chị Ngọc hun mày?
    Thằng nhóc vừa điều khiển tay lái vừa nhìn thằng Quân qua kính hậu, thằng Quân không trả lời, chỉ nhe răng cười.
    Không thấy bạn trả lời, thằng Dự lại hõi.
    - Mày bị bịnh hả sao nhăn răng cười hoài?!
    - Ờ..bịnh!
    - …??
    - Từ từ rồi mày sẽ biết.
    Thằng Quân không nói gì thêm, vẫn giữ nguyên nụ cười bí hiểm trên môi. Thấy vậy thằng nhóc không hỏi nữa, nó chỉ hỏi cho có lệ chứ cũng không quan tâm lắm tới những chuyện đang xảy ra.
    Có một chuyện cần bàn ở đây là rốt cuộc thì thằng nhóc vẫn phải lết đi sinh hoạt, không như dự tính ban đầu của nó. Ngày chủ nhật vừa qua không phải là ngày chủ nhật cuối cùng bị hành hạ như nó đã nghĩ. Trong lòng nó vẫn còn bị “món nợ” ám ảnh nên không nhận biết được rằng: bước qua ngày chủ nhật thứ hai, cuộc sống của nó sẽ bước qua một trang mới, nhiều màu sắc và cũng nhiều cảm xúc hơn cuộc sống của nó trước đây!
    Part 3
    Bị thằng Quân rủ rê, chiêu dụ thế nào mà tên thằng nhóc nằm chiễm chệ trong danh sách CLB kịch, nó giãy nãy lên khi nghe bà bí thư thông qua danh sách.
    - Ế, em có đăng ký hồi nào đâu chị?
    - Có, bé Quân đang ký cho em, nó có nói là em tha thiết xin vào CLB mà.
    Thằng nhóc quay ngoắt qua nhìn thằng bạn đang nhe răng cười hí hửng

    - Là sao mày?
    - Mày không nhớ hả, cái bữa tao qua nhà mày để hỏi ý kiến đó.
    Thằng nhóc đăm chiêu cố nhớ lại “cái bữa” mà thằng Quân nói là bữa nào.
    * * *
    Thằng nhóc đang say sưa với mấy cái clip biểu diễn Skateboard mà Shin đưa cho nó thì thằng Quân tới, trên tay nó cầm một xấp giấy A4 trông có vẻ như mấy cái công văn mà nó hay thấy trên bàn làm việc của ông Tuân.
    Vừa mới bước vô phòng thằng Quân đã đon đả hỏi han, rất khác với nó ngày thường
    - Dự, giờ mày không bỏ sinh hoạt nữa đúng không?
    - Thì sao? thằng nhóc nói mà mắt vẫn không dứt ra khỏi màn hình laptop
    - Không định tham gia CLB nào hả?
    - Tao không thích!
    - Không thích sao còn ở lại sinh hoạt?!
    -
    - Tao thì ghi danh vô CLB kịch với CLB kỹ năng, mày có vô chung luôn không?
    - Tùy mày, sao cũng được.
    - Vậy hả, vậy ký tên vô đây dùm tao cái.
    Nói xong là thằng Quân liền chìa ra trước mặt nó cái xấp giấy ban nãy cùng với cây bút chỉ cho nó một chỗ trống ở góc phải tờ giấy. Nó nhìn thằng bạn khó hiểu
    - Ký gì?
    - Thì cứ ký đi rùi biết, không có hại gì cho mày đâu
    Thấy thằng nhóc còn tần ngần, thằng Quân dúi dúi cây bút vào tay một mực bắt nó phải ký tên. Đến khi chữ ký của nó đã in trên tờ giấy rồi mà nó vẫn chưa biết trong tờ giấy ấy viết những gì. Cầm tờ giấy có chữ ký thằng bạn, thằng Quân cười nham hiểm.
    - Thế là đồng ý rồi nhá, mày sẽ thấy đi sinh hoạt vui như thế nào..haha. Giờ tao về, nhớ lên học kỹ năng nha.
    Thằng Quân nói xong thì biến mất, nhanh như một cơn gió. Thằng nhóc vẫn không quan tâm, tiếp tục trở lại với những cái clip của mình.
    * * *
    - Sao? Nhớ ra chưa?
    Giọng thằng Quân làm kết thúc dòng hồi tưởng của nó, nhanh như cắt nó túm áo thằng bạn siết từng tiếng qua kẽ răng
    - Mày chơi tao!
    - Í..í…đừng manh động chứ…mày mà không buông tao kêu chị Minh tới à!
    Nghe tới tên bà chị khó ưa, nó hậm hực buông áo thằng Quân ra, khó chịu. Mọi hành động của nó và thằng Quân đều được thu vào trong tầm ngắm của ban chuyên trách hè, thằng Lâm quay nhìn nhỏ Minh.
    - Bà cần cải tạo thêm đó!
    - Để tui tính.
    Nhỏ Minh buông một câu ngắn gọn rồi đăm chiêu, thằng Lâm thắc mắc không biết nó sẽ làm gì để cải tạo thằng nhóc cứng đầu có ác cảm với Đoàn này.
    ** *
    Sân ủy ban sau buổi học kỹ năng rất vắng lặng, trái hẳn với không khí náo nhiệt của vài giờ đồng hồ trước đây. Chiếc bàn nước kê dưới gốc cây cạnh nhà giữ xe có hai người còn đang nán lại để thảo luận một số vấn đề gì đó.
    - Em nghĩ thế nào về việc tham gia sinh hoạt hè? – Thằng Lâm cất tiếng hỏi.
    - …
    Thấy thằng nhóc không trả lời thằng Lâm thoáng chút ngần ngại nhưng nó vẫn vận dụng hết tất cả kỹ năng thuyết khách của mình để tiếp tục cho cuộc trò chuyện.
    - Em có chỗ nào không vừa ý?
    - …
    - Hay em cảm thấy bọn anh tổ chức không tốt?
    - ….
    Thằng nhóc vẫn ngồi im như tượng sau một loạt những câu hỏi của thằng Lâm. Thằng Lâm bắt đầu bực, bực thằng nhóc thì ít nhưng nó bực nhỏ Minh thì nhiều. Lúc nhỏ gọi nó ra nói chuyện riêng nó đã nghĩ chắc nhỏ nghĩ ra kế sách gì hay ho lắm nên tìm nó trao đổi. Nó không ngờ…
    * * *
    Nhỏ Minh bất ngờ lôi thằng Lâm ra hành lang khi anh thầy răng chuột đang hướng dẫn cho bọn nhóc thắt nút dây. Thấy vẻ mặt quan trọng của nhỏ bạn thằng Lâm không hỏi nhiều chỉ tò tò đi theo sau.
    - Lát học xong ông nói chuyện với thằng Dự nhé.
    - Sao lại là tui? Bà chịu trách nhiệm mà.
    - Thôi đi, làm gì mà có chuyện phân biệt lính tui lính ông ở đây! Ông là con trai, con trai nói chuyện với nhau dễ hơn, ít ra thì cũng có thể tâm sự ít nhiều
    - Còn bà thì sao? Bà cũng có giống con gái đâu!
    - KHÔNG LẰNG NHẰNG! Tui giao thằng Dự cho ông, mai cho tui biết kết quả!.
    Nhỏ Minh nói xong thì bỏ đi một nước để lại thằng Lâm đứng trơ ra như trời trồng. Nó nhăn mặt lầm bầm trong miệng.
    - Lúc nào cũng ra lệnh cho người khác! Ghét chết được. Nhưng tại sao lúc nào mình cũng phải làm theo nhỉ?!
    * * *
    - Em không thích!
    Thằng nhóc bất ngờ lên tiếng kéo thằng Lâm trở lại hiện tại, nó im lặng một lúc rồi nhận xét:
    - Lý do này không đúng, nếu em không thích thì em đã không ở lại đến giờ này mà đã từ bỏ như một số bạn khác rồi.

    - Em chỉ đi chung với thằng Quân thôi. – thằng nhóc chống chế
    - Anh nghĩ đó cũng không phải là lý do, nếu muốn em vẫn lên tìm nhóc Quân bất cứ lúc nào dù không còn sinh hoạt nữa.
    - Em…
    - Trong lòng em rất muốn tham gia chung với các bạn, nhưng có thể vì tự ái của em quá cao nên vẫn chưa hòa nhập được với các bạn đó thôi.
    - …
    - Em cứ nghĩ xem, nhóc Quân là bạn thân của em, nó có thể chơi được với em chứng tỏ hai đứa có nhiều điểm chung. Vậy tại sao nó có thể hòa nhập được với mọi người còn em thì không?…. Hay là các trò chơi của bọn anh không gây được cho em hứng thú?!…
    - …
    - Nhìn em anh đoán em cũng thích vận động, trào lưu giới trẻ yêu thích hiện nay là Hiphop, là X-Game, là Game online…những trò chơi đó nhiều màu sắc hơn việc tham gia công tác xã hội của chúng ta, nhưng những chiến sĩ tình nguyện ở phường 05 này, ai cũng là cao thủ của những trò ấy cả. Em có tin không?!
    - …
    - Có thể em nghĩ các bạn và những anh chị ở đây không biết gì khác ngoài việc đi sinh hoạt, không biết gì ở thế giới bên ngoài chỉ biết ăn cơm nhà lo chuyện thiên hạ…nhưng em vẫn chưa tìm hiểu hết mọi người, ở đây ai cũng đều có công việc riêng của họ. Từ chị Linh bí thư cho đến các anh chị chuyên trách khác, tất cả đều là sinh viên, bọn em cũng có việc học của mình… ngoài công tác Đoàn, em cũng có thể tham gia những hoạt động khác với bạn bè, làm bất cứ điều gì mà mình thích…nhưng Đoàn dạy chúng ta nhiều hơn những gì mà ta thấy, em cứ suy nghĩ sẽ thấy là anh nói đúng.
    - …
    Nhìn vẻ mặt trầm ngâm của thằng nhóc, thằng Lâm đoán biết nó cũng đang suy nghĩ rất nhiều. Đưa tay nhìn đồng hồ, thằng Lâm tằn hắn:
    - Trễ rồi, em về đi. Sáng mai kế hoạch của chúng ta là sẽ làm thực hiện “Hành trình đến với bảo tàng”, anh mong là em sẽ lên cùng với nhóc Quân.
    Nó ậm ừ không nói, chỉ gật đầu lấy lệ rồi đi về phía chiếc xe, thằng Lâm nói với theo
    - Những gì anh nói khi nãy, em nhớ về suy nghĩ nhé.
    Nó vẫn không quay lại mà chỉ giơ cao cánh tay tỏ thái độ đồng ý. Thằng Lâm nhìn theo, lắc đầu. Sực nhớ tới nhỏ Minh, nó xoa xoa nắm đấm lầm bầm:
    - Bà Minh đợi đấy, ngày mai tui sẽ tính sổ với bà!
    * * *
    Thằng Dự không ngủ được nằm lăn qua lăn lại làm cho đống chăn gối lộn xộn cả lên. Những lời thằng Lâm nói lúc tối đều chui tọt vào tai nó, đi đến não rồi nằm im luôn ở đó chứ không theo lỗ tai bên kia mà đi ra ngoài như những lần trước nữa, nhưng lúc đó nó không biết phải trả lời với ông anh như thế nào, giờ nghĩ lại nó tự thấy mình có phần quá đáng khi chỉ ngồi lặng im.
    Nghe ông anh nói chuyện nó cứ tưởng ông anh vừa mới từ trong bụng nó bước ra, tim gan phèo phổi túm lấy một nùi phơi bày ra hết cả. Lại nhớ thằng Quân dạo này cũng hay nói với nó những câu tương tự như thế. Chẳng lẽ đúng như ông anh nói, sau khi tham gia sinh hoạt Đoàn rồi thì ai có những cái nhìn sâu sắc và trưởng thành như vậy sao?!
    Nó lại trở mình. Với những điều đã nghe được, nó không phản đối. Xét cho cùng thì nó không có lý do gì để căm ghét chuyện đi sinh hoạt, và nó quyết định sáng ngày mai sẽ cùng thằng Quân tham gia cuộc “hành trình đến với bảo tàng” theo đúng như mong đợi của thằng Lâm.
    Sau hồi lâu trăn trở, cuối cùng thì nó cũng chìm được vào trong giấc ngủ, chuẩn bị cho một ngày mới thật sự bắt đầu!!!
    * * *
    Sáng hôm sau thằng nhóc chủ động qua nhà thằng bạn để rủ nó đi lên phường.
    Thằng Quân cứ mắt chữ O miệng chữ A khi ra mở cổng. Nhìn bộ dạng ngái ngủ của thằng bạn, nó lắc đầu.
    - Mày lo sửa soạn lẹ đi, tao chờ.
    Đứng trước chiếc gương trong phòng tắm, mặc kệ bọt kem đánh răng bám đầy mặt thằng Quân cứ tự hỏi có phải là mình vẫn còn đang trong giấc mơ, chưa ngủ dậy?! Tới khi nó dắt chiếc xe đạp ra khỏi nhà mà vẫn thấy thằng Dự đứng chờ thì nó mới thôi nghi ngờ.
    Hai thằng nhóc đạp xe song song cạnh nhau, chốc chốc thằng Quân lại quay sang nhìn nó, lẩm bẩm cái gì đó rồi lại lắc đầu
    - Tao nhớ hôm qua đâu có mưa!
    - Ừ, hôm qua trời nắng ráo! – thằng Dự vô tư đáp
    - Không mưa thì không có thiên lôi…không thể là bị sét đánh rồi!
    - Mày nói cái gì?
    - Hay là do trời nắng quá??
    - Ê, mày đang lầm bầm cái gì đó?
    - Hả…à..tao đang thắc mắc không biết mấy sợi dây thần kinh của mày có quấn chung với nhau không mà hôm nay mày lạ quá!
    - Ý mày nói là tao điên chứ gì?
    - Ế, cài này là mày tự nói đó, tao không có nói à nha.
    Nói xong thằng Quân cười ha hả phóng xe lên phía trước để tránh cú đá của thằng bạn, vừa chạy nhanh lại lo ngoái cổ về phía sau, nó không thấy đằng trước có một bóng xe đạp cũng đang chạy tới
    RẦM…Â..Ầ…M ..
    Cú ngã như trời giáng làm thằng Quân tối sầm mặt mũi, lồm cồm bò dậy, nó nhận biết được mình vừa va phải một cô gái…áo xanh ngay trước cổng… ủy ban. Dù rất đau nhưng nó vẫn cố đứng dậy trước, chìa tay ra đỡ cô bạn đứng dậy, nhưng khi cô gái quay mặt nhìn nó thì…
    - CHỊ NGỌC!
    - Chạy đi đâu mà như ma đuổi dzậy nhóc?
    - Em…Em.. – thằng Quân lắp bắp.
    Đang trong lúc chưa biết phải trả lời thế nào thì tụi thằng Lâm, con Xuân đã xuất hiện. Ở bên trong nghe động, cả bọn nhiều chuyện kéo nhau ra xem, thế là bắt gặp một cảnh tượng kì lạ: thấy nhỏ Ngọc ngồi ôm chân nhăn nhó còn thằng Quân thì cứ gãi đầu.
    Đỡ bạn đứng dậy thằng Lâm vừa nói vừa cười
    - Mới sáng sớm mà đã “mi” nhau như vầy thì chắc là tình cảm mặn mà lắm đây!
    Nhỏ Ngọc dù bị đau nhưng vẫn đưa tay véo vào hông bạn một cái rõ đau:
    - Ái..i..i..bà đừng nhéo, đau lắm!
    - Biết đau mà cứ hay nói nhiều…chừa nghen cưng!
    - Dạ..chừa!
    Nhìn thằng Lâm mếu máo mà đứa nào cũng phải bật cười. Thằng Quân cứ đứng tần ngần cảm thấy mình có lỗi, nhỏ Xuân nhìn nó
    - Dựng xe lên rồi vô trong ngồi, cứ muốn đứng hoài thế này à?
    Thằng Quân dạ dạ rồi nhanh chóng dắt cả xe nó và xe bà chị vào trong nhà xe, thằng Dự lúc này cũng đã tới nơi và đang đứng đợi nó ở sân ủy ban.
    Đỡ nhỏ Ngọc ngồi xuống ghế, thằng Lâm đưa tay sờ hông
    - Bà này ác quá, cứ nhè chỗ nhạy cảm mà nhéo, đau chết được.
    - Tui đâu ác bằng con Minh, nó cứ nhằm bụng ông mà thoi đây thôi.
    - Ờ…bà Minh…sao chưa thấy ta?!
    Câu nói vô tình của nhỏ Ngọc làm thằng Lâm sực nhớ tới “món nợ” tối qua, nó ngó khắp lượt và vô tình nhìn ra cổng, nhỏ Minh lù lù xuất hiện
    - Mày linh quá ha, lát nhớ cho tao xin số, chiều trúng tao khao mày một chầu.
    Nhỏ Ngọc buông lời chọc khi nhỏ bạn lại gần. Nhỏ Minh không nói mà chỉ cười. Nó nhìn thằng Lâm, giơ ngón tay cái lên và nháy mắt có ý khen ngợi.
    - Ông khá lắm!
    Thấy thằng bạn còn ngơ ngác không hiểu, nó hơi hất mặt về phía thằng nhóc, lại nháy mắt lần nữa, miệng cười cười. Thằng Lâm vỡ lẽ, nhớ ngay lại “món nợ”, nó lôi nhỏ Minh ra một góc toan kể lại chuyện tối qua cũng tiện…đòi nợ luôn. Nhưng nó chưa kịp mở miệng thì nhỏ Minh đã nói trước.
    - Không cần kể nữa, vừa bước lên đây là tui biết ông thành công rùi. Cám ơn nhé, thật vất vả cho ông quá!
    - Bà thật không muốn biết tui đã nói gì với nó hả?
    - Tui không quan tâm quá trình, chỉ cần biết kết quả thôi. Thành công là tốt rồi…hahaha
    - Vậy là bà nợ tui thêm một lần nữa đó!
    - Ký sổ đi, khi nào sổ nợ cao bằng tui, tui trả lun…hehe
    Nhỏ Minh nói xong lại nhe răng cười tiếp, thằng Lâm cũng không thèm chấp vì sáu năm cùng đi chung một con thuyền quá đủ để nó hiểu nhỏ bạn là người như thế nào, nên nếu có nói nhiều thêm nữa thì cuối cùng kết quả cũng chỉ…vậy thôi. T_T
    * * *
    Bà bí thư tập trung tất cả lại, phân chia thành bốn đội, ra yêu cầu buộc mỗi đội phải tự tìm cho mình một câu khẩu hiệu. Sau một lúc lâu suy nghĩ, lần lượt từng nhóm cùng reo vang khẩu hiệu của mình
    Không biết có bàn trước hay không mà khẩu hiệu của bốn đội đều có ý nghĩa giống nhau, chỉ khác cách nói..nghe xong mà muốn phát… khùng.
    Đội thằng Lâm là “Vắt chanh bỏ vỏ”, tới đội của nhỏ Ngọc thì mười hai cái miệng cùng đồng thanh hô vang “Ăn cháo đá bát”, nhỏ Minh khoái chí với khẩu hiệu “Ăn thịt giục xương”còn nhỏ Xuân thì nhe răng cười báo cáo khẩu hiệu của đội là “Qua cầu rút ván”…cái khẩu hiệu nào cũng mang theo ý đồ bội bạc vậy mà lại rất được hoan nghênh. Bà bí thư cũng cười ngất trước trò quỷ quái của đám nhóc.

    Tuy nhiên, miệng thì cười nhưng sau đó là một “bài ca con cá” muôn thuở cùa bí thư, lại giảng giải về tính chất và nội dung quan trọng của cuộc hành trình, ý nghĩa lớn lao của sự kiện…Và cuối cùng sau một hồi chỉnh chỉnh sửa sửa cả bọn mới quyết định bỏ đi những khẩu hiệu cũ và thay vào những cái mới nghe có hồn hơn một chút “Tổ quốc ghi công”,“Ngàn năm vang bóng”, “Vì nước quên mình”“Con Rồng Cháu Tiên” là đại diện cho tên gọi của bốn đội tham gia.
    Đúng 8g30 thì bắt đầu xuất phát, hướng về đích đến đầu tiên là “Bảo tàng Miền Đông Nam Bộ” nằm trên đường Hoàng Văn Thụ. Cổng ủy ban mở rộng hết cỡ để cho hơn hai mươi chiếc xe đạp cùng xếp thành hai hàng ngang, cờ phướng giương cao nhìn rất hoành tráng và khí thế, bà bí thư cầm máy ảnh chạy lăng xăng chụp lấy chụp để mấy bức hình để lưu vào sổ tay hoạt động.
    Với tội lỗi của mình gây ra mà thằng Quân chịu trách nhiệm đèo theo bà chị, cú va chạm trước cổng ủy ban làm chân nhỏ Ngọc sưng vù, không thể đạp xe. Được chở bà chị xinh đẹp sau lưng thằng Quân vui lắm, trong lòng nó thì mở tiệc ăn mừng linh đình mà ngoài mặt lại cố tình làm ra vẻ đang đau khổ.
    Con đường Nguyễn Thái Sơn như bị nhuộm xanh vì cái màu đặc biệt của hơn chục chiếc áo Thanh niên xen lẫn màu trắng tinh khôi của đồng phục học sinh, chấm phá thêm một chút sắc màu nóng bỏng của những lá cờ phướng đủ màu bay phấp phới…Đoàn người và xe nhanh chóng tạo thành một vệt dài song song đều nhau gây sự chú ý của hết thảy những ai đang đi trên đường, những bài hát được bắt nhịp vang lên cổ động cho tinh thần của tuổi trẻ.
    Đánh một cái vòng thiệt dài trên con đường một chiều quanh công viên Hoàng Văn Thụ, cả bọn cùng lúc có mặt trước cổng bảo tàng Miền Đông Nam Bộ. Gửi xe xong xuôi hết thì bốn đội lại tập trung nhanh chóng và ngay ngắn trước mặt bà bí thư. Sau một hồi căn dặn bà bí thư nắm tay một bác cựu chiến binh tuổi chừng năm mấy sáu mươi, giới thiệu là người sẽ hướng dẫn trong buổi tham quan ngày hôm đó.
    Bọn nhóc loanh quanh đi khắp bảo tàng, đầu tiên là phòng triển lãm và các vũ khí của nhân dân ta trong chiến trận, đi đến đâu bọn nhóc cứ há hốc mồm ra đến đó vì chúng nó không thể ngờ là một cái liềm nhỏ xíu, ghỉ sét gần hết như thế mà lại là vũ khí lợi hại nhất, hay như cái chông tre bé tẹo mà lại có sức đánh đuổi giặc tây.
    Tham quan xong hết phòng triển lãm, bác cựu chiến binh dưa cả bọn đến khu hầm mô phỏng, là nơi tái hiện lại gần như chi tiết nhất những gì đã xảy ra trong chiến tranh thông qua những hình nhân được thiết kế rất công phu và…y như người thật. Nó giống đến nỗi đứa lỳ như bé Diễm cũng hơn một lần nhảy cẫng lên vì hết hồn khi trông thấy gương mặt người phụ nữ bị treo cổ hoặc cái xác chết khô ngồi nơi góc phòng…
    Sau hơn một giờ đi loanh quanh, cả bọn lại được tập trung về sảnh lớn ngồi nghe bác cựu chiến binh kể lại nhưng chiến tích cũng như những gian khổ mà bà con miền Đông Nam Bộ đã phải trải qua để có được ngày toàn thắng. Một số đứa lấy giấy bút ra ghi chép, đứa không ghi thì chăm chú lắng nghe, chúng nó ngoan ngoãn và im lặng đến nỗi toàn sảnh đầy người là người mà chỉ nghe thấy được giọng của bác cựu chiến binh cực kỳ hào sảng và tiếng tách tách phát ra từ chiếc máy ảnh của bà bí thư.
    Rời bảo tàng Miền Đông Nam Bộ, đoàn người và xe lại men theo con đường Nguyễn Văn Trỗi, chạy qua cây cầu Công Lý nhằm hướng Võ Văn Tần thẳng tiến. Đích đến thứ hai và cũng là đích đến cuối cùng của cuộc hành trình chính là bảo tàng Chứng Tích Chiến Tranh, một cái tên rất HOT và cũng là một trong các bảo tàng được người người nghé qua nhiều nhất, bởi nơi đây gần như là nơi lưu giữ lại đầy đủ nhất những gì đau thương, gian khổ và độc ác nhất trong thế chiến thứ hai tại Việt Nam!
    Cũng như lần trước, sau khi cho hết tất cả xe cộ vào trong bãi cả bọn lại tập trung thật ngay ngắn trước mặt bà bí thư. Cầm trên tay tờ giới thiệu tổng quát thay cho vé vào cổng, lần lượt từng đứa nối đuôi nhau đi vào bên trong. Nhỏ Minh nhanh tay túm áo được vài đứa con trai trong đó có thằng Dự, ra lệnh cho tụi nó đi mua nước suối mang về cho cả đoàn. Trời nắng, lại thêm phải đạp xe vất vả, mặt đứa nào cũng nhăn như khỉ nhưng khi được bà chị giao cho nhiệm vụ thì tức tốc đi ngay.
    Trong lúc bọn con trai đi mua nước thì mấy đứa còn lại bị bà bí thư bắt đứng bu quanh mấy chiếc xe tăng trong bảo tàng để chụp ảnh làm tư liệu. Vì câu cảnh báo “không trèo lên hiện vật” và lời “nhắn nhủ” rất đáng yêu của bà bí thư nên vài đứa trót mang trong người dòng máu của… Lão Tôn cảm thấy tay chân rất ngứa ngáy, canh me bà bí thư vừa quay lưng là leo ngay lên các bậc thang của xe thiết giáp, hoặc trèo lên ngồi vắt vẻo trên họng súng xe tăng, tất nhiên phải có đứa khác lo mà canh me bảo vệ nữa nếu không muốn bị túm cổ mắng vốn.
    Chụp xong được vài tấm ảnh tư liệu, bà bí thư cho phép bọn nhóc được tự do bay nhảy, muốn đi đâu thì đi, muốn tìm hiểu cái gì thì cứ việc đến mà quan sát, ghi chép, lắng nghe… Một số đứa thật sự tò mò nên nhân cơ hội đi tham quan lung tung, vào chuồng cọp, tới phòng tử hình xem máy chém và nghe tường thuật lại chi tiết cảnh xử tử tù nhân, tiếp tục nghe kể về những đòn trừng phạt dã man như nhổ móng tay, mổ bụng…đi đến đâu cũng chỉ thấy con dân đất Việt khổ đau, vất vả…
    Một số đứa khi trông thấy thi hài của những đứa trẻ bị dị dạng do nhiễm chất độc màu da cam được ngâm trong bình dung môi tại phòng triễn lãm đã khóc nấc lên vì thương cảm, bức ảnh được chụp về cuộc thảm sát hàng loạt của quân lính Mỹ, hình ảnh một sĩ quan Mỹ cầm trên tay một xác chết người Việt chỉ còn lại phần đầu và một cánh tay mà ngửa cổ cười hãnh diện đã khiến nhiều người có mặt, kể cả những người Mỹ phải lắc đầu thốt lên:“Tại sao họ có thể tàn nhẫn như vậy?!”. Chiến tranh quả thực là rất đáng sợ, nó kinh hoàng đến nỗi dù đã từng ấy năm trôi qua, nhưng những hình ảnh đầy đau thương và bi hùng đó vẫn như còn sống mãi.
    Đúng ngọ 12 giờ, cả đoàn người và xe lại lục tục rời khỏi bảo tảng để tiếp tục lên đường để tiến về phường, điểm xuất phát và cũng là đích đến. Nhưng khác hẳn với lúc khởi hành hừng hực khí thế xông pha thì suốt cả đoạn đưởng về nhìn mặt đứa nào cũng đăm đăm suy nghĩ. Những gì vừa nhìn thấy, nghe thấy đã để lại trong lòng bọn nhóc một điều gì đó rất lạ, rất khó gọi tên và bọn nhóc muốn nuôi giữ cảm xúc đó để mang vào bài báo cáo sẽ nộp cho bà bí thư theo yêu cầu.
    …..:: be continue ::…..
    Note: Part sau, củng là part cuối cùng của chap 3, Nhok sẽ tặng các bạn một món quà rất thú vị.
    Món quà này có thể để cho các bạn gái tặng cho đối tượng của mình, là một lời tỏ tình rất bí ẩn dành cho những ai thông minh!
    hehehe
    Nhok_Njco





  18. akatsuki2406 Member

    Số bài viết: 333
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 16
  19. kcagon Member

    Số bài viết: 150
    Đã được thích: 7
    Điểm thành tích: 18

Chia sẻ trang này