1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Chiếc lá và em

Thảo luận trong 'Những câu chuyện Tình yêu' bắt đầu bởi thanhmai, 29 Tháng bảy 2008.

  1. thanhmai Member

    Số bài viết: 606
    Đã được thích: 5
    Điểm thành tích: 18
    <span style="font-family:Arial">Hè đã về. Chiếc lá bên góc phố nọ vẫn đang say sưa đắm đuối trong ánh nắng vàng rực rỡ. Nó lim dim thả hồn vào làn gió ấm nồng, đung đưa theo giai điệu piano thánh thót từ khung cửa nhà bên. Chẳng như những chiếc lá khác, chỉ chú tâm vào việc đón nắng nuôi cây xanh tốt. Nó thích lặng ngắm những chiếc giỏ xe chở đầy tiếng cười nghịch ngợm của đám học sinh sau mỗi buổi tan trường. Đối với lá, cuộc đời nó chẳng còn gì đẹp đẽ hơn việc ngước mắt biếc lên nền trời xanh thẳm, để tâm hồn thả trôi theo những đám mây xa xăm về cuối trời. Cả những cơn mưa chợt đến, nó cố giữ những giọt nước chảy dài trên mình, tưới mát tâm hồn trẻ thơ. Chiếc lá đã sống hết mình như nó ao ước cho đến khi mặt trời bỗng trở nên đỏ hơn trong mỗi buổi hoàng hôn và con phố nhỏ đã thoảng mùi hoa Sữa.
    </span>[IMG]
    Một sớm kia, lá vươn mình tỉnh giấc sau một giấc mơ diệu kỳ. Chẳng hiểu sao, nó cảm thấy run rẩy và cô đơn khó tả. Bầu trời đặc kín một màu trắng đục. Tấm rèm từ khung cửa nhỏ mải miết tung bay theo chiều gió, thấp thoáng đằng sau là đôi mắt nâu đượm buồn. Tiếng Piano vẫn vang lên quanh nó nhưng chứa đầy những hợp âm thứ trầm ngâm và man mác. Đám học trò vẫn mải mê cười đùa bên con đường nhỏ, vậy mà chẳng còn làm nó quan tâm nữa. Nó cảm thấy có cái gì đó biến đổi lạ lùng từ tận sâu trong trái tim. Tự bao giờ, nó đã bị lôi cuốn vào một điều mà nó cũng chẳng kịp nhận ra.

    Gió heo may tràn về. Nhanh và mạnh. Gió làm dịu đi những tâm hồn bỏng cháy của mùa hè còn lưu luyến đâu đây. Gió mang hương hoa Sữa ngập tràn trên con đường nhỏ và phủi đi hạt bụi vương trên mái những ngôi nhà cổ. Gió đến với chiếc lá hồn nhiên như tiếng cười dạo nọ, duyên dáng và đáng yêu. Lần nào qua, nó cũng khẽ ve vuốt chiếc lá rồi lại vội bay đi, để lại đằng sau là nỗi nhớ, là chút vấn vương trên từng mạch lá. Gió cũng yêu tiếng đàn. Mỗi lần bay qua khung cửa, nó cứ cố vén tấm rèm nhỏ rồi mang theo những giai điệu lãng mạn thì thầm cùng chiếc lá. Và mỗi lần như vậy, chiếc lá như lặng người đi, ngây ngất đung đưa tấm thân mảnh. Thỉnh thoảng những ngày vắng gió, nó lại thấy nỗi nhớ xâm chiếm khắp không gian. Trong giấc mơ, chiếc lá vẫn thường thấy gió đến bên nó và cuốn nó bay đi khắp chốn. Thế rồi một chiều cuối thu, lá nhận ra rằng nó đã chót trao đến gió một tình yêu bỏng cháy.



    [IMG]Hình ảnh: DeviantartGió heo may ngày một dày hơn, lạnh hơn và mạnh hơn. Chiếc lá vẫn nguyện trao hết tình yêu đến gió mà chẳng nhận ra gió đã mang gần hết màu xanh trên tấm thân gày guộc của nó đi xa. Chỉ cần thấy gió và nụ cười tươi trẻ ấy là chiếc lá đã cảm thấy mãn nguyện và nó sẵn sàng làm mọi điều để gió được vui. Còn gió vẫn cứ bay khắp chốn mà dường như chẳng nhận ra có một chiếc lá đang héo hon vì nó.

    Một sáng mùa đông, chiếc lá vẫn đó nhưng nó đã trở nên quắt queo và úa vàng. Khi đợt gió mùa đầu tiên tràn về, chiếc lá nghiêng mình, kiệt sức bay theo gió. Nó chẳng còn hơi sức mà bám trụ lại cành cây khô khốc. Nhưng dù cố đến mấy, nó cũng chẳng thể bay mãi cùng gió như trong giấc mơ nó vẫn thường mơ. Trước khi đặt mình lên vai người thiếu nữ đang chờ người yêu bên hiên nhà, con tim nó đau nhói khi thấy gió vẫn tràn đầy sức sống, ôm ấp rồi mỉm cười cùng muôn vàn những chiếc lá khác bên góc phố nhỏ như đã từng với nó thuở nào. Chiếc lá chợt khẽ cười rồi bình thản rơi nhẹ vào lòng mùa đông giá lạnh.
    <!--[if !supportLineBreakNewLine]-->
    <!--[endif]-->Và rồi mặt trời mùa xuân lại rạng ngời trên những ngọn cây, mang theo tia nắng ấm áp của một sức sống mới. Nơi chiếc lá xưa, trên một cành cao vút, những chồi non lại bắt đầu nhú. Xanh tươi và đầy nhựa sống

    ngồi đây một ngày nhớ em !!!!

Chia sẻ trang này