1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Chú mèo không có miệng...!

Thảo luận trong 'GÓC CHIA SẺ-CẢM NHẬN' bắt đầu bởi duynam_cdt, 22 Tháng mười một 2010.

  1. duynam_cdt Member

    Số bài viết: 292
    Đã được thích: 6
    Điểm thành tích: 18
    Chuyện kể về một gia đình ở nhật bản!

    Một cô bé sống trong một gia đình, bố mẹ luôn bận rộn với công việc của mình. Bố mẹ đi làm, cô bé tới trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Bạn bè cũng cuống quýt với những ca học, một số thì mãi mê với những trò chơi điện tử hiện đại không gian ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.

    Một buổu chiều khi bị nhóm bạn trên lớp lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:

    - cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại ngồi đây khóc?

    Cô bé òa lên tức tưởi:

    - Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, kông có ai hết. không ai nghe cháu nói!

    - Vậy ông sẽ nghe cháu!

    Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già những uất ức những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng , khi nghe cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.

    Từ đó trở đi, cô bé lại vào công viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. cô bé cảm thấy cuộc sống vẩn còn nhiều điều để sống.

    Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh, Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẽ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ...

    Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên ghế đá mà cô bé hay ngồi, có một ông già lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo có đôi tai to, mắt tròn xeo hiền lành, nhưng không có miệng.

    --> các bạn thấy câu chuyện thế nào? theo bạn tại sao chú mèo trong câu chuyện trên lại không có miệng trong khi có đôi tai to va đôi mắt hiền lành.....?
  2. dau_troc922000 New Member

    Số bài viết: 193
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Nice !:)
    Con mèo ấy cũng giống như ông : 1 đôi tai to để lắng nghe,1 đôi mắt hiền để người ta có thể tin tưởng mà chia sẻ,con mèo k có miệng cũng giống như ông luôn luôn lắng nghe mà k phán xét,không nhận định. Ông lão đã già,thần chết đang cận kề đi bên ông. Khi cô bé k còn ông để chia sẻ, con mèo sẽ là 1 người bạn , luôn lắng nghe,k phán xét,cũng giống như ông !!!:-"
  3. duynam_cdt Member

    Số bài viết: 292
    Đã được thích: 6
    Điểm thành tích: 18
  4. ruamotmat New Member

    Số bài viết: 78
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Sinh viên trường mình cũng "tình cảm" nhĩ, một câu chuyện buồn nhưng thực sự ko khó để bắt gặp, liệu rằng sau này xã hội Việt có như thế ko? để rồi cả 1 thế hệ lớn lên với những thiếu thốn tình cảm,thiếu thốn cái gọi là tuổi thơ_Buồn!
    Sp.Ruồi phải thằng Phương ko za
  5. dau_troc922000 New Member

    Số bài viết: 193
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    :)):))=))=))=))A nè e trai .

Chia sẻ trang này