1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Chúng ta nghĩ gì từ "những bài viết" như thế này !

Thảo luận trong 'Cẩm nang đời sống xã hội' bắt đầu bởi konan_levanhai, 9 Tháng mười 2010.

  1. konan_levanhai Bất công là một tất yếu !

    Số bài viết: 479
    Đã được thích: 10
    Điểm thành tích: 18
    Thương về Miền Trung !! :|

    :|:-?
    Trẻ thơ vượt sông tìm chữ
    TT - Để đến trường học tập, các em học sinh dân tộc Cơ Tu ở thôn Phú Mưa (xã Jơ Ngây, huyện miền núi Đông Giang, Quảng Nam) phải bơi qua dòng nước lũ mỗi ngày. Tình trạng này diễn ra từ nhiều năm nay và đe dọa đến tính mạng của học sinh nơi đây mỗi khi vượt sông đến trường tìm con chữ mùa mưa lũ về.

    [IMG]
    Hình ảnh vượt sông thế này thường diễn ra tại thôn Phú Mưa - Ảnh: Alăng Ngước

    Trưa 7-10, chúng tôi có mặt tại đoạn sông qua thôn Phú Mưa khi các em học sinh ở Trường tiểu học Jơ Ngây và Trường THCS bán trú Lê Văn Tám (xã Jơ Ngây, huyện Đông Giang) vừa tan học về, đợi người thân đến đón qua sông. Anh Bh’nướch Ngôn, người dân thôn Phú Mưa, cho biết: “Năm mô cũng rứa, hễ trời có mưa là người dân thôn ni không thể ra ngoài kia mua hàng hóa được. Sáng mô tụi tui đều lội sông đưa các em học sinh đến lớp”. Vừa dìu xong bốn em học sinh qua sông cùng lúc, anh Alăng Cảnh thở phào: “Mệt lắm anh à. Đưa các em qua sông mà lo vì lũ lớn, nước sâu nguy hiểm đến tính mạng”.

    Không thể tự mình bơi qua sông trong mùa lũ, các em nhờ cha mẹ cõng đến trường. Các em cho biết ngày nào cha mẹ từ rẫy chưa về kịp thì nhờ cha mẹ bạn khác cõng giúp. Em Alăng Thị Tâm, học sinh lớp 6/3 Trường THCS bán trú Lê Văn Tám, chia sẻ: “Ngày mô chúng em đều bơi qua sông rồi cuốc bộ gần 5km đến trường. Nhiều khi nản nhưng nghĩ cuộc sống gia đình còn khó khăn nên chúng em tiếp tục đến trường học tập”.

    Thầy Nguyễn Văn Cường, giáo viên Trường THCS bán trú Lê Văn Tám, nói: “Hiếm nơi nào mà tinh thần hiếu học của các em cao đến thế. Nhiều em đến trường khi áo quần còn ẩm ướt nhưng vẫn kiên trì ngồi học đến hết buổi. Hi vọng những nỗ lực của các em học sinh Phú Mưa sẽ được bù đắp trong tương lai”.

    Trưởng thôn Phú Mưa Alăng Chô cho biết: “Thôn Phú Mưa năm mô cũng bị cô lập vì lũ. Nhiều lần chúng tôi kiến nghị xã, huyện nhưng vẫn chưa có kết quả”. Theo ông Chô, mùa mưa nhiều phụ huynh không thể đi rẫy nên chia nhau túc trực cạnh bờ sông để đưa các cháu đi học về. “Không có cầu, cả người dân và học sinh Phú Mưa đều phải bất chấp tính mạng mỗi lần có việc phải qua sông” - ông Chô cho biết thêm.

    ALĂNG NGƯỚC-Tuổi trẻ Online

    Đến với “2 cánh tay” kêu cứu
    TT - Bức ảnh với dòng chú thích “Những cánh tay trổ mái nhà kêu cứu ở huyện Bố Trạch (Quảng Bình) khi canô cứu nạn đi qua” (Tuổi Trẻ ngày 7-10) đã gây ấn tượng đặc biệt với bạn đọc.

    Ngày 8-10, sau ba ngày chụp bức ảnh này, PV Tuổi Trẻ đã ngược dòng nước tìm lại người trong ảnh và nghe được câu chuyện thoát chết đầy cảm động. Hai cánh tay đó là của hai anh em ruột.

    [IMG]
    Bức ảnh cảm động với hai cánh tay kêu cứu của hai anh em Khánh và Linh trong phóng sự ảnh ngày 7-10-2010 của Tuổi Trẻ

    [IMG]
    Nước lũ vừa rút, hai anh em Khánh và Linh phải ra đồng giăng lưới kiếm cái ăn cho cả nhà - Ảnh: Hữu Khá
    Sáng 6-10, chúng tôi cùng lên chiếc canô lao từ xã Sơn Trạch qua xã Hưng Trạch, huyện Bố Trạch (Quảng Bình).

    Đi tìm “hai cánh tay” kêu cứu

    Khi đi qua một ngôi nhà bị nước ngập lút chỉ còn nóc, đoàn cứu nạn phát hiện trên mái nhà có hai cánh tay yếu ớt vẫy trong mưa kêu cứu. “Cứu người như cứu hỏa”, nhưng ngặt nỗi canô không thể cập vào căn nhà này vì gặp vô số vật cản. Để cứu được người bị nạn, đoàn đã quyết định quay canô lại một nhà dân có bè tre gần đó giao mì gói, nước và chỉ dẫn cho những người trong nhà này đến cứu.

    Suốt hai ngày vật lộn với lũ, những cảnh tang thương cứ dồn dập hiện lên, nhưng hình ảnh hai cánh tay yếu ớt trên mái nhà mù mịt trong màn mưa cứ ám ảnh chúng tôi. Liệu người trong ảnh có sống sót qua cơn lũ dữ?

    Sáng 8-10, chúng tôi trở lại vùng lũ Sơn Trạch, vừa đi vừa hỏi thăm có ai biết ngôi nhà trong ảnh ở đâu. Người ta chỉ về làng Cù Lạc nhưng người làng không thể nào nhận diện được ngôi nhà. Làng xóm sau khi lũ rút đã khác hẳn với biển nước mênh mông trong các bức ảnh. Đi hết làng Cù Lạc cũng đành chịu. Không bỏ cuộc, chúng tôi tìm qua làng Bắc Giang, xã Hưng Trạch cạnh đó. May mắn sao, chúng tôi đã tìm ra đúng ngôi nhà cần tìm.

    Hai cánh tay huơ lên trong mưa lũ kêu cứu là của hai anh em ruột: Nguyễn Văn Khánh (15 tuổi) và Nguyễn Thị Thùy Linh (8 tuổi). Nhà đã hết sạch thức ăn nên sau khi nước vừa rút, Khánh và em gái đã ra đồng kiếm cá. Ông Nguyễn Văn Khanh, cha của Khánh và Linh, bảo: “Lũ rút rồi nhưng gạo cơm không còn. Thương con mấy ngày ni phải nhai sống mì gói nên hôm ni tui phải chạy xuống thị trấn mua ít gạo về nấu. Còn hai đứa nhỏ và vợ tui ra ruộng thả tay lưới kiếm chút thức ăn. Cả hai anh em chúng nó đều đang đi học nhưng lũ làm ướt hết sách vở nên chắc phải nghỉ học”.

    [IMG]
    Hai em Khánh và Linh trên cánh đồng ngập nước ở xã Hưng Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình. Cả ngày lặn lội trên đồng chỉ kiếm được một con cá nhỏ Ảnh: Hữu Khá
    36 giờ đói rét trên mái nhà

    Chiều 4-10, thấy con nước dữ dằn quá, ông Khanh đã đưa vợ và con nhỏ đi lánh nạn ở nhà bà con. Chập tối, khi ông cùng hai đứa con còn ở lại nhà là Khánh và Linh vừa ăn xong mấy vắt cơm nguội thì nước đã lên quá cao, không thể chạy đi đâu. Ông Khanh đưa hai con lên sàn gỗ trên mái nhà (người địa phương gọi là cái tra). Chăn màn đã ướt hết, ông chỉ kịp trùm chiếc áo cho hai con nhỏ và lấy túi nilông cho chúng chui vào đỡ lạnh.

    Trong khi đó, nước mỗi lúc càng lên nhanh. Chỉ trong phút chốc nước đã ngập đến sát sàn gỗ. Trong lúc nguy cấp này, ông Khanh phải để hai con ở nhà một mình vì ông phải bơi qua xóm bên sơ tán cha mẹ già. Lo cho cha mẹ già xong, ông Khanh định quay về ngay với con nhưng dòng lũ chảy xiết quá, ông đành bó chân nhìn về nhà mình mà ruột nóng như lửa đốt.

    Khánh nhớ lại: “Trước khi đi cứu ông bà nội, ba bồng hai anh em con lên ngồi trên sàn gỗ sát mái nhà nhưng áo con ướt hết. Chờ mãi vẫn không thấy ba về. Bé Linh lạnh quá run cầm cập. Đến nửa đêm khi thấy nước đụng đến chân, bé Linh sợ quá ôm con khóc thét lên. Con la lên kêu cứu nhưng trong đêm tối không ai nghe hết. Con gào được một lúc thì không còn hơi nữa nên nằm lăn ra”.

    Gặp chúng tôi, bé Linh vẫn chưa hết hoảng sợ sau hai ngày đêm sống trên mái nhà. Giọng bé run run: “Con khiếp quá chú ơi. Đêm đó con khát quá, lại sợ chết nữa. Nước lên thêm chút nữa là anh em con chết rồi”. Chỉ có hai đứa nhỏ trên nóc nhà trong đêm tối đen đó, mưa gió bốn bề cùng nước lũ chảy xiết.

    Rạng sáng, nghe tiếng động, hai anh em Khánh và Linh đẩy mạnh viên ngói và nhìn ra ngoài. Khi thấy một chiếc thuyền chạy qua, Khánh liền đưa tay vẫy kêu cứu nhưng không ai nghe thấy. “Đến gần trưa con nghe tiếng máy rù rù của chiếc canô nên bảo em con cùng thò tay ra kêu cứu. Vậy là một lát sau có người chống bè đem thức ăn tới cho hai anh em con. Người này bảo nước lũ đang rút và dặn anh em con ngồi yên tại chỗ chờ ba về”.

    Sau hai ngày một đêm không về nhà được, ông Khanh tưởng sẽ không gặp lại con nữa. Khi về đến nhà nhìn thấy hai con đang nhai gói mì của đoàn cứu trợ, ông Khanh chỉ biết ôm con khóc nức nở.

    HỮU KHÁ
  2. Dê con New Member

    Số bài viết: 1,272
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 0
  3. konan_levanhai Bất công là một tất yếu !

    Số bài viết: 479
    Đã được thích: 10
    Điểm thành tích: 18
  4. missu New Member

    Số bài viết: 156
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  5. Xuân Hiếu Phạm Xuân Hiếu

    Số bài viết: 2,124
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  6. chanhvan08 New Member

    Số bài viết: 384
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  7. ndkhuong Member

    Số bài viết: 182
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    chung tay quyên góp vì người dân miền Trung nào. Mọi người luôn sẵn sàng, chỉ cần nhà trường phát động thôi:(
  8. croket_2512 Moderator

    Số bài viết: 2,190
    Đã được thích: 17
    Điểm thành tích: 38
    Giới tính: Nam
    chỉ trong nay mai thôi! yên tâm! ^^
  9. Xuân Hiếu Phạm Xuân Hiếu

    Số bài viết: 2,124
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
  10. hieutrungpham90 Member

    Số bài viết: 51
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 6
  11. kenvil.ck1992 Member

    Số bài viết: 83
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 6
    Miền Trung quê hương, dải đất hẹp nằm giữa hai đầu tổ quốc, như một chiếc đòn gánh gánh nặng hai đầu Nam - Bắc, gánh cả những thiên tai khắc nghiệt nhất, lúc thì hạn hán kéo dài, khi thì mưa bão lũ quanh năm… Mảnh đất ấy dường như không lúc nào được ngơi nghỉ trong trận chiến với thiên nhiên khắc nghiệt .Mưa vẫn đang rơi từng hạt nặng, mưa lớn đến đâu rồi mưa cũng sẽ ngừng nhưng mưa của lòng người trĩu nặng về những nỗi lo toan kia biết bao giờ ngừng nghĩ.Hãy chung tay góp sức xoa dịu những đau ấy ngay từ bây giờ,hãy làm điều gì đó để thể hiện tinh thần tương thân tương ái của bạn với đồng bào..
  12. konan_levanhai Bất công là một tất yếu !

    Số bài viết: 479
    Đã được thích: 10
    Điểm thành tích: 18
  13. konan_levanhai Bất công là một tất yếu !

    Số bài viết: 479
    Đã được thích: 10
    Điểm thành tích: 18
    Không biết bạn nghĩ sao mà nói Spam.Bạn đang lạm dụng từ spam đó.^#(^.Những vấn đề mang tính cộng đồng thế này,mỗi người nghĩ một kiểu. Lập topic nay, tôi mong chúng ta hiểu và đồng cảm sâu sắc với người dân Miền Trung bằng những việc làm thiết thực. Chứ không phải để chém gió! Nghĩ gì qua bài viết = chúng ta cần làm gì !
    Tiêu đề có vẻ không hợp nhưng tôi không biết chỉnh sửa thế nào. Mong các bạn thông cảm.Anh admin giúp dùm em sửa tên tiêu đề cho hợp hơn . Cảm ơn !! ^:)^
  14. 01682839511 New Member

    Số bài viết: 53
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    ai cũng nghỉ mình có một tuổi thơ thiếu thốn.nhưng khi các bạn xem những hình ảnh này các bạn thấy sao.minh nghĩ mình con quá sung sướng so với các bạn đó.vì cuộc sống mưu sinh mà phải làm rất nhiều viêc.thiếu thốn tình cảm gia đình.nếu là mình có lẽ mình sẽ không qua khỏi những thử thách đó.đễ tìm đến một tương lai tươi sáng các bạn đã không ngừng cố gắng đễ vượt qua tất cả.ngày quê mình bị lũ lụt.mình đã không ở nhà cùng với gia đình.có nhiều lúc mình rất sợ mình sẽ mất đi tình cảm đó.mình mong các bạn hãy nghĩ veef các bạn gặp khó khăn trong cuộc sống.hãy giúp đỡ bạn vượt qua các khó khăn trong cuộc sống.

Chia sẻ trang này