1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Chuyện tình chàng trai mùa thu...

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi vanbinh_21, 1 Tháng mười hai 2011.

  1. vanbinh_21 <marquee><b><i>--- waiting for you... mãi chờ em..

    Số bài viết: 2,077
    Đã được thích: 52
    Điểm thành tích: 48
    Vào một mùa thu năm cô 6 tuổi, bố đã đưa cô lên một ngọn đồi chơi và thư giãn. Cô bé khi ấy vô tình nhìn thấy những chiếc lá cây màu xanh lam thẫm thật đẹp. Nhưng kì lạ là khi cô chạm tay vào thì nó lập tức vỡ vụn. và khi cô ngẩng mặt lên thì nhìn thấy một thân cây to toàn lá xanh thẫm mang một sắc bí ẩn. Cô nói với bố nhưng liền bị ông đưa về. Hôm sau, cô quyết định quay lại và khi cô vô tình vỗ tay vào thân cây, một chành trai cao lớn xuất hiện và nói

    “Đau lắm đó.”.

    Anh mặc một bộ quần áo màu xanh thẫm như cái cây và đứng sau thân cây. Cô bé nhìn anh không chớp mắt, hỏi

    “Anh là ma à?”.

    Anh không nói. Chỉ lẳng lặng đẩy cô vào bụi cây vì biết có một thần cây đến và ông ta muốn ăn thịt cô để sống thêm 1 năm nữa. Sợ hãi, cô bé chạy thật nhanh để thoát thân và ai ngờ đã lạc đường. Thật là hoảng sợ khi trời cứ tối dần và con đường cứ dần biến mất theo. Và khi đó, chàng trai mặc áo xanh thẫm lại xuất hiện, anh chỉ nhìn cô và đưa cô ra khỏi rừng. cô lại hỏi

    “Anh là ma à?”

    Lần này anh nói “Nếu là ma thì sao?”. Cô bé nhìn anh hồn hiên đáp

    “Thế thì em không sợ ma đâu.”

    . Anh quay đi chỉ tay về phía trước. Đó là lối về. Cô bé nhìn anh rồi nói trước khi chạy thật nhanh về nhà

    “Mai em lại đến nhé.”

    . Anh ngạc nhiên rồi cười. Sáng hôm sau, cô bé lại đến với chiếc cặp trên vai. Cô đến gần chiếc cây và gõ vào thân cây gọi anh. Anh xuất hiện và lại nói

    “Đau lắm đó”.

    Cô bé tinh ranh thấy lạ liền cù tay vào thân cây và làm anh thấy nhột khắp người. Ngồi trên một cành cây cao ngắm cảnh, anh nói với cô bé rằng anh là một thần cây. Cây là thân thể anh, cây đau anh đau, cây có làm sao anh cũng như thế. Từ bé anh bị bỏ lại trong rừng vì nạn đói, thần rừng vì thương xót những đứa trẻ đã cho chúng sống nương tựa vào những cái cây. Và anh là một trong số đó. Ngày tháng qua đi, bạn bè của anh đều ra đi, họ không muốn sống hàng trăm năm tuổi cùng với cây và họ quyết định rời khỏi cây để trở về với đất. Bây giờ chỉ còn anh. Năm qua tháng lại anh chỉ cô đơn không rõ mục tiêu tiếp tục sống và anh quyết định sẽ theo bạn bè anh. Nhưng chỉ vì câu nói hồn nhiên của cô bé ngày hôm qua, anh nghĩ, mình sẽ ở lại cho đến khi cái cây lụi tàn mà thôi. Cô bé cảm động chỉ đỏ mặt nhìn anh. Người ngồi cạnh cô bé là một thần cây và cô không thể chạm vào anh đặc biệt hơn, cô chỉ có thể gặ anh vào mùa thu, khi những chiếc lá rơi xuống, anh sẽ thức giấc và ra ngoài. Và cứ như vậy 10 năm qua, lúc nào cô cũng đợi đến mùa thu để gặp anh. Và đối với cô, dấu hiệu nhận biết mùa thu duy nhất là khi cả ngọn đồi chuyển màu vàng thẫm.

    Bây giờ cô đã 16 tuổi và là một nữ sinh trung học xinh đẹp. trên lớp cô có rất nhiều bạn bè, và có một người bạn nam thích cô. Cô cũng có cảm tình với cậu nhưng cô lại chưa bao giờ đáp lại tình cảm của cậu. Cô bé giờ đã lớn. Cô ghét mùa đông vì mùa đông quá lạnh lẽo. Cô ghét mùa xuân vì nó quá ẩm ướt với những cơn mưa. Cô ghét mùa hạ vì nó quá nóng nực và khó chịu. Cô chỉ yêu mùa thu. Mùa thu là lúc cô có thể gặp anh. Ngồi cùng anh trên ngọn cây cao. Và chiều nào, cô cũng đến. cùng anh hưởng những cơn gió man mát nhưng pha se lạnh. Anh là thần cây, sự phát triển của anh chậm bằng cây nên anh cứ trẻ mãi. Và có lẽ vì thế nên anh nhận thấy cô bé ngày nào đã thay đổi nhiều. anh muốn vuốt tóc cô, muốn ôm cô nhưng không được vì anh đâu thể chạm vào cô. Vì thế cô giang tay ra ôm lấy thân cây. Và đáp lại câu hỏi của anh là

    “Em đang ôm chính anh đấy.”

    . Anh đỏ mặt quay đi. Mùa thu đã qua. Anh lại ngủ sâu trong thân cây. Và trong những giấc mơ của cô vào mùa đông năm ấy, cô chỉ mơ anh đến nhà cô vào mỗi sáng và cùng cô nói chuyện đến tối mới về. và vào giây phút tạm biệt, cả hai đều lưu luyến nhau. Nhưng giấc mơ thì chỉ là mơ, trước mặt cô bây giờ là người bạn nam thầm thích cô. Cô cứng nhắc nắm tay khi cậu giơ tay ra và trong đầu chỉ nghĩ đến anh. Trong cơn gió lạnh, cô lại leo lên ngọn đồi về phía cái cây và khóc

    “Em yêu anh.”

    . Liệu sau này em già rồi còn anh thì trẻ mãi anh có còn yêu em không? Câu hỏi xuất hiện trong đầu cô. Liệu em có bao giờ được ôm anh thật sự không? Em muốn gặp anh vào cả bốn mùa. Muốn nhìn anh nhiều hơn… Và cô có biết trong thân cây ấy, anh cũng khóc. Vì sự chia cách quá lớn này. 1 năm qua đi, mùa hè lại đến. dưới chân ngọn đồi, một người phụ nữ nhờ một nhân viên vệ sinh phát quang bụi rậm. và trong lúc không để ý, ông đã là rơi thuốc đang hút xuống bãi cỏ. Và dù đã dẫm lên nó nhưng những đóm lửa cứ lập lòe. Cô khó chịu với cái nóng mùa hè. Nhưng cô nghĩ nếu cô chịu đựng được qua hết mùa này, cô sẽ lại được gặp anh. Cô cùng các bạn ngồi dưới hiên sau khi tập thể dục nói chuyện vui vẻ. Và rồi có mấy người bạn trai đến trong đó có cả người bạn nam đó. Cậu muốn giúp cô đứng lên nên giơ tay ra. Và khi cô đưa bàn tay ra định lắm lấy thì một cánh tay khác xuất hiện và kéo cô đi trước sự ngạc nhiên của bạn bè cô. Một khuôn mặt đang cười. khuôn mặt quen thuộc mà cô luôn khao khát gặp vào mỗi mùa thu. Là anh. Anh ôm cô ở sân sau của trường. Cô vẫn luôn mơ về ngày này. Cô xấu hổ vì bản thân còn thấm đẫm mồ hôi. Trên đài bắt đầu phát một bản tin về 1 vụ cháy rừng lớn. Anh ôm cô thật chặt rồi hỏi cô với lời lẽ thật nhẹ nhàng:

    - Bây giờ thì ổn rồi. Vẻ mặt cô đơn của em anh sẽ không phải thấy nữa.

    - Em không cô đơn mà. Em có thể đợi anh mãi mãi. – cô cảm gác lòng mình nhói lại. Anh tựa mặt lên cổ, lên đôi má ửng hồng của cô, hôn lên đôi mắt rơm rớm nước mắt của cô.

    Tại ngọn đồi đám lửa lan đến cái cây xanh thẫm, thân cây bị đốt cháy thật nhanh.

    - Em nói dối.

    Và vào khoảnh khắc sắp kề môi ấy, anh đã hóa thành hàng trăm chiếc lá màu xanh thẫm trong vòng tay cô. Nước mắt cứ chảy thật dài, cô từ từ khụy lưng xuống ôm lấy những chiếc lá đang tan ra thành nhiều mảnh vụn bay theo gió. Lòng thắt thật chặt, cảm giác không thể thở nổi cô khóc, khóc với đôi môi cắn chặt để tiếng khóc không phát thành tiếng.

    “Anh yêu em chứ?”

    “Anh yêu em.”

    “Bao nhiêu?”

    Từ nhà cô đến ngọn đồi không mất nhiều thời gian đi xe buýt. Xa hơn về phía tước có 1 ngọn đồi. Do vụ cháy nhiều năm trước, nó gần như đã biến mất. Giờ đây, ngọn đồi lại tái sinh. Mỗi khi mùa thu đến nó đẹp tuyệt và những chiếc lá thêm một lần nữa, lại rơi. Không phải màu vàng hay màu đỏ mà là một màu xanh lam thẫm. Và với cô gái, cô biết rõ màu lá đó dành cho ai.

Chia sẻ trang này