1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Có 3 điều tôi phải dấu mẹ

Thảo luận trong 'Đọc sách truyện' bắt đầu bởi thienly, 12 Tháng chín 2006.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. thienly Member

    Số bài viết: 818
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    Mẹ tôi là người nhà quê trình độ học vấn thấp, nhưng không vì thế mà lòng thương yêu con kém thua bất cứ một ai trên thành phố, chỉ có điều nhiều khi biểu hiện hơi đặc biệt một chút thôi. Năm tôi học lớp 12 phải ở trọ trên thị trấn huyện. chiều thứ bảy nọ, Mẹ đi nhờ xe lên thăm tôi. Sau khi trao cho tôi lọ dưa muối, bà vui vẻ nhét thêm lon nước dinh dưỡng vào tay tôi. Tôi hỏi Mẹ nhà mình nghèo mua làm gì những thứ đắt tiền này. Bà nghiêm túc dặn dò tôi: người ta nói đây la thuốc bổ não, uống vào se thi đậu Đại học. “Nhưng mà Mẹ lấy đâu ra tiền?” – tôi băn khoăn hỏi Mẹ. Bà nói vừa bán cái vòng bạc. Đó là của hồi môn duy nhất mà Ngoại dành dụm cho con gái trước khi về nhà chồng, Mẹ không dám đeo bao giờ, chỉ cất kỹ dưới đáy rương.

    Đêm thứ bảy ấy tôi mở lon nước thánh, uống từ từ loại dịch thể màu nâu mà Mẹ nói bổ não, thi đậu Đại học. Nào ngờ tới khuya phải đưa đi cấp cứu vì ngộ độc. Té ra của quí Mẹ mua là thứ hàng dỏm biến chất. Tôi thương Mẹ quá chừng. Ngày nhận giấy báo vào Đại học, Mẹ hoan hỉ xoa đầu tôi: “Thật là không uổng phí, thế mà Bố mày bảo người ta lừa tao đấy!”.

    Một ngày hè oi nồng đang vật lộn với bài vở ở Ký Túc Xá, tôi bỗng nhận được gói nhỏ do anh bưu tá đưa tới. Mở hết ba tầng bảy lớp bao giấy xi măng mới đến cái hộp bìa cứng, vội vàng mở hộp và trong đó là năm quả trứng gà luộc chín, nhưng vì trời nóng, đi xa lâu ngày nên đã bốc mùi thối. Tôi tự hỏi ở tỉnh lỵ thiếu gì trứng gà mà Mẹ phải gửi thế này. Và hôm sau nhận được thư Mẹ, bà nhờ người viết hộ bảo rằng con ăn hết năm quả trứng gà tự tay Mẹ luộc là sẽ bình an khoẻ mạnh. Đọc đến đây tôi như thấy Mẹ hiện ra trước mắt, hiền từ nhìn tôi ăn một hơi hết năm quả trứng. Nghỉ hè năm đó tôi về với Mẹ, bà hỏi ngay trứng có bị hư không, tôi lắc đầu và bịa ra chuyện ăn trứng, tôi thương Mẹ qua chừng vì nét mặt bà rạng rỡ hẳn lên và đầy ắp những niềm vui.

    Trước khi tôi tốt nghiệp tôi viết thư báo với Mẹ là mình đã có bạn gái, bà mừng không tả gửi ngay cho tôi một dải khăn màu đỏ. Tôi đem khăn tặng bạn, cô ta nói: “Rõ quê, anh xem con gái thành phố bây giờ có ai quàng loại cỗ lỗ này không?”. Bạn tôi nói quả là rất đúng và rồi tình cảm giữa hai chúng tôi nhạt dần cho tới lúc chia tay. Tôi hỏi dải khăn đỏ đâu rồi, cô bĩu môi bảo: “Anh cần tôi sẽ mua cho cả tá”. Tôi không cần, tôi chỉ cần lấy dải khăn đỏ Mẹ cho. “Vứt từ lâu anh hiểu không?”. Tôi uất ức vô cùng và tự trách mình đã có lỗi với Mẹ. Sau đó tôi và vợ tôi bây giờ yêu thương nhau, tôi tặng nàng dải khăn màu đỏ giống hệt như Mẹ đã cho và nói đây là quà của Mẹ, nàng sung sướng giữ gìn hơn cả báu vật. Ngày hợp hôn Mẹ tôi khoe với bà con thân hữu nhờ dải khăn màu đỏ ấy mà đã cột được cô dâu này. Nét mặt Mẹ tôi lại rạng rỡ vô cùng, lại đầy ắp những niềm vui, và lần thứ ba tôi phải giấu Mẹ về chuyện dải khăn.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này