1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

có phải đó là tình yêu?

Thảo luận trong 'Tình bạn Tình Yêu Lời Trái Tim Muốn Nói' bắt đầu bởi ahq_spk, 27 Tháng tư 2010.

  1. ahq_spk New Member

    Số bài viết: 38
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    "Anh à, cho em được gọi anh là anh, anh nhé! Hôm qua em lại mơ thấy anh, vẫn là anh của ngày ấy, tràn đầy niềm vui, niềm tin, vẫn thích nhìn em như thế, vẫn quan tâm đến em thật đặc biệt. Cứ muốn giấc mơ ấy sẽ cứ kéo dài mãi thế, để em được mãi thấy anh sống hạnh phúc, và em được có mãi ánh mắt anh dành cho em. Nhưng chỉ là giấc mơ thôi, rồi cũng phải quay về thực tại.

    Những ngày được ở cạnh anh, tuy ngắn ngủi nhưng với em, thật sự hạnh phúc.

    Con gái thật lạ, nếu thích thì cứ nói là thích, nếu ghen thi cứ nói là ghen, em đã đọc ở đâu câu nói đó, mà hình như là thế, anh hỏi em nhiều lần nhưng chẳng bao giờ em nói thật lòng mình, cứ thích trêu đùa anh như thế, nhìn anh xịt xuống mỗi khi nghe em trả lời, em lại thấy anh đáng yêu đến lạ, vì thế càng làm em thấy yêu quý anh hơn. Hẹn một ngày nào đó anh nhé, em hứa sẽ nói cho anh tất cả những suy nghĩ của em.

    Rồi đến ngày anh và em tạm xa nhau, anh nói anh sẽ đợi em quay lại, nhất định như thế, anh đã hứa với em rất nhiều. Em đã không dám tin lời anh hứa, bởi hạnh phúc này với em quá bất ngờ, quá lớn lao, em sợ em sẽ mất nó nếu em có nó. Ngày em đi anh đã tiễn em, anh cứ im lặng, em đã mong anh nói một điều gì đó, điều gì cũng được, em muốn được nhìn thấy anh cười. Nhưng anh cứ thế, cứ im lặng, rồi quay về, em muốn gọi tên anh, gọi thật lớn, nhưng có cái gì đó đã ngăn em lại. Em chỉ biết nhìn anh quay đi, muốn hỏi anh, anh sẽ giữ lời hứa chứ, có thật anh sẽ đợi em không, nhưng lại sợ, sợ sẽ gieo hy vọng vào lòng, lỡ như...nên lại thôi. Em cũng muốn một ít thời gian, cho em và cho cả anh nữa, để cả hai xác định rõ lại tình cảm của mình.

    Ở cách xa anh thật xa, hình như, anh à, hình như mỗi buổi sáng thức dậy em lại mỉm cười khi nghĩ đén anh, ở nơi xa ấy có anh đợi em, nghĩ đến em. Em muốn khi gặp anh sẽ nói cho anh biết bình minh ở quê em đẹp đến thế nào. Sẽ nhanh đến ngày đó, em luôn tự nhủ sẽ cố gắng hoàn thành công việc thật nhanh để được trở lại. Mặc dù không được nhìn thấy anh, nhưng anh cũng nhắn tin cho em thường xuyên kể về những ngày anh ở lại.

    Anh à, em nhận ra hình như nỗi nhớ trong em về anh cứ lớn dần, em biết với em bây giờ anh đã là người rất quan trọng. Muốn ngày em và em gặp lại thật nhanh, em muốn khi trở lại nơi đây, người đầu tiên em nhìn thấy là anh, sẽ được nhìn thấy nụ cười của anh. Em sẽ nói với anh tất cả.

    Những con đường tấp nập xe cộ, những gương mặt lạ hoắc khiến lòng em thấy lạnh. Nơi đây em đã mong quay lại biết mấy. Nhưng giờ lại thấy sao nó xa lạ quá. Người đầu tiên em gặp đã không phải là anh, em đã không được nhìn thấy nụ cười của anh. Và em biết, tất cả những điều em cố gắng giữ lấy để ngày em gặp lại anh, em sẽ nói cho anh tất cả, nhưng giờ em biết em sẽ chẳng có cơ hội nào để thực hiện điều đó. Anh đã chẳng còn ở nơi đây nữa, anh đã không giữ được lời hứa với em, anh không nói với em vì sao như thế, nhưng hình như trong em đã có một suy nghĩ nào đó...Nhưng em chẳng trách anh đâu, bởi em chẳng có lý do nào để trách anh được, em đã tự đánh mất anh, em phải tự chấp nhận.

    Một ngày em gặp lại anh, em coi như không có chuyện gì, anh vẫn thế, vẫn cười, vẫn nói, cũng vẫn hay nhắn tin, nhưng em nhận thấy có một sự thay đổi gì đó, một sự thay đổi rất lớn, nụ cười của anh hình như che giấu một cái gì đó, nhưng em không biết đó là gì. Em không thể hỏi anh, càng không thể làm gì để được biết, em muốn biết thời gian qua đã có chuyện gì xảy ra.

    Em cảm giác có một cái gì đó dang dần rời xa mình, mơ hồ, muốn níu giữ, dang tay ra níu lấy một cái gì đó vô hình trước mặt, cảm giác một cái gì đó nong nóng lăn trên má...

    Em mất anh, em mất anh thật. Mỗi ngày bước chân ra đường, bao nhiêu kỷ niệm chợt ùa về, rõ ràng như mới ngày hôm qua, em đã không biết rằng với em, ngày trước em và anh lại có nhiều kỷ niệm đến thế. Muốn chạy trốn, trốn đi đâu cũng được, chỉ cần không còn nhìn thấy tất cả những gì liên quan đến anh.

    Tại em, tại em đã không biết sống thật với cảm xúc của em, đã không biết trân trọng anh, những ngày có anh.

    ***

    Một ngày, bỗng nhiên em vô tình biết được tất cả, sự thât, sự thất đôi khi thật khó chấp nhân, sự thật đã trả lời tất cả những câu hỏi của em về anh, giờ em đã biết được anh che giấu điều gì sau những nụ cười kia, em đã biết được điều thay đổi khi em xa anh.

    Em buồn biết mấy khi nhìn thấy anh như thế, em không muốn anh như thế, nhưng em không thể làm gì cho anh cả, vì em biết anh không muốn em xen vào đời anh. Em biết từ lâu em đã không còn quan trọng với anh nữa. Anh đã từng nói với anh em là nhất. Không phải em nghĩ anh nói dối, em biết anh thật lòng, nhưng chỉ thật lòng ngày trước. Em không trách anh.

    Em mong thời gian sẽ nhanh xóa đi những vết thương trong anh, để anh sẽ lại là anh. Người con gái anh yêu mặc dù không chọn anh, nhưng cô gái ấy vẫn đang rất hạnh phúc mà, đúng không anh.

    Còn quá nhiều điều em không kịp nói với anh. Không biết một ngày nào đó anh có đọc được những điều này không, mà nếu đọc được anh có biết những lời này là em viết cho anh không, nhưng em vẫn muốn viết.

    Ngày trước em đã để anh đợi em, nhưng giờ em sẽ đợi anh, đợi một ngày nào đó anh của ngày xưa sẽ quay về.

    ***

    Giờ, mỗi buổi sáng thức dậy, em cũng vẫn nhớ đến anh. Nhưng thật lạ anh à, Sài Gòn tấp nập, Sài Gòn nhộn nhịp nhưng sao mỗi buổi sáng Sài Gòn lại chẳng còn rộn ràng như mỗi buổi sáng quê em, quê em những ngày em xa anh. Vì sao thế?
    Vì sao anh không đợi em như anh đã hứa, anh nói dù thời gian có lâu đến đâu anh cũng sẽ chẳng thay đổi những lời anh nói với em, nhưng giờ thì sao hả anh? Em muốn được nhìn thấy anh, mỗi ngày biết anh ở đâu đó ngay sát bên em thôi, nhưng em lại không thể nào gặp anh, em không được phép gặp anh. Vì sao em lạ không được gặp anh chứ?

    Vì sao anh lại thay đổi? Em không thể ngờ được lại chính là cô pé ấy, em không ngờ được. Nếu ngày trước em không xa anh, mọi chuyện liệu có khác đi không anh? Em không chắc nữa...Em biết thực tế em và anh là không thể, em biết điều đó, nhưng ngàn lần em mong đừng là như thế. Vì sao chứ? Chẳng lẽ tất cả những điều ấy lại là những rào cản khiến em không thể bước đến bên anh sao? Em cũng từng ngại những rào cản đó, nhưng một ngày em nhận ra em không muốn mất anh, thật lòng không muốn, em mặc kệ tất cả. Nhưng hình như ngày em nhận ra tình cảm của mình quá muộn. Em mơ hồ cảm nhạn được sự thay đổi trong anh, nhưng em đã gạt đi để bảo vệ niềm tin với anh. Em cố gắng, rồi em mệt mỏi.

    Vì sao tất cả chuyện này lại đến với em. Không. Không phải em trách anh. Em đang tự trách em, trách sao em không đủ sức giữ anh lại bên em, trách em đã không thể nói thật tình cảm em dành cho anh, trách em đã để anh đợi quá lâu, trách em vô tâm,...

    C nói em không được yêu anh, vì sao em không được phép yêu anh, lại vì những rào cản ư? Em ghét, em ghét...Vì sao giữa em và anh lại có quá nhiều rào cản?

    Em nói em sẽ đợi anh, đúng, em sẵn sàng đợi anh, nhưng có chắc anh sẽ quay về với em không? Em không dám chắc...

    Em nhớ anh, em thật sự nhớ anh, anh chẳng biết.

    Sài gòn những ngày mưa, mưa thật buồn, thật nhẹ...

    ***

    Em cứ nghĩ đã quên được anh, nhưng vì sao thế anh, bắt đền hoa sữa, hoa sữa nồng nàn làm em nhớ đến anh, anh chẳng biết...Em không còn được gặp anh nữa. Em mong trước ngày em rời xa nơi đây (có lẽ sẽ rời xa mãi mãi) em sẽ được 1 lần gặp anh, cũng như ngày anh tiễn em của quá khứ...
    Có lẽ em sẽ không quên được anh, nhưng sẽ cố quên những lời anh hứa. Em mong một ngày khi nghe nhắc đến tên anh, tim em ko còn lỗi nhịp.
    Tạm biệt!
    ***
    Đôi khi em tự hỏi, đó có phải tình yêu? Với anh, với em. Em bối rối.
    Mỗi khi nhìn thấy từng kỷ niệm hiện ra, em lại cảm thấy trái tim em lạ lắm. Nỗi buồn chăng?
  2. spkt_099100 Member

    Số bài viết: 949
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
  3. phinhatminh New Member

    Số bài viết: 120
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Chỉ là mình chưa đủ tự tin sức mạnh để giữ lại người ấy thôi , nếu như mình thật lòng nói cho ấy biết thì chuyện sẽ khác đi.
  4. ahq_spk New Member

    Số bài viết: 38
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    "Em đợi tình yêu trong im lặng
    Em làm tổn thương tình yêu trong im lặng
    Tình yêu rời khỏi em trong im lặng
    Em đợi tình yêu trong im lặng"
    E sợ có a vì sợ sẽ mất a. E sợ sự xa cách, sự chia ly trong tình yêu. Nhưng giờ e mới bik đó ko phải là cái đau khổ nhất trong tình yêu. Mà đó là yêu mà ko thể được ở cạnh nhau. Có lẽ thế...! Trong tình cảm, e cứ như một kẻ ngu ngốc nhất thế gian. E đã ko đủ tự tin và sức mạnh để giữ lấy hạnh phúc của e. E đã tự đẩy a ra xa khỏi e. E ngốc...
    E đã cố gắng lần cuối, a đã cho e câu trả lời trong im lặng. Có lẽ giờ e sẽ ko tiếc nuối nữa. Vì đã cho a bik... Em sẽ cố gắng ko tiếc nuối nữa
    E sẽ ko quên a, nhưng cũng ko chọn cách nhớ thật nhiều. E sẽ nhớ a như một ký ức đẹp. Và cũng sẽ mãi iu cái ký ức đó. Sẽ dựa vào nó mà sống cho thật tốt, sẽ là sức mạnh cho mỗi bước chân e đi. Ngày e quyết định như thế, ko bik vì sao, e đã khóc, khóc thật nhiều. E tự hứa sẽ ko khóc nữa. Khi nghĩ đến a, e sẽ cười, nụ cười của sự bình yên.
    Mới đây thôi, e đã nhìn thấy a, mà có lẽ đã nhìn thấy nhau. Chỉ cách nhau mấy bước chân, nhưng e cảm giác như xa lắm. Vì sao e ko thể nhìn a, ko thể bước đến bên a? Lúc đó e ước giá như có thể nghe tiếng a gọi tên e. E sẽ quay lại...E cảm thấy tiếng trái tim mình...Và hình như... e đã khóc...
    E phục cái ý chí của a, e sẽ cầu mong a đạt được điều mình mong ước...Lúc ở nhà thờ, đó là lần đầu
    tiên và chắc cũng là lần duy nhất e bước chân vô nhà thờ. E đã cầu nguyện. Và điều cầu nguyện ấy e đã dành cho a. Hãy sống thật hạnh phúc a nhé. Hãy cười như nụ cười khi xưa, đừng là nụ cười của bây giờ.
  5. thuythuong New Member

    Số bài viết: 1
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Những chia sẻ thật chân thành...@@.
    Đọc mà tưởng như ai đó trải lòng mình ra vậy...
    Là tình yêu thì sao,mà k phải thì cũng làm sao....
    Đơn giản yêu chỉ là yêu mà thôi!!!
  6. misstuong90 New Member

    Số bài viết: 1
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  7. DKhanh13 New Member

    Số bài viết: 56
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Tình yêu làm giàu cho tâm hồn. Bạn đã yêu, một tình yêu thực sự, dẫu cho nó đơn phương. Nhưng có một điều quan trọng trong câu chuyện này ( nói ở đây thì hơi vô duyên nhưng mình vẫn muốn chia sẻ ) đó là bạn đã bước qua một bước ngoặt của cuộc đời, ở nơi đó đã đánh dấu sự trưởng thành của bạn trong tình cảm. Bạn đã yêu bằng một tình yêu thực sự, và bạn đã nhận ra tình yêu không chỉ là đón nhận mà còn phải trao đi, cầu mong mọi điều tốt đẹp đến với người mình yêu, nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc. Có những người khi yêu, họ chỉ biết đòi hỏi cái này, cái kia mà nếu không được đáp ứng thì nào là giận dỗi, hờn ghét,... đó là yêu?
    Những mất mát, nó làm cho ta đau lắm, nhưng có những mất mát đó ta mới nhận ra được giá trị của tình yêu, để rồi sau này ta sẽ biết cách giữ gìn tình yêu tốt hơn, và ta cũng sẽ chín chắn hơn khi tìm cho mình một người yêu mình thực sự, người sẽ đem đến hạnh phúc cho mình.

    @ Những người đã yêu, đang yêu và sẽ yêu : Hãy luôn đem đến cho người mình yêu những điều tốt đẹp nhất bạn nhé. Và hãy luôn lắng nghe người mình yêu, ngay cả khi người ấy không nói gì, khi yêu người ta không chỉ nghe bằng đôi tai mà còn bằng cả con tim.
  8. ahq_spk New Member

    Số bài viết: 38
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    ko bik vì sao khi đọc được những điều này, t lại khóc, cảm thấy được sẻ chia,
    cảm ơn tất cả

Chia sẻ trang này