1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Con mãi mãi không quên, bố mẹ ạ!

Thảo luận trong 'Hạt giống tâm hồn' bắt đầu bởi SPK_DKC_DHT, 11 Tháng năm 2012.

  1. SPK_DKC_DHT Administrator

    Số bài viết: 2,868
    Đã được thích: 64
    Điểm thành tích: 48
    Giới tính: Nam


    Con mãi mãi không quên, bố mẹ ạ!


    Trong cuộc đời có nhiều điều con không thể quên, dù có lớn đến đâu, có thành công đến đâu con cũng mãi giữ trong tim mình hình ảnh gia đình thân thương và những tháng ngày tuổi thơ khó nhọc.

    Con còn nhớ ngày xưa nhà mình nghèo lắm, ba mẹ đã rất vất vả để lo cho bốn anh em con từng bữa cơm, bữa cháo. Dù có cực khổ đến đâu chúng con cũng chưa từng phải chịu cảnh thiếu ăn, thiếu mặc một ngày. Đối với con, ba mẹ là những tấm gương sáng cho con noi theo, con đã tự hứa với lòng sẽ cố gắng học thật tốt để không phụ lòng ba mẹ. Và con đã làm được điều ấy.

    Con không thể quên được hình ảnh ba còng lưng trên cái máy cưa giữa trưa nắng để làm ra những chiếc bàn xinh xắn cho anh em con học bài.

    Con không thể quên hình ảnh mẹ với chiếc xe đạp cũ cùng hai sọt rau trên các con phố dù mưa dầm dề hay nắng gắt gao để chạy ăn từng bữa.

    Con không thể quên hình ảnh ba chạy đôn, chạy đáo lo thuốc thang cho con khi con mắc phải căn bệnh viêm hành tá tràng. Ba ngồi suốt đêm khi con kêu đau bụng với mái đầu bạc trắng.

    Con không thể quên giọt nước mắt hạnh phúc của mẹ khi con bắt đầu cắp sách tới trường, mẹ cười hiền nói: “Con của mẹ vào lớp Một rồi đấy”.

    Con không thể quên những ngày ba tất bật nhận thêm gỗ về đóng bàn ghế cho khách, đến nỗi kiệt sức một tuần trời. Lúc ấy, con còn rất nhỏ, nhưng trái tim mỏng manh của con luôn mong ước sau này lớn lên sẽ kiếm thật nhiều tiền để đỡ đần ba mẹ.

    Con không thể quên những lần mẹ đau khớp vì chạy chợ sớm nhưng khi con hỏi mẹ lại lắc đầu nói: “Mẹ có bị sao đâu”.

    Con không thể quên hình ảnh ba mẹ hạnh phúc đi khoe thành tích học tập của con với mấy bác hàng xóm. Ba mẹ miên man kể về con cho mấy bác nghe với niềm tự hào khôn xiết, lúc ấy con chỉ trách ba mẹ vì đi nói những chuyện ấy mà đâu biết rằng con cái chính là niềm vui duy nhất của cha mẹ.

    Con không thể quên được tuổi thơ khó nhọc của mấy anh em. Trong khi bạn bè cùng trang lứa đang tuổi ăn học, được chơi đùa sau những giờ tan học thì anh em chúng con đã bước vào đời với những ấm nước bán rong và những rổ chanh, rổ ớt. Hiểu được hoàn cảnh gia đình nên chúng con không quản ngại vất vả để phụ giúp ba mẹ.

    Con không thể quên được hình ảnh anh trai xách ấm nước chạy quanh chợ chào mời bà con uống đỡ khát. Một ấm nước khi ấy bán hết chỉ được ba ngàn nhưng phải chen lấn, bị đánh giành khách rồi bị đổ hết ấm nước... mấy anh em chỉ ôm nhau mà khóc...

    Con không thể quên những buổi chiều tan học con bê hai rổ chanh, ớt đi bán, rao khản cả giọng mà không bán được đồng nào. Cũng có những ngày bán hết veo, con mừng vui khôn xiết.

    [IMG]


    Con không thể quên được ánh mắt buồn của hai em trai khi rổ rau của em còn ế, là con trai nhưng em không hề ngại ngần khi chạy khắp chợ mời mọi người mua hàng.

    Con không thể quên được những lần mấy anh em phấn khởi rủ nhau cùng về chung khi bán hết sạch hàng, cũng không thể quên được những ngày thất thần đi về mà gánh hàng còn nặng trĩu.

    Con không thể quên những ngày lễ tết chúng con phụ mẹ bán vàng hương trước cổng chùa để kiếm thêm tiền nộp học phí. Bạn bè khi ấy nhìn tụi con với con mắt thương hại, nhưng tụi con chẳng quan tâm.

    Tuổi thơ của tụi con tuy vất vả nhưng chưa bao giờ tụi con cảm thấy xấu hổ vì phải buôn bán từ rất sớm...

    Con không thể quên ngày chia tay ba mẹ đi học xa nhà, con khóc rất nhiều vì từ nay con sẽ phải tự lập một mình và điều quan trọng nữa là ba mẹ sẽ phải vất vả hơn, sẽ phải làm nhiều hơn để kiếm tiền gửi cho con ăn học.

    Con không thể nào quên những lời dặn dò của mẹ, sự lo lắng quan tâm của ba cũng như nỗi buồn của cả ba và mẹ khi đứa con gái duy nhất trong bốn đứa con quyết định xa nhà.

    Con không thể quên những nụ cười mãn nguyện của ba khi con gửi giấy khen về. Con đã rất cố gắng năm nào cũng dành lấy học bổng để bớt xin ba mẹ những khoản tiền học phí.

    Con không thể nào quên được những năm tháng học xa nhà, con miệt mài với công việc gia sư và bưng bê cà phê mà không có thời gian để dành cho việc giao lưu, kết bạn.

    Con không thể ngừng khóc mỗi lần nghe ba mẹ gọi điện nhắc nhở: “Nhớ uống thuốc khi đau ốm con nhé”, “Bụng còn đau nhiều không con?” hay “Nhớ mặc áo ấm mỗi khi trời trở gió”... Không thể ở bên ba mẹ, đỡ đần ba mẹ lúc ốm đau bệnh tật khiến lòng con nặng trĩu... Con đã có những thành công bước đầu, ước nguyện của con cũng đã dần được thực hiện nhưng không bao giờ con có thể quên được ngày xưa.

    (Nguồn: http://kenh14.vn/c134/20120511112730776/con-mai-mai-khong-quen-bo-me-a.chn)
  2. SPK_DKC_DHT Administrator

    Số bài viết: 2,868
    Đã được thích: 64
    Điểm thành tích: 48
    Giới tính: Nam
  3. boy_co_don_coco_dondon New Member

    Số bài viết: 40
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  4. SPK_DKC_DHT Administrator

    Số bài viết: 2,868
    Đã được thích: 64
    Điểm thành tích: 48
    Giới tính: Nam
    Cố gắng lên! Không gì là không thể!
    Hãy để mẹ tự hào về mình! :)
  5. nhockid Member

    Số bài viết: 439
    Đã được thích: 4
    Điểm thành tích: 18
  6. SPK_DKC_DHT Administrator

    Số bài viết: 2,868
    Đã được thích: 64
    Điểm thành tích: 48
    Giới tính: Nam


    Thư gửi Mẹ


    Mẹ ơi! Con vẫn thèm những bát canh rau mồng tơi nấu với cua đồng, toàn cây nhà lá vườn không phải tốn tiền mua. Hay những bát canh rau nấu không, không có tôm, có thịt.

    Gửi mẹ kính yêu nhân Ngày của mẹ!

    Ngày hôm nay con đi quay một phóng sự về Ngày của mẹ. Có một điều đáng mừng là bây giờ mọi người dường như đã biết đến nhiều hơn cái ngày ý nghĩa này. Nhiều bạn trẻ khi trả lời phỏng vấn của con, họ đã nói: Tình yêu thương dành cho mẹ không phải chỉ đợi đến những ngày lễ, Tết mới thể hiện, không cần hoa, quà gì cầu kì, chỉ cần biết quan tâm và sẻ chia với bố mẹ đã là điều khiến bố mẹ hạnh phúc nhất.

    Mẹ thân yêu!

    Đi làm về, con suy nghĩ suốt. Hình như đã hơn hai mươi năm con tồn tại trên cõi đời này mà chưa một lần nào con pha được cho mẹ cốc nước. Dù đấy là việc làm đơn giản và tối thiểu mà một đứa con như con phải có nghĩa vụ làm. Con lại nghĩ. Ngày con nhỏ, con ham chơi nên bị té, vết thương rất sâu và rộng, có thể sẽ để lại sẹo nguyên cả bắp chân. Mẹ đã rất giận con. Chị con bảo: "Để con giã nghệ bôi vào kẻo sau này em bị sẹo." Mẹ đã quát chị: "Không bôi gì cả! Cho nó chừa cái tội, con gái mà toàn chơi những trò của con trai." Chị gái con khóc, con cũng khóc theo. Hai chị em con khóc nức nở. Chị con thương con lắm, chị vừa khóc vừa giã nghệ đắp lên vết thương của con. Con tủi thân khi không thấy mẹ đâu cả, những tưởng mẹ giận con quá nên bỏ đi đâu, không thèm đoái hoài đến con.

    Mẹ biết không? Con đã rất ngạc nhiên khi nghe tiếng chiếc xe đạp lóc cóc của mẹ ngoài sân, mẹ đã về, trên tay cầm lọ thuốc chống sẹo. Hồi ấy thuốc chống sẹo chưa thông dụng, phải đi rất xa mới có để mua. Tiền mua một lọ thuốc bằng tiền mẹ đi chợ 3 ngày. Mẹ vừa bôi thuốc cho con, vừa chảy nước mắt. Lúc ấy con biết mẹ yêu con vô cùng. Con hư lắm phải không mẹ?

    [IMG]

    Con lại nhớ... Lên lớp 10, con bắt đầu lên thành phố học trường Chuyên, rồi bốn năm Đại học. Trong bảy năm ấy, cứ hàng tháng mẹ lại chắt chiu từng đồng gửi cho con để trang trải tiền nhà, tiền ăn, tiền học. Cuối tháng, hết tiền, con không dám mở miệng xin tiền mẹ. Không thấy con nhắc, mẹ hỏi: "Còn tiền ăn không con?" - "Dạ, hết mẹ ạ!" – "Sao không nói gì cả? Để coi có ai lên phố mẹ gửi lên cho! Tiêu thì tiết kiệm nhưng ăn uống phải đoàng hoàng, không được bỏ bữa, nhất là bữa sáng nghe chưa?" – "Dạ." Rồi khi nhận tiền của mẹ gửi, con lại nghẹn ngào. Một cọc tiền rất dày, vì mẹ đã góp từng đồng bạc, có cả tờ 1 nghìn, 2 nghìn đồng đủ để gửi cho con.

    Mẹ ơi! Giờ đây con đã đi làm, đã đủ trang trải cho cuộc sống của mình nhưng vẫn thèm những chén cơm nóng chan nước tương mà những ngày còn sinh viên con vẫn ăn để không bỏ bữa. Con vẫn thèm những bát canh rau mồng tơi nấu với cua đồng, toàn cây nhà lá vườn không phải tốn tiền mua. Hay những bát canh rau nấu không, không có tôm, có thịt.

    Đang mải mê trong dòng suy nghĩ. Bạn con gọi điện. Nó đang chuẩn bị một bữa ăn cho mẹ nó nhân Ngày của mẹ và nhờ con tư vấn. Con chạnh lòng. Sáng nay, trước khi đi làm con có gọi cho mẹ, định mở miệng chúc mừng, nhưng kịp nghe tiếng đập lúa. Mẹ đã dậy từ sớm để gặt đập lúa. Con không nỡ nói câu: “Mẹ ơi! Chúc mừng mẹ nhân ngày của những bà mẹ nhé!” vì con sợ sẽ khiến mẹ chạnh lòng thêm, mà lúc ấy rõ ràng giọng con cũng đã tắt.

    Mẹ ơi! Tối con sẽ lại gọi cho mẹ nhé! Con sẽ hát cho mẹ nghe những bài con yêu thích. Đó là món quà con tặng mẹ nhân ngày của mẹ đấy, dù thật bình dị nhưng là cả tấm lòng của con.

    (Nguồn: http://kenh14.vn/c134/20120512110228403/thu-gui-me.chn)
  7. nhockid Member

    Số bài viết: 439
    Đã được thích: 4
    Điểm thành tích: 18
    Thư gửi con

    “Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!
    Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
    Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!
    Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.
    Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
    Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.
    Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.
    Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.
    Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!
    Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.
    Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.
    Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.
    Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
    Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".
    Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.
    Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.
    Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.
    Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...
    Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...
    Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.
    Thương con thật nhiều...
    Bố mẹ..."


    Tác giả: PIERRE ANTOINE (Việt kiều Pháp)
  8. SPK_DKC_DHT Administrator

    Số bài viết: 2,868
    Đã được thích: 64
    Điểm thành tích: 48
    Giới tính: Nam

    Lắng nghe lời Mẹ


    Hôm nay là Ngày của Mẹ rồi, hãy thể hiện tình cảm của mình với mẹ bằng một món quà nho nhỏ, một lời bày tỏ dễ thương để ngày này trở nên thật ý nghĩa các bạn nhé!

    Chúng ta những đứa con của mẹ, luôn muốn mẹ hiểu những điều mình nói, nhưng chúng ta có bao giờ tự ngẫm xem mình đã hiểu hết nỗi lòng của mẹ chưa?

    Khi mẹ nói: "Mẹ không sao đâu…" Mỗi khi mẹ làm việc kiệt sức vì mệt mỏi, vừa phải hoàn thành thật tốt công việc ở cơ quan, vừa phải chăm lo cho gia đình, nấu ăn, chăm sóc bố và con. Lúc nào mẹ cũng tất bật và bận rộn quay cuồng với công việc, có khi mệt mỏi mà chẳng còn thời gian để ngồi tỉ tê chuyện tình cảm với con gái hay tâm sự những câu chuyện tuổi mới lớn của con trai. Khi con thấy mẹ nằm thiếp trên ghế mệt nhoài, con hỏi mẹ: “Mẹ có mệt không?” vậy mà mẹ vẫn nói: “Nghỉ một lát mẹ hết mệt rồi, mẹ không sao đâu…” rồi mẹ lại tiếp tục làm những công việc hàng ngày của mình.

    Vậy đấy, khi chúng ta đã lớn chúng ta vẫn mặc định cái quyền nhận sự quan tâm và chăm sóc của mẹ, mà chẳng bao giờ suy nghĩ ngược lại. Đôi khi đơn giản nấu một bữa cơm cho mẹ, giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa, bóp lưng cho mẹ, cũng đủ làm mẹ bớt mệt hơn một chút, làm mẹ vui hơn rất nhiều rồi đấy, bạn ạ!

    Khi mẹ nói: "Mẹ có nhiều quần áo rồi, mua cho con thôi…" Cho dù quần áo con gái có cả tủ đầy, mẹ chỉ một vài bộ mặc quanh năm suốt tháng, lại chẳng có bộ quần áo nào đẹp để con dịp lễ Tết nào để đi chơi. Con bảo: “Mẹ mua thêm vài bộ quần áo đẹp để đi chơi mẹ nhé!”. Mẹ lắc đầu: “Mẹ nhiều quần áo rồi, mua cho con gái của mẹ thôi…” Cho dù quần áo của mẹ đã nhiều chiếc sờn cũ, mẹ cũng chỉ muốn làm dáng cho con gái mẹ thôi, mẹ chẳng cần đâu quần áo đẹp, con gái mẹ xinh làm mẹ vui lắm rồi.

    Đôi khi con cái chúng ta vô tâm chẳng hiểu suy nghĩ của mẹ, cho dù đơn giản chỉ là tặng mẹ một bộ quần áo bằng những khoản tiền nho nhỏ tiết kiệm được vào những ngày lễ đặc biệt quan trọng như 8/3, 20/10 hay Ngày của mẹ. Một món quà thật bất ngờ, mà mẹ không hề hay biết, thì đó đã là một quà tặng vô giá với mẹ rồi. Mẹ sẽ tự hào về con gái (con trai) của mẹ lắm đấy, các ấy ạ!

    [IMG]

    Khi mẹ nói: "Con làm sai rồi, mẹ sẽ phạt con…" Dù mẹ là người thương chúng ta nhất, nhưng không phải lúc nào cũng chiều chuộng đâu nhé, cũng có lúc mẹ nghiêm khắc với chúng ta. Đây là điều mẹ không hề muốn nói chút nào đâu! Chỉ tại những đứa con bé bỏng của mẹ không nghe lời, làm mẹ phải buồn phiền để rồi mẹ giận phải thốt lên câu ấy cho dù không hề muốn. Những lúc chúng ta bị đòn đau, những lúc bị mẹ mắng với lời lẽ nặng nề là những lúc mẹ đang tự làm mình đau, tự chất vấn bản thân, vì những đứa con của mẹ là cả linh hồn và thể xác, mẹ mang đã nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày. Mẹ nói mẹ phạt nhưng chẳng ít lần mẹ “cố tình” quên ấy chứ!

    Vì thế mà, các ấy ơi, cho dù mẹ có nói như thế thì đừng giận mẹ nhé, mẹ chỉ muốn chúng ta sống tốt hơn mà thôi muốn nhìn thấy những đứa con của mẹ dần trưởng thành và thành công hơn nữa thôi. Đừng làm mẹ phải buồn phiền các ấy nhé!

    Ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ phải khóc…

    Mẹ chẳng bao giờ khóc trước mặt khi ta làm sai đâu, nỗi đau ấy từ trong trái tim của mẹ cơ. Dù các bạn có làm sai, dù bạn có thất bại, dù cả Thế giới này ngoảnh mặt quay lưng với bạn đi chăng nữa thì có một vòng tay vẫn luôn dang rộng đón bạn trở về, đó là cánh tay của mẹ. Vì thế mà ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ khóc… Hãy sống thật tốt với niềm tin của mẹ dành cho chúng ta, các bạn nhé!

    Vẫn nhớ hồi còn nhỏ, cầm tay mẹ và ngân nga câu hát: “Riêng Mặt trời chỉ có một mà thôi. Và mẹ em chỉ có một trên đời”. Các bạn có chợt nhận ra hình như lâu rồi chưa cầm tay mẹ? Lâu rồi chưa nói con yêu mẹ, lâu rồi chưa tâm sự tỉ tê với mẹ về chuyện trường lớp, chuyện tình cảm dở dở ương ương của mình? Lâu rồi chưa ôm mẹ thật chặt, nằm cuộn tròn trong vòng tay mẹ hay lâu rồi chưa ngân nga câu hát: “Và mẹ em chỉ có một trên đời”

    Vậy còn chờ gì nữa, hôm nay là Ngày của mẹ rồi, hãy thể hiện tình cảm của mình với mẹ nhé, một món quà nho nhỏ, một lời bày tỏ dễ thương để Ngày của mẹ trở nên thật ý nghĩa các bạn nhé!

    (Nguồn: http://kenh14.vn/c134/20120512113614550/lang-nghe-loi-me.chn)
  9. TuanManhHG New Member

    Số bài viết: 7
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 1
    Giới tính: Nam
    Lúc huy hoàng chỉ có tôi và bạn. Lúc hoạn nạn chỉ có bạn và tôi. Trong cuộc vui ko biết ai là bạn. Lúc hoạn nạn mới biết bạn là ai !!!

Chia sẻ trang này