1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Con trai chỉ khóc khi thái hành!!!!!

Thảo luận trong 'Những câu chuyện Tình yêu' bắt đầu bởi traitimbanggia_1789, 27 Tháng sáu 2010.

  1. traitimbanggia_1789 New Member

    Số bài viết: 671
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    nhân vật : NGÔ MINH PHONG (bin)
    CAO DOÃN NHATRANG ( Ana)
    cùng nhiều nhân vật khác....
    thể loại tâm lí xã hội


    tác giả bekute^^
    hoa hoc tro

    đã test thử hay [IMG]
    hè!!!
    Oi bức thế mà nó lại lang thang khắp phố... trả phải rong chơi như thường mà nó đang tìm kiếm một cái gì đó ,vì một lời hứa nên nó cố gắng thực hiện không phải do yêu cầu của ai cả mà do bản thân nó cần thực hiện mà thôi..

    -Rầm!!

    Khi nó định thần lại thì nó đang nằm dưới đường ,một phần thân thể nó đau buốt theo giác quan thứ sáu mà nó cảm nhận... nó cố gắng bò dậy tìm thủ phạm gây ra cho nó..

    -Chưa kịp tìm đối thủ thì thấy tiếng khóc bù lu bù loa ,làm nó hoa cả mắt chóng cả mặt...

    -Hu hu hu không chịu đâu !

    -Anh phải chửi con nhỏ khia nó làm bẩn quần áo em rồi !

    -Thôi nín đi tí nữa anh dắt em đi mua bộ khác là được mà đừng đứng đó mà khóc người ta nhìn kì lém ,,,,

    -Kì gì chứ sực thực là vậy mà anh không mắng nó thì để em .

    Vừa nói cô ta vừa xông đến chỗ nó , dơ cánh tay nên tát nó thì bị nó chụp lại.Hừ tưởng oánh người dễ thế sao , người ta tha chưa đập lại là may rồi còn tinh vi... gặp phải cướp rồi đó bà hai ạ , tất nhiên là nó nghĩ trong đầu thôi chứ , thèm vào nói với đồ dỡ hơi...

    NÓ buông tay cô ta ra , đi đến dựng xe rồi dắt đi coi như chưa có chuyện gì sảy ra...

    -Ê ! Con nhỏ khia mày dừng lại mày dám đi bước nữa mày đừng trách tao.

    -Ôi ! giật mình lời đe dọa to thế , từ trước nó trả sợ trời sợ đất lại sợ cô ta , nó quay lại với nụ cười nữa miệng. Đành nên tiếng thôi với loại người này im nặng ,họ nghĩ mình chịu thua

    -Cô muốn gì!

    -HÔ HÔ muốn gì à , tao nghĩ mày bị điếc cơ hoá ra mày đâu bị .

    -Tao muốn mày đền cho tao bộ quần áo mới ngay lập tức phải nói lời xin lỗi tao .

    Bình thường sau câu nói đầu tiên , nó đã cho cô ta ăn tát roài ,nhưng hôm nay nó đang mệt và mục đích của nó chưa đạt được nên nó trả quan tâm cái đồ tâm thần đứng trước nó đang lảm nhảm vô lí , cộng với nó đang vội , nên nó bỏ ngoài tai vậy , để lúc khác tính sổ với con đó,nó cũng nhớ biển số xe roài , nếu không gặp nó thì gặp tên khia tính cũng được ,nó nên xe đề ga định phóng đi thì một vật bay vèo sượt qua đầu nó.

    -HỪ cây muốn nặng mà gió không muốn ngừng!

    Nó chịu không nổi nữa rồi ,lâu lâu hiền chút mà khó quá, nó tiến lại cô ta và một cái tát in năm đầu ngón tay trên khuôn mặt ,dễ ư là xinh đẹp (oẹ xinh mà ngoa thì cũng vứt)

    -Nói cho cô biết , tôi không phải là loại hiền đâu mà dễ ăn hiếp. Nhìn kĩ mặt mà bắt hình dong nhé.Thứ nhất tôi thấy cả hai điều sai và thứ hai cả hai điều bị xây xát cho nên không ai nợ ai (èo vừa này tính toán tìm người ta tính giờ lại bảo là không ai nợ ai , toàn nói mình đúng) cho nên tôi đi là quyền của tôi trả liên quan gì đến cô cả , cái tát này là nhẹ đó trả cho sự láo tuyét của cô và hành động vô văn hoá.

    Nói xong nó nên xe phóng thẳng, để lại sau lưng nàn khói trắng .

    Bin cũng thấy một phần sai về mình , híc cũng tại Phương Thảo vừa đi vừa ôm chặt anh,làm anh khó chịu gỡ tay cô ấy ra ,mãi chú tâm chuyện đó nên mới đâm vào người ta vậy mà thảo lại còn khóc bù lu bù loa nên , híc hôm nay gặp đối thủ rồi bằng chứng là chưa đánh người ta thì người ta để lại di tích trên mặt đó thôi, mỉm cười đi lại chỗ Thảo cố cất giọng nhẹ nhàng nhất ,mặc dù trả thích giả tạo chút nào .

    -Thôi em à bỏ đi , mình đi thôi không trể hẹn bây giờ..

    Thảo đang bất ngờ ,vì từ trước đến h làm gì có ai dám tát cô cơ chứ , con nhỏ này ăn gan hùm rồi , được tao sẽ tìm ra mày thôi hãy đợi đấy (èo tìm nó nó cho ăn thêm vài cái nữa )tiếng Bin kéo Thảo trở lại thực tế hơi ngượng nhưng cố lấy giọng bình tỉnh nhất có thể .

    -Híc con nhỏ đó to gan làm bộ đồ em dơ hết roài đi gì nữa về thôi ,em trả còn hứng thú nữa anh ạ

    Ô HÔ! không đi nữa càng hay (nghĩ trong đầu thoai tội gì nói ra ) vẫn nhẹ nhàng Bin hỏi lại Thảo :

    -Em không đi nữa sao, hay là anh dẫn em đi mua bộ khác ,bộ này bỏ đi vậy (nhiều tiền ghê)

    -Em bói rồi mà ,em hết hứng roài mình về thôi anh .

    Bin hiểu vì sao cô ta không muốn đi,cái mặt của cô ta giờ trả còn đẹp nữa bởi một bên má vẫn đỏ vì cái tát vừa rồi..hii may quá tránh nạn (Bin thầm cảm ơn người con gái vừa nảy vừa nãy...)

    ''VỀ phần nó''

    CÚ ngã xe vừa rồi , làm cánh tay nó hơi rát , cũng may hôm nay nó, chạy chậm chứ như mọi hôm rít 80 chắc bọn họ tan xác cùng nó roài...Dù sao nó cũng là tay đua mà chuyện ngã xe với nó là chuyện vặt ,,, nó phải bảo quản cái đầu thông minh của nó chứ ,nhưng cũng cần thiết phải bảo vệ chân tay vì dù sao nó cũng là con nhà giàu cần phải hoàn chỉnh nhất về ngoại hình hay học lực ( câu này ba nó bảo với nó, luôn nhắc nó phải cần đẹp toàn diện để mở mặt ba nó ).

    Cuối cùng nó cũng tìm được mục đính , dừng xe ở trước cửa tiệm càfe bên ngoài treo biển cần tuyển thợ phục vụ... Chần chừ một chút nó cũng xuống xe , nhìn lại bộ đồ nó lần nữa,quần tụt áo phông rộng hình đầu nâu trước ngực,xiềng xích lủng lẳng... đầu đội mũ lưỡi trai hiệu puma... thấy ổn nó bước vào...nghĩ sao nó lại quay lại xe, tháo bộ xích lằng nhằng tống vào cốp xe rồi bước vào,xin việc mà hiền chút .

    Nó tiến vào quầy thu ngân hơi rụt rè ,định hỏi thì anh bạn phục vụ ngẫng nên hỏi nó :

    -Cậu cần gì?

    Èo mình là con gái mà sao anh ta lại gọi cậu , híc anh ta bê đê hay là mắt lé mà nhìn gà hoá quốc thế , mà cũng đúng thôi cách ăn mặc của nó người ta nhầm là phải , chuyện này bình thường thôi mà.

    -Cậu cần gì?

    -À bên ngoài có đề cần tuyển phục vụ ,tôi muốn hỏi ở đây cần người làm thêm đúng không?

    -Ừ đúng... nhưng mà

    -Nhưng mà sao?Chưa đợi anh ta nói hết , nó đã hỏi dồn lại...

    -NHưng ở đây chỉ tuyển con gái thôi không tuyển con trai .

    -Ồ ! tôi là con gái mà,đâu phải con trai .

    -Cậu là con gái à? câu hỏi được thoát ra miệng của anh ta thì đông thời con mắt cũng hoạt động theo.

    -Ồ giờ tôi mới để ý khuôn mặt cô,thông cảm nhé, cô ăn mặc thế tôi không nhận ra, chờ tôi gọi dt cho anh chủ đã .

    Nói là làm anh ta cầm dt bấm cái quái gì đó rồi chờ...hình như phản xạ của anh ta cần thiết nhanh hay sao mà nói là làm luôn...

    HÍC vậy anh ta không phải chủ nhân roài...lại phải chờ đợi roài không biết có phiền toái không đây , chẳng qua là cô cần nên phải nhẫn nhịn, dù sao cô cần phải thực hiện mà, khó chịu cũng phải chấp nhận thôi. Hôm nay đủ mệt và rắc rối rồi cô chỉ muốn nhanh về nhà ngủ một giấc thôi///

    -1'
    -2'
    -3'
    -... 5 pút sau cái gật đầu của anh ta thì cũng là lời đối thoại cuối cùng... Nản chắc người ta không thèm nhận mình đâu. ai nhận một dứa con gái quái dị như mình chứ , nhìn bộ quàn áo mặc chắc họ mất cảm tình roài , thôi đi cho nó nhanh chờ làm gì kết quả như mình đoán thôi ///Trả phải nó mất tự tin vào bản thân mà là nó ghét đợi chờ...

    -Ê cô đi đâu vậy ! không phải cô cần tìm việc sao.?Nó bước đi thì anh ta nên tiếng gọi .

    -Ừ đúng tôi cần tìm việc , nhưng tôi nghĩ là kết quả có rồi .

    -Kết quả gì vậy>""<

    -Mà thôi không dài dòng nữa , Cô đã được nhận việc vì là anh chủ quán không có ở đây nên mai cô hãy quay lại làm,và thoả thuận với anh ta sau,thế nhé tôi phải làm việc củ tôi đây.

    -Nói là làm bóng anh ta khuất sau cánh \cửa ở quầy...Thôi cũng mệt rồii tạm dừng chân \ở đây vậy về thôi...
    ""reng... reng.. reng""

    Với tay tắt cái đồng hồ báo thức ,miệng lẫm bẩm ai chơi ác vậy, người ta ngủ còn quấy.. đang mơ màng chợt nhớ có việc quan trọng cần làm vào hôm nay ,bật dậy một cách nhanh nhất có thể,làm vệ sinh thay quần áo trong vòng 5 phút , tìm mãi mới thấy cái áo sơ mi trắng và cái quần thụng màu đen,nhìn cũng được ,đi làm phải hiền thôi với lại ngày đầu không muốn trở về với nổi thất vọng .

    -Nó phi xuống cầu thang không thấy bà vú nó gọi to :

    -Loa! Loa! VÚ năm ơi ra đóng cổng cho con, con đi có chút việc .

    -Bà cú già lạch cạch chạy từ bếp ra, thấy nó chuẩn bị đi đâu đó liền hỏi:

    -Ủa mới sáng cô chủ đi đâu vậy,vú làm xong đồ ăn sáng cho cô rồi,cô ăn chút đã rồi hãy đi .

    -Thôi đợi ăn nữa thì hỏng hết việc mất, con phải tranh thủ thôi còn hai tháng hè nữa là nhập học roài.

    -Cô ăn chút đi , tôi năn nỉ đó.

    -Con vội lém,vú ra đóng cổng đi .

    -Bà vú đành phải thở dài vì bà biết tính cô chủ ,đã không muốn thì chả bao giờ năn nỉ nỗi .

    Híc , vì một lời nói mà nó phải khổ sở thế này đây , nhưng mà nó thấy vui vui...vui cực,trả phải nó cần tiền cho bản thân nó đâu , cần thì ba nó nhiều tiền như nước... nhưng cũng quản nó ghê , bắt nó dùng thẻ tín dụng chứ không dùng tiền mặt.. mà nếu nó dùng cái gì là ba nó biết liền cho nên viẹc này nó mà dùng tiền của ba nó thì lộ mất... lộ rồi thì người nó giúp sẽ gặp nạn.. híc đôi khi nó thầm nghĩ sao ba nó không cho nó tiền mặt đấy nhỉ vài cái thẻ nhở may ba nó làm ăn thua lỗ thẻ cũng trả tác dụng gì. hô hô nó đang trù ba nó đây..

    Nó đến cái cửa hàng hôm qua khi nó xin việc , tạm thời đồng ý vì vật chính của cái quán chưa xuất hiện cho nên nhân vật phụ không dám quyết định.Đẩy cánh cửa vô nó đã nghe thấy tiếng quát mắng:

    -Trời anh tuyển nhân viên kiểu gì mà , tên tuổi trả hỏi , cũng trả nói cô ta hôm nay tầm nào đến , tôi còn khối việc chứ đâu cả ngày ngồi đợi cô ta...

    -Dạ vì hôm qua tôi mãi làm cái phần anh giao nên vội vào trong khi nhớ bước ra thì cô ấy không còn đứng đó nữa...

    -Trời thế thì chịu thua anh rồi , mà thôi tôi chả đôi cho với anh nữa ,một cô phục vụ thôi mà ,.. anh đi làm việc đi , cô ta cần chắc cô ta sẽ quay lại... mà lần sau anh nhớ rõ điều này nhé

    -Chào anh tôi đến để nhận việc.. lời nói của nó vừa thoát ra hai cái đầu cùng lúc không hẹn mà quay lại:

    -Là cô hả...?

    -À đây là anh chủ cửa hàng cô có thể trực tiếp nói chuyện với anh ta...

    Vừa ngẩng nên thì cô bắt gặp hắn,đúng là trái đất tròn , sao nó không méo một tí có phải hay không , số mình bị sao chổi quét hay sao mà đụng anh ta suốt vậy... thôi đã đến rồi, anh ta muốn đấu võ mồm cũng phải chịu vậy

    -Là cô hả?

    - Ừ

    -Cửa tiệm tôi làm từ 10 h sáng đến 11h tối thì đóng cửa, cô đồng ý làm chứ... với lại nếu cô làm hỏng một vật gì trong tiệm sẽ bị trừ vào tiền lương cuối tháng , nếu cô làm tốt thì sẽ được khen thưởng...

    -Mà cô tên gì?

    -Tôi tên gì , bất ngờ câu nói của hắn nó không trả lời mà lại hỏi ngược lại

    -Tôi hỏi cô tên gì , bộ cô nghe không rõ hả...

    -Hừ làm phách chẳng qua là tôi đang cần nên tôi nhịn đó , chứ đừng thấy đây im nặng mà lại lấn nhé

    -Tôi tên là : Ana

    -Ồ tên cô là aNA có phải quả Na không...Hha haa

    -Anh sao vậy cái tên thôi có gì to tát không?

    -À không , tôi là bin... cô có thể bắt đầu làm việc được rồi đó.?

    -Cần thắc mắc gì hỏi anh chàng vừa nãy nhé....

    Hừ ai trả biết anh tên Bin.. ngày hôm qua mới đụng nhau đó thôi ,,, người như anh ta mà cũng quen cái loại con gái mồm to thế thì cũng lạ , mà thôi kệ hắn , hôm nay hăn s không gây trở ngại là ok roài , mà sao hôm nay hắn hiền thế nhỉ ,,, chắc rắc rối đây... hắn không nhận ra nó hay hắn cố tình nhỉ??/ thôi làm việc vậy thời gian đâu nghĩ nhiều cho mệt

    Một tuần trôi qua cũng ổn, ban đầu chưa quen nhưng rạm ok,ổn với công việc thôi , chứ bản thân cô thì trông tàn tạ vô cùng... tay thì chi chít vết tích , người thì rả rời , kiếm tiền của thiên hạ có khác ,,, đâu dễ thế , cô nghĩ làm phục vụ chỉ bưng bê thôi chắc đơn giản chứ ai ngờ cũng cực ghê... đã thể cốc chén vỡ liên tục , chắc tháng lương này trả được là bao roài.. lại còn phải học cắt hoa quả nữa híc
    cắt hoa quả thì ít, cắt vào tay thì nhiều , nhìn lại bàn tay đẹp hồi nào h toàn là băng gạc , thảm thật...


    -Ê cô nhanh tay chút bàn thừ 5 đợi từ nãy giờ đó , tiếng đồng nghiệp vang nên cắt dòng suy nghĩ của nó


    -Ok tôi ra liền...

    Nó bưng đĩa hoa quả ra bàn số 5, rồi quay về chổ quầy thu ngân , bước chân chưa được hai bước thì tiếng gọi phía sau lưng vang nện

    -Ê con nhỏ khia mày quay lại đây chút nào.

    _Hơi khó chịu nhưng nó đang là thân phận một cô phục vụ nên nó phải nhẫn lại thôi.

    -Thưa quý khách quý khách cần gì thêm ạ.

    -Tao trả cần gì cả tao cần nói chuyện với mày.

    _Muốn nói chuyện với tôi.

    -Ừ tao muốn nói chuyện với mày đó.

    -Tôi đang làm việc , bây giờ tôi không có thời gian , nếu muốn nói chuyện với tôi thưa quý kách đợi lúc tôi cửa hàng tôi đóng cửa , lúc đó tôi mới rỗi.

    -Ana có phải mày không?

    Người cùng bàn với cô ta , cất giọng hỏi nó..

    -Ừ Ana là tên tôi , tôi có quen bạn không?

    -Ơ mày quên tao rồi à ,,,mày không nhớ tao là thủy tiên biệt danh tiên tóc đỏ , cùng hội đua xe năm ngoái với mày đó thôi...

    Tiên tóc đỏ... là con nèo nhỉ nó cố trí nhớ một năm trước,một lúc nó mới nhận ra cái đứa tên là Tiên , còn gọi là Tiên tóc đỏ , vì tóc nó đỏ mà , nhưng h nhìn có đỏ đâu , trắng đó chứ?

    -À nhớ rồi bạn là cái đứa mà suốt ngày lanh chanh với thằng Bình đó hả , thế hồi đó tóc đỏ gọi là Tiên tóc đỏ còn giờ tóc trắng gọi là Tiên tóc bạc hả?

    -Bạn cứ đùa dai , biết không tụi này tìm bạn mãi.

    -Tìm tôi, bộ tôi có nợ bạn hay ai trong tụi bạn của bạn cái gì mà tìm tôi để lấy nợ hả..

    -Mày không nợ nó nhưng mày nợ tao đó ( không để Tiên nên tiếng cô ta với giọng chua lòm lại phát ra, vì nó chưa biết tên cô ta nên nó tạm gọ là dấm chua )

    -Tôi nợ bạn cái gì?

    - Mày thực sự không nợ tao hả , mày quên rồi hày mày cố tình quên đó , cách đây một tuần mày tát tao một cái tát, giờ tao phải đòi lại hai cái tát.

    -Ồ , thế cô hôm đó không nghe rõ sao ,vì cô mất lịch sự nên tôi trả nó bằng cái tát đó rồi... tôi và cô tả có nợ gì từ ngày hôm đó mà

    -Mày nói vô duyên nhỉ ? Mày tát tao rồi mày bảo là hết nợ , không có đâu nhé.

    -Tôi nói rồi , muốn nói chuyện để sau giờ làm , còn giờ tôi không rảnh rổi nghe cô nói nhảm đâu.,

    Quay lại người tên Tiên nói chào câu rồi đi mất, để lại sự tức tối của "" dấm chua ""

    -Thôi nó đi rồi mày , lảm nhảm gì nữa , mà nói thật mày đừng đụng vào nó , nó không như mấy đứa tụi mình đâu , mày không trọi lại nó được đâu.

    -Nó là ai mà tao phải sợ chứ... Tao sẽ bảo anh Bin cho nó nghỉ việc ngay lập tức mày có tin không.

    -Tùy mày thôi , nhưng tao đang thắc mắc...

    -Mày thắc mắc gì , cái đứa làm tao không đến sinh nhật mày được là nó đó , nó còn dám tát tao nữa... nó là thủ phạm chứ ai..

    -Ồ ra thế , nhưng tao không thắc mắc chuyện mày mà chuyện của nó và tụi tao...

    Chuyện nó và tụi mày có liên quan gì đến tao đâu , mày quen nó à , vừa nãy tao thấy mày thân mật với nó ,quá đó nhỉ... Tao thấy nó đá xoáy mày mấy câu mà mày để yên thế nhỉ, hôm nay không phải quán anh Bin thì tao cho nó tan xác rồi..

    -Èo mày cho nó tan xác hay nó cho mày không đường về nhà..

    -Nó nghê vậy hả > Tao sợ ghê

    -Nó trả ghê nhưng tốt nhất mày đừng đụng mày không nghe lời tao thì mày ráng chịu có chuyện gì tao không giúp được mày đâu..

    -Ối zời tao , phải nhờ mày chắc... nhưng mà có chuyện gì mày nói tao coi... nó ghê cỡ nào mà mày lại dè dặt thế!

    -Mày muốn nghe chứ..

    -Nghe chứ sao... xem con đó thế nào , cở như tóc tiên ,, mà run nó

    -Được thôi...

    (1 năm trước)...



    continue...............
  2. traitimbanggia_1789 New Member

    Số bài viết: 671
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Trương trình nhạc rock do yamaha tài trợ diễn ra tại sân công viên thống nhất ,, sàu vài vòng của những chiếc moto bay lượn trên không trung, tất nhiên là quản cáo rồi , nhưng nhìn mấy anh biểu diễn cũng oách phết.

    Đến tiết mục biểu diễn của các nhóm nhạc rock , làm không khí sôi động nên mọi người tranh nhau bon chen , tiến về phía sân khấu....

    Thủy Tiên đi bên cạnh Bình cố cất giọng to hết cỡ để hỏi nó ,,,(vì tiếng nhạc to nói bé trả ai nghe thấy)

    -Bình, anh vừa đi học về hay sao mà đeo cặp trông hiền thế , mọi hôm em thấy anh đi học vài quyển vở thôi mà , hôm nay sao tử tế đeo cặp vây...

    -À anh hôm nay đeo cặp để đựng tiền đó mà

    -Èo , anh định đi sóc đĩa nữa hả? Biệt hiệu anh trả sai chút nào

    -Biệt hiệu gì em toàn nói linh tinh.

    -Em nói linh tinh đâu, khi mở miệng ra nói cái gì thi em phải xác minh đích thực nó tồn tại hay không

    -Thế em nói xem nào , anh dduocwj biệt hiệu gì cơ chứ

    - Ok thôi , bọn nó bảo anh là , đứa co phá sản...còn dduocwj gọ là bình phá sản

    -Ha ha đau bụng mà chết với cô em thôi...

    -Anh tồi vậy sao...

    -Chứ\còn ,,,,

    -Thế anh vẫn cặp mấy con đó hả , anh vẫn sống lang thang ở nhà nghỉ hả

    -Em nói mấy con nèo...

    -Mấy con dạt nhà đó ,chứ máy con nào nữa hỏi mà chán

    -À mấy con đó, vướn chân lém anh không dây nữa roài

    -Thế giờ anh ở đâu... lại nhà n ghỉ hả , sao anh không về nhà

    -Về làm gì ,con vợ hai của ông già anh nó hớ hâng lém , anh là con trai mà tốt nhất anh tránh là tốt ,con đó nó lừa ổng chứ anh thì đâu ngu mà bị lừa

    -Với lại anh vừa mua nhà rồi , cũng được

    -Anh đùng nói đùa nhé

    -Không anh mua nhà thật , con Ana nó giúp anh 1/3 anh không muốn lang thang nữa

    - Ana là đứa nào mà anh với thằng trường lúc nào cũng ca tụng nó thế

    -Bọn anh rất nể nó , cũng rất yêu nó

    -Yêu?

    -Anh và thằng Trường cùng yêu một đứa

    -Không phải em nghĩ sai rồi , mà anh không hơi đâu đứng đây dôi co với em đâu vừa nói vừa thét kiểu này mệt lém...

    -Ở chỗ khia có đánh nhau anh qua đó xem

    Bình chạy lại đám đông tôi cũng lò cò chạy theo, hóa ra là kích động của sự hâm mộ một người trong đội anh Bình bị cướp mất áo và bị đốt ,đôi bên giằng co , gây xích mích thành ra đánh nhau ,tôi thầm nghĩ cái áo thôi mà sao lại đánh nhau , mãi sau này tôi theo trường mơis biết hóa ra hai bên có sự ganh ghét từ lâu ,,

    -Tôi thấy Bình rút trong ba lô ra hai thanh kiếm nhỏ dài khoảng 35 cm, đưa cho hai thằng bên cạnh , tiếp sau là côn , Bình cứ thế là đánh về đối phương.Hóa ra là ông ấy đeo balo đựng '' đồ''... rồi mãi sau này tôi cũng mới biết mỗi lần có trương trình nhạc rock là phải mang đồ theo... tất nhiên tôi lại hỏi trường và lăn nỉ gãy lưỡi nó mới cho tôi các thông tin ,,, mà dấu? luôn đặt nên khi gặp các ông ấy , nhưng tôi vẫn thắc mắc sao các ông ấy không tiết lộ thông tin người tên Ana đó nhỉ.... có gì đăc biệt chăng...

    Từ xa tôi thấy Bình cũng thấm mệt , vì thấy bọn bên khia cũng khá đông... đang đánh hăng thì có người hô :

    -Công an... Công an đến đó !

    Sau tiếng hô tất nhiên là cái đám hỗn độn đó chạy toán loạn nên rồi , tôi cố vẩy tay ra hiệu cho Bình chạy về chỗ tôi , nhưng đông quá có lẽ bình không nhìn thấy cánh tay tôi vẩy...Chợt tiếng kêu của một con bé vang nên..

    -Anh Bình nên xe nào

    Bình nhảy nên xe cô gái đó phóng đi , khoảng mấy phút sau thì công an cũng có mặt , có mấy tên cũng bị bắt , nhưng trả phải người tôi quen nên tôi không bận tâm...

    Đang lơ mơ thì Trường tiến lại chỗ tôi , nó bảo là đi cũng tụi nó không , cũng đang buồn nên tôi đồng ý ngay.

    Xe trường dừng lại quán nước bên vỉ hè , nơi đó cũng có một nhóm đang ngồi đó...Trường bảo tôi xuống xe chờ , để Trường dựng xe. trường tiến lại chỗ đó quên mất cả tôi đang đứng ngây ngô

    Từ chỗ tôi cũng nhận ra Bình ngồi ở đó ,tôi cũng dẹp tự ái sang một bên để tiến lại , vì chắc có Bình chăng?

    -Bình sao anh ở đây vậy

    -Tiên tóc đỏ mày sao đến đây vậy? không phải mày ở công viên xem hát sao

    -À thằng trường lai em đến

    -Thế hả? vừa nãy nó đi một mình vào tao đâu biết mày đi với nó

    Tôi trả quan tâm câu nói của Bình... là tôi đi với ai , vì tôi đang quan sát người con gái ngồi bên cạnh
    Binh , và viết thương ở cánh tay của Bình

    -Anh bị thương à? Sao mà băng bó thế khia

    -Ờ

    -Bình trả lời tôi mỗi câu cụt lũn , nghe mà buồn....

    Tôi ngầm quan sát đứa con gái ngồi cạnh Bình,dưới ánh đèn điện nhưng cô ta đẹp thật , khuôn mặt trái xoan , đôi mắt to , cái miệng đang mím vào , hình như đang suy nghĩ cái gì đó có lẽ đăm chiêu.. thỉnh thoảng thấy cô ta thổi mấy ngọn tóc mái...Cái áo cô ta mặc giống Bình và Trường y hệt...quần thì cô ta đang ngồi nên tôi trả rõ là mấy..Ừ cô ta đẹp thật đó nhưng mà có gì đặc biệt đâu ,,, tôi cũng xinh chứ đâu đến nỗi mà sao họ lại cứ ca tụng cô ta thế nhỉ? thắc mắc va thắc mắc...

    -Mày uống gì?

    Trường hỏi tôi làm tôi giật mình ngừng quan sát... cô ta như kẻ trộm bị bắt được , tôi lúng túng một chút rồi cũng trả lời lại ngạy

    -Trà đá như mày thôi

    -Cô ơi một trà đá nữa nhé..

    Ngồi khoảng mấy phút thì cô ta thì thầm vào tai Bình cái gì đó ,đứng dậy chào mọi người , rồi di ra cái xe novo màu đen , phóng đi một cách vội vả... Rồi sau đó ai đó cũng đứng dậy ra về, Bình bảo Trường lai tôi về rồi qua chỗ nhà Trường, tôi đành im lặng theo trường về...

    -Thế mày đụng nó một năm trước thật à

    Tiếng Thảo kéo tôi về thực trạng , cắt ngang suy nghĩ của tôi một năm trước

    -Ừ
    -Thế thôi sao
    -Còn mà , tại tao đang kể mày lại hỏi chen ngang h lại làm câu thế thôi sao...

    -Thôi tao không nghe mày kể nữa trả có gì đặc biệt cả ,kiểu gì tối nay tao cũng phải gặp nó để thanh toán nợ , nợ này phải đòi vì nó dám đánh tao trước mặt anh Bin..

    -Kệ mày đó tao có cảnh cáo mày rồi mày không nghe có gì mày tự chịu...

    Nó làm sao mà biết được , vì nó đâu có mặt lúc đó , còn nhiều lần tôi đụng cham Ana lém chứ , ví dụ như những lần ở quan bar , những lần đó thấy bọn Trường và Bình dỡ mấy trò nói chung là hơi đội bại chút với mấy con nhỏ ở vũ trường ,hay với mấy con họ vừa kưu nét ra, tôi có ghé tai nhắc nhở họ nghiêm túc, nhưng bất lực ... với tôi họ trả làm thế nhưng nhìn trướng mặt Nhưng Ana ho nên tiếng nhỏ hay chém miệng một cái thôi là lập tức họ dừng lại liền, và giả vờ gãi tóc hoặc uống rượu một cách ngượng ngao..

    Tôi đi với trường hỏi vì sao nhưng cũng lại được câu trả lời...

    -Em hỏi gì anh điều tiết lộ nhưng với Ana em đừng hỏi ,là tốt nhất

    Tôi đành im lặng , vì tôi biết có mở miệng hỏi thì dấu hỏi càng to thêm trước mặt tôi mà thôi...

    Nhiều lần tôi có gặp Ana cũng quen dần và cũng lịch sự gật đầu chào ngoài ra trả nói với nhau câu nào cả , vì tôi thấy khi có việc quan trong Ana mới nên tiếng ngoài ra thì tar thấy cô ta mở miệng tí nào

    Rồi lần cuối cùng tôi gặp Ana cũng là lần cuối cùng Bình , và Trường gặp cách đây một năm về trước...
    Trong vòng một năm Ana đi đâu , trong sự tìm kiếm của bọn Trường và Bình...tôi trả biết họ tìm Ana chuyện gì, chỉ thấy Trường bảo nợ Ana một lời xin lỗi..

    Bây giờ tôi gặp lại Ana rồi tôi có nên nói cho họ biết không, tôi cũng có nhiều thắc mắc cần hỏi Ana..tại vì dấu hỏi trong tôi nó chưa biến mất đi...

    11h...

    Mệt mỏi dắt xe khỏi quán,từ hôm nay về sau lại rắc rối rồi đây cái đứa tên là Tiên tóc đỏ với tóc đen nó biết mình làm ở đây rồi ,chắc bọn khia cũng sẽ biết thôi định hai tháng nữa sẽ xuất hiện ở trường để chào hỏi lại tụi nó nào ngờ (thở dài và thở dài) sao cái quán cafe này rắc rối nhỉ đầu tiên là hắn ,giờ lại thêm mấy đứa lằng nhằng ,lúc đầu mình nghĩ làm ở đây thì sẽ ôn vì bọn nó chỉ uống trà đá vỉ hè hay đi bar thôi chứ chúng nó có bao giờ sến đâu mà vô mấy tiệm cafe nhâm nhi ,đứng là người tính không bằng trời tịnh

    -Xe con nhỏ đó khìa anh chặn nó lại đi...

    Nó giật mình, gì đây cướp xe ban đêm à ,thời buổi này chán nhỉ hết cơ động xin đểu tiền lại đến bọn này ,chắc cướp taxi không đủ giờ quay cướp xe máy đây...nó ngẩng nên một đoàn xe máy biểu diễn mấy trò lạc lách vượt nên chặn đầu xe nó... gì nữa đây mệt quá cơ.

    -Xuống xe con khia , quả này thì mày ăn đủ nhé ,ai bảo mày động đến tao làm chi

    -Lại con điên hồi chiều ,sao con này dai hơn đĩa nhỉ , ghét nhất loại chó dại này

    -Cô khia xuống xe đi, đừng trách tụi này không nhẹ tay...

    Nó vẫn ngồi yên trên xe , và cố lấy cái mũ che lấp khuôn mặt , vì nó sợ người đối diện nhận ra nó , à không chính xác là Bình chỉ có Bình mới có chất giọng đó thôi, một chất giọng êm nhưng cũng thật đanh thép.Nó không muốn gặp lại Bình một chút nào, làm sao đây trái đấy nhỏ quá mà à không việt nam bé quá ...

    -Tôi nói cô nghe rõ chứ , hay sợ quá không xuống nổi có cần đàn em tôi bế cô xuống không vậy?

    Sau khi tiếng Bình vang nên thì đồng loạt tiếng cười nham nhở, híc anh em phải chém gió nhau thế sao.

    -Anh vẫn thế nhỉ trả thay đổi vẫn con nít...

    Vừa nói nó vừa bỏ mũ ra hất mái tóc về phía sau và nhìn thẳng đối phương ,bọn khia nhao nhao nên mỗi đứa một câu , đại loại như là.À con này muốn chết đây hoặc con này hôm nay ăn gan hổ đây...rồi anh à để em cho nó một trận luôn ,,, mấy đứa con gái thì , ối zời con bé này nó gà nhỉ...

    -Bọn mày im cái miệng vào cho tao , đứng đó mà lảm nhảm...

    Quá ồn ào Bình phải quát bọn nó mới trật tự , lúc đầu anh nhìn cái dáng thấy quen quen ,nhưng anh không nghĩ là nó vì buổi tối cho nên không đoán chắc , giờ nó nên tiếng thì thật sự rồi với lại khuôn mặt khia thì sao có thể nhầm được chứ...

    -Sao anh em cũng phải lấy máu của nhau sao

    Tiếng nó làm Bình trở lại thực tại... Bình cứ đứng nhìn nó , nhìn và nhìn giờ chỉ muốn chạy lại ôm lấy nó mà thôi cho bỏ ghét nỗi nhớ nó , híc 1 năm thôi không gặp nó cảm tưởng thời gian như là dư thừa , chán nản...

    -Anh đừng bảo với em là anh quen nó nhé (giọng chua lòm của thảo vang nên )

    -Không những không quen mà nó là em anh

    -Gì anh có bao nhiêu đứa em vậy?

    -Em hỏi làm gì? giờ em tạm thời im cho anh nhờ không thì chết cả lũ đó

    Bình nói rồi bước chầm chậm lại chỗ nó định cầm tay nó nhưng nó đã hất ra một cách không thương tiếc

    -Muốn gì nói đi ,tôi rất mệt không muốn dài dòng

    -Èo bồ của đại ca hay là ai mà đại ca kép lép thế

    Mỗi người một câu, đám đông lại nhao nhao nên mất trật tự lại trở lại Bình cáu quát ầm nên.

    -Bọn mày im cho tao , đứa nào từ phút này nên tiếng thì cút séo còn không đứng im đó cấm mở mồm.

    Nói rồi quay lại phía nó cố cất giọng từ tốn nhất vốn có trong con người Bình

    -Ana anh xin lỗi , anh không biết là em , em đừng giận anh nhé ,một năm anh tìm kiếm em khắp nơi nhưng trả thấy ,anh cảm tưởng em như bốc thành khói và biến mất vậy , em biết anh buồn thế nào không,,, ,,,

    -Thôi im đi mệt.Giờ tôi cần về nhà anh bảo hai cái thằng điên chặn đầu xe tôi ra để tôi đi và còn nữa tôi cấm anh nghe cái con khia lảm nhảm về tôi ,tôi đang làm gì ở đâu cấm anh bước đến đó tìm , hai tháng nữa sẽ gặp nhau ở trường ,trường nào thì sau hai tháng nữa anh khắc biết

    -Nhưng mà anh...

    -Không dài dòng nhiều , anh đợi một năm rồi trả lẽ hai tháng nữa không cố mà đợi...(nó rồi nó rồ ga phi mất để lại cho Bình sự tiếc nuối ,anh phải làm gì để chuộc lỗi đây ,buồn quá )

    -Anh thật là nó không ?

    Tiếng Trường hỏi Bình một cách ngạc nhiên.. hết mức

    -Ừ là nó mà , trả lẽ mày không nhận ra nó

    -Em nhận ra mà, khi nó gỡ mũ ra thì em biết là nó ,em cũng bất ngờ lắm chứ đến khi bình tỉnh lại thì nó đi mất rồi , nó nói gì với anh vậy ,mà sao anh không giữ nó lại

    -Mày hỏi lắm thế , tao cũng muốn lắm chứ nhưng nó bảo hai tháng nữa gặp lại ở trường ,,, và nó bảo

    -Nó bảo làm sao

    -Nó bảo bây giờ đừng tìm nó

    -Híc , chưa gặp lại nó còn không sao giờ gặp lại nó ,nó bảo thế thì bó tay roài ,hai tháng chịu nổi không ?

    -Đành chịu thôi, tao theo nghỉ giờ mình cố gặp nó mà nó lại mất tích như hồi trước thì có mà nên trời cũng trả tìm thấy nó

    -Thôi về đi.. tao muốn về nghỉ ngơi...

    -VỀ thôi bọn mày...

    Bình nên xa phóng đi để quên Thảo lại , giờ Thảo hay mẹ Thảo cũng mặc kệ...




  3. traitimbanggia_1789 New Member

    Số bài viết: 671
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Về đến nhà , Ana buông mình xuống ghế salon ,nằm thở dài hôm nay thật bất ngờ , gặp lại Bình lúc đó nó cố đè nén cảm xúc lém mới không ôm lấy Bình , nó nhớ Bình nhớ ông anh cùng cha khác mẹ với nó ,thật buồn cười anh em sao lại không ở bên nhau được nhỉ ,nó mệt quá thiếp đi lúc nào không hay nó lại mơ về ngày hôm ấy.


    Đêm đó hai anh em nó rủ nhau đi đua xe ,đang đua thì bọn cơ động đuổi ,trả còn cách nào đành chạy thông qua đường đê , hai anh em nó cố chạy những ngõ ngách cuối cùng nhưng bọn họ vẫn không tha đành liều chạy ra ngoài tỉnh mặc dù không rành đường nhưng hết cách rồi chỉ biết cắm cổ chạy... bất ngờ nên anh em nó bị động đang chạy anh nó nói như hét vào tai.

    -Anh cho xe chạy chậm rồi em nhảy xuống nhé

    -Chứ bọn nó dai lém , anh cũng thấm mệt rồi không biết còn cố được không

    -Không em không nhảy xuống đâu ,có chết hai anh em mình cùng chết

    -Sợ gì hả anh.

    -Không phải sợ nhưng em là con gái ,nếu bị bắt chúng nó đánh giả man lắm , đến tụi anh là con trai còn không chịu được nữa là em

    -Không em chịu được

    -Không nói nhiều ,anh bảo nhảy xuống là xuống

    Lần đầu tiên anh nó quát nó , nó trả biết sao chỉ biết im nặng.

    -Nào anh đếm 1,2 ,3 em nhảy nhé... chỗ này đang mưa nên đất cũng không rắn lém... có lẽ rất đau nhưng còn hơn là bị tụi nó bắt, nghe anh đi đừng có giận...

    -Nhưng

    -Không nhưng gì cả nhảy đi anh cho xe chạy chậm rồi

    Cuối cùng nó đành nhảy khỏi xe , một đứa đua \xe chuyên nghiệp như nó nhảy xe phải đảm bảo tính mạng ,và cái đầu chân tay gãy có thể lành chứ cái đầu hỏng coi như vứt.. do trời mưa nên đường trơn nó bị văng khá xa , nhưng nó vẫn tỉnh nó cố ngượng dậy lê vào góc đường , kiểm tra thấy người nó chỉ bị xây sát nhẹ ,nhưng do trời mưa và đường đất thấm vào vết thương rất xót.

    Bọn cơ động vẫn lượn quanh chỗ nó khoảng một đoạn nó lấp vào bụi cây ngồi im thíp , thấy một lúc sau không có tiếng động nó mới nhấp nhô cái đầu dậy,..

    Đây là đâu đây đoạn đường này rất tối nó trả nhìn thấy gì cả ,chỗ này nó trả quen nên hơi sợ mặc dù nó rất gan nhưng nó vẫ là con gái ,nhìn xa xa có ánh đèn , nó cố chạy về nơi đó ,thỉnh thoảng có tiếng chó sũa trong đêm nghe mà rùng mình , quả thật trong đời nó làm người qua chưa bao giờ có cảm giác sợ thế này , vừa sợ vừa lo cho anh nó...

    Nó chạy mãi chạy mãi trong đêm mưa , cơ thể nó thấm mệt nhưng nó không thể dừng lại ,nó phải chạy về chỗ có ánh sáng vì nó rất sợ bóng đêm ,nói cách khác nó sợ màn đêm bao phủ nó ,nó sợ cô đơn... người nó tar còn sức mà chạy nữa nó bắt đầu chạy chậm dần rồi cơ thể nó ngac khụy xuống thiếp đi lúc nào không hay...

    Cũng chỉ là giấc mơ thôi ,nó thầm nói với bản thân nó thế ,chỉ cần tỉnh dậy sẽ không có chuyện gì sảy ra hết... Nó choàng tỉnh dậy dảo mắt nhìn quanh nhưng nó chả tìm lấy một cái gì quen thuộc ,đây là đâu trả lẽ chuyện sảy ra là có thật ,,,có tiếng một thằng bé con cắt ngang dòng suy nghĩ của nó.

    -Mẹ ơi chị ấy tỉnh rồi ,mẹ ơi

    Sau tiếng gọi của đứa bé thì một người phụ nữ bước lại gần chỗ nó ,mỉm cười hỏi nó

    Cháu tỉnh rồi hả?Trong người cháu thế nào có cảm thấy mệt không.

    -Thưa cô sao cháu lại ở đây...?

    -À hai hôm trước , ta đi lấy hàng ở nhà hàng xóm lúc đó khoảng 1hay 2 h đêm trên đường về nhà ta thấy cháu nằm bên đường quần áo ,toàn vết đất nên ta với em Bi đã đưa cháu về đây.

    -Vậy cháu ở đây hai hôm rồi hả cô?

    -Ừ cháu sốt cao hai hôm rồi. Ngập ngừng một chút người phụ nữ lại nên tiếng

    -Tại mẹ con chúng ta nghèo quá nên không thể đưa cháu vào viện được nên chỉ sơ kứu đơn giản thôi, ta đang nghĩ nếu hôm nay cháu không tỉnh ta cũng đành liều đưa cháu vào viện vậy, nhưng may quá cháu tỉnh rồi..

    -Cháu cảm ơn cô? Cô ơi ở đây cách trung tâm thành phố bao xa...

    -À cũng gần thôi, khoảng 30 cây gì đó..

    30 cây cũng không gần vậy trong đêm nó và anh nó chạy cận lực thế cơ à, giờ anh nó sao rồi không biết anh có bị bắt không , nó không trở về nhà thế này chắc ba giận lắm thế nào cũng đánh anh cho coi , khổ thân anh thật đôi khi chịu những trận đòn vô cớ của ba , cơ thể của anh không biết sẽ còn bao viết tích nữa mới đủ...

    -Cháu ăn chút cháo nhé , chỗ mẹ con cô trả có gì chỉ có cháo thôi...

    -Hoan hô hôm nay được ăn cháo...

    Tiếng hai mẹ con làm cho nó ngạc nhiên, ăn cháo thôi sao thằng bé nó vui mừng đến vậy bát cháo đối với nó là to lắm sao??

    -Cháu không ăn đâu.

    -Cháu phải ăn vào chứ hai hôm nay cháu chưa ăn gì cả mà...

    -Nhưng mà

    -Yên tâm hôm nay cô nấu cũng nhiều nên cháu không lo

    Nó đành im lặng ,im lặng thôi còn biết nói gì nữa một đứa không biết tình cảm là gì như nó nhưng ở trường hợp này thì đành ngoài lệ vì nó mang ơn người ta mà không có mẹ con họ chắc nó đã nằm dưới đám đất lạnh lẽo rồi , mà cũng hay ông trời bắt nó phải sống để ngậm nhấm từng nổi đau đây... sao không chết nhỉ ,nếu chết sẽ không biết nỗi buồn là gì...

    Hóa ra mùa hè hai mẹ con họ vào thành phố kiếm thêm tiền ,nó rất muốn trở lại thành phố ngay nhưng mà giờ trong người nó trả có gì ,nó còn nghèo hơn mẹ con họ đó chứ bằng chứng nó ăn nhờ họ và mặc quần áo của họ thôi ,bộ quần áo của nó mặc dù được giặt rồi nhưng nhìn mà thảm...Nó đành chờ họ vào lại trung tâm nó mới theo vào được.Vì ở nơi này trả thấy ai cho gọi dt , với lại nó nhờ người ta rồi nên nó chả dám yêu cầu hơn...


    Cuối cùng thì nó cũng trở về nhà ,bố nó biết nó mất tích hai ngày nên cũng cho người đi tìm ,còn Bình và bọn bạn bị bắt ở trại giam , Bố nó chưa bảo lãnh cho Bình ra vì ông chưa tìm thấy nó ,một phần ông tức Bình một phần để Bình trong đó cho người ta cải tạo...

    Thấy nó bước vào nhà nhìn nó xanh xao ông thật sót xa đứa con gái ông yêu thương giờ nhìn thật tội nghiệp ,để nó bình tỉnh lại ông mới hỏi , nó chỉ im lặng tránh ánh mắt của ông mỗi khi ông nhìn nó...nó vẫn thế từ ngày mẹ nó mất ,ánh mắt nó như vồ hồn nhìn ông cứ chư là do ông là nguyên nhân để mẹ nó ra đi mãi mãi vậy , từ một con bé thơ ngây ,ca hát vui đùa trở thành con bé lầm lì trầm tính ,và nghịch ngầm...

    Đứng sau cánh cổng phòng ba nó ,nghe trộm cuộc nói chuyện dt của ông... thật nó trả muốn nghe trộm đâu vì vô tình nó đi xuống nhà thấy tiếng ba nó nói gì có nhắc đến tên của Bình nên nó tò mò đứng lại.

    -Cứ để thằng Bình trong đó đi , tôi sẽ không bảo lãnh cho nó đâu...

    -Thôi cứ thế ,, có gì tôi sẽ nghĩ lại...

    Thấy ba nó có vẻ cương quyết , không cho anh nó ra cũng tại nó nên anh nó vậy ,trả biết động lực nào thôi thúc nó ,mà nó đẩy cửa bước vào...

    -Thưa ba con...

    -Con làm sao ,đau chỗ nào nói ba coi

    -Con không sao hết con cũng đỡ rồi nhưng con muốn xin ba một việc

    -Việc gì? nếu ba có thể thì ba sẽ làm

    -Việc này con nghĩ ? Ba thừa khả năng ,với lại anh Bình cũng là con ba mà sao ba lại làm thể với anh ấy

    -Ba chỉ muốn tốt cho nó thôi , nó làm ba điêu đứng xấu hổ hàng trăm lần ,ba thật buồn khi không dạy được nó...

    -Thì anh ấy cũng muốn tốt cho ba thôi nên anh ấy làm như thế

    -Con à tụi con chỉ thấy trước mắt thôi còn lâu dài con chưa biết đâu

    -Con cũng trả cần biết ,vì đó là việc của ba còn nếu là con con sẽ chịu trách nhiệm với việc làm của mình

    -Con đang trách ba

    -Con trả trÁCH AI cả số tụi con nó thế đành chấp nhận thôi... nhưng từ trước đến giờ con chưa \xin ba điều gì có thể lần này là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng con xin ba ,ba có thể chấp nhận được khộng

    -Con nói đi

    -Con muốn ba bảo lãnh anh Bình ra...

    -Điều này ta e rằng

    -Con đã nói rồi và điều này đủ khả năng của ba mà ,, với lại anh Bình cũng là con của ba trả lẽ con của ba không bằng mấy đứa...

    -Mấy đứa nào ?

    Định nói mấy con hồ ly cặp với ba nhưng nó lại thôi ,vì giờ nó đang cầu xin ba nó nên nói ra chỉ làm ông thêm tức giận , mà thế bất lợi cho anh nó

    -TRả có đứa nào.. ba đồng ý đi

    -Được thôi nhưng với điều kiện con và nó phải tách nhau ra sống , ba sẽ cho con sang hongkong với dì con sống một năm...

    -Sao bắt con rời vn...

    -Thà chết chứ con không đi đâu

    -Vậy điều con yêu cầu ba cũng không có ,nói rồi sợ nó buồn ông lại an ủi nó thêm

    -Sang đó con sẽ sống với dì nếu một năm con không thích sẽ trở về ,và lại bắt đầu học tiếp tại vn

    -Vì ba muốn thằng Bình nó chịu trách nhiệm về hành động của nó , để nó biết bảo vệ người thân của nó ra sao thôi...ba chỉ muốn tốt cho anh em tụi bay...

    -Thôi được rồi con chấp nhận , nhưng với một năm thôi... đúng một năm con sẽ trở về

    -Được nhưng mà điều này chỉ có con va ta biết ,con đừng nên nói cho nó biết ,nó chưa biết con về nhà rồi đâu..

    -Được thôi nếu ba muốn ,còn giờ ba hãy thực hiện lời nói của ba đi , con mệt rồi con muốn về phòng của mình

    Nó bước những bước chân vô hồn về phòng , nó không nghĩ mình sẽ xa nơi đây ,, xa bạn bè xa những cái nó không muốn xa... một năm thôi mà nhanh không nó tự an ủi nó...


    Đúng một năm sẽ qua nhanh nhanh quá đi chứ, nhưng đối với người bận bịu thôi con đối với nó thì cảm giác như là nghìn năm vậy ( nghìn năm thì nó ngỏm roài) hàng ngày nó đếm thời gian có lúc nó đếm từng giây một cách nặng nhọc ,vì bên này nó trả có bạn bè cũng trả rành đường mà lượn lờ ngôn ngữ thì cũng bít chút nhưng cũng chưa thực lưu loát cho lém ,vì khi sử dụng ngôn ngữ khác trong đầu nó trước tiên nghĩ tiếng mẹ đẻ rồi tra cứu xem câu này nói thế nào... nơron thần kinh nó luôn trực túc để chủ nhân nó sai kiến... Đôi khi nó mệt mỏi nó trốn tránh bằng cách ở lì trong phòng riêng nó..

    Cũng tại đây nó gặp Đình phong (Bin) ,Bin là bạn con dì thỉnh thoảng đến nhà dì nó chơi ,cũng là người việt với nhau sao không nói tiếng việt mà lại dùng ngôn ngữ bên này ,đôi khi Bin hỏi nó một số câu bằng ngôn ngữ của đất nước này với dọng kinh kinh (nó cảm nhận thế vì Bin hỏi nó không nhìn nó mà nhìn chỗ khác) nó cũng cố gắng trả lời một cách chuẩn nhất ,thường với người khác nó im lặng nhưng không biết sao trước Bin nó lại nên tiếng ... vì nó không muốn đối phương coi thường nó... dần dần mất cảm tình với Bin ,nó thường đá đ đểu Bin ,,, vài câu tiếng Trung va tiếng việt.... Bin cũng không vừa cũng nói kháy nó vô kể....

    Việc nó gặp lại Bin ở vn quả bất ngờ ,lúc đầu nó nghỉ chỉ là ngườii giống người thôi nhưng khi nó làm việc tại quán thì không có trường hợp giống nữa mà là chính xác là Bin luôn...

    ___000___
    Bin từ nhà thằng bạn về quán đang dựng xe ở cổng thì nhìn thấy Ana đứng dựa vào gốc cây quay lưng lại phía chỗ anh đứng và đang thì thào gì với một thằng nhóc ,quái lạ tầm này cũng khoảng gần 11 h tối rồi sao Ana không chuẩn bị về còn đứng đó nói chuyện,sự tò mò thôi thúc anh muốn nghe họ trao đổi gì...

    -Chị à ,mẹ em cũng đỡ rồi có lẽ mai xuất viên.(thằng bé dè dặt nói)

    -Thế hả sao không để mẹ em ở đó thêm vài hôm để bác sĩ kiểm tra

    -Mẹ em bảo cũng cảm thấy khoẻ rồi, nên xin về

    -Thế tùy mẹ con em vậy ,số tiền chị đưa cho em đủ thanh toán tiền viện không

    -Có lẽ đủ chị ạ , vì bác sĩ thấy mẹ con em nghèo nên tiền nằm viện được giảm một nữa...

    -Chị ơi em nợ chị trả biết khi nào có để giả cho chị

    -Giúp nhau thôi mà mẹ con em cũng giúp chị nên chị giúp lại có gì đâu

    -Nhưng chị phải làm ,mẹ con em chịu cực quen rồi không sao nhưng em thấy chị chịu cực em thương chị lăm.

    -Ối dời ! đôi khi thử đi kiếm tiền của thiên hạ xem có dễ không ấy mà ,em lo gì chị thấy ok là ok mà

    -Em xem nè chị vẫn khoẻ như voi đó thôi.Vừa nói Ana vừa vung tay chứng minh cho thằng bé tin

    -Vâng em biết rồi

    -Biết rồi thì đừng áy náy ,cứ coi chị là chị của em đi, vừa nói vừa đặt tay nên vai thèng bé vừa an ủi nó

    -Cũng may là gặp mẹ con em chị mới biết giá trị cuộc sống ,mới biết sức lao động của mình để trân trọng ,người ta sinh ra để sống chứ không phải sinh ra để tìm cái chết đúng không em.

    -Thôi em về đi ,chị phải vào dọn cũng khuy rồi chị cũng cần về nữa...

    -Dạ em về đây ,chị cẩn thận nhé..

    -Ok ,tạm biệt em...

    Bin thấy Ana cười rất tươi nụ cười mà Bin chưa bao giờ nhìn thấy ,nếu có thấy Ana cười chỉ thấy cười nhích mét kiểu cười kinh đời ,kiểu cười như bất cần đời... Từ lúc gặp Ana bên hongkong cho đến giờ Bin cảm thấy như định mệnh vậy ,Bin luôn bị Ana cuối hút đôi khi Bin cố tránh cố chạy chốn nhưng lại không thể ,kể đời cũng lạ trái đất quả đúng tròn ,khi Ana rời khỏi hongkong làm Bin hụt hẫng và rồi không còn cách nào Bin đành trở về vn tất nhiên là nói dối ba mẹ là nhớ quê hương ,nhớ thì không biết có không nhưng lí do trở về là Bin muốn tìm Ana mà thôi ,càng tìm càng không dấu tích gì ,hỏi mãi mới biết Ana sống ngoài Bắc...

    Đôi khi chán nản khi cái mình tìm điều vô vọng ,,, Định trở về nước sẽ tự nói với mình rằng sẽ quên Ana đi ,nhưng dường như không thể... cũng may cho anh là ông chú nhờ anh quản lí tiệm caffe cho chú... Nhiều lúc phải cố nén làm xe ôm cho Thảo đưa cô ta đi nhừng nơi tụ tập đàn đúm của giới trẻ mong tìm chút manh mối của Ana nhưng vô vọng..... đúng là trời không phụ lòng người , tình cờ gặp Ana do đụng chạm khi muốn hỏi Ana thì cô ấy đã đi mất tiếc nuối vì cơ hộ ngàn năm có một ,càng không ngờ Ana lại tìm đến tiệm caffe làm thêm... đúng là cuộc đời nhiều cái bất ngờ quá... Thật tình cờ và cũng thật bất ngờ

    Sỡ dĩ anh không gặp Ana gây sự vì sợ cô nỗi cáu sợ cô giận sẽ bỏ làm ,như thế anh sẽ không có cơ hội để gần Ana hơn ,hàng đêm khi quán đóng cửa anh thường theo sau Ana về tận nhà.Rồi đứng dưới sân nhìn nên phòng cô cho đến khi ánh đèn tắt , anh mới lang thang trên phố ,thật buồn cười anh quá trồng si mà không cho chủ nó biết... có phải khi yêu con người mình không còn là mình nữa... nó trở nên Sến '' hay sao ấy ,

    Lấp vào góc khuất của quán chờ Ana đi vào trong một lúc anh mới mỉm cười bước vào trong ...Và bây giờ anh biết rằng lí do vì sao Ana chịu đi làm phục vụ,thầm cảm khích con người mình yêu...




  4. traitimbanggia_1789 New Member

    Số bài viết: 671
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Lay hoay mãi mới lau được 1/2 cái quán ,nói lau thì ngoa chứ đổ nước cho nó nhanh ,việc này nó có biết làm đâu ,nhìn thì biết tay chân nó lóng ngóng ,ngượng nghiu.Híc sao cái tên này kiệt sỉ thế không thuê hẳn một người chuyên dọn dẹp quán đó ,sao lại bắt nhân viên phục vụ làm công việc này nhỉ? Những người làm cũng nó họ đã hoàn thành nhiệm vụ từ lâu rồi hôm nay phải đến lượt nó thôi , phải chấp nhận thôi họ về hết rồi còn ai mà nhờ , Đúng là tên kiệt sĩ báo hại nó lau nền nhà mà cảm tưởng như nó sắp tắm cùng cái nền nhà vậy , kiểu này vẫn chưa cướp tiền của thiên hạ được đâu...

    -Ối zời ơi !

    Tiếng hét thất thanh của Bin cắt ngang dòng suy nghĩ của nó , híc nhắc tới tào tháo là tào tháo xuất hiện liền , thiêng thế sau này chết phải cúng anh ta nhiều tiền vàng để còn được ban phước lộc... nghĩ đến đó nó lại cười nụ cười nữa miệng

    -Cô có bị điếc không?

    -Ê...

    -Gì tôi có tên tuổi đàng hoàng nhé ,Ê cái lê tê pê

    -Gì chứ ai tả biết tên cô.CAo Doãn Nha Trang còn được gọi là Ana

    -Biết là tốt.Cô gật gì rồi cuối xuống làm công việc của mình..

    -Dừng lại , dừng lại ngay cho tôi...

    -Gì chứ anh có bị khùng không đó ,cứ hét nên như cháy nhà tới nơi rồi vậy

    -Tôi không bị điếc hay bị mù mà không nhận ra ông chủ tôi đang có mặt ở đây. Nó cố kéo từ ông chủ thật dài để chêu tức Bin

    -Tôi bảo cô dừng lại ,cô có nghe rõ không.

    -Sao anh có lòng tốt muốn giúp tôi lau nhà hả , khỏi tôi tự làm được nhờ vả ai chứ ông chủ tôi không dám ạ

    -Ai thèm giúp cô , nhưng tôi không muốn quán tôi bị lụt lội

    -Gì chứ.

    -Trả có gì ,tôi chỉ nói sự thực thôi ,không tin thì cô nhìn lại coi cô đang làm gì nào

    -Tôi đang lau nhà ,anh có mắt không có mắt nhìn thấy tôi sao không nhìn thấy tôi làm gì

    Không chịu nỗi nữa anh tiến lại gần cô giật cái cây lau nhà lại, không biết va vào đâu mà Ana kêu nên rõ to.

    -Á anh định giết người hả?

    -Tôi chỉ lấy lại cây lau nhà thôi chứ giết ai đâu...

    Biết giờ có cải lí với anh ta cũng bằng thừa ,chỗ băng mấy vết do lúc chiều cô cắt vào tay giờ lại chảy máu...

    Bin thấy Ana im lặng anh thầm trách mình đã bảo nhẹ nhàng nói chuyện với cô ây giờ lại gây sự với người ta rồi ,thế này thì càng làm người ta nghét thôi đến muôn thủa họ cũng trả thèm yêu anh đâu.Anh lén nhìn Ana rồi nhìn xuống bàn tay.bất ngờ thấy những vết do băng bó , không kìm được long tay liền bước tới cầm bàn tay cô nên hỏi

    -Cô làm cái quái gì mà tay chi chít viết tích thế, đừng nói với tôi là cô cắt vào tay đó nhé

    Một chút bất ngờ nhưng nó cũng lấy lại bình tĩnh , anh ta to gan nhỉ dám cầm tay nó muốn ăn bạt tai rồi đây ,nó cố vùng tay ra nhưng Bin lắm chặt quá

    -Bỏ tay tôi ra.Ai cho phép anh cầm tay tôi..

    -Tôi cho phép tôi cầm tay cô.Quá xúc động Bin cũng hét lại

    -Cô biết không bàn tay cô rất đẹp sao lại để bị cắt vào tay chứ.Cô nói cho tôi xem nào

    Nó nhìn Bin chăm chú hơi nhíu mày mọt chút nhưng khuôn mặt nó không thấy biểu hiện gì vẫn lạnh lùng một cách khó hiểu, nó tả lời cộc lốc.

    -Kiếm tiền phải đổ máu có sao đâu

    -Cô nói gì thế ,tôi ác độc đến nỗi lấy máu của cô à

    -Cũng gần thế

    -Cô.. cô

    -Tôi sao nào ,không đúng sao.

    Lúc Bin bị bất ngờ với câu nói của nó, nó tranh thủ giật bàn tay lại ,do Bin vẫn nắm chặt tay nó cộng với nền nhà trơn Bin theo dà ngã dúi vào người nó , tất nhiên nó trả nó cũng trả có sự chuẩn bị gì cả nên cả hai không hẹn mà cùng ngã xuống sàn ,nó bị Bin nằm đè nên chưa hoàn hồn thì Bin đã cuối xuống hôn nó.

    5 ,10 giây trôi qua ,mãi đến 1 phút sau nó mới giật mình ,Bin thì vẫn hôn nó...Nó lấy hết sức đẩy Bin ra,Cố chạy thật nhanh ra cửa nhảy nên xe rồ ga phi mất...

    Sau vài phút đinh thần lại Bin cũng không ngờ anh lại có thể hôn Ana vì tình cảm anh kiềm nén hay vì anh quá yêu Ana rồi chăng ,,, nói cách nào thì cũng giống nhau mà thôi... Bin cố gọi theo Ana nhưng cô bóng cô đã khuất sau cánh cửa.

    -Ana không phải thế đâu ,tôi tôi...

    Vô ích cô ấy đã đi rồi ,mình đang làm cái gì thế nhỉ ,liệu mai cô ấy còn quay lại nơi này không ,không không anh không thể để mất cô anh sẽ giải thích hành động của mình ,nghĩ thế nào anh chạy ra cửa phi xe theo cô... (phi đi rồi cửa hàng để không trộm nó vô vơ hết , cho coi ở đó là vn đó đâu phải nước ông mà để không, chết vì gái )

    Về phần nó...

    Tức thật sao mặt mình nóng thế không biết, sao mình không cho hắn mất cái tát , sao mình lại bỏ chạy ,sao lại phải xấu hổ ,lang thang mãi cũng mệt quần áo thì ẩm ướt kệ thôi biết sao giờ tâm trạng đang rối bời về nhà cũng giải toả được đâu. Không biết sao nó lại phi xe nên NeW , nó nghĩ chắc Bình đang ở đây thôi , giờ trả biết tìm ai ngoài anh nó ,mặc dù nó muốn mấy hôm nữa mới gặp nhưng giờ tâm trạng nó chán quá chỉ có anh nó mới hiểu nó mới làm cho tâm trạng nó ổn định lại mà thôi...

    Vứt xe cho bọn bảo kê nó bước vào bên trong rảo mắt tìm kiếm , thấy rồi vẫn chỗ cũ một năm trước chỗ tụi nó luôn tụ tập , nó tiến bước ngang nhiên vào chỗ đó với con mắt tò mò của vô số người...

    -Anh Bình ra ngoài được không?

    Bình hơi bất ngờ chút như một cái máy làm theo lời nói nó.

    -Khoan đã Ana mày quên bọn tao rồi sao ,mày quên bạn rồi hả.( Trường nên tiếng )

    -Không quên nhưng tao muốn nói chuyện với anh tao chút ,tụi mày chờ tí tao sẽ quay lại .

    -Thật không?(Giọng Trường nghi ngờ)

    -Thật ,yên tâm đi tao không bốc hơi đâu mà mày lo.

    -Nhớ đó nhé

    Nó với Bình đi rồi , Trường vẫn nói với theo , bên cạnh bọn gái khó chịu còn bọn con trai vui ra mặt.

    -Đứa đó là đứa nào thế Trường, mà nó nói một câu thôi mà anh Bình theo nó luôn, một đứa con gái tóc đỏ điểm vài sợi trắng và màu xanh lam nên tiếng hỏi?

    -Nó là Ana , em anh trường là đứa tụi tao tìm kiếm một năm nay...

    -Tốt nhất mày đừng nên hỏi về nó nếu như mày muốn yên thân..

    Nó và Bình cùng rời NeW nó để Bình đèo nó , nó im lặng biết mở mồm nói gì bây giờ đây ,trả lẽ nói em bị một thằng hôn anh đi đánh nó cho em à.

    ""iIm lặng và im lặng""

    Bình chợt nên tiếng phá vở (vỡ) bầu không khí ảm đạm đến kinh hồn.

    -Em muốn đi đâu hả Ana.

    -Ana

    -Anh à vào chỗ ghế đá bên chỗ vỉ hè khia đi em muốn nói chuyện với anh.

    -Ừ

    Bình dừng lại bên đường ,dựng xe xong hai anh em tiến về chỗ ghế chống ngồi.

    -Anh à bây giờ đừng hỏi em gì nhé ,em sẽ không trả lời đâu .

    -Anh cho em mượn vai anh khóc được không?

    -Mượn vai anh khóc?

    -Đi một lần này nữa thôi ,em sẽ không mượn vai anh thêm lần nào nữa đâu (nó sắp có người yêu rồi đó nên không mượn vai mày là đúng roài) tác giả nói xấu khìa '''

    -Được chứ, em mượn nghìn lần cũng được chứ huống chi một lần...

    Bình vừa dứt lời, thì nó dựa vào vai anhkhóc ngon lành Bình cũng trả dám hỏi gì nó ,Bình biết nó không phải là đứa dễ khóc , đối với nó rơi lệ rất khó ,chắc nó phải bị tổn thương nhiều hoặc nó kìm nén quá nhiều ,một năm nay nó sống ở đâu? sống ra sao? bao nhiêu câu hỏi anh chỉ muốn biết , muốn hỏi nó thế nhưng hình như nó biết anh sẽ hỏi thế nên nó đã chặn họng anh lại ,hôm đó kêu nó nhảy xuống sao lại trả giá đắt thế ,ông trời ơi ông đã cướp đi người thân của tụi con rồi thì đừng làm khổ tụi con nữa.

    Cuộc đời thật trớ trêu có tiền thì không được sống trong tình cảm cứ để con người đi tìm đi tìm vô vọng ,khi tuyệt vọng không còn gì cố bâu bíu thì lại thấy cái tình cảm đó nhưng chỉ chút mong manh như làn gió thoảng mà thôi, hai con người ngồi ở đây mỗi người đuổi theo một tâm trạng khác nhau.

    -Anh à em không khóc nữa ,,,

    -Nhóc ngốc lém làm anh lo chết được.Xoa đầu Ana như mọi khi cái thói quen này anh không bao giờ bỏ ,không biết anh đã xoa đầu nó bao lần rồi và lúc nào cũng gọi nó là nhóc một cách thân mật.

    -Em không khóc nữa thật đó.

    -Ừ anh bảo sao đâu , nè xoè tay ra nào

    -Anh lại cho em kẹo à

    -Sao em biết

    -Thì mỗi lần anh xoa đầu em rồi anh điều cho em kẹo mà.

    -Ừ em thông minh lắm

    -Nhưng sao anh biết em tìm anh mà anh tủ kẹo vậy

    -Hay anh định cho đứa khác hả

    -Làm gì có ,lúc nào anh trả để một cái kẹo trong túi nếu như em có buồn hay gặp chuyện gì, là anh tặng cái kẹo may mắn đó cho em em sẽ không còn buồn nữa ,sẽ vui vẻ lại .

    -Em biết không ,một năm qua không tìm thấy em nhưng anh vẫn không bỏ thói quen đó...

    -Chắc anh thắc mắc tại sao em lại mất tích đúng không , và khi gặp lại anh em lại không vui mừng và cho đến hôm nay em lại tìm anh khóc đúng không..

    -Ừ đúng đó .

    -Em sẽ kể cho anh nghe nhưng mà câu hỏi cuối làm sao em khóc em sẽ không kể cho anh nghe đâu ,đồng ý chứ?

    -Tạm được , nhưng anh sẽ tìm ra lý do làm sao em khóc

    -Trêu em thôi nó đi anh tò mò quá

    Thế là nó kể cho anh nó nghe ,môi Bình mím chặt vào nhưng anh cũng yên tâm là nó không sống khổ cực cuối cùng anh biết lý do vì sao nó lại ra rời anh , Ba thật là quá đáng lấy anh làm bình phong để dụ nó sang nước ngoài sống để ông đường hoàng làm đám cưới với con bé chỉ hơn nó và anh khoảng 2 hay 3 tuổi , anh sẽ nói cho nó biết nhưng giờ chưa phải là lúc thích hợp.

    -Em đừng đến chỗ đó làm nữa về sống với anh đi.

    -Em cũng có nhà mới rồi , chỗ cũ ba bảo bán đí rồi , ba không muốn em sống với kỉ niệm nên ba mua nhà khác cho em ở.

    -Thật hèn hạ

    -Ai hèn hạ hả anh?

    -À không anh mắng con muỗi nó đốt trộm anh thôi

    Đang buồn nên nó chả để ý câu nói đó lắm, thế là nhẹ nhàng thanh thản chút. Chỉ có
    Bình mới đem lại cho nó cảm giác Bình yên, tạm thời xua đi được tâm trạng vừa rồi.Anh mình tên là Bình có khác lúc nào cũng Bình yên. Bình yên với nó thôi chứ với ổng sóng gió liên miên.

    -Thôi quay lại chỗ bọn khia nhé , nếu em thấy buồn cứ đến chỗ anh ở vài bữa.Anh giờ không cờ bạc nữa chuyên tâm học hành rồi nhưng đôi khi cũng sa sỉ (xa sỉ) (xa xỉ ) chút , Anh cũng có ban nhạc rock riêng đó , nhưng thiếu tay trống, hay em làm tay trống cho anh nhé

    -Cứ quay lại chỗ khia đi ,còn việc làm tay trống cho anh hay không em cần xem đội hình tụi anh ổn hay không ổn ,xem em tham gia có vô bổ không

    -Èo em coi thường anh đó nhé anh mà chọn em miễn chê , đi mà năn nỉ em đó có thêm em như chấp thêm đôi cánh của đại bàng

    -Híc anh đừng làm mũi em nó to thêm nhé

    - Ha ha , lâu lắm anh mới được cười chỉ có em gái anh mới đem lại nụ cười cho anh thôi

    -Xạo vừa thôi nội thấy gái cười tít mắt còn nghĩ đến cô em gái này cơ à ?

    -Gái thì gái nhưng em của anh là nhất mà .

    -Thôi đi nào chúng nó mong gặp em lắm đấy

    -Cứ làm như em là thiên nữ của tụi nó lắm vậy .

    -Chúng nó quý em mà đơn thuần thế thôi .

    -Biết ,biết rồi .Mồm nó nói tay nó xua vào không khí

    -Đi nào , chắc có nhiều trò quậy lắm đây , lâu rồi không quậy ... hahaha


    thấy đọc giả hối quá, a Kiệt cho phép e post típ nha [IMG]
    NeW về đêm càng đông vui càng láo nhiệt ,một năm nó không có mặt ở nơi đây nhưng vẫn thế cũng giống như thành ngữ mà người ta thường ví " có cô thì chợ vẫn đông cô đi lấy chồng thì chợ vẫn vui"... một năm thôi mà thay đổi thật nhìn lại bọn 8x như nó không còn thời nữa thay vào đó 9x sở hữu roài ,nhưng có phần hơi đồi trụy chút...

    Nó vẫn khuôn mặt lạnh băng đi song song với Bình tiến lại chỗ bọn bạn ngồi chỗ cũ,bên bàn giờ cũng ít người ngồi lại vì mọi người điều ra sàn rồi, nó ngồi vào chỗ ghế trống đưa mắt nhìn về sàn.

    Đang hòa mình với tiếng nhạc ở sàn thấy nó ngồi ở bàn ,Trường rời sàn nhảy chạy vội đến chỗ nó ngồi lao vào nó, ôm lấy ôm để.

    -Mày nhẹ tay thôi tao ngộp thở rồi , híc mày ôm gì mà ôm như vớ được thế pa.

    -Tao nhớ mày lắm đó mày biết không ,giờ mày đừng bốc hơi nữa được không?

    -Thỉnh thoảng cũng nên bốc hơi chút ,để thử xem bạn mình nó nhớ mình cỡ nào.

    -Thôi một lần này chắc nhớ muốn chết lại tiếp nữa chắc muốn xỉu quá.

    -Mày lảm nhảm nhiều quá ! Ngồi xuống đi đừng ôm tao thế nữa không thì tí nữa có đứa tàn một đời hoa goá một đời lá bây giờ.

    -Híc ,nói thế thì bạn run rồi .

    -Ngồi đi bạn ngắm mày tí xem có xất mẻ gì không?

    -Xất mẻ sớm xất mẻ rồi.

    -Thế yêu đương gì chưa?

    -Yêu rồi.

    -Yêu mà mặt mày yếu xìu thế ,yêu người ta mặt tươi như hoa chứ

    -Muốn tươi lắm nhưng mà trả tươi nổi.

    -Thế à ,tình yêu nó cực hình thế sao?

    -Trả biết ! Mày thử đi biết liền.

    -Thử với thật cái gì, tao đâu ngốc mà đâm vào cái đó.

    -Mà nhắc đến cái đó làm gì , tao với mày làm vài lon chứ.Trường gạ nó

    -Ừ lâu rồi không uống ,chắc tao thu mày quá.

    -Hai bọn bay quên mất tao có mặt ở đây rồi nhỉ? Bình nên tiếng tị với bọn nó .

    -Có ai bảo quên anh đâu.

    -Híc mày lại đá anh rồi,nhếc mét trả lời nó.

    -Không dám !Em đá nổi anh không ? nó bĩu môi trêu Bình (cái đoạn này tớ nghĩ cần thêm không bule)

    ..haha haha.. hôm nay cười nhiều thế , đúng là cuộc đời cười khóc đi song song với nhau như hình với bóng...

    Bọn nó uống đến 5 giờ sáng thì về ,Bình nhìn nó vẫn tỉnh tảo nhưng khuôn mặt vẫn có nét buồn, Bình muốn hai anh em tâm sự chút nên gạ nó về chỗ anh .( đoạn này tớ đang đau đầu nên viết trả có tâm trạng gì cả bạn nào đọc không thông thì chiếu cố cho tớ nhé ,hôm nào nhập tâm sẽ sữa chữa lại tg hôm nay ăn bí đao ..hahah...)

    -Lâu rồi anh không đi với em như thế này,hôm nay anh vui cực.Anh em mình sẽ như thế này mãi nhé.

    -Anh cũng phải có bạn gái chứ ,tụi mình lớn rồi mà.

    -Èo đến đó hãy hay , mà sao giọng em dạo này già thế.

    -Híc em chỉ nói thực sự thôi mà .

    -Ừ cũng đúng.Bình gật gù

    Con người đôi lúc càng muốn quên đi thì càng nhớ ,càng muốn cái gì đó đừng tồn tại thì nó lại càng hiện diện, Bằng chứng nụ hôn người con trai đáng ghét vừa hôn nó vẫn thấp thoáng đâu đây ,nó đã cố uống bao nhiêu để cảm giác đó biến đi ,thật buồn cười một nụ hôn thôi mà đánh mất cái ngổ ngáo của nó ,đánh mất đi cái tôi ở trong nó . Thôi đừng nghĩ về nó nữa cũng đừng xua đuổi nó nữa có lẽ như thế sẽ cảm thật dễ chịu .

    -Đến nhà anh rồi .Tiếng bình vang nên bất ngờ làm nó giật mình .

    -Đến rồi hả , nhanh thật .Nó trả lời theo phản xạ .

    -Ừ ! Em muốn ngủ ở phòng nào thì ngủ .

    -Ối nhà có 4 phòng bọ mà bày đặt .

    -Thì lâu mới gặp em gái phải chiều chút chứ.

    -Được thôi ! Nó nhún vai rồi rảo mắt nhìn quanh.

    -Thôi em ngủ phòng dưới tầng ,dù sao em đang mệt không muốn leo cầu thang .

    -Ok ! em đi tắm rồi nghỉ nhé , mai anh em mình nói chuyện sau vậy .

    -Nhưng em không có đồ thay .

    -Vậy em đưa chìa khóa nhà em cho anh ,anh phi qua đó lấy .

    -Đêm rồi , chỗ em cũng xa chỗ anh mà .

    -À ! có rồi hồi trước quần áo em để ở đây vẫn còn ,anh có cất giữ sạch sẽ lắm em mặc tạm nhé .

    -Của em thì em mặc chứ còn tạm với không tạm gì .

    -Thì anh sợ em chê nên anh nói vậy .

    -Thôi di lấy đi ,em mệt lắm rồi còn đứng đây đôi ca với anh nữa chắc mai nhập viện quá à .

    -Em vẫn khó tính như thường .Bình vừa đi vừa lẫm bẩm .

    Khi tắm song cảm giác nặng lề được chút bỏ,nó nên gường nghỉ linh tinh cơn buồn ngủ cũng đến thật nhanh chắc do mem rượu .

    Riêng về bình vẫn chưa ngủ được ,mặc dù anh uống cũng không ít chắc vì vui quá nên cứ ngồi cười một mình (may ở trong nhà cười chứ ngoài đường nó tưởng hâm)lấy chiếc dt ra gọi cho thằng bạn ,chắc nó sẽ chửi om nên khi bây giờ mới có 6 giờ hơn .

    -Alô.

    -Tao đây mày alo với alố .Tiếng Bình trêu thằng bạn.

    -Chưa sáng mày đã gọi cho tao thế! Có phi vụ gì à .

    -Vui quá nên tao muốn chia sẽ với mày thôi .

    -Mày vui còn tao buồn .

    -Mày buồn chuyện gì thế ?

    -Chuyện gì thì lúc nào tao nói sau ,còn mày nói chuyện vui của mày đi .

    -Ừ tao gặp lại em tao rồi !

    -Không phải mày bảo với tao mày gặp nó cách đây hai tháng rồi sao ?

    -À !Đúng là thế nhưng mà lần này thì khác .

    -Khác là thế nào ?

    -KHác là khác chứ còn khác thế nào .

    -Mà thôi tối tao gặp mày nói chi tiết hơn ,còn giờ tao mệt quá ,tao đi ngủ đây.

    -Mày hâm à ! sáng sớm gọi dt cho tao, nói nhảm vài câu rồi bảo đi ngủ đây .

    -Thì vui qua nên gọi cho mày mà ,nhưng buồn ngủ nên đành để đến tối vậy .

    -May cho mày là tao chưa ngủ đó,chứ tao đang ngủ thì trả ai nghe mày nói nhảm đâu .

    - Mày chưa ngủ hả Bin ?Giọng Bình ngạc nhiên hỏi

    -Ừ buồn quá không ngủ được.Thôi mày ngủ đi, tao cũng ngủ đây tối gặp .

    Bin cúp máy rồi mà Bình vẫn ngồi cười, lười nên phòng ngủ nên Bình nằm ngay salon ngủ.Ngủ rồi mà nụ cười vẫn hiện trên môi ( vui đến thế sao mà cười hoài )



Chia sẻ trang này