1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Đời này con còn được gặp bố mẹ mấy lần?

Thảo luận trong 'Nghệ thuật sống' bắt đầu bởi harybotbeo, 12 Tháng năm 2011.

  1. harybotbeo New Member

    Số bài viết: 211
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Đêm qua, tắt TV xong lên giường nằm đọc sách nhưng chẳng vào. Bật điện thoại nghe FM, tình cờ nghe được một câu chuyện khiến ta giật mình tự hỏi: Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa?

    Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!

    [IMG]

    Đời con được gặp ba mẹ mấy lần ?
    [IMG]

    Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.

    Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua...

    Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình.
    [IMG]
    Trên đất bạn (Trung Quốc) mà sao nghe câu chuyện lại thấy giống với cuộc sống đang diễn ra trên quê hương mình đến vậy! Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình.

    Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, thù tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia... Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm.

    Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để giành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?

    Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: "Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?". Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là "hai, ba lần gì đó" rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng anh giám đốc công ty, anh ấy bảo "các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả". Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.

    Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong 3 anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi sao cả mấy đứa không cùng về, hay là "chúng nó bận việc không về được à?". Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay "thắc mắc" vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa...

    Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?


    [IMG]
  2. Phucalias Member

    Số bài viết: 455
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 18
    Mình cũng sống xa quê. Đọc bài viết này mới nhớ ra mỗi năm chỉ về quê có một lần. Hôm nay cũng là ngày mình ra đời, không biết qua cái tuổi 20 này rồi thì được bao nhiêu năm ở bên cạnh để chăm lo cho ba mẹ nữa!
    20 năm trước cũng ngày này ba mẹ đã sinh ra mình.
    20 năm sau khi lớn lên, mình vẫn chưa một lần lo được cho ba mẹ.
    Mình nợ ba mẹ quá nhiều thứ!
  3. tuandung Member

    Số bài viết: 66
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 8
  4. papa-cute New Member

    Số bài viết: 7
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  5. tdpham Moderator

    Số bài viết: 1,194
    Đã được thích: 27
    Điểm thành tích: 48
  6. pepsi[X] Heart breaker

    Số bài viết: 723
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  7. thanhtuan_hoangsatruongsa New Member

    Số bài viết: 636
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  8. hoasutrang New Member

    Số bài viết: 52
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  9. kokori0906 Member

    Số bài viết: 74
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 6
    Bài viết ý nghĩa quá bạn ơi :( mún khóc lun rồi :-<
    Hầu hết trong tất cả chúng ta chỉ đợi khi mất đi cái gì đó thì mình mới biết trân trọng nhưng tất cả cũng đã quá muộn rồi.
    nhiều khi nghĩ lại thấy mình không làm gì được cho ba mẹ cảm thấy tội lỗi quá hix..:-<
  10. ndkhuong Member

    Số bài viết: 182
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    vậy hãy cố gắng học thành tài, trở thành 1 công dân tốt có ích cho xã hội. Đó là những gì ta có thể làm đc khi còn học trên giảng đường DH này, đừng phụ lòng mong mỏi của cha mẹ mình:)
  11. mdmnvv New Member

    Số bài viết: 189
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  12. trong bien New Member

    Số bài viết: 23
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  13. mrkul Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
  14. thuongdt New Member

    Số bài viết: 791
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Mỗi năm về 2 lần, tính ra cũng ko nhiêu lần nữa, đã gần 60 năm cuộc đời. Mỗi lần đi, ba lại đưa tiễn cái ôm vai chắc chắn mà bịn rịn.
    Đúng đó, ba má cần thấy con cái bên cạnh để khuây khỏa. Cảm ơn về bài viết!
  15. akatsuki2406 Member

    Số bài viết: 333
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 16
  16. shynec <marquee><b><i>Không còn nhỏ nhưng cũng chưa đủ lớ

    Số bài viết: 714
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    Giới tính: Nam
    Tất cả không nói nên lời....! Nhưng cũng một phần ko giám nói lên...Mình đã làm đc j để bố mẹ được vui...hay chỉ làm bố mẹ thêm buồn và mệt mỏi...?
  17. long221091 New Member

    Số bài viết: 8
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  18. chokkakung New Member

    Số bài viết: 11
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  19. Tuarua New Member

    Số bài viết: 92
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    vào cái ngày mà 19,20 năm về trước..những giọt nước mắt sung sướng vì niềm hạnh phúc cho cuộc sống mới 1 của đứa trẻ..

    và ngày ấy 19,20 năm sau..đứa trẻ ấy giờ đang làm gì..cơm nước gì chưa, ăn ngủ có ngon không..?

    ... nhưng đứa trẻ ngày nào đã là một cô cậu sinh viên năng động.. đang vui cười với bạn bè trong các mối quan hệ cộng động của mình, đang hạnh phúc với tiệc sinh nhật của bạn bè tổ chức...

    có ai biết rắng ở một nơi rất xa nơi đó , đôi khi là ngay bên cạnh ,,, có những người đang theo dõi từng bước đi, và sự phát triển từng ngày của chúng..

    các bạn sv xa nhà ..có khi nào chúng ta đã gọi điện về để cảm ơn gia đình vào ngày sinh nhật của mình..hay chỉ những lời trách móc "sao ba mẹ không nhớ ngày sinh nhật của con"
    ...
    hơn thế nữa chúng ta có từng nhớ ngày sinh của cha mẹ mình hay không..

    hãy quí trọng những gì chúng ta đang có ..đừng để mất đi rồi hối tiết..
    THÌ ĐÃ MUỘN rồi..
  20. Strawberry New Member

    Số bài viết: 27
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    bình thường học hành tùm lum hok thấy nhớ gì hết, nhưng mỗi khi ngủ nằm mơ thấy baba mama thức dậy nước mắt cứ chảy ra, lúc đó muốn được về nhà ngay thui. giống như lúc này vậy. một năm về nhà được 2 lần ah. mình sẽ gặp ba má được mấy lần nữa nhỉ? :(:)((
  21. q.thinh92 New Member

    Số bài viết: 79
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    không biết nói gì hơn nữa cám ơn bạn nhé bài viết hay lắm.nhớ và biết ơn ba má nhiều lắm.:(
  22. thanghoa Member

    Số bài viết: 144
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 18
    Ước được một bữa cơm gia đình
    Cuộc đời có những mong ước tầm thường và vô cùng bình dị lại không thể nào có đuợc...

    Tôi đã rời xa ba tôi hơn 3 năm, từ năm lớp 7 để xuống Long Xuyên học. Không phải tôi sung sướng gì đâu? Vì ba mẹ sống với nhau không có được hạnh phúc nên phải chia tay!

    Vì vậy tôi đi theo mẹ đến ở nhà dì. Ở dưới này việc học hành của tôi rất tốt. Cuộc sống chạy theo lối sống thành thị, để rồi những kỉ niệm ở quê nhà và căn nhà nhỏ bé cũng dần bị lãng quên.

    Vào một buổi tối khoảng 12h tui đói bụng, đã khuya không đi mua đồ ăn được, tôi lục cơm ăn với muối tiêu cho đỡ đói. Ngồi giữa đêm khuya ăn từng muỗng cơm rắc từng hạt muối tiêu. Bỗng trong đầu tui hiện lên những kí ức mà 3 năm nay tui đã lãng quê, nhớ về quê hương của mình, nhớ lại những hạnh phúc trong căn nhà khi còn ba mẹ, nhớ lại hằng ngày 2 bữa cơm sum họp đầy tiếng cười nói cùng gia đình...Hồi đó gia đình không khá lắm, chỉ ăn những món ăn do mẹ nấu đơn sơ, nhưng chứa chan tình thương vô bờ bến của mẹ. .

    Giờ đây ngồi một mình ăn từng muỗng cơm giữa đêm tối, tui khao khát bữa cơm gia đình do mẹ nấu, những câu chuyện ba mẹ nói... Đó chỉ là những khao khát rất bình dị, nhưng tui biết không bao giờ thực hiện được bởi gia đình tui chia ngã mỗi người một nơi rồi!

    Cuộc đời là thế đó, những mong ước tầm thường và vô cùng bình dị lại không thể nào có được dù chỉ một lần! Tui thấy các bạn nên yêu thương cha mẹ mình thật nhiều, trân trọng những gì mà các bạn đang có, đừng để khi mất đi phải mãi hối tiếc như tui...
    nguồn: KSV
    đọc bài viết này giữa lúc đêm khuya, thấy rất có tâm trạng nên post lên cho ace đọc thử.


  23. chaupro9x Member

    Số bài viết: 69
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 6
  24. Vents New Member

    Số bài viết: 104
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  25. nttrung1221 New Member

    Số bài viết: 18
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    quê mình ở xa nên mỗi năm chỉ về nhà được có 2 lần là tết và hè thôi, kì nghỉ lễ vừa rồi được nghỉ 1 tuần nhưng mình không dám về vì nếu thế thì mất gần 3 ngày cả đi lẫn về , chỉ được ở nhà với ba má có 4 ngày thôi. mà tiền tàu xe lại đắt đỏ quá, nên phải ngậm ngùi ở lại. buồn và nhớ nhà làm sao khi thấy các bạn khác vui vẻ hồ hởi nói với mình là về nghỉ lễ cùng gia đình. thật buồn làm sao.
  26. minh1325 New Member

    Số bài viết: 2
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0

Chia sẻ trang này