1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Đợi Yêu...!♥

Thảo luận trong 'Hạt giống tâm hồn' bắt đầu bởi dogia, 11 Tháng mười một 2011.

  1. dogia New Member

    Số bài viết: 32
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    [IMG]
    "Chỉ 6 tháng thôi, nhanh lắm mà. Rồi anh sẽ trở về bên em. Anh vẫn liên lạc thường xuyên với em. Em sẽ không cảm thấy cô đơn đâu. Vì anh luôn ở bên cạnh em. Anh yêu em"

    "Anh yên tâm, em biết tự chăm lo cho mình, như khi có anh ở bên. Để 6 tháng nữa, em cười tươi với bó hoa trên tay, đón anh trở về. Em yêu anh."

    “Tình yêu trong xa cách cũng giống như ngọn lửa trong gió. Gió thổi tắt những ngọn lửa nhỏ và thổi bùng ngọn lửa lớn. Anh tin tình yêu của chúng mình là một ngọn lửa lớn, vì chúng mình sẽ luôn cạnh nhau, vượt qua mọi khó khăn.”

    Anh vẫn luôn nói với em như vậy, và em tin vào điều đó.

    Lúc đầu, em thấy mình quá mạo hiểm: “Khi trở về, chắc gì anh đã còn yêu em. Rồi những ngày tháng xa cách nay, có biết bao nhiêu điều xảy ra? Người ta ở bên cạnh nhau, còn không hiểu hết về nhau, còn cãi nhau chí chóe.

    Mình xa xôi thế này, cãi nhau thì sao đây? Người ta gặp nhau nhiều, để xa nhau còn thấy nhớ. Mình xa nhau mãi thế này, liệu nỗi nhớ có bị chai lỳ? Em cứ mặc kệ tất cả! Dẫu biết không hiểu chuyện gì rồi sẽ xảy ra. Cũng chẳng hiểu tại sao, em yêu anh nhiều đến vậy? Có lẽ cũng bởi vì, anh yêu em nhiều!

    Rồi tự an ủi mình rằng công việc hàng ngày, cuộc sống đời thường sẽ khiến thời gian trôi đi nhanh lắm. Chẳng mấy chốc là hết 6 tháng đâu. Mà em đâu phải chờ đợi một mình, em còn có anh ở bên mà!

    Anh liên lạc với em nhiều lắm. Nào thì chat, webcam, điện thoại... Đúng là nỗi nhớ, da diết, dày vò em, anh đến khó chịu. Thấy khuôn mặt quen thuộc của anh đó, nghe giọng nói trầm ấm của anh đó. Nhưng sao muốn ôm anh thật chặt thì lại không thể?

    Anh kể em nghe hôm nay anh làm gì, ăn gì, thời tiết bên đó ra sao, chỗ anh làm như thế nào. Rồi mấy anh bạn của anh đi những đâu. Em như nổ tung, đến không chịu được mỗi khi nghe anh thì thào “Anh nhớ em nhiều lắm, ngủ ngoan nhá em yêu của anh, anh yêu em...”

    Em ghen tị với lũ bạn vì chúng được người yêu quan tâm, gọi điện hỏi han từng lúc. Được người yêu đưa đi chơi mỗi cuối tuần, mang áo mưa mỗi khi trời mưa bất chợt. Được nhận những món quà mỗi khi có ngày lễ...

    Có rất nhiều lần, anh cũng cảm thấy khó chịu và thương em lắm. Vì không thể chăm em mỗi khi em bị cảm, không thể sửa hộ em cái kính bị sụt xịt, không thể đi cùng em tụ tập với lũ bạn, để em tự hào khoe rằng “Đây là người yêu tao”..

    Lúc nào hình ảnh anh cũng tràn ngập trong tâm trí em. Niềm tin vào tình yêu, vào cuộc sống, vào bản thân em, vào anh khiến em vượt qua được những lúc cô đơn đến yếu lòng. Để rồi, đôi lúc, nỗi nhớ anh còn cào khiến em tỉnh dậy vào giữa đêm cầm điện thoại gọi cho anh, để hỏi: “Anh đang làm gì đấy? Em nhớ anh nhiều lắm!”

    Anh lặng đi, vì cũng không biết phải làm gì. Chỉ biết mắng em yêu, sao giữa đêm lại thức giấc, ngủ ngoan đi, mai còn dậy sớm.

    Biết rằng, em và anh đều bận. Anh là người luôn đặt ra những mục tiêu rõ ràng cho từng thời kỳ. “Để sớm về bên em” cũng là một trong những lý do, anh phải cố gắng hoàn thành tốt nhất mọi công việc. Điều đó làm em hạnh phúc. Và em cũng không đòi hỏi nhiều, chỉ cần tin tưởng, luôn hướng về nhau là đủ.

    Em chờ anh!

    _Sưu tầm_

Chia sẻ trang này