1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

[Fiction]Alice in Wonderland

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi halloween1920, 3 Tháng một 2011.

  1. halloween1920 New Member

    Số bài viết: 121
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Fic: Alice in Wonderland
    (Tên đầy đủ: An Insane Alice in Strangely Distorted Wonderland)
    Author: vampire15 (I’m_Joker)
    Category: Original
    Genres: horror, dark, angst
    Rating: T
    Warning: Nếu bạn là người mê những fic màu hồng, thì tốt nhất là không nên đọc. Tác phẩm này sinh ra bởi trí tưởng tượng phong phú và điên rồ của tác giả sau khi xem xong Alice human sacrifice. Vậy nên nếu bạn không thích, đề nghị ấn back ngay. Đừng có không nghe rồi blame tớ tớ sẽ blame lại đấy.
    Tác phẩm này hoàn toàn là hư cấu dựa trên cốt truyện Alice in Wonderland của tác giả Lewis Carol, và bất kì nhân vật, đoàn thể, sự kiện nào trùng với thực tế đều chỉ là ngẫu nhiên.
    Không chấp nhận bất cứ sự sao chép, in ấn, lưu hành nào cả trên mạng lẫn đời thực mà không có sự cho phép của tác giả.




    ~Alice in Wonderland~
    (An Insane Alice in Strangely Distorted Wonderland)



    Prologue: Bài ca của người hát rong kì lạ



    Hãy lắng nghe, lắng nghe, lắng nghe thật kĩ
    Và đơn giản hãy lắng nghe mà thôi
    Vì những bài hát của tôi
    Là những khúc ca ngọt ngào tàn bạo
    Bạn chưa từng nghe thấy ở bất cứ nơi nào
    Nhìn kìa, các bánh răng đã chạy
    Và quả lắc làm thế giới đung đưa
    Đồng hồ óng ánh, đồng hồ lấp lánh
    Nhắm mắt nào, nhắm mắt nào, để tâm trí mình chìm vào ảo ảnh
    Tới đây đi, tới đây đi, tới đây nhanh hết mức đôi chân nhỏ bé của bạn
    Có thể lao vào trong bóng tối
    Nhanh lên, nhanh lên, đồng hồ đã điểm
    Boong…!




    “Suỵt!”




    Và bây giờ, với đôi mắt nhắm, đôi môi hé cười
    Hãy lắng nghe, lắng nghe, lắng nghe thật kĩ
    Và đơn giản hãy lắng nghe mà thôi
    Bài hát về nàng Alice lạc vào một xứ sở xa xôi
    Nhạc đã nổi lên rồi, hãy im lặng nào
    Và bước vào
    Xứ sở kì diệu vô tình của những khúc ca ngọt ngào tàn bạo



    Đoản khúc 1: Red Queen.




    Chuyện kể rằng, Đức Vua của Wonderland có hai nàng công chúa.

    Cô chị có mái tóc đỏ, dung mạo tầm thường, không khéo léo chẳng dễ thương, trong khi cô em với mái tóc trắng mềm mại như tuyết và gương mặt xinh đẹp kiêu sa, lúc nào cũng toả sáng.

    Cô chị biết rằng ai cũng yêu cô em hơn.

    Rồi một ngày, Đức Vua băng hà.

    Cô em được trao ngai vàng.

    Cô chị nép bên cửa, nhìn em mình đăng quang.

    Trút một tiếng thở dài, nàng leo lên toà tháp cao nhất của lâu đài. Tuyệt đối không được để em gái ta vào. Thế rồi nàng khoá cửa lại, không bao giờ ra ngoài nữa.

    Em gái nàng, giờ là Nữ Hoàng, nào có hay biết lý do của nàng. Cô gái tìm đủ mọi cách để nàng bước ra, nhưng nàng ngó lơ coi như người lạ. Nữ Hoàng bèn phá khoá, một mình leo lên toà tháp cao. Ôi đáng thương làm sao! Cô gái không bao giờ leo xuống nữa.

    Cô chị đứng trong căn phòng nhỏ nơi đỉnh toà tháp cao. Đôi mắt vô cảm và nụ cười tàn bạo. Bím tóc đỏ của nàng siết quanh cổ cô em. Ôi cô em đáng thương! Đâu có hay rằng chị mình không còn nữa. Đúng vậy, nàng không còn nữa. Nàng chìm trong những giấc mơ méo mó điên loạn và bóng tối trong nàng đã nuốt chửng nàng rồi.

    Nàng đã chết rồi.

    Cô chị cầm lấy vương miện vàng, đội lên đầu và bước xuống cầu thang. Từ bây giờ, nàng là Nữ Hoàng.

    Thế rồi nàng khoá cửa toà tháp vào, không bao giờ trở lại nữa.




    Đó là Red Queen.





    Đoản khúc 2: Mad Hatter.



    Người ta xưng tụng chàng là người làm mũ giỏi nhất Wonderland. Những chiếc mũ chàng làm ra tuyệt vời và độc đáo và hoàn hảo. Chàng đi khắp nơi với cái mũ trên đầu, kim chỉ bên hông, hát những bài ca chưa từng có.

    Và sau lưng chàng, là một cây kéo khổng lồ sáng loáng.

    Một ngày kia, chàng nhìn những cái mũ xếp dài trên giá và nhận ra những chiếc mũ của mình còn thiếu một cái gì đó. Cái gì vậy? Chàng suy nghĩ và suy nghĩ và suy nghĩ. Phải mất một thời gian dài chàng mới hiểu ra điều đó. Nhưng cuối cùng, chàng hiểu ra rồi.

    Chúng cần những cái đầu.

    Chàng không chờ khách hàng đến cửa tiệm của mình nữa. Chàng đi khắp nơi với cái mũ trên đầu, kim chỉ bên hông, hát những bài ca chưa từng có. Lưỡi kéo của chàng rỏ máu xuống con đường chàng qua. Trong căn nhà của chàng, những cái đầu xếp hàng trên giá, đội những cái mũ chàng làm ra. Chàng nghiêng nghiêng đầu, nhón gót, xoay người, miệng mỉm cười, đôi mắt ngầu đỏ. Cây kéo nhảy múa trong tay chàng, kêu lanh canh như hát.

    “~Và hôm nay, lại có những cái đầu mới rơi xuống
    Cây kéo của ta không hề luống cuống
    Và ta cũng không hề nói suông
    Luôn luôn, luôn luôn
    Máu đang tuôn
    Hát đi nào, cười đi nào, đó chẳng phải cảnh tượng tuyệt vời nhất sao?~”

    Anh thợ làm mũ đã phát điên rồi.
    Người ta bảo nhau thế. Quân lính ập đến khi chàng đang xếp cái đầu thứ năm mươi ba lên giá. Chàng rút kéo ra, mỉm cười và ngân nga:

    “~Và hôm nay, lại có những cái đầu mới rơi xuống
    Tới đây, tới đây, không vui sao?
    Hãy cùng nhảy với cây kéo của ta nào!~”


    Cuối cùng, khi số người chết lên đến con số ngót nghét chín mươi, người ta cũng bắt được chàng. Quân lính cùm tay chân chàng lại và xích chàng vào Cối Xay Gió Bị Quên Lãng ở Vùng Đất Ảm Đạm.

    Chàng chẳng hề phàn nàn. Ngày và đêm và ca hát, chàng mở tiệc trà ở Cối Xay Gió Bị Quên Lãng cùng với một con bù nhìn rơm và một con thỏ điên khùng. Chàng khiêu vũ cùng cây kéo. Và mỗi khi có người đi qua, chàng lôi người ta vào tiệc trà.

    “~Ồ, hôm nay lại có những cái đầu mới rơi xuống, vui làm sao!
    Hãy trả lời câu hỏi của ta nào!
    Đúng thì ta cho về nhà
    Im lặng thì phải ở lại đây uống trà
    Rồi cuối cùng, ta sẽ hỏi cây kéo của ta
    ‘Cái đầu sẽ rơi hôm nay là của ai?’
    Nó đáp: ‘Của kẻ trả lời sai.’
    Bạn sẽ là kẻ đó chứ?~”



    Đó là Mad Hatter




    Đoản khúc 3: Cheshire Cat.



    Không ai biết Cheshire ở đâu ra.

    Khi bạn nghe thấy một giọng nói trầm bổng phát ra từ thinh không, thì đó là Cheshire.

    Khi bạn nhìn thấy một con mèo xám khổng lồ với những cái vằn phát sáng xanh trong bóng tối và nụ cười rộng ngoác đến mang tai, thì đó là Cheshire.

    Một con mèo xám khổng lồ trôi lơ lửng trong không khí, cái đuôi xù khẽ ve vẩy, đôi mắt xanh to tròn trong veo như hai viên ngọc, nụ cười rộng ngoác đến mang tai nhe ra những cái răng nhỏ bé trắng tinh. Thế rồi, nó nhẹ xoay mình và tan biến như một làn khói.

    Đó là Cheshire.

    Cheshire biết tất cả mọi bí mật trên thế giới. Nó trôi nổi trong không khí, ở đây và ở kia, ở mọi nơi và ở không đâu cả, đôi tai nhọn vểnh lên lắng nghe. Khi chán, nó ra Cối Xay Gió Bị Quên Lãng và hát cùng Mad Hatter và chơi với những cái đầu chàng ta đã cắt, chẳng hề run sợ mảy may.

    Đó là Cheshire.

    Không một ai có thể điều khiển Cheshire. Nó chỉ làm những gì nó thích, nói những gì nó muốn, và nghĩ gì trong đầu thì không ai biết cả. Theo một cách nào đó, thì Cheshire là sinh vật tự do tuyệt đối. Không một điều gì trên thế giới này có thể ràng buộc nó. Nó không chết. Nó không yêu. Nó là Cheshire. Là một và là duy nhất.

    Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, với nụ cười rộng ngoác, nó tiếp tục lang thang khắp Wonderland.

    Cho tới tận bây giờ.

    Hay là trăm năm, ngàn năm, vạn năm sau

    Đến tận khi không còn bất kì thứ gì tồn tại trên thế giới

    Cheshire vẫn tiếp tục lang thang khắp Wonderland.

    Kìa! Hãy ngẩng nhìn trời!

    Vầng trăng khuyết nghiêng đi và biến thành một cái miệng cười.



    Đó là Cheshire




    Đoản khúc 4: White Rabbit




    Có một đàn thỏ sống tít sâu trong cánh rừng già.

    Cuộc sống của chúng hạnh phúc và yên bình và tĩnh lặng.

    Cho đến một ngày, chúng phát hiện ra rằng một con thỏ trong đàn đã biến mất. Ngày này qua ngày khác, những con thỏ trong đàn cứ lần lượt biến mất từng con một. Lũ thỏ còn lại sống trong hoang mang và sợ hãi và nghi kị.

    Có một con sói trà trộn trong chúng ta!

    Cuối cùng, lũ thỏ chọn ra con thỏ đáng nghi nhất, con thỏ mà chúng nghĩ rằng chính là sói cải trang. Chúng quyết định cắt đầu con thỏ và Mad Hatter được mời đến.

    Nếu chúng đúng, đàn thỏ sống.

    Nếu chúng sai, cả đàn sẽ bị con sói ăn thịt.


    Con thỏ sắp bị cắt đầu không hề hay biết gì cả. Nó được mời đến một bữa tiệc. Bữa tiệc mà nó không ngờ rằng chính là đám ma của nó. Nó bị lạc đường và rất hoang mang lo lắng.

    Trễ mất! Trễ mất! Mình sẽ trễ mất thôi!

    Thế rồi, vô tình, nó nghe được bài hát của Mad Hatter. Bài hát điên rồ với giai điệu cao chói lói.

    “~Và hôm nay, đầu của một con thỏ sẽ rơi
    Lũ thỏ đã tập hợp đủ, chỉ còn con thỏ mất đầu chưa tới
    Lũ thỏ càng thêm nghi ngờ
    ‘Nó nhất định là con sói.’ Chúng bảo nhau thế.
    Cây kéo của ta đang rất sốt ruột vì sợ bê trễ. Nghe kìa! Nó kêu lách cách nặng nề.
    Cái đàu của một con thỏ xinh xắn khiến nó phát mê.
    Hát đi nào! Cười đi nào! Chúng ta sẽ cắt đầu con thỏ lề mề.~”


    Và con thỏ rùng mình hiểu ra tất cả. Ngồi yên trong bụi cây, nó suy nghĩ và suy nghĩ và suy nghĩ.

    Có một con sói trà trộn trong đàn thỏ.

    Con sói sẽ ăn thịt cả đàn thỏ đó.


    Nói cách khác, con thỏ sống sót cuối cùng chính là sói.

    Vậy thì nó sẽ làm sói!

    Trong đêm ấy, con thỏ đã giết cả đàn nó. Cả thỏ. Cả sói. Nó đã giết hết. Đôi mắt vấy máu của nó chuyển thành màu đỏ rực như những viên ruby. Nó cắt những cái đầu thỏ chết, bỏ vào một cái bao lớn và mang đến cho Mad Hatter. Máu của những con thỏ thấm đẫm cái bao và nhuộm đỏ cả con đường mòn. Con thỏ lột da con sói, rồi ném xác sói xuống vực sâu. Nó choàng bộ da sói lên người và yên lặng chờ đợi bên xác lũ thỏ cho đến khi đàn sói kéo đến đánh chén no nê.

    Thế rồi, một ngày kia, đàn sói phát hiện ra rằng một con trong đàn đã biến mất. Ngày này qua ngày khác, những con sói cứ lần lượt biến mất dần từng con một. Cho đến khi chỉ còn lại một con sói duy nhất.

    Bộ da sói tuột ra.

    Con sói cuối cùng chính là thỏ.

    Con thỏ đã ăn thịt cả đàn sói đó.



    Đó là White Rabbit.




    Đoản khúc 5: Alice.




    Vì đuổi theo White Rabbit, Alice vô tình lạc bước tới Wonderland. Nhưng Wonderland của cô không giống Wonderland của Lewis Carol.

    Cô đã chơi trò chơi của White Rabbit, đột lốt con sói và trà trộn và đàn sói. Khi đàn sói bắt đầu nhận ra sự biến mất bất thường của các con sói trong đàn, cô nói:

    Tôi biết ai là kẻ trà trộn trong số chúng ta.

    Cô chỉ điểm cho lũ sói và White Rabbit bị phát hiện. Lũ sói xé xác nó ra thành muôn vàn mảnh nhỏ. Cô nhặt lấy đồng hồ của White Rabbit dấu vào túi áo. Lũ sói sau khi giết chết White Rabbit trở nên chủ quan và có phần thiếu cảnh giác. Cô mở cái đồng hồ ra và tìm thấy một gói bột nhỏ dấu kín đó. Đấy là thuốc độc mà White Rabbit dùng để giết lũ sói. Ngày hôm sau, lũ sói chết sạch không còn con nào. Alice trút bỏ lớp da sói và bỏ đi.

    Cheshire chỉ đường cho cô đến Cối Xay Gió Bị Quên Lãng để gặp Mad Hatter. Cheshire còn khuyên cô nên đi cùng ai đó, và đừng bao giờ ngồi vào bàn tiệc. Theo lời gợi ý của Cheshire, cô mời một anh lính bài tây đi theo, sau khi đã bịt mắt anh ta lại. Đến Cối Xay Gió Bị Quên Lãng, cô đẩy anh ta vào bàn tiệc và Mad Hatter cắt đầu anh lính. Cô lấy chùm chìa khoá trong túi anh ta, mở xích cho Mad Hatter. Cheshire không làm gì, chỉ ngoác mồm cười, nhe ra những cái răng trắng nhỏ.

    Cô dẫn Mad Hatter vào rừng sâu. Hai người cùng góp nhặt lại những mảnh vụn của White Rabbit, với sự giúp đỡ của Cheshire. Mad Hatter khâu những mảnh vụn đó vào và White Rabbit sống lại. Chỉ còn mỗi đôi mắt đỏ là không ai tìm thấy. Alice hỏi Cheshire. Nó ngoác mồm cười hăng hắc.

    Alice và Mad Hatter và White Rabbit mù loà đầy vết khâu vá cùng đến trước cổng Hoàng Cung xin phép vào gặp Red Queen.

    Chúng tôi có một món quà độc nhất vô nhị dành cho Nữ Hoàng.

    Cheshire nói. Và người gác cổng để họ qua.

    Red Queen ngồi trên ngai vàng nhìn xuống. Bọn họ cung kính cúi chào nàng. Nàng hỏi họ:

    Món quà của ta đâu?

    Cheshire ngoác mồm cười và lôi ra một cái bình thuỷ tinh trong suốt chứa đầy một thứ chất lỏng vô hình.

    Và lơ lửng trong đó, là hai con mắt đỏ rực như những viên ruby của White Rabbit.

    Red Queen đón lấy cái bình, ngắm nghía đôi mắt và hỏi:

    Các ngươi lấy đâu ra thứ tuyệt đẹp này?

    Cheshire mỉm cười, mở to đôi mắt xanh trong veo, kêu meo meo.

    Từ một giống thỏ sống tít sâu trong cánh rừng già. Một giống thỏ vô cùng đặc biệt. Chúng ăn thịt sói để sống. Nếu Red Queen muốn, tôi sẽ đưa ngài đi. Nhưng chỉ một mình ngài mà thôi. Vì giống thỏ ấy vô cùng hiếm nên tôi muốn giữ bí mật tuyệt đối. Và cũng vì nếu đi đông chúng sẽ chạy hết mất thôi.

    Red Queen suy nghĩ một lúc, rồi đồng ý đi theo Cheshire.

    Cheshire đưa Red Queen vào rừng, theo con đường mòn đỏ rực, với White Rabbit dẫn đường. Người ta không bao giờ thấy Red Queen quay lại nữa. Chẳng ai biết giờ nàng đang ở nơi nào.

    Vậy còn Alice thì sao?

    Alice là một đứa trẻ không bình thường.
    Ai cũng bảo thế. Cô có một trí tưởng tượng phong phú và điên rồ và khủng khiếp. Cô viết ra những câu chuyện kì quặc bi thương, hát những bài hát dị thường và sống trong ảo tưởng. Cô mơ ngay cả khi đang tỉnh. Chính cô cũng không còn phân biệt được đâu là thực đâu là mơ nữa.

    Ngay cả bây giờ, khi cô nắm tay Mad Hatter và White Rabbit nhảy múa quanh đống lửa ở Cối Xay Gió Bị Quên Lãng, trong giai điệu lảnh lót của một bài ca quái đản Cheshire hát.

    Cô cũng không hề biết là mình đang mơ.

    Và như thế, Alice không bao giờ tỉnh lại khỏi những giấc mơ.

    Cho đến tận bây giờ, cô vẫn tiếp tục rong chơi thơ thẩn ở Wonderland.



    Đó là Alice.

Chia sẻ trang này