1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

[Fiction] N.g.ắ.n

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi halloween1920, 3 Tháng một 2011.

  1. halloween1920 New Member

    Số bài viết: 121
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Fic: N.g.ắ.n
    Author: vampire15 (I'm_Joker)
    Category: Original.
    Status: Mutil-chapter/ Ongoing.
    Genres: Fantasy, horror, angst, dark.
    Warning: rất điên loạn, và rất nhiều máu (nhất là cái chap 2), có lẽ sẽ có Sa ở chap 3.
    Rating: T.
    Summary:
    Hoang tưởng

    Chỉ thế thôi



    1
    M.ộ.n.g



    Này, hôm qua tớ vừa nằm mơ đấy.
    Tớ thấy Quý ông Giàu có và Quyền lực với áo choàng nhung đỏ,vương miện và tay lấp lánh những viên ngọc quý.Ngài bước đi bệ vệ với cây quyền trượng được làm vô cùng tinh xảo trong tay,và cũng được đúc bằng vàng khối, khảm kim cương. Nhìn ngài mà loá cả mắt.Theo sau ngài là cả một đoàn người dài.

    Thế nhưng mà tớ,tớ không đi cùng đoàn người ấy đâu.Tớ không giống họ.Tớ không phải là một bộ xương.

    Có ai biết đâu, màu đỏ áo choàng của ngài là nhờ máu. Vương miện và quyền trượng của ngài được đúc nên từ xương. Còn những viên ngọc của ngài là nước mắt.

    Những bộ xương đi cùng ngài,họ cười. Thế nhưng mà tớ, tớ không đi cùng họ đâu. Tớ không giống họ. Tớ không cười. Giả dối lắm.

    Rồi tớ thấy Bà cô Nghèo khó. Giống như của Haruki Murakami. Bà cô ấy chẳng ai muốn giới thiệu cho ai, mà cũng chẳng ai buồn hỏi chuyện cả. Nhìn bà giống như cái xác chết trôi, mà cũng chẳng ai thèm thương xót. Theo sao bà cũng có cả một đoàn người dài.

    Thế nhưng mà tớ, tớ không đi cùng đoàn người ấy đâu. Tớ không giống họ. Tớ không tàn tạ, khốn khổ, tả tơi. Tớ cũng không có những nếp nhăn hằn sâu trên mặt như họ. Nhưng một ngày nào đó, tớ sẽ đi cùng họ chăng ?

    Giữa đoàn ngừơi ấy, tớ cũng thấy những con người dù gầy còm nhưng rắn chắc và đầy nghị lực. Có ai biết đâu, chính cái nghèo khổ đã trui rèn nên họ, cho họ sức mạnh để đứng lên, để phấn đấu. Rồi từ con số 0, họ làm nên cuộc sống.

    Thế nhưng mà tớ, tớ không đi cùng họ đâu. Tớ không giống họ. Đôi mắt họ kiên cường lắm. Còn tớ thì không được như thế. Nhưng có lẽ một ngày nào đó, tớ sẽ giống như họ chăng?

    Rồi tớ thấy Quý ngài Hạnh phúc. Ngài dường như nhẹ tựa bông. Ngài xoay tròn và nhảy múa. Ngài thoáng xuất hiện ở chỗ này, rồi lại thoắt biến mất ở chỗ kia. Theo sau ngài là một đoàn người dài. Có những người cố bắt được ngài. Có những người lại bình thản theo sao ngài.

    Ngài chìa tay ra cho tớ. Thế nhưng mà tớ, tớ không đi cùng ngài đâu. Tớ không giống ngài. Đôi mắt ngài lấp lánh niềm vui và nụ cười của ngài thật là hoàn hảo. Còn gương mặt tớ, nó giống như là mặt nạ.

    Những con người đi theo ngài xông tới để bắt ngài, nhưng ngài đã biến mất. Rồi ngài chợt xuất hiện bên trên những người bình thản theo sau ngài. Có ai biết đâu, những người muốn nắm giữ hạnh phúc sẽ chẳng bao giờ có được hạnh phúc cả.

    Họ muốn kéo tớ theo. Thế nhưng mà tớ, tớ không đi cùng họ đâu. Tớ không giống họ. Tớ không tin vào cái gọi là hạnh-phúc. Tớ tránh xa họ.

    Bỗng tớ nhận ra Phu nhân Đau khổ. Trang phục của bà đen tuyền từ đầu tới chân, gương mặt bà héo hon và từ đôi mắt bà nước mắt không ngừng tuôn chảy. Theo sao bà là cả một đoàn người dài. Họ không ngừng than khóc và kêu gào, rên rỉ đến xé lòng.

    Thế nhưng mà tớ,tớ không đi cùng đoàn người ấy đâu.Tớ không giống họ. Tớ không biết khóc. Vô nghĩa lắm.

    Có ai biết đâu, xung quanh đoàn người ấy là cả một biển nước mắt. Rồi đến một ngày nào đó, họ sẽ chết chìm trong biển nước mắt ấy, chết chìm trong nỗi đau của chính họ.Và bà là người kéo họ vào nỗi đau ấy.

    Những con người đi cùng bà, họ gọi tớ cùng chia sẻ nỗi đau với họ. Thế nhưng mà tớ, tớ không đi cùng họ đâu. Tớ không giống họ. Đôi mắt họ đau khổ quá. Còn mắt tớ, nó vô hồn.

    Rồi tớ thấy Tiểu thư Cô đơn. Cô đi lướt ngang qua tớ, thờ ơ và hờ hững. Đôi mắt cô đen thẳm, trống rỗng, không nhìn ai. Mái tóc đen dài của cô lất phất bay, vạt áo trắng mờ ảo như trôi đi theo từng bước chân. Theo sau cô là cả một đoàn người dài.

    Họ lạc lõng và thẫn thờ đi lướt qua tớ như những cái bóng. Gương mặt họ, nó lạnh như mặt nạ.

    Thế nhưng mà tớ, tớ đã đi cùng đoàn người ấy.

    Tớ và họ giống nhau. Đơn giản, tớ cũng là một kẻ cô đơn.

    Chỉ thế thôi.

    Tớ len vào giữa đoàn người. Họ không nhìn tớ, cũng không để ý gì cả. Họ cứ đi và đi. Tớ không nhìn họ, cũng không để ý gì cả. Tớ cứ đi và đi.

    Giữa bao nhiêu người như vậy, mà sao vẫn cô đơn thế ?

    Họ không hề nhìn nhau, không hề nhớ mặt nhau, quên cả tên nhau. Không ai là ai. Họ chỉ là những cái bóng vật vờ cô đơn.

    Cô đơn.

    Cô đơn.

    Cái cô đơn ấy đã bám vào người họ, ngấm vào máu họ, hoà làm một với họ.

    Cô đơn.

    Cô đơn.

    Thế nhưng mà tớ, tớ vẫn đi cùng họ.

    Tớ và họ giống nhau. Đơn giản, tớ là một kẻ cô đơn.

    Chỉ thế thôi.

    Cô đơn

    Cô đơn

    Và chính tớ, cũng trở thành một cái bóng, với gương mặt lạnh như mặt nạ.

    Không tên.

    Không còn là tớ.

    Đi và đi.

    Cô đơn.

    Cô đơn.

    Rồi chính tớ, cũng hoà vào cái cô đơn.

    Cô đơn
    .
    Cô đơn
    .
    Cô đơn
    .
    Mãi mãi
    .
    Cô đơn
    .
    .
    .


    30/10/08
  2. halloween1920 New Member

    Số bài viết: 121
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0




    2
    H.ủ.y.d.i.ệ.t






    Ta gửi cho em một bó hoa cùng một tấm thiệp, với tất cả tình yêu của ta. Ước gì em biết ta yêu em nhiều đến thế nào.

    Em trở về nhà. Ta nấp trong bóng tối và quan sát em. Em dừng lại khi thấy bó hoa. Em cầm tấm thiệp lên và mở ra.

    Em giật mình hoảng sợ. Em nhìn quanh. Nhưng em không thể tìm thấy ta đâu.

    Bên trong tấm thiệp ấy chẳng có một chữ nào, chỉ có một lưỡi dao lam.





    Ta đứng bên cửa sổ, nấp sau tấm rèm và nhìn sang nhà em.

    Ta đứng trong bóng tối và dõi theo em. Luôn luôn.

    Ta làm như vậy mỗi ngày. Ta muốn nhìn em. Ta không thể rời mắt khỏi em.

    Ta chỉ có thể nhìn em mà thôi.

    Ta và em quá khác nhau. Thế giới của ta tăm tối và cô đơn. Ta ở đó với đôi tay bị xích. Một mình.

    Ta chỉ có thể nhìn em mà thôi.





    Không !

    Như thế không đủ !!

    Không đủ !! Không đủ !! Không đủ !!

    Ta không chỉ muốn nhìn em !

    Ta muốn được chạm vào em, muốn ôm lấy em, muốn hôn em. Ta muốn giữ em trong vòng tay ta. Ta muốn bứt em ra khỏi thế giới của em để không kẻ nào có thể chạm vào em nữa.

    Ngoài ta.

    Ta muốn đưa em đi. Đến thế giới của ta. Ở đó, sẽ chỉ có ta và em.

    Em muốn chạy trốn khỏi ta ? Ta sẽ khiến em là của ta, để em không thể rời xa ta được nữa.

    Nếu em là một thiên thần, ta sẽ bẻ gẫy đôi cánh của em và giết chết Chúa của em.

    Như thế, em sẽ là của ta.

    Nếu em là một ác quỷ, ta sẽ xích em lại và nhốt em vào một cái lồng sắt.

    Như thế, em sẽ là của ta.

    Nếu em là một con người, ta sẽ huỷ hoại em.

    Ta sẽ giết em !!!

    Như thế, em sẽ là của ta.

    Phải không ?...





    Không !

    Như thế không đủ !!

    Không đủ !! Không đủ !! Không đủ !!

    Ta yêu em.

    Ta yêu em.

    Ta yêu em.

    Ta muốn em.

    Ta muốn em.

    Ta muốn em.

    Rất, rất, rất nhiều !! Nhiều lắm !!

    Có người nói về ta rằng : “Thằng nhỏ ấy bị điên.”

    Đúng ! Ta đang điên. Điên vì đã yêu em quá nhiều như thế.

    Điên cũng được, nếu là vì em.

    Ta yêu em.

    Cho nên, ta muốn em là của ta.

    Chỉ của riêng ta mà thôi !!!





    Ta gào thét. Ta lồng lộn.

    Xiềng xích vẫn siết chặt lấy ta.

    Thế giới của ta tăm tối và cô đơn, không ai đến giúp ta.

    Ta nghiến răng. Cái còng siết vào tay ta đến bật máu.

    Dòng máu tanh tưởi.

    Máu đỏ.

    Máu đen.

    Không !!

    Cho ta ra khỏi đây !!!





    Đêm.

    Em trở về nhà.

    Bất chợt, một bóng đen lao ra, siết chặt em và ép một miếng khăn vào miệng em.

    Em hoảng hốt. Em vùng vẫy. Nhưng em chống cự yếu dần.

    Miếng khăn có tẩm thuốc mê.





    Mờ nhạt.

    Căn phòng gần như chìm trong bóng tối, chỉ được chiếu sáng một chút bằng ánh vàng và đỏ yếu ớt.

    Bóng người đặt em lên ghế, rồi rời đi.

    Nó tháo cúc, cởi bỏ mũ trùm.

    Đó là ta.





    Em chao đảo trong cơn mê. Những hình ảnh chập choạng em nhìn thấy...Nến trắng...Thuốc...Căn phòng nhạt nhoà...

    Ta đến bên em và đưa cho em một cốc sữa. Em giật mình khi ta chạm vào em.

    XOẢNG !!!

    Cốc sữa bị em hất khỏi tay ta, rơi xuống đất vỡ tan.

    Dưới ánh đèn, dòng sữa trắng trở thành màu đỏ ối.

    Như máu.

    Em co người lại trước ta. Đôi mắt em hãi hùng.

    Em sợ ta!

    Ta bỏ đi, không nói một lời.





    Em đứng lên. Ngây người.

    Trên bức tường, dán đầy ảnh của em. Thật nhiều. Thật nhiều. Chỉ có ảnh của em mà thôi.

    Ta bước đến sau em.

    Em giật mình. Em hét lên.

    Em vùng vẫy. Em chống cự.

    Vô ích thôi. Em không thể thoát khỏi ta.

    Rồi em lả đi trong tay ta.

    Ta đặt lại em lên ghế. Rút ra một kim tiêm, ta đâm nó vào cánh tay mảnh mai của em, xuyên qua làn da mềm mại của em.

    Mỉm cười.

    Bây giờ, em sẽ là của ta. Chỉ của riêng ta.

    Phải không ?...





    Căn phòng mờ tối.

    Piano mà ta rất yêu.

    Ta ôm em. Ta đặt tay em lên những phím đàn. Ta nắm tay em.

    Phím đàn lạnh ngắt.

    Ta em lạnh ngắt.

    Ta lùa tay vào mái tóc đen của em. Ta vuốt ve gương mặt em. Ta tận hưởng mùi hương của em.

    Đôi mắt em không nhìn ta.

    Em không đáp lại ta.

    Em lạnh lẽo vô thần.

    Nhưng bây giờ, em là của ta. Chỉ của riêng ta.

    Phải không ?...





    Căn phòng mờ tối.

    Piano mà ta rất yêu.

    Ta dìu em trong âm thanh dịu dàng mềm mại.

    Gió thổi vào mái tóc em tung bay.

    Ta nắm tay em.

    Bàn tay lạnh ngắt.

    Đôi mắt em không nhìn ta.

    Em không đáp lại ta.

    Em lạnh lẽo vô thần.

    Nhưng bây giờ, em là của ta. Chỉ của riêng ta.

    Phải không ?...





    Không !!

    Cái ta muốn...không phải là em như thế này.

    Cái ta muốn...là tình yêu của em.

    Ta yêu em.

    Ta yêu em.

    Ta yêu em.

    Rất, rất, rất nhiều !! Nhiều lắm !!

    Nhưng em có yêu ta không ?

    Không.

    Ta biết.

    Em không yêu ta.

    Em không bao giờ yêu ta.

    Tại sao ?

    Tại sao ?

    Tại sao ?

    Ta đã yêu em nhiều đến thế...

    Tại sao ?

    Tại sao ?

    Tại sao ?

    Ta yêu em.

    Ta yêu em.

    Ta yêu em.

    Ta khóc.

    Ta khóc vì em. Ta khóc vì ta. Hay có lẽ, vì cả hai.

    Chờ đợi ?

    Không.

    Vô vọng thôi.

    Bởi vì tình yêu trong tương lai không tồn tại

    Trong em không hề có bất kì cảm xúc nào để bắt đầu.

    Tại sao ?

    Tại sao ?

    Tại sao ?

    Ta muốn em.

    Ta muốn tình yêu của em.

    Tại sao em không cho ta ???

    Tại sao ??? Khi mà ta đã yêu em nhiều đến thế...

    Ta...

    Ta...

    Ta ghét em !!!

    Ta ngẩng nhìn em.

    Em lạnh lẽo vô thần.

    Em không bao giờ yêu ta.

    Ta đau.

    Đau. Đau. Đau.

    Ta muốn em.

    Ta muốn tình yêu của em.

    Tại sao em không cho ta ???

    Tại sao ?

    Tại sao chứ ???

    Ta đã yêu em nhiều đến thế...

    Ta hận em !!!

    Ta muốn em là của ta. Chỉ của riêng ta mà thôi !!!




    Nếu em là một thiên thần, ta sẽ bẻ gẫy đôi cánh của em và giết chết Chúa của em.

    Như thế, em sẽ là của ta.

    Nếu em là một ác quỷ, ta sẽ xích em lại và nhốt em vào một cái lồng sắt.

    Như thế, em sẽ là của ta.

    Nếu em là một con người, ta sẽ huỷ hoại em.

    Ta sẽ giết em !!!

    Như thế, em sẽ là của ta.

    Phải không ?...





    Thế giới của ta tăm tối và cô đơn.

    Xung quanh ta một màu đỏ lênh láng. Máu. Máu ngập tràn. Máu đỏ thẫm loang loáng ánh đen. Máu nhuộm đỏ thân thể ta.

    Ta ngập chìm trong biển máu. Ta đang cười. Điên dại.

    Xiềng xích đứt rồi.





    Đôi mắt em bừng mở. Em hét lên. Tuyệt vọng. Đớn đau.

    Máu bắn lên áo ta. Máu đỏ thẫm.

    Ta cắt, và rạch. Ta không dừng lại.

    Không run rẩy.

    Không sợ hãi.

    Ta đưa từng nhát dao chậm rãi.

    Máu đỏ thẫm.

    Máu nhuộm đỏ lưỡi dao của ta.

    Máu nhuộm đỏ tay ta.

    Máu...

    ...của em...






    Ta miệt mài bên máy khâu. Cùng vải. Cùng chỉ. Cùng kim.

    Bộ váy này, ta chỉ dành tặng riêng em.

    Ta nâng niu đôi giày. Kiểu dáng thật tinh tế. Ta ướm thử nó vào chân em. Thật hoàn hảo.

    Đôi giày này, ta chỉ dành tặng riêng em.

    Ta tính toán, ước lượng. Chỗ này, ta sẽ để tay của em. Còn chỗ kia, là chân em...

    Em nhất định sẽ là một tác phẩm vô cùng tuyệt vời.

    Như thế, em sẽ là của ta.

    Phải không ?...





    Thế giới của ta tăm tối và cô đơn. Nhưng ở đó không chỉ có một mình ta !!!

    Còn một người nữa. Đang đứng trước ta.

    Là ta !!!

    Ta chỉ vào ta. Ta kết tội ta.

    Này.

    Ngươi đã giết cô ấy rồi.

    Ta ?!

    Ta ư ?!

    Không...

    Chính ngươi.

    Ngươi đã giết cô ấy rồi.

    Không !! Không !!

    Im đi !!!

    Là ngươi. Người giết cô ấy là ngươi.

    Chính ta ngươi đã giết cô ấy. Chính ta ngươi đã mổ xẻ cô ấy. Chính tay ngươi đã cắt rời cô ấy ra thành từng mảnh.

    Không !! Không !! Không !!

    Im đi !!!

    IM ĐI !!!

    Đau lắm ư ?

    Ta quỳ xuống bên ta. Ta lau nước mắt cho ta.

    Ta nhìn ta. Ta mỉm cười.

    Ta quấn lấy ta. Ta nhập vào ta. Ta hoà làm một với ta.

    Ta áp lên mặt mặt nạ lạnh giá. Đôi mắt ta nhắm lại, rồi bừng mở.

    Đôi mắt giá băng.

    Mặt nạ trở thành khuôn mặt ta.

    Mặt nạ mỉm cười.






    Ta đặt tay của em lên vải nhung đỏ thắm, với khung mạ vàng được chế tác vô cùng tinh xảo. Ta xuyên qua tay em những chiếc kim dài, gắn tay em vào lớp vải.

    Ta vuốt ve từng đường nét trên gương mặt em. Làn da em lạnh ngắt. Đôi mắt em khép chặt.

    Đôi mắt em không nhìn ta.

    Em lạnh lẽo vô thần.

    Cài vào tóc em một vương miện lấp lánh, ta nâng đầu em lên và đặt lên đôi môi em một nụ hôn.

    Đôi môi em lạnh ngắt.

    Đôi mắt em khép chặt.

    Đôi mắt em không nhìn ta.

    Em không đáp lại ta.

    Em lạnh lẽo vô thần.

    Ta nâng đầu em trên tay ta. Mái tóc em xoã dài, thả vào khoảng không bên dưới cổ em. Mái tóc em hờ hững bay bay. Làn da em lạnh ngắt. Đôi mắt em khép chặt.

    Bởi vì em ơi, em đã chết rồi.

    Chính ta đã giết em mà.





    Mặt nạ rơi xuống.

    Vỡ tan.





    Ta ngẩng nhìn em nằm trong quan tài trên tường, giữa những dây gai và hoa hồng, với bộ váy trắng vương đầy máu. Bộ váy mà ta chỉ dành riêng em.

    Bên cạnh thân thể em, tay và chân em đựơc treo trên vải nhung đỏ lồng trong khung lấp lánh ánh vàng.

    Ta đặt ly pha lê chứa thứ chất lỏng màu đỏ lên môi.

    Mỉm cười.

    Bây giờ, em đã là của ta.

    Mãi mãi.

    Chỉ của riêng ta thôi...






    Đây là tình yêu duy nhất
    rồi em sẽ hiểu...






    21/10/08
  3. xuanbao Member

    Số bài viết: 53
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 6
  4. halloween1920 New Member

    Số bài viết: 121
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Thanks thì bấm cái nút thanks kia kìa. Nói làm cái gì bẩn cái topic.

Chia sẻ trang này