1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Góc sống đẹp

Thảo luận trong 'GÓC CHIA SẺ-CẢM NHẬN' bắt đầu bởi The Cuong, 26 Tháng hai 2007.

  1. The Cuong Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Xin chào pà kon cô bác, mọi người en tết vui chứ? [IMG]
    Hy vọng mọi người sẽ tham gia viết bài vào chủ đề này để chia sẽ những kinh nghiệm sống của mình cho các thành viên tham gia vào forum [IMG] [IMG] [IMG]
  2. hyl1182006 Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  3. toido13 Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Tình Yêu bắt đầu bằng một nụ cười, đơm hoa kết trái bằng một nụ hôn và kết thúc bằng những giọt nước mắt....cho dù đó là giọt lệ buồn hay vui, thì Tình Yêu ấy đã cho bạn những kỷ niệm thật ấn tượng và sâu sắc, là dấu ấn của tâm hồn và đánh dấu bước trưởng thành của bạn
    Một tương lai tươi sáng luôn đứng trên một quá khứ đã lãng quên
    Bạn không thể nào thăng tiến bước trên đường đời cho đến khi bạn biết cho qua và học hỏi từ những thất bại, sai lầm và đau buồn trong quá khứ .!
  4. bien song Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Sắp đến Đội sẽ sưu tâm những câu chuyện hay có ý nghĩa để chúng ta cùng chia sẽ với các bạn Svien truờng mình, rất mong dc sự đóng góp nhiệt tình từ phía các bạn!!! Ở đây mình sẽ nhận các đóng góp của các bạn do chính tác giả viết hoặc sưu tầm về mọi chủ đề xung quang chúng ta, về tình yêu, tình bạn, gia đình, lối sống và cả những bài học nhỏ từ các câu chuyện hay.................. tất cả những gì bạn nghĩ là hay và muốn chia sẽ! Cảm ơn mọi sự đóng góp của các bạn!!!
  5. ttkh11 Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    [IMG]
    Ðừng nên thờ ơ với những gì đã quá quen thuộc với bạn. Hãy giữ chắc lấy chúng như những gì quan trọng nhất, vì sẽ có lúc bạn cảm thấy tiếc nuối khi những điều thân thuộc ấy mất đi.
    Mọi chuyện tốt đẹp rất dễ có, nhưng một trái tim ngọt ngào rất khó tìm. Cuộc sống sẽ ngừng khi bạn ngừng hy vọng. Hy vọng sẽ ngừng khi bạn ngừng tin tưởng. Tình bạn sẽ ngừng khi bạn ngừng chia sẻ. Vì thế hãy luôn chia sẻ những ý tưởng với những ai mà bạn xem là bạn. Hãy yêu thương thật lòng, hãy cho mà không cần lý do, hãy chia sẻ mà không cần sự đền đáp
    Hạnh phúc khi mọi người bên cạnh ta được hạnh phúc, khi ta mang niềm vui cho mọi người ta yêu thương. Cuộc sống còn rất nhiều điều cần ta, ta cũng còn rất nhiều việc phải làm.
    (ST)
  6. ainhu Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  7. ainhu Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Hai anh em cậu bé kia có lần quyết định đào một cái hố sâu phía sau nhà. Khai 2 cậu bé đang đào, vài đứa trẻ khác đến xem và hỏi họ đang làm j. Cậu bé đào hố hào hứng trả lời rằng anh em cậu muốn đào một đường hầm xuyên wa Trái Đất .
    Mấy đứa trẻ cười phá lên ,chế giễu anh em cậu. thế nhưng 2 cậu bé vẫn tiếp tục đào. 1 lúc sau 1 cậu nhảy từ cái hố đang đào lên mặt đất, tay cầm 1 cái chai cũ kĩ đầy nhện, sâu bọ, côn trùng đáng sợ và tay kia giơ cao 1 túi chứa các viên đá xinh xắn đang lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời. Cậu chỉ cho những đứa trả kia xem những viên đá tuyệt đẹp ấy và tự hào nói: “Ngay cà khi không đào được đường hầm xuyên trái đất, thì ít nhất bọn mình cũng tìm thấy những viên đá đẹp như thế, và mình cũng có dịp khuất phục lũ côn trùng gớm ghiếc này”

    Không fải mục tiêu nào cũng hòan thành trọn vẹn.
    Không fải công việc nào cũng kết thúc thành công.
    Không fải nỗ lực nào cũng đựơc đền đáp xứng đáng.
    Không fải mối wan hệ nào cũng giữ được bền lâu.
    Không fải tình iu nào rồi cũng là vĩnh cửu.
    Không fải ước mơ nào cũng trở thành hiện thực.
    Nhưng nếu bạn luôn lo sợ và không dám bắt đầu, bạn sẽ không bao jờ có cơ hội đặt chân lên con đường có thể dẫn đến thành công, bạn sẽ không bao jờ trưởng thành hơn và bạn sẽ chẳng có j để kể lại cho mai sau.
  8. Ngo_sen Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Câu chuyện ốc sên

    Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!"

    "Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Ốc sên mẹ nói.

    "Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

    "Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy".

    "Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

    "Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy".

    Ốc sên con bật khóc, nói: "Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta".

    "Vì vậy mà chúng có cái bình!" - Ốc sên mẹ an ủi con - "Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta".
  9. Ngo_sen Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Nếu bạn gặp một người đang bế tắc và nặng lòng, bạn sẽ khuyên họ như thế nào. nhỏ ấy cảm thấy lòng đau đau như thế nào ấy nhưng không biết phải làm sao, đây là lần đầu tiên nhỏ cảm thấy mình bế tắc như sắp gục ngã. nhỏ luôn tự tin mình sẽ vượt qua tất cả, nhưng mọi việc cứ cùng lúc xảy ra, làm nhỏ mệt mỏi và lẻ loi. nhỏ vẫn biết mình cần phải làm gì, và làm như thế nào, nhưng đầu nhỏ và trong lòng nhỏ luôn đấu tranh nhau. mỗi lần nghĩ về má nhỏ lại thấy mình có lỗi vì đã phụ công lòng của má, với nhỏ hạnh phúc rất đơn giản, chỉ cần nhìn những người nhỏ yêu thương vui vẻ là nhỏ cảm thấy hạnh phúc rồi, nhưng sao quanh nhỏ mọi người đều mệt mỏi và gặp phải những chuyện đau lòng, nhỏ bất lực đứng nhìn mà không giúp được gì, sao cảm thấy đau quá. Hình như nước mắt nhỏ không trào ra ngoài, lại chảy ngược vào trong.
  10. nguyenphiquoctuan Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Em chỉ ngĩ đơn giản lá sống đẹp là sống làm sao cho vui là oki rồi.Tất nhiên vui là vui chung ko phải chỉ mình bản thân vui mà thôi.
    Mà làm sao để mình vui và ng khác cũng vui nữa thì có lẽ em chưa trả lời dc.Riêng bản thân thì em đã làm như thế này này:
    Em đọc truyện cười thật nhìu, cái nào hay là em lại học thuộc rồi kể lại cho bạn em nghe
    Em ko bao giờ sụ mặt với bạn bè em ca? vì em thấy ai làm như thế tự nhiên thấy mất vui à
    Em có thể để các bạn chọc (cái này ko có dễ đâu nha, thử thách tính chịu đựng đó tại có mấy đứa chọc mất dạy lắm) -> tụi nó vui em cũng vui, vui cả làng
    Em ko giận ng khác lâu vì thấy nặng nề wa' a`.Mà em cũng gét ai thù giai lắm cơ
    Em gét ai, ko thích ai cái gì sẽ chửi vào mặt họ, có thể là sẽ mất bạn luôn, nhưng mà cần gì mấy cái đứa như thế, như vậy gọi là giải thoát cho cả hai bên đó
    Cũng xin nói luôn là em gét nhất là cái tính sĩ hão của mấy thằng và cái tính thù dai của mấy kon.
    Em thích những ai bốc đồng vì những ng đó em thấy thật nhất trong cái XH đê tiện này.
    À em cũng là một ng đê tiện ko kém đâu, chỉ có điều em đê tiện dễ thương haha
  11. thuynga New Member

    Số bài viết: 2
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Lịch sử ngày Halloween


    Cứ vào ngày 31/10 hàng năm, hàng nghìn trẻ em Bắc Mỹ và Anh quốc đổ ra đường trong các bộ lễ phục hóa trang, chơi trò lừa nhau, đục khoét bí ngô, đớp táo và gõ cửa các nhà để xin bánh kẹo. Vậy, phong tục độc đáo này bắt nguồn từ đâu?
    Từ "Halloween" bắt nguồn từ nhà thờ Thiên chúa giáo, là dấu vết còn lại của lễ hội All Hallow Eve (lễ thánh). Ngày 1/11 là ngày lễ của người Thiên chúa bày tỏ lòng thành trước thánh thần. Nhưng vào thế kỷ thứ 5 trước Công nguyên, ở xứ Celtic (Ireland) mùa màng kết thúc vào ngày 31/10 và ngày hội Halloween được gọi là ngày lễ Samhain (gieo trồng). Ngày này cũng chính thức bắt đầu một năm mới của người Celtic.
    Người Celtic tổ chức kỷ niệm năm mới với lễ hội Samhain. Vào thời gian này vị thần của mùa xuân và mùa hè không còn ngự trị và nhường chỗ cho thần Chết. Lễ hội bắt đầu vào ngày 1/11, khi linh hồn của người chết quay trở lại nhà người thân để xin thức ăn và nước uống. Trong suốt đêm lễ thánh Hallow’s Eve, diễn ra vào đầu mùa đông - thời điểm kết thúc một năm, các xác chết đi lại tự do.
    Người xưa kể lại, vào ngày lễ Samhain linh hồn của người chết trong năm trước sẽ tìm đến một thể xác khác để bắt đầu cuộc sống mới trong năm tiếp theo. Tuy nhiên, người sống không muốn linh hồn người chết nhập vào mình, vì thế vào ngày 31/10 dân làng dập tắt lửa trong nhà để làm cho nhà cửa lạnh lẽo và tẻ ngắt. Sau đó họ hoá trang thành ma cà rồng và lặng lẽ đi vòng quanh nhà hàng xóm vẻ hăm doạ để xua đuổi những hồn ma tìm thể xác.
    Theo giải thích khác thì người ta cho rằng vào đêm Samhain, người Celtic dập tắt lửa không phải để xua đuổi những linh hồn mà để sau đó họ cùng nhau đi lấy lửa tại nguồn sáng gọi là Druidic, liên tục cháy ở Usinach thuộc miền trung Ireland.
    Sau này, người La Mã đã biến những tục lệ trên của người Celtic thành tục lệ của mình. Tuy nhiên, vào thế kỷ thứ nhất trước công nguyên, họ bỏ tục lệ hiến người sống và thay vào đó là hiến hình nộm. Theo thời gian, do người ta không còn tin vào linh hồn nữa, nên tục lệ hoá trang thành ma quỷ hay phù thuỷ chỉ còn là hình thức.
    Cùng với phong trào di cư để tránh nạn thiếu khoai tây của người Ireland sang Mỹ những năm 1840, lễ hội Halloween được du nhập vào Mỹ cùng trò như lật ngược nhà vệ sinh và tháo cổng ra vào.


    dodo pakon oi...,sap toi 08123 co to chuc le hoi halloween anh trag lem lem,,,co su tham gia cua cac nhom nhac dance hot nua,,hiphop,nhay hjen daj va ca cac tjet muc cay nha la vuon nua...moi cac mem cua doi cong tac xa hoi den tham gja nha,,,dug bo lo..se ko co co hoi dc hoa trang thanh nhug nhan vat co 1 ko 2 doa!!nho nhe 31/10 toi day ne,,..pakon chj can tjet kjem 5lan goi xoi thoi la dc 1 ve tham gja ct cuc hot rui.....nhat la cac mem 09 nen dj de con hoc hoi va rut kjh nghiem cho nhug lan to chuc sau nua........!!!!vay nha bjbj!!!


    ma ne,cac mem phu yen uj cac mem co nho nha hog,me nho we wa dj !!hjxhjx
  12. Hải Âu Xanh New Member

    Số bài viết: 14
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    THẰNG BÉ
    Chiếc xe Cúp cũ mèm của tôi lại trở chứng tắt máy, loay hoay chuẩn bị mở cốp xe lấy đồ nghề ra sửa.
    “Vé số đây, ai vé số không?”…. “Chú ơi mua hộ cháu vài tờ”!
    “ Không thấy xe hư hả, thật là họa vô đơn chí!”. Biết là mình vô lý nhưng tôi cứ đổ sự bực bội lên thằng bé. Thiên hạ giờ toàn đi xe xịn, mình thì chiếc xe Cúp cũ mèm có từ thời những năm 50 đến giờ mà vẫn phải bắt nó hoạt động.
    “Chú ơi! Cả ngày cháu bán chỉ được có mấy vé, em gái cháu lại ốm nặng, chú mua giúp cháu 1 tờ thôi cũng được, biết đâu lại trúng chú sẽ sắm xe mới đó ạ!”
    “Trúng gì mà trúng? Vớ vẩn.”
    “Chú giúp cháu một lần thôi !”
    Đưa mười ngàn cho thằng bé, nhét vội 2 tờ vé số vào túi, tôi còn lẩm bẩm đủ cho thằng bé nghe “Rõ chán. Tao mà trúng sẽ cho mày 5 triệu. Lần sau đừng làm phiền tao nữa ”
    8 giờ tối, kết quả sổ số được chiếu trên truyền hình, con số của mình và dãy số giải nhất trên màn hình tivi là một. Mình đang mơ ư?! Không! Chính tai mình nghe, mắt mình thấy, “trúng số rồi, trúng rồi!”, tôi reo lên trong sự sung sướng tột độ.
    Nhận thưởng xong, về nhà cất tiền, tôi phóng xe ngay đến nơi đã gặp thằng bé để cho nó 5 triệu đồng như lời nói. Một ngày, hai ngày,…rồi một tuần qua đi mà tôi chẳng thấy nó đến chỗ cũ. Chạy chiếc xe mới quanh các tuyến phố cố tìm mà cũng không thấy bóng dáng thằng bé như hôm trước. Hay là nó giữ lời nó hứa với tôi “Chú giúp cháu một lần thôi !” hay là nó không quên lời tôi nói “ Lần sau đừng làm phiền tao nữa” . Mặt mũi nó như thế nào giờ tôi chẳng còn nhớ rõ nhưng cái dáng gầy còm, bước đi khấp khiễng của nó thì cứ lờn vờn mãi trong tôi.
    VĂN THY HOÀNG ( Đăng trên Tập san Áo Trắng, số 38 ngày 15/12/2008)
  13. canhhoabay_xb New Member

    Số bài viết: 45
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    có những lúc bạn cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa và thất vọng về bản thân mình nhưng bạn có biết bạn là niềm hi vọng và tự hào của rất nhiều người.những lúc đó bạn hãy nghĩ về họ và hãy sống thật xứng đáng.chúc mọi người có 1 năm thật nhiều niềm vui và hạnh phúc,chúc đội ta ngày càng đoàn kết và có những hoạt động thật ý nghĩa.:-bd
  14. canhhoabay_xb New Member

    Số bài viết: 45
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    sống không giận,
    không hờn,không oán trách
    sống mỉm cười
    với thử thách,chông gai

    sống vươn lên
    theo kịp ánh ban mai

    sống chan hòa
    với những người chung sống

    s
    ống là động
    nhưng lòng luôn bất động
    sống là thương
    nhưng lòng chẳng vấn vương
    sống yên vui
    danh lợi mãi coi thường
    Tâm bất biến
    giữa dòng đời vạn biến

    :)>- chúc mọi người gặp nhiều may mắn trong cuộc sống :)>-
  15. canhhoabay_xb New Member

    Số bài viết: 45
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Rớt.........buồn............khóc.........Cú sốc đầu tiên của 1 đứa SV năm nhất như tôi đã làm tôi tốn rất nhiều nước mắt.Mặc dù đã được cảnh báo từ trước nhưng tinh thần của tôi vẫn bị suy sụp ghê gớm!!!Tôi không thể ngờ có 1 ngày mình lại bị rớt 1 môn mà suốt mấy năm trời luôn đứng trong top nhất lớp.Dẫu biết đây chỉ là 1 cú vấp nhỏ đầu đời nhưng tôi vẫn không thể nào chấp nhận được.Tôi thấy mình có lỗi vô cùng có lỗi với mẹ,với anh chị,với bạn bè và có lỗi ngay với chính bản thân tôi........Hi vọng thời gian có thể xóa nhòa đi tất cả...................!!!
  16. cuong12a4 Member

    Số bài viết: 46
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 6
    Cái nút áo

    [FONT=Verdana, Arial]Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi.

    Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mỉm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

    Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.

    "Anh thân mến!

    Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

    Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

    Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

    Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn: "Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được".

    Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình: "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!". Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".


    Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:

    Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.

    Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

    Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEA Games...

    Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

    Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...

    Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh

    Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.

    Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

    Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.

    Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

    Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.

    Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!

    Em thấy anh chuyện làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

    Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...



    [/FONT]
    [FONT=Verdana, Arial]o O o[/FONT]
    [FONT=Verdana, Arial]

    Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?

    Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?

    Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?

    Hi vọng qua câu chuyện này tôi và các bạn có thể tìm lại được những bài học về sự quan tâm mà các bạn đã lỡ đánh mất.

    Hãy dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho những người người mẹ, người cha, những người luôn ở bên các bạn, luôn hướng sự quan tâm về phía các bạn mà không cần đòi hỏi điều đó từ các bạn!
    chuc moi ng manh khoe
    [/FONT]
  17. canhhoabay_xb New Member

    Số bài viết: 45
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Lại một ngày buồn.Tôi lại cảm thấy thất vọng về bản thân.Tệ vô cùng.............Hic tôi không thể hiểu nổi mình nữa................th_orange4Xin mọi người hãy tha thứ cho tôi
  18. canhhoabay_xb New Member

    Số bài viết: 45
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Tôi sẽ làm cho ngày hôm nay thật đáng sống.
    Tôi sẽ nhớ về quá khứ như là 1 con đường đầy kinh nghiệm quí báu mà tôi đã đi qua.
    Tôi sẽ cố gắng hết sức và tập trung mọi thời gian công sức vào việc hoàn thành nhiệm vụ của ngày hôm nay.
    Tôi sẽ làm những gì mà trước đây tôi không dám làm.
    Tôi sẽ sống với cả bầu nhiệt huyết của mình.Tôi sẽ mỉm cười thay vì chau mày,sẽ kiên nhẫn thay vì tức giận.
    Tôi sẽ trung thành với con đường mà mình đang đi.Tôi sẽ giữ vững niềm tin và mạnh mẽ tiến về phía trước.Tôi sẽ bắt tay vào thực hiện và hoàn tất mọi dự định của mình.
    Tôi sẽ không lãng phí thời gian của mình,sẽ quan tâm đến sức khỏe và cẩn trọng với danh dự của bản thân.Tôi sẽ góp phần làm cho cuộc sống thêm tươi đẹp,sẽ biến ngày hôm nay của những người tôi gặp thành ngày tốt lành.
    Tôi sẽ giành hết tâm trí của minh vào việc phục vụ những người xung quanh bởi vì trong ánh hào quang của những việc tôi làm cho người khác luôn ẩn chứa hào quang của chính tôi.
    SỨC MẠNH CỦA CON NGƯỜI ĐỊNH HÌNH TRONG CHÍNH SỰ YẾU ĐUỐI CỦA NGƯỜI ĐÓ!
  19. spkt_099100 Member

    Số bài viết: 949
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
  20. canhhoabay_xb New Member

    Số bài viết: 45
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Dám thử ko?
    nói được thì làm được,dù kết quả có thế nào đi nữa thì đó cũng là sự cố gắng của tôi.Bạn tự lo cho mình đi.^:)^
  21. canhhoabay_xb New Member

    Số bài viết: 45
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Không nên đọc bài viết này vì nó chẳng có gì đáng đọc cả!

    Không hiểu sao tôi lại thích mục này như vậy,có lẽ đây là nơi tôi có thể trút nỗi buồn của mình mà không sợ ai biết(nếu có ai biết thì cũng xin....xem như không biết vậy).Bởi lẽ tôi không thích người khác nhận ra mình đang buồn,những nỗi buồn sâu thẳm đã hình thành từ rất lâu và có lẽ không 1 ai có thể nhận ra nó.Không hiểu sao tôi lại không thích tâm sự điều này với bất cứ ai,có thể do tôi chưa tìm được người hợp ý hoặc cũng có thể tôi sợ người đó sẽ thương hại tôi.Dẫu sao thì điều đó cũng thật tệ.Tôi đang sống với những hoài niệm xót xa về gia đình trong quá khứ,hiện tại và tương lai chắc cũng chẳng có gì khá hơn.Thật tệ khi mà tôi cũng chẳng thể thay đổi được gì tôi chỉ biết nhìn và khóc mà thôi.Những lúc nhớ về nhà trong tôi còn cảm thấy xót xa cho mẹ và đau nỗi đau chung.Tôi thực sự không thể giúp gì cho mẹ khi mà mong muốn duy nhất của mẹ về tôi là mong tôi học tốt thì tôi cũng đang dần phá hỏng nó.Hẳn là mẹ thất vọng về tôi lắm.Nhìn bề ngoài hẳn là không ai có thể biết tôi đang buồn vì tôi luôn giấu nó trong những nụ cười dẫu có người cho rằng nó gượng gạo quá.Nó cũng hiện lên trên nét mặt những lúc tôi nhăn trán,xụ mặt những lúc đó tôi chỉ nói đó là nỗi buồn vu vơ và dĩ nhiên mọi người đều tin và có lẽ sẽ chẳng ai nhận ra được sự thật đó.Chắc họ nghĩ đó đơn thuần là những lúc nắng lúc mưa của con gái.Mọi người đều có chung quan điểm là người như tôi chắc không bao giờ biết khóc nhưng họ không biết rằng có lẽ tôi đã khóc nhiều hơn họ tưởng,dẫu sao tôi cũng thành công trong việc tạo cho mình 1 lớp vỏ thật cứng rắn để đè bẹp sự yếu đuối trong tôi.Có vẻ nực cười nhỉ???Ừm....không biết sao tôi lại viết những điều này lên đây,chắc có lẽ do lúc này tâm trạng tôi đang bức bối và nó cần có 1 nơi để chia sẻ.Hi vọng không ai đọc bài viết này ngoài tôi ra!!!
  22. Xuân Hiếu Phạm Xuân Hiếu

    Số bài viết: 2,124
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 38
    Tôi ko đọc bài viết của bạn và tôi cũng ko biết bạn là ai, tôi chỉ muốn lắng nghe và cảm nhận và suy nghĩ về mình . Vì tôi vốn vẫn thế, vẫn thích im lặng hơn là tất cả. Đôi khi... có lẽ đôi khi tôi thích tìm mình trong đó. :)) Cuộc sống ai cũng có thể buồn, cũng có lúc nỗi buồn ấy dc xem như 1 niềm vui.
  23. duynam_cdt Member

    Số bài viết: 292
    Đã được thích: 6
    Điểm thành tích: 18
    Mình không biết bạn là ai? tên gì? bao nhiêu tuổi nhưng mình xin gởi tới bạn lời xin lỗi chân thành, vì mình đã đọc bài của bạn, mình đã không để ý tới tiêu đề bài viết mà đọc ngay vào nội dung. thật lòng xin lỗi bạn nhe! mình không biết khuyên bạn điều gì? nhưng mình sẽ luôn lắng nghe bạn. luôn gần bên bạn khi bạn cần!chúc cho niềm vui, hạnh phúc sẽ luôn bên bạn. thân ái!... hãy cười lên bạn nhé!
  24. DKhanh13 New Member

    Số bài viết: 56
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Cảm ơn bạn đã chia sẻ. Hy vọng là bạn đã cảm thấy tốt hơn sau khi post bài này.
    Lúc mới đọc mấy dòng đầu, mình còn tưởng bạn là một đứa con trai cơ á.;;)
    Chia sẻ với bạn heng, trước đây mình cũng như bạn vậy, cuộc sống của mình là một chuỗi những ngày buồn bã triền miên, vì những lo toan, những thất vọng, vì những ghanh ghét, oán giận, ... và mình cũng đã tự tạo cho mình một cái vỏ bọc che đi con người thật của mình. Và rồi ngày tháng trôi qua cuộc đời mình,u ám và vô nghĩa, mọi người đối với mình cũng ngày một dè dặt, tách biệt, cuộc sống trôi qua nặng nề.
    Nhưng chỉ mới tuần trước thôi, nhờ một người bạn, một người thật đặc biệt đã làm cho mình hiểu ra được rất nhiều điều.
    Cuộc sống này tươi đẹp lắm chứ, tại sao mình cứ phải nhìn vào cái mặt tiêu cực của nó để rồi buồn bã, chán nản? Và nếu biết mình đã sai tại sao lại không sửa cái sai của mình?
    Có câu chuyện kể rằng, trong một làng nọ có một bà mẹ già. Bà có hai người con trai, một đứa làm nghề sửa dù, đứa kia bán dép rơm. Bà lúc nào cũng phiền muộn vì mùa mưa, bà lo lắng cho người con bán dép rơm không bán được hàng, còn mùa nắng bà lại lo cho người con sửa dù không có công ăn việc làm. Thế rồi năm này qua năm khác, bà càng ngày càng yếu, và hai người con cũng lo buồn vì bà. Thấy thế hàng xóm qua khuyên nhủ bà rằng vào mùa mưa sao bà không mừng vì người con sửa dù làm việc không hết, còn đến mùa nắng thì người con bán dép rơm bán không kịp hàng. Thế là bà lại vui trở lại và cả ba người sống với nhau thật hạnh phúc.
    Cuộc sống là thế. Hãy luôn vui vẻ, bạn nhé. Mình cũng đã tự hứa với bản thân rằng mình sẽ tìm kiếm niềm vui nơi những điều nhỏ nhặt nhất, và sẽ không còn ghen ghét, oán giận, ... Hãy sống yêu thương và chia sẻ. Khi bạn mở rộng lòng mình trong lòng nhân hậu và cao thượng, bạn sẽ lần lượt được nhận lại những điều ấy.
    Khi bạn thấy cuộc sống này tốt đẹp, mình tin rằng bạn sẽ rất muốn làm cho nó tốt đẹp hơn. Và nhớ rằng bạn không thể làm thay đổi chiều dài cuộc sống, nhưng bạn có thể làm thay đổi chiều rộng và chiếu sâu của nó.
    Điều cuối cùng mình muốn nói, khi bạn còn chia sẻ tức là bạn vẫn còn những người bạn tốt.

    Tặng bạn quyển ebook này, hy vọng bạn sẽ tìm thấy nhiều điều trong đó.
    Sống để yêu thương

    Chúc vui.

    [AUDIO]http://www.fileden.com/files/2009/1/9/2259656/Nhom%20Lua%20Hong%20-%20Khung%20troi%20uoc%20mo.mp3[/AUDIO]
  25. canhhoabay_xb New Member

    Số bài viết: 45
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Thực sự rất cám ơn mọi người đã đọc bài viết của tôi(dù rằng tôi không muốn)và có những chia sẻ đáng quí.Cuộc đời vẫn là vậy,thời gian sẽ trôi đi hi vọng nỗi buồn cũng thế.Ngày mai sẽ là 1 ngày khác
  26. duynam_cdt Member

    Số bài viết: 292
    Đã được thích: 6
    Điểm thành tích: 18
    cố lên bạn nhé! niềm vui, hạnh phúc đang chờ ta đó. vượt qua khó khăn gian khổ sẽ là bến bờ của hạnh phúc! đó là chân lí của cuộc sống. hãy để nụ cười luôn tươi thắm trên môi bạn nhé!
  27. canhhoabay_xb New Member

    Số bài viết: 45
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Hôm nay trời lại đổ mưa......Những giọt mưa rơi lặng lẽ tựa như những giọt nước mắt vậy.Như nhiều người khác tôi cũng thích mưa.Thích nhìn mưa rơi,thích dầm mưa,...Mỗi khi mưa sẽ đem lại cho tôi 2 tâm trạng.Khi đang buồn thì mưa có thể giúp nỗi buồn nhẹ bớt,nhưng khi đang bình thường mà mưa lại rơi thì thật tệ...những nỗi buồn đâu đó lại ùa về.
    Như hôm nay đây,mưa lại rơi và tôi thây nhớ bố quá.....Đã hơn 1 năm rồi tôi chưa gặp bố,không biết bố dạo này thế nào nhỉ.Bố đang ở đâu?có lúc nào nhớ đến tôi không?.Chắc dạo này bố đã già và yếu lắm rồi.Nhớ bố tôi cũng nhớ đến những cơn ác mộng những lúc bố về trong cơn say.Nhưng dẫu sao bố vẫn là bố......tôi vẫn nhớ lắm !
    Ở nơi phương trời nào đó mong bố được bình an !
  28. duynam_cdt Member

    Số bài viết: 292
    Đã được thích: 6
    Điểm thành tích: 18
    Có phải khi yêu chỉ con gái mới mong đuọc bạn gái mình quan tâm như câu nói này? “Khi yêu, người con gái nào cũng mong được người mình yêu quan tâm!" hạnh phúc có trọn vẹn khi chỉ một trong hai bên được thỏa mãn...?
    Giá trị của tình yêu? nó là gì?
  29. duynam_cdt Member

    Số bài viết: 292
    Đã được thích: 6
    Điểm thành tích: 18
    Không bao giờ trễ!

    Xinh đẹp, khéo léo và có tri thức. Thế nhưng không biết mọi người sẽ đánh giá thế nào, du khách sẽ nhìn nhận ra sao, khi teen hiện nay, tật xấu nơi công cộng quá nhiều.

    Xuề xòa, lệt xệt Teen đi học bằng tông, dép lê. Chưa thấy người đã nghe tiếng dép kéo lệt xệt trên nền gạch. Đi như không nhấc nổi chân lên. Cái kiểu này gặp nhiều ở trường học, ở bệnh viện, ký túc, nhà văn hóa... Những nơi mà lý ra cần yên tĩnh, nhẹ nhàng.
    “Nói bậy, nói bự”
    Tục ngữ có câu “Học ăn, học nói...” nhưng teen có vẻ phớt lờ. Teen đi ngoài đường, chạy xe lạng lách, nói thì to mà ngôn từ hết sức “thô thiển học”. Nói cười ngả ngốn ngoài đường, trong quán. Thật là “phong cách”!
    Xả rác
    Chuyện muôn đời muôn thuở, nói từng ngày từng giờ nhưng “lịch sử” vẫn cứ lặp lại. Teen đi ngoài phố, công viên, nơi ghế chờ trong bệnh viện, ghế chờ xe buýt... ăn hàng thoải mái, xả rác cũng... vô tư.
    Những tật xấu trên, không phải chỉ là “sở hữu” của riêng teen. Nhưng teen là giới trẻ, là tuổi năng động, là đại diện cho tương lai của đất nước. Vì thế, nên thay đổi lại ứng xử nơi công cộng của mình, teen nhé.
    Theo Thanh Huyền
    Tiền Phong
  30. duynam_cdt Member

    Số bài viết: 292
    Đã được thích: 6
    Điểm thành tích: 18
    Hôm nay mở facebook tôi vui mừng khi nhận được một lời chúc mừng sinh nhật của một bạn nữ vô tình đúng ngày tôi được ra đời, lòng mừng thầm tưởng người quen...hỏi dò ra mới biết đó một chị đã tốt nghiệp đại học!...
    Ôi thật đau quá, tôi không thể tin vào sự thật, có thể chị không thể chúc mừng sinh nhật tôi một lần nữa...
    Chị ơi! dù chưa quen chưa gặp mặt nhưng em rất rất cảm ơn chi! cảm ơn những lời chúc, những lời khuyên mà chị đã dành cho một người mà chi ko hề quen biết!
    được chúc mừng sinh nhật sao quá chị ơi?... sao lại có can bệnh quái ác đó chứ? ung thư máu....? xin gởi tới chị lời chúc hạnh phúc, vui vẽ.....

Chia sẻ trang này