1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Góc tâm hồn _ cám ơn bà đã nhường chỗ cho con!

Thảo luận trong 'Đọc sách truyện' bắt đầu bởi oneforall12b2, 18 Tháng một 2011.

  1. oneforall12b2 New Member

    Số bài viết: 154
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    [IMG]

    Tin nhắn đã nhận từ 01695******lúc.....31/12/**** : …..

    Như có cái gì đó đâm từ đằng sau xuyên qua da thịt xé nát trái tim, cô gái nín thở, cắn chặt môi, thoáng lên trong đầu dòng suy nghĩ: “mình sẽ…..”.

    Cô gái đứng dậy nhường ghế cho bà cụ, bà cụ mỉm cười nhìn cô gái, cái thân hình bé liêu xiêu có chút thay đổi, rồi 2 hàng nước mắt tuôn chảy, cô gái khóc.

    Bà cụ : tại sao con lại khóc?

    Cô gái vẫn im lặng nhìn cụ và cười.

    Bà cụ mỉm cười: con khóc vì phải nhường chỗ cho ta phải không?

    Cô gái: vâng ạ, con khóc vì con phải nhường chỗ cho cụ, con khóc vì bây giờ con không được dựa vào thành ghế nữa, con chỉ còn mỗi cái thành ghế làm điểm tựa, ko có nó con sẽ té mất, và vì cụ, con đã mất điểm tựa cuối cùng.

    Bà cụ mỉm cười hiểu ý.

    Cô gái tiếp: con đã quen như thế rồi, con đã quen với việc có ai đó đứng sau để che chở cho con, để con tựa vào mỗi khi con vấp ngã, nhưng cụ ơi, cái điểm tựa mà con vẫn nghĩ sẽ theo con suốt đời, cái người luôn đứng sau con che chở động viên con mỗi khi con té ngã đã mang nửa trái tim của con đi rồi.

    -người thanh niên đó đã mang nửa trái tim của con đi đâu? – bà cụ mỉn cười.

    2 hàng nước mắt, cô gái tiếp: con không biết cụ ơi, người đó đã …..

    -Con còn khóc được tức là con còn hạnh phúc đó.-

    -vậy cụ còn khóc được nữa không, ý con là….- cô gái bối rối.

    Bà cụ mỉn cười: ta sẽ không bao giờ còn rơi lệ được nữa pé con àh!

    -tại sao vậy? trông cụ đang rất mãn nguyện và hạnh phúc mà.

    -nghe này con cún nhỏ của ta, khi người ta già đi, đồng nghĩa với việc nước mắt cũng theo đó cạn dần, và việc vui hay buồn không còn được thể hiện bằng nước mắt nữa con àh, không giống như con, chúng ta chỉ mỉn cười, dù buồn hay vui, thất vọng hay hạnh phúc, thì chúng ta không bao giờ để người khác đoán biết được. - bà cụ lại mỉm cười nhìn cô gái.

    cô gái không còn khóc nữa, 2 hàng nước mắt đã khô: vậy thì bây giờ con cũng già rồi cụ ơi?

    -Vì sao? Bà cụ tò mò.

    -vì nước mắt trong con đã cạn, con đã khóc rất nhiều, khóc rất nhiều, tuổi thơ con là những tháng ngày không mấy vui vẻ, con khóc vì cô đơn, khóc vì thiếu tình cảm yêu thương của mọi người. lên đây học, gặp được các anh các chị, các bạn, tất cả làm con hạnh phúc, con lại khóc, khóc rất nhiều. rồi…. rồi con gặp anh….người đang giữ nửa trái tim của con, con lại khóc, khóc vì những lần giận hờn vu vơ, khóc vì hạnh phúc khi được ở bên anh.và bây giờ con khóc, con khóc lần cuối cùng, lần cuối cùng cho những giọt nước mắt cuối cùng.

    Bà cụ mỉn cười.

    -1 ngày của tháng * năm**** từ trò đùa nhóm chúng con quen được 1 nhóm các bạn nam khác lớp học chung trường. trở thành bạn, rồi có liên lạc qua lại, những người bạn đáng yêu. dẫu tưởng trò đùa mong manh rồi sẽ chẳng có gì, nhưng không ai có thể ngờ được trò đùa lại trở thành thật, nhóm bạn con chọc con với anh, với cái bản tính kiêu hãnh, con chấp nhận chạy theo trò chơi, con chủ động tấn công liên tục, những tin nhắn, những cuộc điện thoại nửa đùa nửa thật, chẳng suy nghĩ gì, vẫn tưởng sẽ cho trò đùa đi hết con đường của nó rồi thôi, nhưng rồi chính trò đùa tai hại lại trở thành hiện thực, không biết là con hay anh ấy có tình cảm trước, nhưng với con trò đùa không còn đơn giản chỉ là trò đùa nữa. con nhớ anh, con đã yêu anh mất rồi, không biết từ khi nào, tất cả trở thành thói quen, nhắn tin, gọi điện, 1 ngày không thể thiếu. và có lẽ anh cũng thế.

    -Tin nhắn online, 1 ngày của tháng ** năm****: ……..(khóc)……….

    -chuyến xe bus, 1 ngày của tháng ** năm****: ……(khóc)………(hạnh phúc)...

    Bà cụ mỉm cười: con đã khóc, khóc vì hạnh phúc đúng không nào.

    Cô gái mỉm cười khẽ gật đầu thay cho lời nói.

    Bà cụ tiếp: và bây giờ thì con đang khóc vì….vì tuyệt vọng. khóc vì con đã chọn con đường “ra đi”, ra đi vĩnh viễn để người thanh niên kia được hạnh phúc.

    Bà cụ không còn nhìn cô gái, xe vẫn chạy, bà nhìn ra cửa xe, đắm đăm vào 1 khoảng không vô tận trước mặt, bà bắt đầu kể, kể về sự tích “những giọt nước mắt cuối cùng” : ngày đó, cái ngày đó đã cách nay vài chục năm gì đó ta không nhớ rõ nữa, thông cảm cho trí nhớ của ta nhé pé con, có 1 đôi bạn trẻ yêu nhau, 1 cặp đôi hoàn hảo, 2 người học chung trường đại học, tình yêu của họ rất đẹp, tưởng chừng như không có gì còn có thể phá vỡ được, họ cùng nhau học tập, cùng nhau phấn đấu, cùng nhau xây đắp ngôi nhà chung 1 cách quá hoàn hảo. những ngày tháng hạnh phúc cứ yên bình trôi qua, dẫu tưởng biển yên sóng lặng, nhưng ẩn đằng sau là cơn dông tố khủng khiếp. rồi cơn dông tố đến và cuốn đi tất cả, 1 tai nạn khủng khiếp xảy ra ngay vào ngày đặc biệt nhất, cô gái lộng lẫy trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi đứng đợi chàng trai, nhưng chàng trai mặc âu phục chú rể sẽ không bao giờ tới được nữa. lễ tang thay cho lễ cưới hoàn mĩ, màu trắng của chiếc áo cưới……cô gái mặc chiếc áo cưới đó sẽ không bao giờ khóc được nữa.

    Cô gái nhìn xuống và khẽ nói: ngón tay của bà…..

    Bà cụ: uhm, ngón tay của ta, ngón tay của ta đeo 2 chiếc nhẫn, 1 chiếc của người thanh niên ngày đó đã trao cho ta, còn chiếc nhẫn kia, ta sẽ chẳng bao giờ còn có cơ hội trao nó cho……..

    Bà lại mỉm cười nhìn cô gái, cô gái lặng đi.

    Bà cụ tiếp : con gái ! con chưa “già” đâu .

    Cô gái: ý bà là….

    - uhm, ý ta là con còn phải khóc nhiều nữa, nước mắt con chưa cạn đâu, con còn phải khóc rất nhiều, nhiều nữa thì mới hết được bể lệ trong đôi mắt nâu đen sâu thẳm của con con gái àh.

    Cô gái nhìn bà cụ tò mò.

    Bà cụ : hãy đi tìm người thanh niên đó của con, người con đã trao nửa trái tim của con, hãy khóc khi ở bên người đó, con còn phải khóc rất nhiều nữa, hãy hạnh phúc nhé pé con.

    -bà ơi, con đang rất hạnh phúc, con đang rất hạnh phúc vì con đã trao nửa trái tim của con cho người thanh niên đó, cho người con sẽ mãi yêu nhất, nhưng còn con, bây giờ thì con không còn có thể đến bên anh ấy được nữa, anh ấy sẽ không bao giờ còn được thấy con nữa, cả những con người này, họ hoàn toàn không thấy con đúng không bà. Con biết điều đó mà.

    Bà cụ mỉm cười.

    - con đã hạnh phúc khi trao nửa trái tim của con cho người con yêu, như thế là con đã mãn nguyện lắm rồi, như thế là đủ để con thanh thản “ra đi” rồi bà ơi.

    Bà cụ mỉm cười.

    - con đã dành cho người con mãi mãi yêu nhất một phần hai trái tim bé nhỏ của con, còn lại một phần hai này, một phần hai này là tình yêu của con dành cho gia đình, cho cha mẹ anh chị em con, cho bạn bè những người con yêu quý, dành cho miền quê này, con sông này, mảnh vườn này, ngôi nhà này, những con cún con của con, con sẽ đem nửa trái tim này của con đi rải khắp thế gian này, biển cả đất trời mênh mông, núi rừng trùng điệp này, con sẽ đem nữa trái tim của mình , tình yêu thương của mình đi rải khắp nơi, đem hạnh phúc đến cho tất cả mọi người, đem yêu thương trao gửi thêm cho ngọn lửa tình yêu đang cháy trên toàn thế giới này, vì con là, con là 1 thiên thần nhỏ, nhiệm vụ của con là xuống thế gian này, sống với con người để biết yêu ghét giận hờn, biết vui khi hạnh phúc, biết buồn khi đau đớn, biết những lúc tuyệt vọng tột cùng, những lúc đau đớn không bằng thể xác mà tận bên trong tâm hồn, đau bằng trái tim, để con, để con hiểu hơn về loại người và đem tình yêu thương của mình đến tất cả những ai đang cần được yêu thương, đến tất cả những ai đang trao yêu thương, đến những hạnh phúc bé nhỏ trong 1 góc tối đến hạnh phúc lớn lao khi đứng trên bục vinh quang. Bởi vì con, vì con là thiên thần nhỏ, con là nàng tiên pé nhỏ của thượng đế ban xuống. - cô gái nhìn bà cụ và cười mãn nguyện.

    Bà cụ: và bây giờ con đã mãn nguyện.

    Cô gái: vâng ạ, con rất mãn nguyện, con chấp nhận “ra đi’, và con chọn “ra đi” thì sẽ tốt cho tất cả. cho cả con và cho cả nửa trái tim của con.

    -con không quan tâm đến cảm giác của nửa trái tim kia của con sao.

    -ý bà là 1 nửa con đã cho đi. Không bà àh. Con nghĩ nửa trái tim đó sẽ không bao giờ nhớ và đi tìm nửa trái tim này của con đâu.

    -con pé ngốc àh, con pé con của ta, điều đó có nghĩa là con đang ghen đó. -bà cụ mỉm cười.

    -nhưng bà ơi, con nói thật mà, con không hề ghen, con không còn luyến tiếc nữa, con đã chọn con đường “ra đi” và bây giờ thì con đã đi thật rồi.

    -con pé con àh- bà cụ mỉm cười.

    cô gái bối rối, bà cụ tiếp: vậy nếu đặt trường hợp nửa trái tim kia của con nhất định đi tìm nửa trái tim còn lại thì sao, nó sẽ nhất quyết đợi con cả đời thì sao, con có nghĩ đến cảnh tượng đó chưa, con đã sống trong nỗi đau đó chưa, con có nghĩ rằng chính con, thiên thần bé nhỏ mang tình yêu đến cho mọi người lại đang làm tổn thương 1 người không.

    Bà cụ ngừng 1 lát, cô gái không con vẻ bối rối nữa, cô ấy đang nhìn ra ngoài cửa xe, nhìn vào cái khoảng không vô tận, có lẽ là khoảng không mà lúc nãy bà cụ đã nhìn thấy gì đó trong cái gọi là “vô tận” đó.

    Bà cụ tiếp: liệu rằng con có thể hoàn thành được nhiệm vụ của 1 thiên thần đem yêu thương đến cho tất cả mọi người không, con sẽ hoàn thành thật tốt nhiệm vụ đó, hoàn thành 1 cách xuất sắc như chính tài năng và sự tư tin của con lúc này, nhưng bức tranh sẽ không bao giờ đẹp, bởi vì trên khắp thế gian này, tất cả mọi người được hạnh phúc, được yêu thương, thì vẫn còn, còn ở đâu đó, trong 1 góc nào đó, nửa trái tim kia của con vẫn cô đơn chờ đợi, kiên trì chờ đợi, đợi 1 chút yêu thương, đợi 1 chút hạnh phúc trong giây phút mong manh nó tìm được nửa trái tim còn lại.

    - liệu con có thể hoàn thành nhiệm vụ đem yêu thương đến cho tất cả mọi người khi mà chính người bên cạnh con, người con gọi là sẽ mãi mãi yêu thương nhất đó không được hạnh phúc không.

    - Con pé con của ta, thiên thần nhỏ của ta, quay lại đây đi, ngồi vào đây này, chỗ này là chỗ của con, đây không phải là chỗ của ta, hạnh phúc của ta là ở trên kia, yêu thương của ta, nửa trái tim của ta đang đợi ta ở trên kia, hãy ngồi vào đây, và hoàn thành nhiệm vụ của con, đem yêu yêu thương của con đến nửa trái tim kia của con, khi đó con mới có thể hoàn thành được nhiệm vụ của mình, chỉ 1 khi con làm chính người yêu thương bên cạnh con hạnh phúc thì con mới có thể đem hạnh phúc đến cho tất cả mọi người được. hãy ngồi vào đây, chỗ này mới là chỗ của con, chỗ con đang đứng đó là chỗ của ta. Thế giới này là của con, yêu thương này là của con, hạnh phúc này là của con, ta trả lại cho con, còn chỗ của ta, thế giới của ta là sau lưng con, chúng ta sẽ không bao giờ đón nhận con chừng nào con chưa hoàn thành xong nhiệm vụ của mình, và đừng lên đây với 1 nửa trái tim này, hãy đi tim nửa kia, gắn chúng lại hoàn chỉnh rồi lên gặp ta, lúc đó ta mới chấp nhận con vào chốn này, còn bây giờ, hãy quay lại đây, ta trả con chỗ ngồi này, cám ơn con đã cho ta những phút nghỉ ngơi thật thoải mái. Ôi cái lưng của ta, ôi bộ xương cốt già hóa xơ xác này, tới giờ ta phải đi rồi. quay lại đi, tìm nó rồi đem nó lên gặp ta.

    Bà cụ mỉm cười. bà kéo tay cô gái đặt cô ngồi vào chỗ ghế trống, bà mỉm cười nhìn cô gái rồi………..

    Cái gì đó tê tê đầu ngón tay, cô gái bừng tỉnh, có tín hiệu từ chiếc điện thoại.

    Đã xóa tin nhắn từ 01695****** lúc………31/12/****.

    Cô gái thắc mắc, thoáng trong suy nghĩ : “ai đã xóa tin nhắn này, không phải là mình.” Hình ảnh bà cụ cùng nụ cười trìu mến lại hiện ra trước cái khoảng không “vô tân” cô gái đang đăm đăm nhìn vào 1 cách vô thức.

    Trên màn hình chiếc điện thoại, tin nhắn đã nhận từ …(the god)……..lúc…: “hạnh phúc là trong tay con đó nàng tiên bé nhỏ của ta.”

    Cô gái giật mình nhìn xuống, tay trái cô đang nắm chặt cái gì đó, cô bình tĩnh nhẹ nhàng cử động mở từng ngón từng ngón 1. giữa lòng bàn tay trái, ngay giữa nơi ngăn cách 2 đường chỉ tay là cái móc khóa hình nửa trái tim. trên mặt của cái móc khóa có khắc dòng chữ nhỏ “love”

    [cái móc khóa hình nửa trái tim còn lại đang ở đâu???]

    Cô gái khẽ mỉm cười, rồi lại nhìn vào khoảng không “vô tận”, cô khẽ nói : con cám ơn bà! Cám ơn bà đã nhường chỗ cho con! Nàng tiên pé nhỏ.

    Mọi người trên xe bus nhìn cô.

    Cuộc gọi đi tới số 01695******lúc 23h59' ngày 31/12/****

    ……..(tút)…….(tút)……(tút)……..... .......……alo……...........…..alo….

    ……..(tút)…….(tút)……(tút)…{em gọi chỉ để nói rằng em yêu anh}.......

Chia sẻ trang này