1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Góc tâm hồn - Những câu chuyện về cuộc sống

Thảo luận trong 'Đọc sách truyện' bắt đầu bởi traitimbanggia_1789, 30 Tháng mười hai 2009.

  1. traitimbanggia_1789 New Member

    Số bài viết: 671
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình không có một người bạn nào cả?” trong khi bạn lại không chịu mở rộng trái tim để bạn bè có thể đến với bạn.

    Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình lại luôn luôn nếm mùi thất bại?” trong khi bạn vẫn chưa dốc hết toàn bộ sức lực trong mọi công việc để tiến tới thành công.

    Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mọi người lại đối xử với mình tệ như vậy?” trong khi bạn vẫn chưa chắc là mình đã đối xử thật tốt với mọi người xung quanh.

    Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình không được như mọi người?” trong khi bạn đâu hề biết rằng có hàng triệu người đang ao ước có được cuộc sống như bạn.

    Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình không có được hạnh phúc?” trong khi bạn vẫn mải mê theo đuổi hạnh phúc ở đâu xa xôi nên không kịp nhận ra chúng đang hiện diện ngay bên cạnh, thậm chí ngay trước mắt bạn.

    Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao cuộc sống của mình lại nhàm chán đến thế?” trong khi bạn vẫn chưa nỗ lực tìm ra mục tiêu đích thực của đời mình để theo đuổi.

    Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình vẫn chưa tìm được một tình yêu mới?” trong khi bạn vẫn cứ mãi ngồi đó với những hoài niệm về người yêu cũ.

    Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình chẳng nhận được gì từ cuộc sống?” trong khi bạn vẫn chưa làm được chút gì để góp phần làm đẹp cho cuộc sống của mình.

    Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình lại không thể có được một tình yêu đích thực?” trong khi bạn vẫn chưa dám chắc là mình hiểu rõ khái niệm tình yêu.

    Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao chẳng ai hiểu mình cả?” trong khi bạn luôn che giấu cảm xúc và chẳng bao giờ cho người xung quanh cơ hội để có thể lắng nghe.

    Có khi nào…

    ...

    Cuộc sống có thể sẽ khác hẳn đi khi bạn biết dành một vài khoảnh khắc để chiêm nghiệm về mọi thứ.
    Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng ta sa vào rồi kết tội. Những biến thái tinh vi của nó chỉ làm cho chúng ta lớn lên và “biết” nhiều hơn. Đó là…

    …biết cách chấp nhận khiếm khuyết

    Chuyện kể rằng, có một vòng tròn rất hoàn mỹ. Nó rất tự hào về thân hình tròn trĩnh đến từng milimet của mình. Thế nhưng một buổi sáng thức dậy, nó thấy mình bị mất đi một góc lớn hình tam giác.
    Buồn bực, vòng tròn ta đi tìm mảnh vỡ đó. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm. Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang toả sắc bên đường, nó vui đùa cùng ánh nắng mặt trời, tâm tình cùng sâu bọ…
    Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít và ghép vào. Nó lăn đi và nhận ra mình đang lăn quá nhanh. Đến nỗi, không kịp nhận ra những bông hoa đang cố mỉm cười với nó. Vòng tròn thấy rằng, cuộc sống khác hẳn đi khi nó lăn quá nhanh. Nó dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi.
    Bài học về cái vòng tròn cho chúng ta thấy được rằng, đôi khi con người ta mất đi thứ gì đó thì lại trở nên hoàn hảo. Người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Đã là “nhân” thì sẽ “vô thập toàn”. Điều quan trọng là, bạn phải biết chấp nhận sự bất toàn ấy giống như một phần tất yếu của cuộc sống. Chưa hoàn mỹ là cơ hội để bạn cố gắng, ước mơ, hy vọng chứ không phải là lý do để bạn tự dằn vặt về thất bại của mình.

    …biết quan tâm đến những người xung quanh


    Quan tâm tới một người không đơn giản chỉ là việc xem người ấy sống thế nào, tiền có đủ tiêu hay không. Điều quan trọng nhất chính là sự yêu thương xuất phát từ tâm hồn, là biết cách khơi dậy lòng tin cho người khác. Nên nhớ rằng, đôi khi những lời nói vô cùng bình dị lại tràn vào và khoả lấp khe nứt của trái tim con người. Quan tâm tới người khác chính là cách làm cho tâm hồn bạn “giàu có” thêm.

    …biết giúp đỡ người khác

    Đơn giản như việc giúp một bà cụ hay một em nhỏ qua đường, cho ai đó đi nhờ xe, chép hộ bài cho nhỏ bạn bị ốm… Hãy làm điều đó một cách vô tư và không mong chờ được đền đáp. Hãy nghĩ rằng sẽ có lúc bạn rơi vào tình trạng đó và cần sự giúp đỡ.

    …biết xem trở ngại là cơ hội

    Cuộc sống có những ngả rẽ, những bước ngoặt mà ta không thể ngờ được. Gục ngã hay đạt được thành công nhờ trở ngại, tất cả phụ thuộc vào bản thân bạn. Bạn sẽ không thể khám phá ra được rằng, mình có tài “chèo lái” nếu công ty không lâm vào cảnh khó khăn về tài chính. Bạn sẽ không thể khám phá ra được rằng, mình có thể trở thành ca sỹ nếu không bị “ép” lên hát trong buổi biểu diễn văn nghệ toàn trường. Cuộc sống bao giờ cũng là bắt đầu. Trở ngại nhiều lúc chính là cơ hội để bạn khám phá bản thân.

    …biết tự tin


    Tự tin là chìa khoá của thành công. Hãy thử hình dung một buổi phỏng vấn xin việc sẽ như thế nào nếu bạn trả lời câu hỏi bằng ánh mắt sợ sệt, giọng nói run rẩy? Chắc chắn kết quả sẽ rất tệ. Mỗi người chúng ta đều có một “bản ngã” riêng, tự tin với bản thân cũng có nghĩa là giữ cho mình một nét khác biệt. Điều này luôn đặt mình vào những cơ hội mới để có dịp thể hiện bản thân.

    …biết tha thứ


    Tôi không thể quên được câu chuyện về “cái bao giận hờn”. Chuyện kể rằng, vị thầy giáo nọ khuyên các học sinh của mình, hãy ghi tên tất cả những người mà cho đến giờ các con chưa thể tha thứ lên những củ khoai tây, sau đó bỏ chúng vào một cái bao. Mỗi người tương xứng với một củ.
    Thêm nữa, phải luôn để mắt, đặt nó ở những nơi dễ thấy nhất và mang chúng theo dù đang làm bất cứ chuyện gì. Ai cũng cảm thấy thật nặng nề và phiền toái khi lúc nào cũng phải mang kè kè bên mình một “gánh nặng” như vậy. Hơn thế nữa, qua một tuần những bao khoai tây đó đã dần bị thối rữa.
    Vị thầy giáo đã cho ta hiểu được cái giá phải trả khi luôn mang theo những nỗi giận hờn, buồn phiền và bi quan bên mình. Chúng ta cứ nghĩ rằng, tha thứ là một món quà mà ta dành tặng cho người khác, nhưng thực chất lại là món quà dành tặng cho chúng ta. Hãy biết cách tha thứ, đó chính là món quà quý nhất mà cuộc sống mang lại cho bạn.

    …biết sống hết mình và dám trả giá

    Mỗi giai đoạn của cuộc đời đều là những giai đoạn đẹp nhất nếu chúng ta biết sống hết mình, biết trân trọng từng khoảnh khắc được sống. Thời gian không chờ đợi một ai. Do đó, đừng giữ mãi trong đầu ý nghĩ rằng: “Mình sẽ làm việc đó vào ngày mai”.
    Cuộc sống luôn đầy rẫy những bất trắc, không ai có thể biết trước được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Trân trọng từng khoảnh khắc sống và làm hết khả năng của mình bạn sẽ không phải rơi những giọt nước mắt hối tiếc. Sống hết mình cũng là cách trả giá cho những gì đáng giá đấy bạn ạ.

    …biết đứng dậy sau vấp ngã

    Ngọn trúc oằn mình dưới sức mạnh của gió nhưng rồi lại bật thẳng lên đầy kiêu hãnh như chưa từng xảy ra chuyện gì. Mỗi người chúng ta đều mang trong mình tính cách của ngọn trúc. Đấy là điều chắc chắn.

    Vấp ngã không phải là cách để bạn từ bỏ ước mơ, hy vọng. Đấy là “cơ hội” để bạn nhìn lại chính mình và rút kinh nghiệm cho lần sau. Hãy thay đổi thái độ của mình sau mỗi lần gặp thất bại. Thời gian không chờ đợi một ai nhưng không bao giờ là quá muộn. Khởi đầu hay kết thúc là do chính bạn.

    …biết yêu thương

    Yêu thương vô điều kiện. Bạn đã bao giờ làm được điều đó chưa? Hay lúc nào cũng chỉ muốn người khác yêu mình, muốn “nhận” tất cả mà không muốn “cho” đi chút gì? Cuộc sống thật kỳ diệu, không ai có tất cả nhưng cũng không ai mất tất cả. Những nỗi đau sẽ dịu đi rất nhiều nếu được hàn gắn bằng sự yêu thương. Yêu thương chính là dang tay đón nhận những xúc cảm tuyệt vời do cuộc sống mang lại.
    “Cuộc sống là những chất liệu thô mà chúng ta là những người nghệ sỹ. Nhào nặn chúng thành một tuyệt tác hay biến chúng thành một tác phẩm thô kệch đều tùy thuộc vào chúng ta”. Chúng ta học được gì từ cuộc sống? Xin thưa rằng: Nhiều vô kể!
    Nhưng điều quan trọng nhất không phải là việc đọc vanh vách những điều đó lên, mà là thái độ và quan điểm của chúng ta trước những điều mà cuộc sống mang lại. Hãy để những “món quà vô giá” ấy thanh lọc tâm hồn bạn, để sống tốt hơn và tận hưởng hạnh phúc diệu kỳ.
    sưu tầm
  2. melovedevil New Member

    Số bài viết: 79
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    :) mình góp 1 câu chuyện với nhé , hôm thứ 5 lên thư viện trường mới phát hiện ra trường mình có 1 chồng sách "Hạt giống tâm hồn " rất là đa dạng :) trong đó nhiều câu chuyện rất hay ! mình mới mượn có 1 cuốn thui , chủ đề của cuốn mình mới đọc là "Điều diệu kì từ cách nhìn cuộc sống "

    Dưới đây là 1 số truyện mình thấy rất ý nghĩa (ít ra là với mình ^^)

    Bạn có thấy mình giàu có không

    Hai đứa bé co mình trong chiếc áo bành tô quá khổ, rách rưới đứng nép vào nhau phía sau cánh cửa, run rẩy mời tôi: "Thưa cô, cô mua báo cũ không ạ?" Tôi đang bận, chỉ muốn từ chối một tiếng cho xong, thế nhưng khi nhìn xuống đôi chân của chúng, tôi thật không đành lòng. Những đôi xăng-đan bé xíu, ướt sũng vì mưa tuyết. "Vào nhà đi, cô sẽ làm cho mỗi đứa một ly cacao nóng!" Chúng lặng lẽ bước theo tôi. Hai đôi xăng-đan sũng nước được đặt trên bệ lò sưởi để hong cho khô.
    Cacao và bánh mì nướng ăn kèm mứt có thể làm ấm lòng trước cái lạnh buốt giá bên ngoài. Đưa thức ăn cho bọn trẻ xong, tôi lại vào bếp để tiếp tục với những con số chi tiêu đau đầu.
    Không khí yên ắng trong phòng khách khiến tôi cảm thấy hơi làm lạ. Tôi nhìn vào trong phòng.
    Cô bé đang cầm chiếc tách đã uống cạn trên tay, ngắm nhìn một cách say mê. Cậu bé đi cùng rụt rè: "Thưa cô, cô giàu có phải không ạ?"
    "Cô giàu có ư? Không, không đâu cháu ạ!" - Vừa nói, tôi vừa ngao ngán nhìn tấm khăn trải bàn đã sờn cũ của mình.
    Cô bé cẩn thận đặt chiếc tách vào đĩa. "Những chiếc tách của cô hợp với bộ đĩa ghê!" Giọng nói của cô bé có vẻ thèm thuồng.
    Thế rồi chúng ra đi, trên tay cầm theo gói báo cũ, băng mình trong ngọn gió rét căm căm. Chúng không nói lời cảm ơn. Nhưng quả thật, chúng không cần phải cảm ơn tôi. Những gì chúng đã làm cho tôi còn hơn cả tiếng cảm ơn. Những chiếc tách và đĩa bằng gốm màu xanh trơn của tôi là loại thường thôi. Nhưng chúng là một bộ rất hợp. Tôi nếm thử món khoai tây và khuấy nồi súp. Khoai tây và món súp, rồi mái nhà, cả người chồng của tôi với công việc ổn định - tất cả đều rất phù hợp với tôi.
    Tôi đặt chiếc ghế đang ở trước lò sưởi vào chỗ cũ và dọn dẹp lại căn phòng cho gọn gàng. Vết bùn từ đôi xăng-đan ướt sũng của hai đứa bé vẫn còn đọng lại trên mặt lò sưởi, nhưng tôi không lau đi. Tôi muốn giữ chúng lại, để lỡ đâu có ngày tôi lại quên rằng mình giàu có đến mức nào.


    Hai chị em
    Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học.

    Một ngày kia, tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ngăn kéo của cha để mua một chiếc khăn tay mà những đứa con gái trong làng đều có. Cha tôi phát hiện, ông lấy chiếc roi tre treo trên vách xuống, bắt hai chị em tôi quỳ trước mặt và hỏi rằng ai đã lấy cắp. Vì sợ hãi, tôi không giám đứng lên nhận lỗi. Cha tức giận định đánh đòn cả hai chị em, ông đưa chiếc roi lên.


    Em níu tay cha lại và nói:


    - Thưa cha, con trót dại…


    Em nói loanh quanh, không giải thích được đã dùng số tiền ấy vào việc gì. Cha giận đến tái mặt nghĩ rằng em đã ăn chơi lêu lổng và quất liên hồi chiếc roi dài vào lưng em cho đến khi cha gần như không thở được nữa.


    Đêm ấy, mẹ và tôi đã dỗ dành em. Nhìn thân hình đầy những lằn roi của em, tôi oà khóc. Em vội vàng:


    - Chị ơi, đừng khóc, cha nghe thấy cha sẽ đánh đòn cả chị bây giờ!


    Năm ấy em vừa lên 8 và tôi 11 tuổi.


    Năm nay em tôi được tuyển thẳng vào trường trung học thì tôi cũng trúng tuyển vào đại học. Chưa kịp vui với niềm mơ ước được chạm vào cánh cửa đại học thì tôi đã đối diện với nỗi lo lắng về học phí.


    Cha mẹ tôi không có đủ tiền để cho hai chị em ăn học cùng một lúc.

    Em tôi quyết định bỏ học nhưng cha mẹ và cả em tôi đều không đồng ý. Tôi nói:

    - Em cần phải tiếp tục để đi học để tìm cách thoát cảnh nghèo khó sau này. Chính chị mới là người không nên tiếp tục vào đại học.


    Nhưng em đã bỏ nhà ra đi với vài bộ quần áo cũ và một ít muối mè trong chiếc túi xách nhỏ. Em đã lén đến bên giường tôi và để lại một mảnh giấy nhỏ bên gối tôi với lời nhắn nhủ: “ Chị ơi, được vào đại học không phải là điều dễ dàng. Em sẽ tìm việc làm để gởi tiền về cho chị.”.


    Tôi trào nước mắt, chẳng nói nên lời.


    Năm ấy em mới 17 và tôi tròn 20.


    Với số tiền ba tôi vay được trong làng cộng với số tiền gởi của em, cuối cùng tôi cũng học năm thứ ba đại học.


    Một hôm đang ngồi học trong phòng, một đứa chạy vào gọi tôi và nói:


    - Có người cùng làng đợi cậu ngoài kia.


    Tôi chạy ra và thấy em đứng từ xa, quần áo lấm lem dầu nhớt. Tôi hỏi em:


    - Sao em không nói với bạn của chị, em là em trai chị chứ?



    Em cười đáp lại:


    - Em sợ mọi người sẽ cười chị khi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của em.


    Tôi lặng người. Nước mắt tuôn trào.


    Em mỉm cười, đôi mắt ánh lên lấp lánh. Em đưa tay vào túi áo lấy ra một chiếc kẹp tóc hình con bướm và nói:


    - Em thấy mọi cô gái đều cài nó trên tóc, vì thế em mua tặng chị!


    Tôi không kìm được niềm xúc động, ôm chầm lấy em nức nở.


    Năm ấy tôi đã 23 và em mới 20.


    Khi lần đầu tôi đưa bạn trai về nhà ra mắt cha mẹ, mọi thứ trong nhà đều rất sạch sẽ và ngăn nắp, ngay cả miếng cửa sổ bị bể cũng đã được lắp lại. Mẹ cho tôi biết trong khi dọn dẹp và thay khung cửa sổ, em đã bị miếng kính đâm vào tay chảy máu.


    Tôi chạy vào tìm em. Nhìn vết thương trên tay em, tôi cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim mình. Tôi lấy thuốc và bông băng để băng lại vết thương cho em. Em cười:


    - Em không muốn anh ấy chê nhà mình nghèo khổ.


    Năm ấy em 23 và tôi 26.


    Sau khi lập gia đình, tôi về sống với chồng ở thành phố. Vài năm sau, chồng tôi trở thành giám đốc của một xí nghiệp. Vợ chồng tôi muốn đưa em vào làm nhưng em từ chối vì sợ mọi người sẽ xầm xì bàn tán những lời không hay về chồng tôi.


    30 tuổi, em lập gia đình với một cô gái trong thôn.


    Năm tôi 40 tuổi, cuộc hôn nhân tưởng như mỹ mãn của tôi đổ vỡ vì sự xuất hiện của một người đàn bà khác. Em vứt hết chuyện gia đình đến chăm lo cho các con tôi, vực tôi dậy sau những đắng cay, nghiệt ngã.


    Rồi một ngày, cả hai chúng tôi đều già nua, tóc bạc gần hết mái đầu. Em ngồi bên tôi nhắc lại chuyện xưa. Ngày ấy, chị em tôi mỗi ngày phải lội bộ hơn hai tiếng mới có thể tới trường. Một hôm, em làm mất chiếc giày. Một phần sợ cha đánh em, một phần biết mẹ không có tiền mua giày mới, tôi nhường cho em đôi giày của mình. Và cứ thế, một ngày hơn bốn tiếng đi về, chân tôi phồng rộp lên và rướm máu vì những viên đá nhọn trên mặt đường nóng bỏng. Từ đó em hứa với lòng phải chăm sóc và đối xử với tôi thật tốt.


    Nước mắt tôi chợt úa ra vì hạnh phúc.


    Năm ấy em chỉ vừa lên 5 !


    => Mọi thứ trên đời đều có thể mất đi, duy chỉ có tình yêu thương là mãi mãi!

    Điều diệu kỳ từ cách nhìn cuộc sống

    “ Không biết mình chịu đựng được điều này bao lâu nữa đây!” – cậu bé nghĩ, đưa tay quyệt gọt nước mắt hờn tủi cứ trực rơi xưống má, rồi thuận chân đá hòn cuội nằm lăn lóc trên đường. “ Mình đã phải ngồi ghế dự bị suất cả mấy tháng trời. Thật không công bằng tí nào. Đồng ý là mình đá không giỏi lắm, nhưng ai cũng biết mình là người chạy nhanh nhất đội cơ mà…”. Cậu đá viên cuội dưới chân bay vèo qua đám cỏ xanh ven đường. “ Dù chạy giỏi đến thế nào đi nữa cũng đâu có ý nghĩa gì. Mình chẳng làm được điều gì nên hồn cả. Chắc cha thất vọng về mình lắm…” – càng nghĩ, cậu càng thấy buồn hơn.
    Cha lài người cậu yêu quý nhất trên đời. Từ ngày còn là một đứa bé con, cậu đã hiểu được nỗi khó nhọc của cha qua mái đầu sớm bạc, qua tấm áo ướt đẫm mồ hôi và nụ cười mệt mỏi khi cha trở về nhà sau một ngày làm việc nặng nhọc.Ngay từ sớm tinh ơ lúc mọi người còn đang chìm trong giấc ngủ, cha đã trở dậy, đeo lon cơm mẹ chuẩn bị từ tối hôm trước lên ghi đông, rồi lọc cọc đạp xe đi làm; đến khi cha trở về, cậu đã làm xong bài tập ở nàh và chuẩn bị đi ngủ. Hai cha con chỉ kịp nói với nhau vài lời, những lời lặp lại hàng ngày. “ Con làm xong bài tập rồi chứ?”. “ Dạ, xong rồi cha ạ!”. “ Giờ đấ bống thế nào?”. “ Vẫn như bình thường ạ!”. Con đã được vào sân đá chính rồi chứ?”. : Dạ chưa.”. “ Cố gắng lên con trai. Con là niềm tự hào của cha đấy!”…
    Cậu muốn mình làm được một điều gì đó để cuộc sống nặng nhọc vì mưu sinh của cha có thêm chút niềm vui. Thế nhưng, một cậu bé mười hai tuổi biết làm gì hơn ngoài cố gắng có được chút “ tiếng tăm ” trên sân cỏ mini. Tình yêu dành cho người cha đã khiến cậu có nỗ lực gấp hai, gấp ba những cậu bạn trong đội bóng, nhưng điều đó không gây ấn tượng gì cho thầy huấn luyện. Không ai đành lòng nói ra sự thật rằng ngoài nhiệt tình, cậu không hề có năng khiếu ở bộ môn này.
    Làn gió nhẹ nhàng ve vuốt khuôn mặt đẫm nước mắt của cậu bé. Chợt cậu ngẩng cao đầu và bắt đầu chạy. Những dòng suy nghĩ miên man khiến cậu không qua tâm mình chạy đi đâu và cũng chẳng nhận thấy mình đã ra đến ngoại ô, Đến khi dừng chân thở dốc cậu mới nhận ra mình đang đứng giữa cánh đồng xanh mướt, ben cạnh một cái nhà kho cũ kĩ. Con kenh nước trong vắt uốn lượn bên đường khiến cậu chợt cảm thấy lòng mình dịu lại.
    - Ông ơi – cậu rụt rè bắt chuyện với một ông lão nông dân cao lớn và phúc hậu đang đứng cạnh nhà kho – ông cho cháu một ngụm nước, được không ạ ?
    Ông lão dịu dàng :
    - Tất nhiên rồi, cháu vào đây ngồi cho đỡ nắng chứ ? – ông chỉ vào một bó rơm to đã được buộc gọn gàng trước nhà kho.
    - Cái nhà kho này đẹp thật ! – cậu bắt chuyện mà mắt vẫn nìn những tấm ván tường sơn trắng xếp cạnh nhau một cách đều đặn.
    Ông lão mỉm cười, đôi mắt nhìn xa xăm như nhớ về một điều gì đó thật đẹp. Nhìn những hàng cột trên xà nhà, ông nói như tâm sự :
    - Nó đã chẳng thay đổi bao nhiêu so với khi ta tự tay xây nó từ thời ta còn là một chàng thanh niên.
    Đoạn ông quay sang hỏi cậu bé :
    - Cháu đang có chuyện buồn phải không nào ?
    - Vâng, ông ạ ! – dường như chỉ đợi câu mở lời đó, cậu nói ngay không chút đắn đo. Nỗi buồn chất chứa trong lòng cậu đang rất cần có một người để cậu bày tỏ. cậu buồn bã thừa nhận :
    - Cháu chơi bóng không tệ lắm ! Dù cháu có cố gắng như thế nào cũng không thể khá hơn được, trong khi cháu chỉ muốn mình chơi bóng thật giỏi để cha mẹ cháu tự hào về cháu. Ông biết không, cha cháu rất mê bóng đá mà chẳng có mấy thời gian rảnh để đến sân xem như những người khác. Cháu nghĩ rằng cha sẽ mừng lắm nếu cháu được chơi chính thức trong trận đấu giao hữu của trường. Vậy mà cháu đã chẳng làm được gì cả.
    Hiểu được những tâm sự ngổn ngang tròn lòng cậu bé, ông lão cũng đăm chiêu suy nghĩ, cố tìm lời an ủi. Nhưng trước khi ông kịpc nói, một tiếng động đột ngột vang lên bên trong nhà kho khiến cậu bé giật nảy mình, Khi cậu ngoái đầu nhìn nơi phát ra âm thanh, cậu mới để ý đến một ô cửa ssỏ bằng kínhgần sát mái nhà.
    - Nó sảy ra hoài thôi. – Ông lão nói.
    - Gì thế ông ? – cậu ngạc nhiên hỏi, mắt không rời khỏi ô cửa.
    - Mỗi mùa hè, chim chóc hay bay đến trú ở nhà kho này. Rồi khi muốn bay đi, chúng đều cố gắng vượt qua ô cửa sổ đó.
    - Nhưng ô của đó không mở được mà, pahỉ không ông ?
    - Đúng thế. Đó chỉ là một ô cửa tò vò gắn cố định. Nhưng lũ chim không biết điều đó. Càng cố gắng thoát ra, chúng càng kệit sức và hoảng sợ.
    - Rồi sao hả ông ?
    - Chúng cứ đâm đầu vào đó cho đến khi không còn bay được nữa. Đôi khi ta thấy chúng chết trên những bó rơm. Những con còn láiợ hãi cứ nằm một chỗ và rồi cũng chết. Mỗi ngày hè ta đều đến đây giúp chũng bay đi.
    - Hôm nay ông để cháu làm giúp ông nhé! Cậu hăng hái chạy vào nhà kho.
    Trên sàn nhà bán đầy bụi là một chú chimnhỏ nằm yên run rẩy. Có lẽ chú đang rất sợ hãi và hoảng loạn sau cú va chạm vừa rồi. Cậu nhẹ nhàng đặt chú trong lòng bàn tay rồi mang ra ngoài. Ngớ ngàng trước bầu trời xanh mở ra trước mắt, chú chim chấp chới đôi cánh nhỏ rồi bay vút lên cao. Cậu bé đứng yên nhìn cho đến khi cái chấm nhỏ biến mất khỏi tầm mắt, rồi thở dài :
    - Nó cứ cống gắng đâm đầu vào ô cửa sổ nhỏ mà không chịu để ý tới cánh cửa đang mở rộng như thế này !
    Ông lão đứng dậy, đến bên cậu bé, rồi nhẹ nhàng đặt bàn tay chai sần của mình lên đôi vai cậu :
    - Chúng ta luôn có một sự lựa chọn khác, cháu ạ ! Chỉ cần cháu quan sát xung quanh, biết đâu sẽ có một con đường khác tốt đẹp hơn.
    Đôi mắt cậu bé chợt sáng lên như vừa hiểu ra điều gì. Cậu mừng rỡ, vừa chạy đi vừa hét lớn :
    - Cháu hiểu rồi ông ơi, cháu hiểu rồi ! Cảm ơn ông nhé !
    Cậu quyết định sẽ tham gia đội chạy bộ của trường thay vì cứ ngồi dự bị trong đội bóng. Ngay từ ngày còn bé cậu đã rất thích chạy, cậu từng được mệnh danh là ” đôi chân sóc ”, thế mà chẳng hiểu sao cậu lại có thể quên mất điều ấy cơ chứ !
    => trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống hãy tin rằng luôn có 1 con đường khác tốt hơn để bạn lựa chọn


    Năm tháng và ước mơ
    Bố đã lớn tuổi rồi nghỉ ngơi là hơn, chứ làm cái này làm gì cho mất công?-Anh con trai chỉnh tề trong bộ com-lê, liếc sơ qua bản vẽ rồi nhăn mặt càu nhàu.
    Người đàn ông lớn tuổi, tóc đã bạc trắng mái đầu vẫn than nhiên:
    -Có thể bố đã già thật rồi, điều đó càng có nghĩa là bố không nên lãng phí thời gian mà phải khẩn trương làm những điều mình chưa kịp làm.-Vừa nói ông vừa cuộn tròn bản vẽ đầy tâm huyết của mình và bước ra mảnh sân nhỏ bên hông nhà, nơi có một nhà kho đựng dụng cụ. không chần chừ, ông bắt tay ngay vào công việc.
    Đó là một buổi sáng chớm xuân. Cây sồi già khẳng khuy trụi lá lặng lẽ nhìn ông lão loay hoay với bản vẽ. thời gian cứ thế trôi đi, khi nhưng tấm ván đã được bào nhẵn và một chiếc khung to đã thành hình, những chồi non trên cây sồi già cũng đã bung dần ra thành những chiếc lá non xanh.
    -Trông cũng ấn tượng đấy chứ nhỉ! –Cậu con trai tặc lưỡi, liếc nhìn khung gỗ với vẻ giễu cợt.
    Nhưng ông lão dường như không để ý đến câu nói đó. Ông còn đang mải mê với những cái búa cái đục của mình. Bóng của ông và bóng của cây sồi già sóng đôi, ngả dài theo ánh nắng chiều vàng ruộm, đơn độc nhưng vững vàng.
    Một thời gian sau, khi những tấm ván nhẵn thín mới chỉ được lợp lên bề mặt của chiếc khung xương gỗ thì tấm thảm lá vàng đã phủ đầy mặt đất.
    -Có vẻ vẫn chưa tiến triển được bao nhiêu bố nhỉ! Con nghĩ bố nên ngỉ ngơi thì hơn, chứ biết đến bao giờ mới xong được!-Cậu con trai nhăn mặt nói.
    Người đàn ông vẫn như không nghe thấy. Ông đang mải vuốt ve những đường cong với vẻ hài lòng. Ông không có vẻ gì là muốn từ bỏ công việc mình đang làm.
    Khi những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi nhè nhẹ, mặt ngoài của khung gỗ cũng dần hoàn thành. Suốt mùa đông, ông không ngơi tay đo đạc, vẫn cưa, vẫn đục .. hàng ngày. Lúc cậu con trai trở về thăm bố, tuyết trên cây sồi già đã tan, lại để lộ những cành cây khẳng khiu, trụi lá. Cây sồi già khiên nhẫn đợi mùa xuân.
    -Với tốc độ này phải cả năm nữa bố mới xong được!-Cậu con trai bực dọc-Bố chỉ nên nghỉ ngơi thôi. Cứ bám mãi một công việc không biết khi nào mới hoàn thành cho nhọc thân?
    Ông lão ngừng tay bào, ngước mắt lên từ tốn nói với con:
    -Cuộc sống không phải lúc nào cũng cần sự hoàn thành đâu con trai! Khi con nhìn những thứ này…-ông lão đưa tay chỉ vào “công trình “ cả năm qua của mình – con chỉ thấy một đống gỗ thô kệch, khó có cơ may hoàn thành; nhưng khi nhìn chúng bố thấy ước mơ mình đã ấp ủ bấy lâu!
    Trầm ngâm một lúc như thể ông lão đang nghĩ về một ký ức xa xôi nào đó, bỗng ông lão lại nhẹ nhàng:
    -Bố không quan tâm mình cần bao lâu để hoàn thành nó, cũng không nghĩ đến bao nhiêu phần của chiếc thuyền chưa hoàn thành, mà chỉ vui mừng nhìn lại những gì mình đã làm được. Đó cũng chính là bài học về cuộc sống đấy, con ạ!

    “Cuộc sống sẽ đáp trả lại chúng ta đúng những tình cảm và thái độ mà chúng ta đã dành cho nó”



  3. Sweetpotato10 New Member

    Số bài viết: 3
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 1

Chia sẻ trang này