1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Hơi Sương Mùa Soe Lạnh - Long Nhật Quang

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi longnhatquang, 17 Tháng một 2010.

  1. longnhatquang New Member

    Số bài viết: 53
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Hơi Sương Mùa Soe Lạnh
    [IMG]
    tác giả : Long Nhật Quang


    Trời vào đông những căn nhà trên dãy đường phố luôn khép chật của một mùi sương lạnh còn ửng buốt bên ngoài kia của những vàm cỏ , trời vào đông những đứa trẻ thơ ở ngoài đường luôn có những chiếc áo trong sặc sỡ và xinh xắn , trời trở gió chỉ lạnh vào buổi sáng mai khi bình minh xuống
    Thanh vội vàng đi về cuối con đường mà ít có ai đặt chân đến dường như cô đang buồn vẻ buồn còn trên khuôn mặt , một bác tài xế dừng xe và nói khẽ
    - cô gì ơi , cô ơi , cô đi về đâu , tôi cho cô hóa gian trời lạnh lắm cô đi ở ngoài đường như thế này không tốt đâu ?

    - cảm ơn bác con muốn tự do bước trên con đường này vì con đường này có rất nhiều kỉ niệm trong cuộc đời của con và Thái
    Thái là người yêu của cô , cô và Thái quen nhau khi trời củng lập sang đông như thế này , nhưng bây giờ chỉ có mình cô lẻ loi trên con đường kỉ niệm , Thái đã có gia đình và đang sống ở nước ngoài , bác tài xế thấu hiểu được nỗi lòng của cô

    - vậy thôi tôi không làm phiền cô nữa trời lạnh làm cô mau về nhà đi

    thỉnh thoảng chiếc xe đã đi mất môi của cô dường như không có một nụ cười nở muộn , nhưng cô muốn ôm lấy bao nhiêu kỉ niệm của đoạn đường này và mùa đông cùng với người yêu


    Đã qua ba ngày mà vẫn còn thấy trời soe lạnh những hơi sương đã quen thuộc mùi tóc lạ của cô , một mùa đông đối với cô thì quá gần nhưng đối với Thái thì quá xa , và không biết Thái có còn nhớ đến những kỉ niệm này không , đã ba ngày Thanh không cất lên được tiếng nào làm cho mẹ lo về sức khỏe của cô khi trời còn đang lạnh như thế này

    - sao vậy con ? chuyện gì thế con không vui àh ? để mẹ dọn cơm cho con ăn nha
    - thôi khỏi mẹ con ăn ở nhà Ngọc rồi ! mẹ cứ đi làm việc đi

    đâu có ai biết trong lòng Thanh đang nghĩ gì , khi cô và Thái quen nhau khi hai gia đình vẫn không biết , Thanh vội vàng lấy chiếc áo khoát năm xưa mà Thái đã tặng lòng buồn như chưa bao giờ được buồn cộng với những dòng nước mắt chan hòa , bây giờ chắc cô nhớ Thái lắm nhưng Thái có nghĩ về cô không ? khi mùa đông đã bắt đầu soe lạnh trời trở gió một nỗi nhớ từ xa vọng về một người con gái , nhìn chiếc áo hơi lâu Thanh thấy xót xa khi đông đã về mà cô không mặc nó , chắc lòng cô quá nhiều cay đắng buồn phiền nên không muốn mặc chiếc áo vô nghĩa đã mang lại cho mình cay đắng , cô lặng lẽ bước ra đi như một gã mất hồn, cô đi thẳng bên kia ngã tư bên kia hàng râm bụt chính là nhà của Thái , cô đứng nhìn ngôi nhà Thái hơi lâu cửa đã khóa chặt , không một tiếng nói cười của Thái


    Mỗi mùa đông về Thái luôn nắm tay của cô và kề làn má ấm áp của cô , cô hạnh phúc và xúc động khi mùa soe lạnh đã đưa cô đến một cuộc tình buồn tràn đầy nước mắt , nhưng sao bây giờ Thái để cô bơ vơ trên đoạn đường này , sao không nắm tay và kề má giống như ngày xưa , một hạt sương trên hàng cây nhẹ rơi xuống đôi vai gầy của cô , cô có một cảm giác lạnh lùng giống như mối tình đầu của cô , cô vội vàng đi về căn phòng ấm áp của mình lòng cô càng nhớ đến Thái và mùa đông trước hơn , chính mùa đông này đưa cho cô biết yêu biết hận biết trách , nhưng có bao giờ cô trách Thái và hơi sương mùa soe lạnh đâu .
  2. longnhatquang New Member

    Số bài viết: 53
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Người Mẹ Và Chuyện Đời Tôi - Long Nhật Quang

    Người Mẹ Và Chuyện Đời Tôi

    tác giả : Long Nhật Quang [IMG]


    Tôi sinh ra tại một vùng của tĩnh Đồng Nai nơi có nhiều đá sỏi và cát đỏ thẳm trên các đường cuộc sống gia đình tôi vô cùng khó khăn bên chiếc cuốc nương rẫy phía sau bóng mặt trời , đôi bàn tay của mẹ đả chai đi sau nhiều năm làm rẫy giọt mồ hôi rơi là niềm tia hi vọng đưa tôi đến trường như bao trả thơ khác “

    khi tôi vừa tròn năm tuổi cùng gia đình trở về Đồng Tháp sống một cuộc sống an lành đoạn đường còn dài là còn rất nhiều đau khổ đang cào xé tấm thân mẹ tôi ! nhiều đêm trong vòng tay mẹ tôi luôn cứ tưởng mình còn trẻ thơ như lúc xưa còn đọng lại tình thương vô ngàn mẹ dành cho con và còn đọng lại hơi ấm giọt sữa ngọt giấc ngủ ò e bên tai mẹ

    tôi củng được đi đến trường khi học xong lớp mười tôi xin thôi học để có nhiều thời gian giúp mẹ , mẹ tôi đả vì tôi vất vả cả đời lấy mồ hôi để đổi lấy chén cơm ... bao nhiêu ước mơ trong cuộc đời tôi ẩn lên như muốn thực hiện nhưng hoàn cảnh nghèo thì ước mơ nào có thật , khi tôi mười bốn tuổi may mắn được nhà văn Dạ Viên Châu nữ văn của nước Trung Quốc thu nhận tôi làm học trò ... và củng là người đả ban cho tôi một điều ước mà tưởng chừng không có thật và từ lâu chưa bao giờ dám nghĩ đến , tuy vậy cái nghèo vẫn theo mãi không thôi khi tôi tròn mười tám tuổi đành phải sống âm thầm lẳng lặng bên thơ văn mặc dù có những chông gai nước mắt mà không biết ngày mai sẽ ra sao ... nhìn lại mẹ nhiều đêm tôi buồn tủi thấu tận đáy lòng , đôi mắt mẹ khúc sâu vì nhiều đêm lo lắng và thức trắng cả đêm . Cuộc đời này mất mẹ rồi sẽ không còn ý nghĩa gì nữa , tuy nhà nghèo nhưng tôi có một kho tàng vô cùng quí giá nhất cỏi đời bao la và rộng lớn hơn biển và mây ... kho tàng đó chính là mẹ tôi , thế gian này không có hình tượng nào để so sánh bằng tình mẹ , thời gian cứ mãi trôi qua làn mây trắng nhiễu xuống tóc mẹ ..... nhưng không đâu ! mẹ tôi vẫn còn trẻ trẻ mãi trong lòng tôi vẫn là rời ru ngọt ngào hòa vào giấc ngủ ... vẫn bóng dáng gầy nhiều đêm bên cánh võng ... vẫn là trăng sáng mãi không tàn soi xuống nhân gian .

    Thời gian đi thật nhanh tôi càng ngày càng xa mẹ , mẹ triều mến nhìn tôi trong những giây phút làm thơ viết văn về mẹ hai hàng nước mắt mẹ lại rơi chan hòa trong tình nồng ấm, chiếc đèn dầu một ánh sáng lóe qua tôi thấy mẹ cười trong niềm thương , những đêm lạnh lại về có hơi ấm của mẹ tôi không còn lạnh và đối diện với rét đông , đây là chiếc áo len khi năm trước mẹ may bàn tay bị nhiều vết kim đâm ... cuộc đời này thật là bao la và khoan hồng khi có mẹ , tình mẹ vẫn bao la và dạt dào như biển khơi , mẹ đả ru tôi trong khoảng thời thơ ấu đả một đời thấm đậm tình mẩu tử , cuộc đời tôi mang nhiều vết thương chính mẹ đả làm lành , xin cúi đầu cám ơn tình mẹ bao la tình yêu thương vô vàng tôi sẽ nhớ bóng dáng của mẹ và những kí ức tuổi thơ , dù mẹ có hòa với đất nằm bên bia mộ nhưng lòng tôi mẹ lúc nào củng bên kề .... luôn dìu dắt tôi trên quãng đường dài và tương lai
  3. longnhatquang New Member

    Số bài viết: 53
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Hạnh Phúc Và Nỗi Đau - Long Nhật Quang

    Hạnh Phúc Và Nỗi Đau


    tác giả : Long Nhật Quang


    Tiền đứng ở cuối ngỏ nơi có gió mùa thu và những chiếc lá vàng rơi khắp sân một không gian nào đó thật vắng lạnh và đìu hiu bên cô, cô đứng đó đả lâu và đang trông chờ bóng của Hồng Lam cứ thấy chàng trai nào bước chân qua cô luôn giật mình và tưởng người yêu đến , cô và Hồng Lam quen nhau khi cô còn là tuổi học trò một thiếu nử mười sáu chưa biết yêu chỉ biết đến những trang sách vở mộng mơ mùa hoa phượng thắm hồng tiếng sầu con ve , mái trường và thầy cô , cô luôn ngạu ngùng mỗi khi Hồng Lam nhìn cô một ánh mắt chứa hình bóng của cô và bao nhiêu tình cảm được ẩn lên qua những cử chỉ của Hồng Lam , tuy cô chưa được gọi là tuổi xuân thì nhưng cô củng đả hiểu ra tình cảm từ bấy lâu qua anh dành cho cô nó mặn mà và to lớn như thế nào , nhưng khi đối diện với Hồng Lam cô luôn có cảm giác như xa lạ và thẹn thùng ... nhưng khi không có Hồng Lam cô cảm thấy buồn và thiếu vắng đi một hơi thở lời nói mà cô quen thuộc, Hồng Lam là một chàng trai tuổi đả trưởng thành anh luôn hiểu cảm giác của một người con gái như thế nào , chiều nay anh đả hẹn Tiền để nói chuyện vì bao nhiêu tháng qua anh phải đi hành quân ở nơi xa không có thời gian để tâm sự cùng cô , anh muốn nói cho cạn lời những gì vừa qua anh đi công tác muốn nói mà nói không được
    [IMG]
    rồi bải biền chiều củng đả nhuộm ánh đỏ của bóng mặt trời bên kia hàng cây có những tiếng chim kêu nghe buồn thản ruột , bải cát trắng về chiều rất êm diệu và thơ mộng như có một đoạn nhạc bên kia hàng cây vang lên , thế là nỗi nhớ cô liêu từ lúc đầu bám theo cô giờ đả tan biết Hồng Lam đả tới cô vui mừng như chưa bao giờ được vui ! họ có những phút giây rất nồng nàn và nắng ấm chính anh đả làm xoa diệu nổi cô liêu của cô , và cô củng đả cảm nhận ra được cô không còn trẻ thơ như lúc đầu vì trong lòng của cô củng bắt đầu yêu Hồng Lam , một không gian chiều trong im lặng chỉ nghe những cơn gió thổi xuyên qua những lá cây tạo ra âm thanh rì rào và những tiếng chim ca vang khắp nơi Hồng Lam và Tiền ngồi , đây củng là lần hẹn hò lần đầu tiên trong cuộc đời của cô một tình yêu đả chín se hương và bắt đầu chớp nở đến thật nhanh với một người con gái tuổi trăng tròn , cả hai mắt chỉ nhìn vào cảnh vật im lặng .. Hồng Lam đả lên tiếng để xóa đi thiêng liêng yên lặng này

    + em chờ anh có lâu không ?

    - củng mới đây thôi em tưởng anh không tới

    + làm sao mà không tới được chứ vì anh đả hẹn em mà anh phải xin đội trưởng nghĩ làm việc để gặp em

    - em củng chờ anh từ lúc đầu mà

    + ừ chuyện chúng ta em có nói cho ba mẹ em biết chưa ?

    - em có nói ! và đả đồng ý gả em cho anh vì ba mẹ em nói anh chân thật lại hiền hậu

    + anh cám ơn ba mẹ và em vậy em có đồng ý khi ra quân làm vợ anh không ?

    - dĩ nhiên là em đồng ý rồi nếu không em không ra đây chờ anh đâu

    + em cố gắng chờ anh nha ba tháng nữa anh sẽ trở về cưới em

    - em sẽ chờ anh mà

    + ngày mai anh lên đường đi hành quân nhập ngủ rồi anh có một món quà muốn tặng cho em đây là cây bút bằng vỏ đạn mà anh đả làm trong những ngày nhớ em và những ngày viết thư cho em

    - em cám ơn anh chắc anh đi rồi con đường này chắc vắng lắm và ngôi nhà anh cửa sỗ luôn khép chặt cửa em sẽ không còn thấy anh như ngày nào , anh có biết đi rồi em buồn lắm không , em sẽ trân trọng cây bút này giống như anh ngày nào củng bên em

    buổi tối củng đả buông xuống họ cùng nhau ra về bỏ lại một không gian đầy bóng tối và nơi hẹn hò, rồi đến ngày mai khi hạt sương long lanh còn vướng trên cành ông mặt trời cười đón một ngày mới củng là lúc Hồng Lam tạm biệt người yêu , cha mẹ , bạn bè và nơi hẹn hò để lên đường đi hành quân , với Tiền khi thấy anh đi lòng cô như nát tan như vẫn cắn răng chịu đựng hai hàng nước mắt rơi như mưa , khi Hồng Lam bước lên xe cô vẫy tay chào quay mặt ra sau để giấu đi những giọt nước mắt đang lăn trên má , nhìn người yêu ra đi mà lòng cô như hồn rời khỏi xác , ba tháng củng đả trôi qua thời gian tuy gần đối với cô thì quá xa những ngày vừa qua cô luôn ôm ấp cây bút và một mình đên nơi hẹn lúc trước hai hàng nước mắt lại tuôn ứa , nhưng hôm nay thì tâm trạng cô khác hẳn bởi vì cô sắp được gặp người yêu và làm cô dâu chuyện mà cô mơ ước từ lâu , nhà của Hồng Lam và nhà cô đả làm trại đính hôn chuẩn bị đón Hồng Lam về sẽ tiến hành cưới hỏi như đả ước thề , Tiền vào căn phòng trang điểm và mặc áo cưới chuẩn bị ngày vui của mình , không gian đang vui vẽ bỗng nhiên chuyển sang buồn khi nghe tin Hồng Lam bị tai nạn giao thông trên đường và đã qua đời ........ !!!!! cô nghe xong ngất xỉu khi trên người cô còn chiếc áo cô dâu màu đỏ thẳm , cô dường như trái tim bị vở nát mà không hề hay biết , cuối cùng mọi chuyện củng đả vùi lắp dưới đáy mộ sâu và lấp luôn trong lòng người , riêng cô ôm niềm đau to lớn nhất trong cuộc đời mình , chiều chiều khi hoàng hôn về cô đến nơi hẹn hò và không ngăn được nước mắt , kỉ vật của người yêu còn đây mà thân xác chôn vùi thăm thẳm không lời từ biệt , lòng cô đau đớn biết chừng nào cứ ngỡ mình hạnh phúc nào ngờ hạnh phúc đó là nỗi đau , một nỗi đau vĩnh viễn và vô tận trong lòng cô , còn đâu tiếng nói của Hồng Lam và những lời thương yêu vổ dành cô .... còn đâu những lúc cô ngả đầu vào bờ vai của Hồng Lam , cô luôn hạnh phúc khi đến phút mặn mà nhất mà vội ra đi nhanh chóng , một tháng trôi qua rồi đến hai tháng cô vẫn giử bóng hình người yêu bên lòng đó củng chính là hạnh phúc kí ức của cô , và củng là niềm đau hiện tại mà không sao xóa mờ viết thương ấy
  4. longnhatquang New Member

    Số bài viết: 53
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Mùa Điên Điển Nở - Long Nhật Quang

    Mùa Điên Điển Nở

    tác giả :

    Long Nhật Quang


    chiều thương phải cầm trên tay vỏ sách chứa đầy hoa điên điển , hôm nay củng vậy cô cùng với Phương em trai cô cùng nhau ra đồng hái hoa điên điển trước mặt họ một cánh đồng ngập tràn nước dường như không còn thấy màu xanh của lúa mà chỉ thấy toàn là màu trắng vì thàng chín là tháng mùa nước nổi ... trên một chiếc thuyền nhỏ Phương hỏi Thương
    - em đố chị đâu là điên điển nở tức thời .. còn đầu là nơi nở muộn ?
    Thương cười giọng cười như biết câu hỏi của em
    - trời vậy củng đố gái quê Đồng Tháp thì ai mà không biết điều này ... hoa chưa nở xòe là mới nở ở bên trái của em vì nó còn búp , còn hoa nở rồi đằng trước chúng ta
    Phương lắc đầu câu trả lời của chị vì chị trả lời quá chính xác , Phương nịnh chị
    - chị ba em giỏi quá
    Thương củng tự cao cho câu hỏi của em
    - chị là gái quê Đồng Tháp mà cưng mà em củng lanh thiệt hỏi câu hỏi thật độc !
    hai chị em trò chuyện với nhau khá lâu trong vỏ xách điên điển vẫn chưa đầy , rồi câu nói của Phương cất lên chứa đầy nổi buồn
    - sao em thấy thương quê Đồng Tháp mình quá chị ơi cứ mỗi lần nước lủ về thì cuộc sống quê hương và người dân gặp quá nhiều khá khăn ... ước gì lủ lụt đừng có trên thế gian này !
    Thương củng cảm thấy buồn và đồng cảm với em
    - chị ba của em củng nghĩ vậy chị còn nhớ năm một ngìn chín trăm chín sáu nước lủ về biết bao nhiêu gia đình đi nơi khác sống , nếu ở lại thì sống chung với lủ , cuộc sống lúc đó khó khăn lắm không giống như bây giờ đâu , lúc đó hoa điên điển cướu sống không biết bao nhiêu người thoát khỏi sự đói khác , nhưng nước lủ về đó là quy luật còn những nơi khó khăn hơi Đồng Tháp chúng ta nhiều trong đó có Miền Trung quê hương của ngoại
    Phương lên tiếng cho đở buồn và không nhắc đến hai từ lủ lụt nửa
    - mà chị ba ơi em thấy hoa điên điển đâu có đẹp đâu và món ăn đâu có gì đặc biệt sao chị và ba mẹ thích vậy ?
    Thương giải thích cho em hiểu
    - tuy đơn sơ mà ấm áp tình quê tình người em à , món ăn tuy thô sơ nhưng ý nghĩa nó hơn hẳn các món cao sang mĩ vị
    Phương củng đả hiểu ra
    - em thấy trên khắp quê hương ta sinh ra ở đâu củng có nét đẹp riêng cả mà ở đâu củng thấy hoa điên điển và dừa , vậy những nơi xa hoa Sài Thành có không chị ?
    - không đâu em ơi
    họ trò chuyện vơi nhau mà quên điên điển đả đầy vỏ từ lúc nào ...
    - thôi về em ơi để chị hái một ít rau muống để về nấu canh chua cho ba má thưởng thức
    hai chị em ra về trong cảnh mênh mong đồng nước và có những sắc vàng tươi của màu điên điển , cả một cánh đồng chỉ hiện lên một màu vàng và màu xanh biếc của sắc mây trời in sâu xuống dòng nước , miền quê này biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp vẫn còn đọng lại trong câu nói kí ức con người ... nó nhắc mãi thiên thu qua từng năm tháng nó không bao giờ mất đi , nó gọi con người bằng tâm hồn ... bằng tình thương tha thiết như giọt sữa mẹ ấm áp nuôi con khôn lớn đến khi trưởng thành vẫn còn , mỗi khi mùa nước nổi về hoa điên điển lại nở trên những dòng nước của thiên nhiên , ta vẫn thấy một chân trời vẽ vang của quê hương
    hai chị em chuẩn bị món ăn mà các mùa khác không được ăn , nhất là niềm vui của hai ông bà chuẩn bị sự khéo léo của con gái và sự ấm cúng gia đình quê hương .. ông nôn nóng hỏi
    - món ruột của ba xong chưa Thương bà vợ thấy ông nô[IMG]n nóng củng chen vào
    - trời nhanh đi con gái ba mẹ đang chờ
    tiếng cười của hai chị em sau bếp khúc khích Thương trả lời
    - dạ xong rồi ba má con dọn lên
    khi vào bàn ông bà đả nghe được mùi mà thời thanh xuân thường hay ăn , ông vội vàng ăn một cách ngon lành rồi thét lên
    - trời ơi hết chổ chê bà ơi quá ngon
    bà vợ củng ăn rồi khen
    - ngon tuyệt vời
    ông vui mừng nhìn sang Thương rồi bảo
    - tiếc quá
    bà vợ và Phương cả Thương nhìn sang ông hỏi
    - tiếc cái gì
    ông trả lời
    - tiếc là khi nó đi học tôi không còn được ăn món này rồi
    họ cùng nhau trong thời gian vàng mà gọi là ấm cúng đả xong bửa ăn ông vội vàng nói với vợ
    - bà ơi ! tôi nghe nói muốn nấu món gì ngon phải hiểu ý nghĩa của món đó , món canh chua điên điển tôi nghĩ con Thương nhà mình chắc nó biết nhiều ý nghĩa về điên điển thì phải , nếu so sánh chị hai nó thì thua nó xa
    bà vợ củng đồng lời với ông
    thế là một ngày đả trôi qua một buổi sáng sớm Thương lấy vỏ xách đi hái hoa điên điển bình minh đang cười chào đón một ngày mới, khi nhìn quanh hoa điên điển đả nở vàng cả đất trời những giọt sương còn đọng lại trên những cánh hoa nhẹ rơi xuống , cô nhìn quanh một ánh mắt thương quê hương Đồng Tháp tha thiết , nỗi niền này đả bọc qua khuôn mặt của cô , cô sợ khi đi học ở thành phố thì sẽ không còn thấy màu vàng của điên điển nở nửa cô lo chuyện này hơn tất cả đó là nỗi lo của một cô gái miền quê , nhưng cô còn lưu luyến bởi màu sắc điên điển đả thấm tận trong kí ức cô nhất là khi mùa nước nổi về , sắp xa một loài hoa bé dại của làng quê cô nhìn ngắm hơi lâu và cô củng không biết ở thành phố có loài hoa này để cô ngắm sau mỗi lần nhớ quê , nhớ nhà , hay không ..... cô củng không muốn xa quê nhất là khi mùa điên điển nở nhưng con đường cô đi là tương lai bắt buộc phải đến , cô đi học xa quê hương khoảng hai năm mới trở về ..
    hai năm củng đả trôi qua khi cô về đúng tháng chín cô sực nhớ ra đây là thời gian của mùa điên điển nở , thời gian qua tình cảm của cô danh cho quê hương vẫn còn bên tháng năm , nhất là khi mùa điên điển nở vắng cô hai năm chắc nó buồn bên dòng nước lủ , tháng chín là mùa hoa điên điển nở cô đả giử màu sắc vàng của loài hoa này .. đến bây giờ vẫn như xưa [IMG]
  5. longnhatquang New Member

    Số bài viết: 53
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Nỗi Nhớ Mùa Hè - Long Nhật Quang

    Nỗi Nhớ Mùa Hè

    tác giả : Long Nhật Quang


    Hoa phượng nở sắc hồng tươi thắm đỏng đảnh trên cành bao nhiêu hoa rơi đỏ sân trường tạo thành một thảm đỏ rực, mùa hè là như vậy tiếng con ve nảo nề rai rức tâm hồn con người gợi lại bao nhiêu kỉ niệm của tuổi học trò trong thời gian qua

    - hôm nay là tổng kết cuối năm học Hùng đi lang thang hết lớp này đến lớp khác mà lòng buồn không thể tả thành lời vì sắp chia tay bao nhiêu ánh mắt quen thuộc trong lớp , và mái trường tiếng thầy cô còn đọng lại trong kí ức của Hùng ... hôm nay không còn nữa giây phút cuối cùng anh nghẹn ngào thân như bị vò xé , nhìn những tà áo trắng bay và nụ cười của các bạn mà lòng không kiềm chế được nước mắt và đây củng là lần đầu tiên anh khóc , ngày nào mới bước vào lớp nhìn ai củng xa lạ mà bây giờ phải chia tay ước gì thời gian ở lại đừng đi ... đừng đi ... học sinh cấp hai luôn có những kỉ niệm trong trắng hoang sơ và đẹp nhất , họ cùng xin chử kí để làm kỉ niệm kẽ khóc nức nở ào ôm lấy nhau , tuổi học trò lặng lẽ ra đi mảnh giấy xưa còn in dòng tươi thắm , dòng nhạc kí chưa viết hết nỗi buồn ... mà bây giờ tất cả lại trở thành hư vô trong lòng con người tình bạn thấm thiết chúng ta không biết còn bao nhiêu nữa , Hùng lau đi giọt nước mắt mặn mà mà lòng nặng chiểu thế gian này chẳng có cuộc chia tay nào mà gọi là vui chỉ có buồn và lưu luyến , tuổi học trò củng giống như vậy ai củng thầm gọi tên nhau dưới mùa phượng nở và tiếng con ve ngày càng thê thản hơn .

    Hùng hiểu được cái câu " cuộc vui nào mà chẳng tàn " nhưng tại sao anh lại bậc khóc dưới mùa hè và không muốn thời gian lại trôi đi , đứng cuối hàng phượng hai mắt nhắm nghiền sợ nước mắt tuôn ứa , Hùng suy nghĩ có bao nhiêu kỉ niệm đẹp nay hết thật rồi vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại chỉ còn lại trong kí ức , nhạc kí , và dòng dư âm , không biết lên cấp ba có còn gặp lại các bạn hay không , hay kẽ nghĩ học người chuyễn trường càng nghĩ thấy lòng quặn đau ... mái trường màu vàng ta đả có ba năm kỉ niệm bên thầy cô và bạn bè .. đó là kỉ niệm to lớn hạnh phúc nhất cỏi đời này , hè ơi .... cớ sao lại gieo bao nhiêu nỗi buồn cho tuổi học trò sao lại chia cắc đi tình bạn thấm thiết và xóa mờ đi bao nhiêu thời gian gọi là kỉ niệm , mái trường thân yêu , nhớ câu nói của thầy và bài học hay mơ ... chiếc áo trắng năm xưa mẹ vá ngày khai trường đứng ngồi không yên chỉ mong vào lớp để được gặp thầy cô và bạn bè ... nay đâu còn những giấc mơ màu tím và những tiếng cười của các bạn cùng lớp , khi đi rồi không biết có ai nhắc đến hai từ Phan Hùng , nhưng Hùng thì mãi khắc sâu kỉ niệm và nhớ nhớ nhiều lắm , nhìn lại thầy cô mà lòng anh buồn vô tận .. tóc thầy bạc phơ bụi phấn và áng mây trắng nhuộm lên bao nhiêu giọt mồ hôi thầy rơi là tương lai vững chắc cho thế hệ mai sau , nhìn cô da mặt nhăn nhó giầy vò vì thời gian bao năm cùng bai học hay cho chúng em nay không còn nữa rồi thầy cô ơi ...tiếng ve mùa hè nghe sao buồn quá hoa phượng thắm nồng càng ngắm càng nhớ lại kỉ niệm xưa của thời áo trắng , thời gian đả lặng lẽ đi qua cuộc đời anh vẫn còn giữ lại tiếng nói thầy cô , tiếng cười của các bạn , áo trắng ngày khai trường và một kí ức to lớn nhất , kí ức này sẽ phát huy khả năng học hành cho anh đến tương lai mai sau


    ( gởi tặng nhạc sỹ Phan Hùng , nhóm : áo trắng , hoa khôi trang , giáo viên Phạm Kiều Nam Lan

Chia sẻ trang này