1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Khi một cánh cổng khép lại???

Thảo luận trong 'Những câu chuyện Tình yêu' bắt đầu bởi thienly, 11 Tháng mười một 2007.

  1. thienly Member

    Số bài viết: 818
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    <span style="color:#9932CC">Hè đến mang theo những cơn mưa dai dẳng như trút nước xuống phố phường,xoá tan cái oi bức của ngày hè và mang đến một cái gì đó day dứt thoáng buồn trong mưa......
    Và một buổi chiều mưa lớn,mưa quất mạnh xuống làm những tàng cây ngã nghiêng theo gió bão,mưa bắn những giọt nước văng tung toé rồi vỡ oà vào khung cửa kính,nhìn phố xá mịt mù qua khung cửa ấy, bỗng nó thấy thèm quá cảm giác được lang thang dưới những cơn mưa chiều...
    Nó lấy xe,phóng ào ra cổng,nó rất thích đi mưa,để cảm nhận rằng mình đầy cô độc,nhưng cũng rất vững vàng... Để đầu trần,khoác áo màu đen,rồi cứ thế mà nó chạy đi trong mưa.Thỉnh thoảng những cơn gió từ đâu lùa về quất vào mặt nó,rét buốt.
    Mưa làm ướt tóc nó,mưa chảy dài xuống mặt,đi vào trong khe mắt lạnh lùng của nó rồi chạy dài xuống hai hàng mi.Như nó đang khóc,mưa làm ướt đôi vai nhỏ bé hay là nước mắt nó? Từng hạt mưa len lỏi xuyên qua lớp vải mỏng thấm vào tận linh hồn nó tái tê.
    Người ta dẫn nhau lúp xúp chạy trốn trong cơn mưa bất chợt,người ta ấm áp bên nhau dưới những mái hiên. Hạnh phúc của nó đang run rẩy dưới cơn mưa mùa hạ một cách tội nghiệp.Nhưng nó không màng,nước mắt của nó hòa quyện trong nước mưa,tiếng sấm và những ánh sét chói lòa ban đêm, những vệt đen, sáng của bóng tối làm nó cảm thấy sợ,nó giật mình và nó sợ... cái cảm giác cô đơn một mình.Con đường phía trước trắng xóa và vắng vẻ quá.. .................
    Rồi nó nhớ đến anh.Giá như anh có ở đây cùng với nó..sưởi ấm cho nó trong cái giá rét của cơn mưa này. Nó cười nhạt,không hiểu sao nó lại nhớ đến con người đó.Anh đến với nó thật dịu dàng và đầm ấm , nhưng lại ra đi một cách phũ phàng và đau đớn........
    Giống như những cơn mưa buồn.Mưa đến...rồi mưa đi.
    Anh khắc vào tim nó một vết thương quá lớn,nó ghét anh...nhưng từ sâu thẳm trong tâm hồn,nó vẫn không thể gạt bỏ hình bóng anh trong tim nó ,càng nghĩ,nó lại càng nhớ,càng nhớ,nó lại càng đau....Đau lắm! ................
    -Dừng xe lại!
    [ Không trả lời ]...
    -Có dừng không hả?
    [ Không trả lời ]...
    -Tấp vào lề trú mưa nhanh,bà khùng!
    -Ông về đi!
    -Không về!
    -Vớ vẩn!
    -Vớ vẩn bằng bà không?Dầm mưa suốt cả buổi tối...
    -Mặc!
    -Bà đi đâu tui sẽ chạy theo đó..
    -Khùng!
    Mưa vẫn rơi , gió vẫn thổi về.Trên con đường vắng tanh lại thêm một chiếc xe chạy song song với nó.Con đường dài này sẽ dẫn về đâu và đi để làm gì?Nó cũng không biết.Nó cứ đi..thế thôi.
    -Đường này ra đâu vậy?
    -Không biết!
    -Tui lạnh quá ...
    Đưa tay vuốt những hạt mưa li ti trên mặt,nó quay sang nhìn thằng bạn thân đang run rẩy trên chiếc xe của hắn. Hắn nhìn nó,đôi mắt thân quen và ấm áp.Đôi mắt từng nhìn nó trêu chọc khi nó té vào ao cá.Đôi mắt từng động viên khích lệ nó trong những lần học thi ở trường.Và cũng đôi mắt ấy, đầy cảm thông khi an ủi nó,lúc nó vừa rời xa anh....
    Hắn lúc nào cũng bên cạnh nó.
    -Đồ tròn vo!
    Nó chề môi lắc đầu rồi chạy xe tấp vào bên lề.Dựng xe dưới một mái hiên nhà đã đóng cửa.Hắn chạy lên theo nó.Không gian vắng vẻ , chỉ còn tiếng mưa rơi dồn dập trên đường.
    -Đúng là..
    -Cái gì nữa?
    -Hehe..Tui không nói tui lạnh chắc bà không chịu dừng đâu ha..
    [ Không trả lời ]...
    -Tự xưng là lạnh lùng vô cảm,vậy mà cũng biết quan tâm đến tui nữa,cảm động quá,hix..hix..!
    -Tui chạy tiếp đây!
    -Ê ..ê..Đừng..Giỡn..Giỡn mà..!! Hắn níu lấy tay nó.Nó quay lại lườm.hắn cười khẩy rồi buông tay.
    -Lạnh không?
    -Không!
    Hắn mở cốp xe lấy ra một chiếc áo lạnh
    -Tui nói không lạnh mà!
    -Ơ cái bà này lạ nhỉ..?Tui lấy cho tui mặc chứ bộ ai cho bà đâu..hâm à..? -Thằng khỉ! Nó phì cười,lấy tay nện cho hắn 1 vài cú vào lưng..
    -Đấy!Cười có phải dễ thương hơn không? Hắn quàng áo khoác lên đôi vai nhỏ bé của nó
    -Mặc đi!Ngốc!
    -Hứ.....
    -Đi đâu đấy?
    -Chẳng biết...
    -Lại buồn à?
    [ Không trả lời ]...
    -Chuyện thằng Toàn phải không?
    [ Không trả lời ]...
    -Ngốc!
    -Ừ..Tui ngốc quá...
    -Cứ ôm hoài những kỉ niệm đó đi,rồi chết xuống mồ mà mang theo luôn... -Kệ tui.....
    -Nhỏ mạnh mẽ mà tui biết đâu rồi..?Bà đang làm gì vậy...?Bà không thương cả bản thân bà thì ai mà thương yêu bà nổi...
    -Tui cô đơn lắm...Tui.. Hắn thở dài..
    -Chứ tui là cái gì..?..Tui ở đây với bà để làm gì..?
    Nó ngước nhìn hắn Nó không biết hắn đã chạy theo nó từ lúc nào.Chỉ thấy cái đầu vuốt keo và mái tóc dựng đứng của hắn đã rũ xuống,lấm tấm những giọt mưa,chảy dài xuống gương mặt mà theo bọn con gái trong trường thường nói là khá điển trai.
    Hắn là thằng bạn thân nhất của nó. Hắn nghiêm mặt,người như hắn rất ít khi nghiêm túc như thế,đôi mắt của hắn bỗng trở nên cương quyết,lạnh lùng nhưng vẫn rất ấm áp và chan chứa tình cảm.
    -Tui xin lỗi..tui...
    -Khi một cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều người ta cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa hạnh phúc khác đang mở ra cho mình.
    -Ông lảm nhảm gì vậy?
    -Tình cờ đọc được câu trích dẫn trên Internet!
    Nó ngẫm lại câu trích đó,cánh cửa hạnh phúc của nó đã đóng lại.Nhưng nó chưa thấy cánh cửa nào mở ra,hắn muốn ám chỉ cái gì..?
    -Tui...đối với bà......
    -Ông nói gì..?Nói to lên...!
    -Thật ra từ lâu...Tui....
    Ầm!!Một tia chớp lóe lên mang theo tiếng sấm khủng khiếp,một nhánh cây rơi xuống mặt đường,gió bão ngày một quất mạnh hơn.
    -Á..!!!!
    Giật mình,nó hét lớn,mắt nhắm lại.Nó sợ lắm.. Rồi bỗng nhiên có một cái gì đó ấm áp ở đôi bàn tay nó
    -Bình tĩnh! Tay hắn nắm chặt lấy tay nó không buông
    -Tui ở đây!
    Hắn siết tay nó nhìn vào mắt nó cho đến khi nó hoàn hồn trở lại Đó không phải là một cái nắm tay của tình yêu,nhưng cũng ko còn là cái nắm tay của tình bạn.Một cái gì đó lạ lắm..và thật ấm áp.. Trong phút chốc,nó chợt cảm thấy bình yên
    -Bỏ tay ra..
    -Không..
    -Tại sao?
    -Không phải thứ gì cũng có câu trả lời..
    .................
    Mưa đến. Mưa đi. ......................
    Nắng rồi cũng lên soi sáng một ngày mới. Sau cơn mưa đêm,buổi sáng lúc nào trời cũng đẹp,trong vắt,xanh cao.Những âm thanh tuyệt vời của một ngày mới bắt đầu.
    -Hey! tỉnh ngủ chưa đấy?
    Nó mở toang cửa sổ,những tia nắng ấm áp chiếu rọi vào căn phòng nhỏ bé của nó,nó vẩy tay chào hắn đang đứng phía dưới. Phải chăng cơn mưa hôm qua đã mở ra một cánh cửa của hạnh phúc mới trong nó.Nó mỉm cười và đón nhận..</span>

Chia sẻ trang này