1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Lời nhắn nhủ muôn màng(đọc xong không khóc mới lạ)

Thảo luận trong 'Những câu chuyện Tình yêu' bắt đầu bởi nguyenmdrak, 24 Tháng mười một 2010.

  1. nguyenmdrak New Member

    Số bài viết: 365
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Không hiểu sao những câu chuyện tình buồn luôn để lại trong tôi 1 cái cảm giác gì đó rất khó tả.không thể nào diễn tả được cái cảm giác đó thế nào...thấy buồn man mác...như mất đi một cái gì đó rất quan trọng.
    Tôi cũng đã đánh mất quá nhiều thứ,ngay cả chính bản thân mình,nhưng có lẽ tình yêu thì chưa ....... Bởi vì có lẽ chưa 1 lần nào tình yêu mỉm cười trọn vẹn với tôi.
    Tôi viết bài này với mong muốn cùng các bạn góp nhặt những bài học quý giá từ những câu chuyện tình buồn đó,để chúng ta có thể nhận ra rằng :"Phải biết trân trọng và nắm giữ tình yêu mà mình đang có".
    (CÓ LẼ MỘT SỐ BẠN ĐÃ ĐỌC RÙI NHƯNG BẠN THử VừA ĐỌC VừA XEM FLASH NÀY XEM TÂM TRẠNG CÓ KHÁC HƠN KHÔNG,TÔI DÁM CÁ LÀ AI ĐỌC XONG CŨNG SẼ KHÓC,NẾU KHÔNG KHÓC THÌ CÓ LẼ LÀ VÔ CẢM RÙI)ĐỢI
    LOAD TRANG ĐÃ NHA,TỪ TỪ MỚI XEM ĐƯỢC
    [FLASH]http://nguyenmdrak.ucoz.net/Danh_mat_mot_tinh_yeu_xua_edit_by_nguyenmdrak.swf[/FLASH]
    LỜ NHẮN GỬI MUỘN MÀNG

    Một chang trai trẻ mắc phải căn bệnh hiểm nghèo và mọi phương thuốc chữa trị đều vô hiệu đối với bệnh tình của anh . Anh đau khổ khi nghĩ rằng mình có thể qua đời bất kỳ lúc nào nên anh tuyệt giao với tất cả mọi người và giam mình trong nhà suốt ngày. Nhưng cuối cùng, chán cảnh tù túng và có lẻ muốn thoát khỏi nỗi bi lụy, u ám của chính mình, anh quyết định ra phố một lần.
    Khi đi ngang một tiệm bán băng đĩa nhạc, chàng trai bất giác đưa mắt nhìn vào. tiệm bán băng không lớn nhưng thoáng đãng và cách trình bày khá đơn giản, dễ chịu. Người bán hàng là một cô gái có lẽ chỉ trạc tuổi anh. Trong một thoáng, anh cảm giác như cả thế giới hòan toàn tan biến, chỉ còn mình anh và cô gái. Anh tiến đến trước mặt cô mà không nhìn gì khác.
    Cô gái ngước nhìn anh, mỉm cười và hỏi:
    -Anh cần mua đĩa nhạc gì?
    Và giây phút ấy, anh biết rằng trực giác mình không sai:đó là nụ cười đẹp nhất trên đời mà anh từng thấy. Anh lúng túng trả lời:
    -Tôi…tôi muốn mua một đĩa nhạc.
    Rồi anh chọn một đĩa và trả tiền cho cô gái.
    -Anh có muốn gói đĩa nhạc này lại không?-Cô gái hỏi, vẫn với nụ cười trong sáng ấy.
    Kể từ ngày ấy, mỗi ngày, anh đều ghé qua cửa tiệm và mua một đĩa nhạc. Lần nào cô gái cũng gói lại cho anh thật cẩn thận. Anh mang chiếc đĩa về và cất vào tủ mà không một lần lấy ra nghe. Anh đến mua đĩa nhạc chỉ là muốn gặp cô gái bán hang. Mặc dầu rất muốn ngỏ lời mời cô đi chơi nhưng vì quá nhút nhát nên anh không thể lên tiếng. Mẹ anh dường như biết tâm sự của con trai nên khuyên anh hãy cứ thử mạnh dạn một lần.
    Ngày hôm sau, thu hết can đảm, anh đặt một mảnh giấy có ghi số điện thoại của mình lên quầy rồi bước vội ra ngoài…
    Ngày tháng trôi đi, đến một hôm, chuông điện thoại nhà anh réo vang lên giọng nói trong trẻo của một thiếu nữ. Đó là cô gái ở tiệm bán băng đĩa hôm nào. Bất ngờ cô gái nghe tiếng nghẹn ngào xen lẫn tiếng nấc của người mẹ:
    -Cháu không biết gì sao?Con trai bác đã qua đời tuần trước…
    Buổi tối hôm đó, người mẹ bước vào phòng con trai vì bà thấy nhớ con quay quắt. Bà mở tủ quần áo của con và thấy trước mắt mình là từng chồng từng chồng đĩa nhạc còn nguyên giấy gói. Bà cầm lên một chiếc và tháo lớp giấy bọc ra. Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống, trên đó là nét chữ con gái mềm mại:”Chào anh, em nghĩ là anh thật dễ mến!Anh có thích đi dạo với em không?Mến, Jacelyn”.
    Người mẹ lấy thêm chiếc đĩa nhạc khác…
    Lần này cũng vậy, bên trong kèm theo mẫu giấy:”Chào anh, em nghĩ anh rất dễ mến!Tối nay chúng mình đi dạo với nhau nhé!Mến, Jacelyn”.
    Tình yêu là…sau bao lần vật vã đấu tranh, ta mới có thể chiến thắng được cái tôi bẽn lẽn, nhút nhát để cầm tay người yêu dấu và nói:”Anh Yêu Em”.


    Hãy trân trọng tình yêu vì tình yêu sẽ trường tồn ngay cả khi sức khỏe ngàn vang của bạn không còn nữa.


    MỐI TÌNH ĐẦU
    [IMG]
    Anh và Tôi cùng nhau lớn lên trong bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ. Tôi nhớ rất rõ lúc nhỏ anh đã từng vì tôi mà nhiều lần đánh nhau với bọn con trai trong xóm, có lần còn chảy cả máu nữa ...tôi biết anh đau lắm nhưng cũng cố gượng cười cho tôi vui, từ đó đến giờ chưa ai đối tốt với tôi thế cả, anh là người đầu tiên và trong tôi, anh là người duy nhất tốt với tôi...như thế. Cũng chính vì như vậy tôi đã mang trong tim mình một tình yêu, tình yêu đơn phương. Tình yêu của tôi dành cho anh cứ lớn mãi theo thời gian và đến một ngày tôi quyết định nói cho anh ấy hiểu tất cả những tình cảm của tôi nhưng chớ trêu thay ... trước lúc tôi định nói thì anh, người mà tôi yêu nhất lại cùng sánh bước, tay trong tay với một cô gái khác. Đứng trước mặt tôi, anh lại vờ như không biết, như giữa chúng tôi chỉ là tình bạn đơn thuần hoàn toàn không nghĩ đến những quá khứ tốt đẹp kia, anh ung dung nói

    - Này Nhóc, giới thiệu với em đây là bạn gái của anh.


    Tôi nghe tim mình như có một cảm giác đau, nó đau nhói một cách lạ lùng, tôi chưa bao giờ có cảm giác đau như thế


    - Chào em , em là em gái của anh Nhân à ?


    Thấy tôi vẫn im lặng , anh lại hỏi


    - Em không sao chứ Nhóc ?


    Mặc kệ lời hỏi thăm của anh, tôi đã bỏ chạy, chạy với những giọt nước mắt trên mặt, tôi chạy như để trốn tránh tất cả, trốn cái sự thật phủ phàng đã đến với tôi .


    Tôi lê la khắp nơi mỗi ngày như để quên anh, nhưng tôi không thể làm được chuyện ấy. Và trong lúc tôi đau đớn và tuyệt vọng nhất thì tôi đã gặp Vinh. Vinh có rất nhiều nét giống anh và đặc biệt là Vinh đã nói thích tôi, điều mà tôi đã mong ở anh nhưng không thể nào xảy ra. Thế rồi chỉ sau 2 tháng giữa tôi và Vinh đã có một tình yêu đẹp, tôi không biết là nó có thật sự đẹp hay không nữa nhưng tôi đã cố làm cho nó thật đẹp trước mặt anh. Tôi kể nhiều về Vinh cũng như tình yêu của chúng tôi cho anh nghe, những lúc ấy tôi thường chú ý đến vẻ mặt của anh, tôi mong mỏi ở nó một sự khó chịu, bực bội bởi như thế có nghĩa là trong tim anh, anh vẫn dành một chút gì đó cho tôi nhưng không, hoàn toàn ngược lại những gì tôi mong đợi anh vẫn vui vẻ nói cười, vẫn chúc phúc cho tình yêu của tôi và Vinh. Và tôi lại khóc mỗi khi từ ký túc xá của anh về, dường như nó đã trở thành thông lệ tôi thừa biết sẽ nhận được đáp án nhưng tôi vẫn cứ đi đến đó, vẫn kể cho anh nghe về Vinh và vẫn luôn nhận từ anh những lời nói tốt đẹp như của một người anh trai. Biết phải làm sao đây khi tôi đã quá yêu anh, không một giây phút nào hình ảnh của anh rời khỏi tâm trí tôi. Tôi đã đi trong cơn mưa này lâu lắm rồi như muốn tìm cho mình một câu trả lời tôi phải làm gì? quên anh ?tôi chắc rằng mình sẽ không làm được chuyện này đâu, còn nói cho anh biết là tôi yêu anh ư? để làm gì cơ chứ, khi trong tim anh hoàn toàn không có tôi. Giờ đây tôi chỉ biết rằng tôi phải làm một việc, việc mà tôi nên làm, đó là chia tay với Vinh bởi tôi không hề yêu Vinh, tôi không thể nào tiếp tục lừa dối Vinh nữa .


    Vào một ngày chủ nhật đẹp trời tôi đã nói lời chia tay với Vinh và nhận được sự đồng ý của Vinh bởi Vinh cũng không thể chấp nhận một người yêu mà suốt ngày cứ nghĩ về một người khác .


    Tôi lại đi lang thang trên con đường, con đường quen thuộc ngày nào anh đã dẫn tôi đi chợt tôi trong thấy anh, tôi định chạy thật nhanh đến bên anh. Nhưng ý nghĩ của tôi sớm bị dập tắt bởi anh không đi một mình, anh đang đi cùng cô gái hôm nọ. Nước mắt tôi lại rơi và tôi lại bỏ chạy, tôi vẫn không thể nào quen được với cái cảnh này. Dường như phía sau ,tôi nghe thấy tiếng của anh mặc kệ tôi vẫn chạy, chạy mãi và ....tôi bất chợt nhận ra phía trước mình chiếc xe tải đang đến rất gần, nhưng mặc kệ giờ tôi không cần biết gì nữa có khi chết lại tốt hơn cho tôi, chợt...


    - A !


    Tôi có cảm giác như ai đã đẩy tôi sang phía bên kia đường. Khi tôi đã định thần và quay người lại tôi mới hốt hoảng nhận ra rằng người đó là anh, người cứu tôi là anh. Tôi chạy đến thật nhanh bên anh, người anh toàn máu là máu


    - Anh Nhân, anh có sao không? sao anh lại làm vậy? Tôi nói trong nghẹn ngào


    - Em lại đi sang đường mà không nhìn rồi, Nhóc à, lần sau đừng thế nữa nhé. Anh chỉ nói với tôi một câu thế thôi rồi ngất đi.


    Ngồi bên ngoài phòng cấp cứu mà đôi tay của tôi lạnh ngắt, tôi sợ, sợ lắm, sợ anh sẽ rời khỏi tôi mãi mãi. Không! Tôi không thể mất anh được, tôi mong thời gian có thể quay trở lại tôi sẽ không bỏ chạy, sẽ không có ý nghĩ điên rồ đó.


    - Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi ạ? Tôi như nhảy sổ vào người ông bác sĩ.

    - Cô là người nhà của anh ta à?
    - Dạ, cháu là em gái của anh ấy, anh ấy như thế nào rồi bác sĩ.
    - Xin chia buồn cùng cô nhưng vì vết thương quá nặng nên không thể cứu được.

    Tôi như hóa đá bởi câu nói của ông, sao lại như thế, sao chuyện này có thể xảy ra với tôi kia chứ, tôi lại thấy tim mình đau, nhưng lần này nó đau hơn gấp trăm lần, tôi lặng người với những giọt nước mắt …


    3 tháng sau ngày anh mất, tôi lại đi trên con đường ngày nào con đường đã khiến anh phải ra đi mãi mãi

    - Xin lỗi , em có phải là ......
    - Là chị? Tôi hơi bất ngờ khi gặp chị ấy, người yêu của anh
    - Chúng ta vào đâu nói chuyện được không? Chị có cái này muốn đưa cho em.

    Tôi khe khẽ gật đầu, khi đã tìm được chỗ ngồi, chúng tôi bắt đầu câu chuyện. Chị ấy lấy trong giỏ của mình một cuốn sổ gì đó đưa cho tôi.


    - Đây là gì ?

    - Nhật ký của Nhân
    - Sao nó lại ở chỗ chị ?
    - À, là do lần trước chị cầm nhầm định trả lại cho Nhân nhưng không còn dịp nữa nên chị đưa nó cho em.

    Dường như thấy được ánh mắt của tôi chị nói tiếp

    - Em đừng hiểu lầm chị chỉ đọc được trang đầu thôi
    - Có gì quan trọng nữa hả chị, dù sao người cũng đã chết rồi còn gì là bí mật nữa
    - Tùy em vậy, giờ chị phải đi chọn áo cưới đây
    - Chọn áo cưới? Tôi khẽ chau mày
    - Sao chị lại có thể làm như thế? Anh Nhân mất chưa được 100 ngày mà
    - Em nói thế là sao? Chị và Nhân chỉ là bạn thôi mà
    - Là bạn? Thế tại sao lần trước anh ấy lại giới thiệu chị là bạn gái của anh ấy
    - Chị cũng không hiểu vì sao Nhân lại giới thiệu như vậy nữa, thôi chị trễ rồi chị phải đi, chào em

    Chị đi rồi còn mỗi mình tôi với nỗi khó hiểu, sao lại như thế, sao anh lại làm thế. Chợt tôi nhớ đến quyển nhật ký của anh. Tôi giở từng trang ra


    Ngày...tháng...năm...


    Hôm nay là ngày tôi cảm thấy vui nhất bởi tôi thấy được nỗi đau khổ của em khi tôi giới thiệu Phương là bạn gái của mình, điều đó chứng tỏ em đã yêu tôi. Ôi! tôi muốn hét lên cho mọi người biết rằng tôi đang rất hạnh phúc.


    Rồi một trang khác


    Ngày...tháng...năm...


    Có lẽ ngày hôm nay là ngày tôi buồn nhất, tôi đã lầm, một sự hiểu lầm tai hại bởi em, người mà tôi yêu nhất trên đời này lại hoàn toàn không yêu tôi. Em đã có người yêu, một chàng trai tốt, tôi đoán vậy. Tôi đã nghe rất nhiều về người đó từ em, những lời của em như ngàn mũi tên đâm thẳng vào trái tim của tôi không chút xót xa, thế nhưng em vẫn cứ vô tư cười nói trên sự đau khổ của tôi. Và tôi vẫn phải diễn hết vai diễn là một người tốt trước mặt em, tôi đã chúc phúc cho cuộc tình của em cũng như đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của chính mình. Nhóc ơi! Khi nào thì em mới hiểu cho anh đây?


    Khép trang nhật ký lại mà nước mắt tôi cứ tuôn rơi, vì sao? Vì sao cơ chứ? Vì sao anh không nói với tôi sớm hơn, vì sao ? Vì sao trời lại khéo trêu người như thế, những câu hỏi vì sao cứ bao quanh lấy tôi. Đêm ấy tôi đã khóc, khóc rất nhiều, chợt tôi giật mình khi nhận ra rằng mặc cho tôi có khóc bao nhiêu đi chăng nữa và tôi có trả lời được tất cả câu hỏi đó thì anh, người tôi yêu cũng chẳng bao giờ sống lại. Người ta thường nói đến vị ngọt và vị đắng của tình yêu, còn tôi, tôi chẳng biết vị ngọt của tình yêu là thế nào? Nhưng giờ tôi hiểu rất rõ vị đắng của nó. Tôi phải trách ai đây? Trách anh không nói sớm hơn? Trách tôi vì ý nghĩ điên rồ đó? Hay trách ông trời đã khéo đùa với chúng tôi?


    Đêm đó tôi đã mơ thấy anh, anh bảo tôi hãy sống thật tốt bởi cuộc đời của tôi hiện giờ của anh. Tôi thức dậy và nước mắt lại trào ra, tôi nhớ anh, nhớ thật nhiều .... Có lẽ với nhiều người chuyện tình của chúng tôi thật buồn nhưng với tôi anh là mối tình đầu, là một kỉ niệm đẹp trong tôi.


    SAU ĐÂY LÀ NHỮNG CHUYỆN BUỒN TƯƠNG TỰ MÌNH ĐÃ POST,MONG CÁC BẠN RÚT RA ĐƯỢC BÀI HỌC CHO MÌNH TỪ NHỮNG CÂU CHUYỆN TRÊN
    http://spkt.net/diendan/showthread.php?t=18958
  2. nguyenmdrak New Member

    Số bài viết: 365
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Trong tình yêu không có hai từ"nhút nhát",yêu ai là phải nói cho họ biết nghe chưa,mà có lẽ vì thế mà giờ đây ta chưa có "một nàng",thật là cô đơn quá:017: đi
  3. tbien20@yahoo.com Member

    Số bài viết: 78
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 6
  4. vanbinh_21 <marquee><b><i>--- waiting for you... mãi chờ em..

    Số bài viết: 2,077
    Đã được thích: 52
    Điểm thành tích: 48
  5. không Member

    Số bài viết: 405
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
  6. nguyenmdrak New Member

    Số bài viết: 365
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  7. anhntxd05 New Member

    Số bài viết: 87
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  8. hiepkhachvotinh New Member

    Số bài viết: 50
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  9. jimy Member

    Số bài viết: 159
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
  10. nguyenmdrak New Member

    Số bài viết: 365
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    sao lại bi quan sớm zậy ku,đọc truyện phải hiểu nội dung chứ.câu chuyện trên muốn nhắn nhủ ta yêu ai thì nên nói cho họ biết vì có thể cơ hội đến với mình rất ít
  11. hiepkhachvotinh New Member

    Số bài viết: 50
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  12. lukevn New Member

    Số bài viết: 2
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    buồn wa, mà có đi chơi thì cuối cùng anh kia cũng fai chết, vậy thì cô gái sẽ càng đau khổ và kết cục như vậy là đẹpc ho cả 2
  13. januarism Member

    Số bài viết: 159
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 16
    làm gì mà bức xúc với ngta thế?Truyện dưới dài quá đọc ko nổi,truyện trên đã xem trên HTV7 chương trình Điều kỳ diệu rồi,và xin thưa trong cả chương trình Điều kỳ diệu chưa thấy truyện nào dở và ngang như truyện đấy,mua đĩa,nhắn gửi,và chết,hết,chả có 1 tí ý nghĩa gì đáng phải học hỏi và suy nghĩ cả,kiểu như là 1 truyện làm ăn theo "phong trào" từa tựa như các truyện "hạt giống tâm hồn" thịnh hành 1 thời,nhưng đáng tiếc chưa đủ tầm,lại cố tình lấy cái chết để câu chút nước mắt :-/ Chàng trai kia bị bệnh,và biết cái sự đau khổ của mình ko còn dài,thì tại sao lại kéo thêm 1 người nữa đau khổ vì mình?Và tình yêu của họ chưa đi đến đâu cả,chưa đủ để xúc động:-??
    Tôi ko phải người vô cảm,coi truyện Chú mèo ko miệng trên Điều kỳ diệu tôi cũng thấy rất hay và nhiều ý nghĩa. Sống phải có tình cảm nhưng đừng đa cảm,đọc chuyện tình buồn ít thôi,làm tâm hồn ủy mị đa sầu ko tốt cho sức khỏe đâu.
  14. waveblack New Member

    Số bài viết: 12
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  15. nguyenmdrak New Member

    Số bài viết: 365
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    bạn có thể tâm sự để mọi người cùng chia sẻ được không
  16. nguyenmdrak New Member

    Số bài viết: 365
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    ĐÓ LÀ DO CÁCH NGHĨ CỦA BẠN THUI,MỐI NGƯỜI MỘT CÁCH NGHĨ MÀ.THEO TÔI TRUYỆN NÀY RẤT HAY CHỨ KHÔNG PHẢI LÀM CHO CON NGƯỜI TA ỦY MỊ ,ĐA CẢM NHƯ BẠN NÓI,MỐI CÂU CHUYỆN TẤT NHIÊN ĐỀU DO CÓ NGƯỜI VIẾT NÊN CHỈ ĐÚNG MỘT PHẦN NÀO THUI.KHI ĐỌC XONG MỖI CÂU CHUYỆN ĐỀU CÓ BÀI HỌC CHO RIÊNG MÌNH,THEO MÌNH NGHĨ NHỮNG CÂU CHUYỆN TRÊN RẤT CÓ ÍCH VỚI MÌNH,THÍCH AI THÌ PHẢI NÓI RA CHỨ KHÔNG ĐỂ HẾT CÓ CƠ HỘI RÙI MỚI HỐI TIẾC,NHƯ CÂU CHUYỆN LỜI NHẮN NHỦ MUỘN MÀNG ĐẾN KHI CHÀNG TRAI CHẾT ĐI,CHÀNG TA CŨNG KHÔNG BIẾT ĐƯỢC RẰNG CÔ GÁI ĐÓ THÍCH MÌNH.
    [FLASH]http://www.youtube.com/v/8s7YRvmMVbE?fs=1&amp[/FLASH]
  17. boyquangtri New Member

    Số bài viết: 38
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  18. vuongspk Member

    Số bài viết: 392
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
  19. m0on.kul Member

    Số bài viết: 81
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 6
    Cũng ko nhất thiết cứ yêu là phải nói...vì thấy con trai bây giờ có khi ko yêu cũng nói, haizz... lúc yêu thì ai cũng đẹp trong mắt người kia hết, lấy nhau về thì lắm chuện rùi ly dị búa lua xua hết. ui, thà là ko lấy được người mình yêu,nhưng sẽ nhớ về người ta như 1 câu chuyện, còn hơn lấy nhau về mà.......haizzz, ôi, cái cuộc đời này...... lắm chuyện thật....#:-S
  20. lam251092 New Member

    Số bài viết: 592
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    xạo xạo là giỏi, ở trên nghe mấy chú hỏi tình yêu là gì, nói cho nghe nè, tình yêu là có 1 người nhớ mình, một người thương mình, một người phải khóc vì mình, nhưng chú ý điều quan trọng là làm sao cho 3 người đó không bao giờ gặp đc nhau, không là :-$.
  21. Jee Member

    Số bài viết: 617
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    hic....cũng có 1 lời nhắn muộn như thế 1 ng` trên kái 4r này.....tự nhiên 12h tối wa lại nhớ ng` ta.....nản chính bản thân mình sao ngày trc' ko....haizzzz......bùn :(

    Ps: chúc mọi ng` V-Day onl vui vẻ :D:D
  22. lam251092 New Member

    Số bài viết: 592
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Yêu rùi ;))
  23. Jee Member

    Số bài viết: 617
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
  24. huongvebien New Member

    Số bài viết: 8
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    câu chuyện của bạn post cảm động quá, nó giúp chúng ta nhận ra nhiều điều trong cuộc sống, nhất là trong tình yêu. cảm ơn bạn nhiều.

    câu chuyện của bạn rất hay, nó giúp chúng ta nhận được nhiều điều trong cuộc sống, tinh yêu có khi chỉ là nhẹ nhàng thôi nhưng lại khiến con người ta thật day dứt.:(
  25. lam251092 New Member

    Số bài viết: 592
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0

Chia sẻ trang này