1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Lòng can đảm dẫn ta đi xa

Thảo luận trong 'Đọc sách truyện' bắt đầu bởi Action, 20 Tháng chín 2006.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Action New Member

    Số bài viết: 766
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    TTO - Đó là vào năm 1986, tôi vừa đóng cửa đại lý quảng cáo của mình và gần như rỗng túi, không có một suy nghĩ nào về việc làm sắp tới. Vào một ngày nọ, sau khi đọc một bài tạp chí nói về sức mạnh của việc làm việc dây chuyền, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.

    Tôi nghĩ ngay đến việc thành lập công ty và đặt tên là Power Lunch! Những ai muốn liên hệ thì sẽ gọi cho tôi, với vai trò là một người mai mối trong kinh doanh, qua máy vi tính, tôi sẽ tìm chính xác loại người mà công việc đó cần hoặc chính xác vị trí làm việc mà họ muốn.

    Nhưng bấy giờ tôi có rất ít tiền để bắt đầu sự nghiệp, vì thế tôi dùng tài sản duy nhất chưa bao giờ làm tôi thất bại, đó là tài ăn nói của mình. Tôi in mười ngàn tờ bướm quảng cáo tại một hiệu in địa phương giá rẻ, lấy hết can đảm và đứng tại góc giữa giao lộ Connecticut và tại giữa trung tâm Washington D.C. Hít hết hơi vào lồng ngực, tôi hét lớn: "Power Lunch! Hãy lấy Power Lunch của bạn!".

    Trong ba ngày tôi rao to và phất những tờ bướm quảng cáo. Mọi người nhìn tôi pha một chút chế giễu, nhưng họ vẫn nhận những tờ bướm quảng cáo. Sau ba ngày, tất cả những tờ bướm được phát hết nhưng không ai gọi điện thoại đến.

    Không một xu dính túi, không còn sinh khí và mất dần hy vọng. Một ngày như mọi ngày tôi lê bước về nhà. Khi về đến cửa, điện thoại reo vang, đó là phóng viên tờ Washington Post. Anh ta thấy những tờ bướm quảng cáo của tôi và đề nghị phỏng vấn tôi cho trang nhất trong phần "phong cách", giới thiệu cho một công việc quá mới mẻ. Lúc ấy, tôi không có công ty, không có điện thoại văn phòng, anh ta gọi tôi bằng số cá nhân, và chưa có nhiều ý tưởng cho công việc.

    Ngày hôm sau tôi đã có một buổi phỏng vấn quan trọng và anh phóng viên đã hỏi tôi số điện thoại văn phòng làm việc. Tôi trả lời rằng tôi sẽ cho anh ta biết vào buổi chiều. Ngay lập tức tôi phóng như bay đến công ty điện thoại địa phương và điện cho anh ta với số 256, số điện thoại này vẫn chưa được kết nối, nhưng ít ra tôi cũng có số. Thật lạ, người phóng viên đồng ý đăng nó - một sự kiện hiếm thấy ở một tờ báo.

    Ngày hôm sau tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức - điện thoại riêng của tôi, một người bạn chúc mừng tôi vì bài báo đó. Tôi ngồi bật dậy trên giường, nhưng số điện thoại mới của tôi vẫn chưa được kết nối! Ngay lúc đó có tiếng gõ cửa. Đó là một phụ nữ từ công ty điện thoại, cám ơn trời, cô ta đến để kết nối cho tôi. Cô ta đi thẳng đến phía sau căn nhà và xuất hiện sau đó khoảng mười lăm phút với một mảnh giấy trong tay. "Gì thế này?", tôi hỏi. "Những mẩu tin tôi ghi lại khi tôi trực máy đấy mà", cô ta bật cười. Công việc của tôi đã sẵn sàng phía trước.

    Từ đó nhiều cơ quan truyền thông gọi đến, gồm New York Times, Christian Sience Monitor và thậm chí Entertainment Tonight. Tôi nhận hàng trăm yêu cầu và đã giới thiệu nhiều người. Tôi đã có thể thực hiện khát vọng vừa làm việc, vừa giải trí của mình. Và tất cả đều bắt đầu tại góc đường Connecticut với rất nhiều tiếng la hét, cùng với một ít lòng can đảm.

    QUỐC DŨNG (Theo Inspiretoday)
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này