1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Lớp trưởng

Thảo luận trong 'Những câu chuyện Tình yêu' bắt đầu bởi hongson, 3 Tháng mười 2006.

  1. hongson Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    <span style="color:#FF0000"><span style="font-size:18pt;line-height:100%">Lớp trưởng ngày xưa</span></span>

    <span style="color:#3333FF">TTO - Ngày xưa, vì nỗi rụt rè, vô tâm của mình mà tôi đã bỏ lỡ một tình cảm đẹp. Thời gian trôi...

    Lớp trưởng hiền lắm, không xứng với cái “chức danh” ấy chút nào, càng không xứng để đứng đầu một lớp chuyên toán có 36 thần dân đến hơn hai phần ba là nam rồi...

    Đó là suy nghĩ đầu tiên của tôi về lớp trưởng trong buổi họp bình bầu cán bộ lớp hồi đầu năm học lớp mười. Nhưng thầy chủ nhiệm vẫn cương quyết chọn lớp trưởng làm đầu tàu của lớp 10A1 ngày ấy vì những thành tích không khiêm tốn chút nào của lớp trưởng trong suốt những năm học cấp I và II.

    Thấm thoát ba năm học phổ thông nhanh chóng trôi qua, lớp trưởng chứng tỏ bản lĩnh trong vai trò lãnh đạo lớp và thành tích học tập của mình: luôn là học sinh xuất sắc toàn khối ba năm liền và lớp tôi ngày ấy cũng luôn đứng đầu trong các đợt bình bầu thi đua ở trường.

    Nhưng lớp trưởng vẫn là cô nhỏ hiền lành, có nụ cười lúng liếng hai lúm đồng tiền trông đằm thắm mà duyên dáng lạ. Ngày đó, tôi - một tên lớp phó học tập học cũng thuộc loại “thượng thặng” của lớp nhưng luôn nghịch ngợm và trêu chọc bọn con gái trong lớp.

    Tuy vậy, tôi không thể nào giở trò “tếu táo” của mình được trước vẻ dịu dàng nhưng đầy cương quyết, rắn rỏi của lớp trưởng. Mỗi buổi chiều tan học về tôi thường rảo xe chầm chậm sau lưng lớp trưởng, ngắm cái dáng thanh thanh trong tà áo dài trắng tha thướt theo từng vòng bánh xe đều đặn, mái tóc đen óng thả hờ hững sau lưng, đôi khi trên đó còn vương vài cánh hoa điệp vàng trong sân trường mà lớp trưởng vừa đi qua. Có lần dõi theo mái tóc dịu dàng đó, tôi đã không nén được lòng, muốn đạp xe vượt lên phía trước để cùng sóng đôi với lớp trưởng, để gỡ những cánh hoa điệp vàng còn vương trên tóc cho cô bạn nhỏ, nhưng không hiểu sao lòng vẫn rụt rè không dám….

    Ngày chia tay, cả lớp hát bài “Phượng hồng” mà mắt đứa nào cũng đỏ hoe, tim tôi như thắt lại khi những điều trong lòng vẫn chưa thổ lộ được cùng lớp trưởng, nhưng chúng tôi đang hối hả để chuẩn bị cho những mùa thi sắp tới, vậy là tôi chỉ biết nhờ những dòng thơ mực tím để thố lộ lòng qua trang lưu bút của lớp trưởng:

    “…Lòng còn chưa kịp hỏi lòng
    Nhành hoa đã vội thắp hồng sáng nay
    Tay còn chưa kịp cầm tay
    Đàn ve đã vội so dây gọi hè…”

    Chẳng biết lớp trưởng có hiểu được lòng tôi không, chỉ thấy lúc chia tay ánh mắt lớp trưởng nhìn tôi dịu dàng nhưng lấp lánh cả một niềm tin “Cố gắng nhé lớp phó!”.

    Năm đó lớp tôi đậu đại học gần tám mươi phần trăm lớp, trong đó lớp trưởng đậu một lúc cả ba trường đại học. Còn tôi cũng đậu được vào ngành điện tử của Đại học bách khoa mà tôi đã mơ ước từ lâu, nhưng rồi tôi không cùng bạn bè khăn gói lên thành phố học, mà đi một con đường khác…

    Cậu tôi từ Mỹ về đã đưa tôi sang đấy học tập. Sáu năm ở quê người, tôi đã có chút công danh và xây dựng một mái ấm gia đình nho nhỏ cùng một người đồng hương. Nhưng mỗi lần nhớ về quê hương, tôi lại thấy lòng buồn day dứt, tình cảm học trò e ấp là thế, mà thật sâu sắc, khó quên. Hình ảnh về lớp trưởng vẫn tinh khôi, dịu dàng và trong sáng trong lòng tôi…

    Rồi chúng tôi tình cờ gặp lại nhau khi tôi trở về nước trong một lần công tác và chẳng biết định mệnh vô tình hay hữu ý mà tôi và cô ấy lại là những đối tác của nhau. Vẫn nền nã, duyên dáng như ngày xưa nhưng ánh mắt lớp trưởng thoảng buồn dù nụ cười đã cố tình khỏa lấp. Lớp trưởng vẫn chưa lập gia đình, khi nghe tôi hỏi về chuyện ấy, lớp trưởng cười buồn: “Ngày xưa tôi có yêu một người nhưng người ấy đã có gia đình…”.

    Tôi lặng người trong nụ cười buồn bã ấy. Ngày xưa, vì nỗi rụt rè, vô tâm của mình mà tôi đã bỏ lỡ một tình cảm đẹp. Thời gian trôi, giờ đây hai chúng tôi không thể vì tình cảm của riêng mình, công việc và trách nhiệm đã ngăn cách chúng tôi. Chỉ mong, với thời gian, lớp trưởng ngày xưa giữ được tình cảm trong sáng như ngày nào…</span>

Chia sẻ trang này