1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Mãi Nhớ…

Thảo luận trong 'THƠ SV SPKT' bắt đầu bởi tuvanbacmy, 19 Tháng mười hai 2012.

  1. tuvanbacmy New Member

    Số bài viết: 5
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 1
    Rồi và cứ như thế nó tương tư anh bạn ấy từ khi nào mà Nó không nhận ra!
    Ngày Nó bước vào ngôi trường cấp ba, ôi! Cảm giác sao bỡ ngỡ đến thế! Chỉ vì Nó không phải dân vùng thị trấn, mà lại xếp vào khu vực lớp hoàn toàn xa lạ, làm cho Nó lại càng nhút nhát hơn. Và rồi …Một ngày…hai ngày rồi lại ba ngày..thời gian nhanh thật cũng đã giữa học kỳ rồi, ai nấy đều tất bật với những con số, bài thi rộn ràng. Riêng Hắn người mà nó thường gọi là khùng ấy thì cứ thoăn thoắt với những trò đùa. Hết ghẹo người này rồi đến người khác, hình ảnh của Hắn trong nó sao chẳng ấn tượng gì cả.
    Không hiểu sao ngày nào Hắn cũng đợi Nó dưới cổng sân trường rồi lên cùng, Vì Nó đi xe buýt mỗi ngày mà! Rồi chọc rồi ghẹo, nhưng nó cứ điềm tỉnh như không biết gì,sao ấn tượng trong nó đối với Hắn chỉ là người tinh nghịch ơi là tinh nghịch và cứng đầu nữa…Cứ lặng lẽ như thế rồi đến năm cuối cấp và đó cũng chính là năm mà ấn tượng nhất đối với Nó, cảm giác khó tả,. nghẹn lòng, mà tưởng chừng như vỡ tung trong Nó. Chính Hắn thằng con trai tinh nghịch ấy, làm cho Nó không thể quên được.
    Hôm ấy, với màu sắc trong xanh của biển, hòa quyện trong hương gió vi vu bên cạnh những giọt nước mắt nhẹ lăn trên mi của từng người từng người, cái cảm giác nghẹn lòng, bọn Nó ngồi bên nhau trước ngày chia tay thời học sinh tinh nghịch ấy. Nó khóc nhiều lắm, như mưa nước mắt vấy! Có phải những kỉ niệm làm Nó buồn và nhớ nhung đến như thế, với bản tính trầm lặng và ít nói của Nó thì càng sâu sắc hơn. Khi lần đầu tiên nhìn thấy Khùng tinh nghịch ấy khóc, không hiểu sao bao kỉ niệm về những hình ảnh của Khùng cũng ùa về trong Nó
    “Lặng lẽ mình nó lang thang trên góc hành lang lớp: “ Làm gì mà tương tư vậy khùng?” Nó thốt lên lời cụt ngủn với thằng bạn chung lớp mà Nó thường bào là Khùng. “ Có gì đâu!” Khùng nó đáp.lại, cũng chẳng gì là hay cả. Rồi Thì thôi, Tùng ,..Tùng ..tùng tiếng trống báo hiệu vào lớp, Nó chạy cún cả lên ton ton vào lớp để chuẩn bị cho tiết học sau, bọn học trò cấp ba mà nên nghịch ngợm vô cùng, tiếng reo hò, tiếng trống trường hòa quyện với tiếng ve kêu rôm rả của mùa hè, làm nó càng nôn nao lòng,…\
    Đánh như vậy đau lắm biết không? Nó thét lên. Kệ!Trả lời với vẻ vô tư”
    Nhiều và nhiều điều nữa! sao cứ ùa về trong Nó thế kia.
    Có phải chính Khùng đã làm Nó có cảm giác rồi ??? nhiều câu hỏi cứ đặt ra trong Nó.
    Hành trình lại tiếp tục cho mỗi thành viên trong lớp, cũng như Nó vậy,mỗi đứa thực hiện ước mơ của mình. Riêng Nó thì rất thích nghệ thuật,và đã cố gằng thi vào lĩnh vực ấy.
    Khùng thì không biết ra sao, nhưng ước muốn của Hắn là kinh doanh thì phải? Nó cũng khổng hiểu nhiều về Hắn!
    Rồi với nhiều đưa đẩy , thì Nó lại không thể học ngành Nó thích được với nhiều lý do nhưng trên hết la về kinh tế gia đình.
    Và thế là bước ngoặt mới cho Nó khi bước vào môi trường hoàn toàn xa lạ, nơi tấp nập và rộn ràng, nơi biết bao xa hoa và rộng lớn trong mắt Nó, Và ngay lúc xa lạ bỡ ngỡ này cũng chính Hắn lại là người quan tâm Nó, như chính lúc bỡ ngỡ mà Nó bước vào ngôi trường cấp III vậy, Tại sao? Với cách quan tâm như thế nào mà Nó không thể nào nhận ra điều gì ở Hắn.

    Với những ngày tháng xa nhà , với biết bao sự quan tâm, lời hỏi thăm, lúc buồn, lời chia sẽ khi vui làm cho Nó càng mạnh mẽ hơn, Và rồi…hình như chính lúc ấy tình cảm của Nó đối với Hắn đã lớn dần khi nào mà Nó không nhận ra.
    Nhưng sao khi ấy Hắn lại tỏ ra lạnh lung đến thế,làm cho Nó càng thêm nhớ Hắn nhiều hơn.
    Nó khóc nhiều lắm, khi nghe được những tâm sự từ Hắn. Thật ra từ năm cấp III thì tình cảm của Hắn đã dành trọn cho Nó rồi. Cuộc sống như vòng luẩn quẩn như thế ,có phải mình không biết trân trọng những gì đang có, đến khi mất đi rồi thì dường như đã muộn màng. Nó cứ trách tại sao? Tại sao? Khi ấy không đáp lại tình cảm của Hắn, những khi Nó nói lên những lời yêu thương cùng Nó.
    Nhưng …Việc đã qua thì hãy cho qua đi, hãy cho nó như những kỉ niệm đẹp và trong trắng của thời học sinh, Đôi khi đó cũng là những hoài niệm thật đẹp trong Nó và Hắn.
    Hãy luôn trân trọng những giây phút thật đẹp ấy, mặc dù Nó và Hắn bây giờ theo mỗi hạnh phúc khác nhau nhưng tin chắc rằng họ sẽ không bao giờ quên được những hoài niệm thân thương ấy.!!!

Chia sẻ trang này