1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Món quà đêm trung thu

Thảo luận trong 'Đọc sách truyện' bắt đầu bởi sad_dancer, 22 Tháng chín 2006.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. sad_dancer Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Vừa tan ca, tôi vội vã dắt xe ra khỏi công ty, chạy nhanh về nhà để kịp vui Trung Thu cùng đứa em trai của mình.

    Đêm Trung Thu, những căn nhà hai bên đường đều có trẻ em xúm xít vui đùa cùng những chiếc lồng đèn đủ màu sắc sặc sỡ, làm lòng tôi nôn nóng hơn.

    Đã 6 năm trôi qua từ lúc em tôi chập chững bước đi, năm nào tôi cũng cùng em xách lồng đèn đi vòng quanh nhà chơi. Thương em một phần, một phần có lẽ vì tôi muốn khơi lại những ký ức thời trẻ thơ của mình - mặc cho gia đình và bạn bè trêu chọc tôi là thằng con nít, bởi tôi thích thế và luôn nâng niu mãi cái tuổi hồn nhiên ấy.

    Đồng hồ đã điểm ở 7 giờ tối. Chắc giờ này nhóc cưng đang ở nhà trông ngóng anh nó về. Chợt tôi nhìn thấy một thằng bé đang ngồi co rúm đốt nến bên vỉa hè, tay cầm một xấp vé số. Tôi dừng xe lại, hỏi:

    - Này nhóc, em không về chơi Trung Thu với gia đình hay sao mà ngồi đây đốt nến?

    Nó ngước lên nhìn tôi, rươm rướm nước mắt:

    - Em mồ côi cha mẹ, không có nhà…

    - Thế mỗi tối em ngủ ở đâu?

    - Vỉa hè…

    Có lẽ vì tôi khơi lại nỗi mất mát lớn lao ấy cho nên nó cứ khóc mãi. Tôi dỗ dành:

    - Thôi nín đi nào, anh sẽ chở em đi chơi và mua tặng em một chiếc lồng đèn.

    Thằng bé thôi khóc, nhảy cẫng lên, chắc đây là lần đầu tiên trong đời nó được tặng quà.

    Tôi chở nó đi vòng quanh thành phố chơi đến gần 9 giờ tối mới tạm biệt nó vì em trai tôi ở nhà đang đợi tôi về. Trước khi chia tay, nó tha thiết bảo tôi:

    - Năm sau anh nhớ đến chơi Trung Thu với em nữa nhé!

    Tôi xoa đầu nó, cười:

    - Không phải năm sau mà là mỗi tuần, nhóc ạ!

    Nhìn gương mặt hạnh phúc của thằng bé, tôi thấy mình cũng vui lây.

    Trên đường về, nghĩ đến em bé bán vé số, lòng tôi lại dâng lên một niềm vui khó tả. Chợt nghĩ đến đứa em trai mình, tôi lại thấy có lỗi với nó. Tôi biết giờ này nó đang giận tôi lắm! Nhưng nếu em tôi hiểu được điều anh nó đã làm, chắc sẽ cảm thông cho tôi. Bởi em tôi luôn được cha mẹ và anh trai nó dạy: san sẻ niềm vui cho người khác, dù chỉ là một phần cỏn con, nhưng sẽ mang lại cho mình một niềm vui to lớn!
  2. truongthinhs Giảng Viên

    Số bài viết: 533
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 0
    GÓP VỚI NHẢY BUỒN MỘT CÂU CHUYỆN TRUNG THU

    <span style="color:#FF0000"><span style="font-size:18pt;line-height:100%">Chiếc đèn lồng </span></span> (Theo Sức trẻ VN)

    [IMG]

    <span style="color:#3333FF">Đầu tháng 8 âm lịch, tôi ghé thăm cậu em họ đang sinh sống ở Biên Hòa - Đồng Nai. Giữa trưa nắng, cậu ta đang trần trùng trục, ngồi bệt dưới nền nhà, vót cật tre làm cho thằng con chiếc lồng đèn đón trung thu.

    Thấy chuyện lạ giữa thời lồng đèn nội- ngoại treo bán đầy hai bên đường, mà giá cả cũng chỉ mươi ngàn một chiếc, cậu em mình lại bỏ thời gian, công sức ra làm lồng đèn, tôi móc ví lấy ra hai mươi ngàn đồng, bảo thằng bé đang ngồi chuốt cho những thanh tre nhẵn bóng bên bố nó: “Cháu cầm lấy, chạy ù ra đầu ngõ mua lấy một cái lồng đèn. Nắng thế này, hai bố con hý hoáy làm gì cho vất vả”.

    Cậu em họ tôi, một nông dân mới học hết cấp 2, vào Nam mưu sinh theo con đường di dân tự do, dường như phật ý, dừng tay dao, ngước nhìn tôi giãi bày: “Không phải em không có tiền mua cho con một cái lồng đèn đón trăng, em tự làm là để nhớ lại tuổi thơ của mình và dạy cho cháu tình yêu lao động. Anh biết đấy, hiện nay học sinh tiểu học của mình, mỗi khi làm bài thủ công đều phải nhờ người lớn giúp, bởi chúng có được chỉ bảo cho đan, cho nặn bao giờ đâu. Hơn nữa, em tin rằng với cái đèn có đóng góp sức lao động của mình, thằng con em sẽ giữ gìn cẩn thận, chơi được vài ba mùa trung thu, chứ không hết đêm trăng rằm là bán ve chai như những cái đèn mua...”.

    Nghe cậu em thổ lộ tâm tư, tôi thấy việc cho tiền thằng cháu đi mua đèn của mình thật là nông nổi. Thay cho lời xin lỗi, tôi cũng ngồi sà ngay xuống nền gạch, cầm dao chuốt cho nan tre nhẵn nhụi hơn. Ngắm nhìn thằng bé, đôi mắt ngây thơ, lấp lánh những tia mừng vui khi cái đèn hình thành, tôi thấy nghệ thuật sống, nghệ thuật dạy con của cậu em họ “ít chữ nghĩa” đáng để cho mình học tập...</span>
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này