1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Một câu chuyện thay lời giải thích !

Thảo luận trong 'Hạt giống tâm hồn' bắt đầu bởi vm_v2005, 7 Tháng ba 2011.

  1. vm_v2005 Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 2
    Điểm thành tích: 18
    Nó và Tôi ... tuy hai mà một... Nó...nhiệt tình, vui tính, mọi người thích nó ở nụ cười và tính cách thích chọc phá người khác, ở đâu có nó, ở đó có tiếng cười... [IMG]
    Mọi người thích nó, và luôn yêu thương nó, đi đến đâu nó cũng được đón tiếp như thể nó chỉ có một. Nó sống biết yêu thương, sống mạnh mẽ, và niềm tin luôn là thứ tài sản lớn nhất mà nó tích lũy được từ cuộc sống.

    Còn tôi...ưu sầu và nhiều nỗi muộn phiền. Tôi ít khi nở nụ cười, và luôn sống khép mình trong cái thế giới nhỏ bé. Tôi ngại tiếp xúc, và luôn ích kỉ khi nghĩ rằng, tôi là một kẻ cô đơn, không cần người khác thương hại. Tôi sống trong cái vỏ ốc nhỏ, co mình trong cái giá lạnh của nỗi cô đơn.


    Nó thường bảo tôi: "mầy sống như vậy có ý nghĩa gì...cuộc sống còn nhiều niềm vui, nhiều thi vị cớ sao lại phải co rút trong cái vỏ ốc ấy?" - Tôi cố mỉm cười: "ừ...ừ thì...thì tao cũng không biết mình phải làm gì, tao không phải là mầy, tao không mạnh mẽ, tao không tự tin...và tao thấy tao nên sống thật với chính mình". Nó bỏ đi, chẳng thèm quan tâm tôi nữa.


    Mỗi một ngày trôi qua với tôi là những chuỗi ngày buồn và vô vị...tôi co ro...có lúc muốn vươn mình ra để đón ánh nắng cuộc sống, đón nhận những ánh nhìn của niềm vui...nhưng rồi lại co rút trở lại vì tôi không có can đảm bước ra ngoài. Cái thế giới bên ngoài ấy bộn bề và rối loạn...tranh đua, ganh ghét, lộc lừa, gian trá, người sống với người bằng lòng dạ của một loài thú dữ, tỵ nạnh, hãm hại nhau...tôi ngao ngán và sợ hãi khi phải va chạm với nhữngi thứ xấu xa ấy...tôi yếu đuối khi nghĩ rằng nếu vấp ngã tôi sẽ mãi mãi không thể đứng lên được.


    Với nó, cuộc sống là thử thách, có va chạm mới lớn khôn được, có đau mới biết cuộc sống cần nhiều niềm tin. Nó sống yêu thương những kẻ thù quanh nó, nó sống vui vẻ vì nó biết, cuộc sống này với nó thật ngắn ngủi, không thể đợi chờ và bỏ qua một ngày nào cả. Với nó...nó luôn tin rằng, nó có thể vượt qua tất cả, dù là niềm đau, dù vấp ngã, nó sẽ gượng dậy đứng lên và tiếp tục bước đến cuối con đường hạnh phúc...


    Nó vị tha hơn tôi nghĩ. Nó lại quay về bên tôi, và che chở tôi những lúc tôi định bỏ cuộc. Nó bảo rằng "mầy hãy sống tiếp, đừng bỏ cuộc, hạnh phúc đang chờ đợi mầy, tao sẽ cho mầy mượn cái vỏ bọc của tao để bước ra ngoài thế giới ngắm nhìn cuộc sống tươi đẹp này." Tôi ngỡ ngàng khi nhận được lời đề nghị ấy: " mầy cho tao mượn cái vỏ bọc của mầy ư? mầy chấp nhận thay thế tao sao?" - Nó mỉm cười: " ừ, tuy tao sống bằng niềm vui, bằng nụ cười, nhưng đôi lúc tao vẫn cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống này, tao cũng cần một cái vỏ để chui vào đó nghỉ ngơi, tao cũng cần sống khép mình một chút để tao nếm đủ mùi vị cay đắng của cuộc đời, mầy cũng cần thay đổi." Tôi lấy ngay vỏ bọc của nó ?: "ừ, tao sẽ đổi cho mầy, để tao xem cuộc sống có gì nào?".


    Kể từ khi đó, tôi mới nhận ra cuộc sống đôi khi cần một vỏ bọc hoàn hảo. Tôi và nó tráo đổi cho nhau tính cách...và nhận ra rằng, tôi và nó "tuy hai mà một" không thể sống thiếu nhau. Tôi sống bằng cái vỏ bọc của nó, và nó sẽ co mình lại mỗi khi mệt mỏi dưới lớp vỏ của tôi...


    Cuộc sống luôn cần tồn tại hai con người, hai tính cách, "tuy hai mà một". Chính bản thân tác giả bài viết này cũng đã cảm thấy mệt mỏi với chính cái vỏ bọc "Nó", và đã đến lúc cần co mình lại để tráo đổi với "tôi".
    Theo Nghethuatsong
  2. chaupro9x Member

    Số bài viết: 69
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 6
  3. akatsuki2406 Member

    Số bài viết: 333
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 16

Chia sẻ trang này