1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

MỘT CHUYẾN TAXI

Thảo luận trong 'Đọc sách truyện' bắt đầu bởi Action, 21 Tháng chín 2008.

  1. Action New Member

    Số bài viết: 766
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Cách đây hai mươi năm, tôi lái xe taxi để mưu sinh. Một đêm tôi được gọi đến một tòa nhà vào giữa khuya, lúc đó đã 2 giờ 30 sáng. Không còn một ánh đèn, chỉ trừ một ô cửa sổ ở tầng trệt. Trong tình huống này, nhiều tái xế taxi khác đã bấm còi một hai lần, chờ thêm chừng một phút, rồi lái xe đi mất ! Nhưng tôi đã từng gặp tình cảnh của những người bệnh tật hay yếu đuối, già cả, chỉ trông cậy nơi xe taxi làm phương tiện di chuyển duy nhất của họ. Trừ khi nào tôi cảm thấy có mối hiểm nguy nào đe dọa, còn thì tôi luôn luôn đến gọi cửa. Thế nào cũng có một người nào đó đang cần sự giúp đỡ.
    Tôi gõ cửa, và một giọng nói nhỏ của một người lớn tuổi trả lời: “Xin anh đợi cho một phút". Rồi tôi nghe như có tiếng của một vật nặng gì được kéo lê trên đất. Sau một hồi lâu, cánh cửa mở ra, một cụ bà cỡ 80 tuổi đứng trước mặt tôi. Bà mặc áo màu hồng với một cái nón lớn, như một nhân vật của những bộ phim thập niên 40. Và bên cạnh bà là một va-li nhỏ. Bên trong căn hộ hầu như không có ai sống từ nhiều năm qua. Bàn ghế, tủ giường đều được che phủ vải. Trên tường không treo đồng hồ, cũng không thấy một món đồ trang trí nào. Ở góc phòng có một chiếc thùng các-tông đựng hình ảnh và ly tách, chén dĩa.
    “Xin nhờ anh đem va-li của tôi ra xe được không ?” Bà khẩn khoản nhờ. Tôi mau mắn đem va-li của bà ra xe, rồi trở lại giúp đỡ bà. Bà vịn vào cánh tay tôi và chúng tôi bước từ từ ra xe, bà luôn miệng cám ơn sự tử tế của tôi. "Đâu có gì đâu, thưa cụ, con chỉ cố gắng đối xử với các hành khách như mẹ con đã dạy và muốn con cư xử như thế..." Bà có vẻ cảm động: "Cậu quả là một người tốt."
    Khi chúng tôi đã vào trong xe, bà đưa cho tôi địa chỉ sẽ đến, rồi hỏi: “Cậu có thể chạy qua trung tâm thành phố không ?" Tôi vội trả lời: "Thưa bà, đây không phải là đường ngắn nhất”. Bà nhỏ nhẹ: "Không sao đâu cậu, tôi không có gì gấp cả. Tôi sắp sửa vào một viện dưỡng lão”. Tôi nhìn kính chiếu hậu và thấy đôi mắt bà đẫm Iệ. "Tôi cũng chẳng còn con cháu và gia đình chi cả”. Bà nói tiếp: "Bác sĩ nói tôi không còn sống được bao lâu nữa đâu". Tôi lặng lẽ kín đáo tắt đồng hồ giờ tính tiền trên xe: “Vậy thì bà muốn con Iái xe đi qua những con đường nào ?"
    Trong vòng hai tiếng đồng hồ sau đó, tôi đã lái xe đưa bà đi loanh quanh trong thành phố. Bà chỉ cho tôi xem tòa nhà lầu bà đã từng làm việc như nhân viên điều khiển cầu thang máy. Rồi tôi lại lái xe qua khu phố bà đã từng ở khi mới lấy chồng. Rồi bà nhờ tôi ngừng lại trước mặt một tiệm bán bàn ghế, ngày xưa là một phòng khiêu vũ mà bà đã đến vào cuối tuần với bạn bè khi còn là thiếu nữ. Có lúc bà yêu cầu tôi lái xe chậm lại trước một căn nhà, một tòa lầu, hay một góc đường, và bà bước xuống xe, ngồi bệt xuống bên lề đường nhìn vào trong đêm tối, lặng thinh không nói một lời. Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi...
    Và khi ánh nắng mai bắt đầu hừng lên ở chân trời, bà như sực tỉnh, bảo tôi: “Thôi bây giờ nhờ cậu lái xe về viện dưỡng lão được rồi đó". Xe lại lăn bánh, chúng tôi vẫn im lặng, trong suốt đoạn đường còn lại. Địa chỉ bà đã đưa cho tôi là một tòa nhà nhỏ, sạch sẽ, với một cánh cửa lớn mở ra trước một khu vườn. Hai nhân viên đến đón bà tận xe, họ ân cần chăm sóc cho bà. Chắc có lẽ họ biết bà sẽ đến và đã chờ đợi bà. Tôi mở cốp sau xe taxi và đem va-li của bà ra. Bà cụ đã được cho ngồi vào một chiếc xe lăn.
    "Tôi thiếu cậu bao nhiêu tiền đấy ?" Bà vừa hỏi vừa lập cập mở chiếc ví tiền cũ kỹ. "Dạ thưa, bà không thiếu con gì cả ạ !" tôi trả lời. "Nhưng cậu cũng còn phải kiếm sống chứ !" Bà ngước ánh mắt dịu hiền nhìn tôi. "Con cũng còn những người khách khác nữa, thưa bà". Và tôi vội ôm choàng lấy bà để từ giã. Bà xiết chặt tôi trong vòng tay: "Cậu ơi, cậu có biết cậu đã tặng cho một cụ già những giây phút hạnh phúc cuối đời không ? Cám ơn cậu rất nhiều."
    Tôi nắm lấy tay bà một lần nữa rồi bước ra ngoài. Đàng sau tôi, cánh cửa viện dưỡng lão từ từ đóng lại. Giống như một mảnh đời đã khép kín. Suốt ngày hôm ấý, tôi không đón thêm một người khách nào khác, chỉ lái xe lẫn quẩn và suy nghĩ về cuộc đời... Nếu như cụ bà đã gặp phải một tái xế giận dữ hay vội vã muốn trở về nhà sau một ngày làm việc cực nhọc ? Nếu như tôi vội vã bấm còi, rồi lãi xe bỏ đi ? Ngẫm nghĩ, tôi nhận ra mình đã không làm một việc gì quan trọng hơn việc đã làm ngày hôm đó.
    Chúng ta thường nghĩ là cuộc đời của chúng ta xoay quanh những lúc quan trọng nhất, hạnh phúc nhất. Nhưng những giây phút tuyệt vời nhất, vĩ đại nhất lại thường đến một cách bất ngờ, khó lường trước, được gói trong giấy quà thật đẹp, những giây phút mà người đời xem là tầm thường, nhỏ nhoi.
    Những người khác sẽ không nhớ chính xác những gì anh chị đã làm, hay những gì anh chị đã nói, nhưng... Họ luôn luôn nhớ lại những gì họ đã cảm nhận với cử chỉ hay lời nói của các bạn. Nếu các bạn gửi tặng câu chuyện này cho 10 người quen, các bạn cũng sẽ không thấy có gì lạ trong 10 ngày sắp đến. Thế nhưng, các bạn đã có thể làm cho thế giới này có thêm sự ấm áp của tình yêu thương. Thành thật cám ơn các bạn...
    Nhân Ngày của Tình Yêu, 14.2.2004, từ Internet

Chia sẻ trang này