1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Một ngày

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi Aloha2525, 13 Tháng chín 2008.

  1. Aloha2525 Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Đó là một ngày xui xẻo và một buổi chiều kì lạ. Như những lần xủi xẻo nghiêm trọng trước đây. Xui xẻo làm nó khủng hoảng tinh thần. Lần này nó bị công an giao thông Đồng Nai bắt. Nó không có bằng lái. Và khốn nạn thay, họ phạt giam xe nó. Nó nói chuyện với thằng cha già lái xe ôm. Thằng cha nói sẽ chở nó đi gặp một tên nào đó có thể lấy xe ra cho nó. Với một cái giá thỏa thuận mà theo thằng cha già ấy, có thể chấp nhận được. Nó đoán không sai, thằng cha già xe ôm lừa nó khi chở nó vào một ngân hàng và nói tên cò kia đang ở trong đó, cuối hành lang khuất sau cầu thang. Thằng cha lái xe ôm kêu nó trả tiền, 40k cho gần 1 km. Đâu có dễ thế, nó nói gọi tên kia ra, nếu thỏa thuận được việc, nó sẽ trả cho thằng cha già đó 100k. Thằng cha già nói không được và kiên quyết đòi tiền nó. Nó khẳng định một lần nữa với tên định đánh bài chuồn rằng không trả nếu nó chưa nói chuyện với tên kia. Thấy không xuôi, thằng cha già xe ôm bỏ đi về hướng CAGT lúc nãy. Có lẽ thằng cha già đi tìm một con mồi khác, cầm 10k cũng là ngon rồi.
    Nó mệt mỏi ngồi xuống ghế đá và nhìn bâng quơ tìm một chút sảng khoái cho bước tính tiếp theo. Nó bắt chuyện với một công nhân vệ sinh trong ngân hàng. Ông ta nói ông ta có thể lấy xe cho nó nhưng lúc này ông ta quá mệt do mới nhậu xong (bó tay), nó đang nói chuyện với một người say xa lạ. Ông say đó nói anh ông ta có thể làm được, ông ta bảo nó đi bộ vào một con đường đất trong lô ca su và tìm gặp một người tên Sinh, Sinh “đá gà”, gặp ông ấy và nói chú Út Trung chỉ vào gặp. Nó bó tay, lại ngồi ngơ ngác, chưa biết nên làm gì. Đón xe đi SG và kệ bố nó, đến hẹn tới đóng phạt và lấy xe? Tìm một thằng cò khác? Cái chổ lạ hoắc này, không một người quen, khắp nơi là cây cao su. Tìm một chổ trọ còn khó, nói chi … Người say kia nói đi dọc quốc lộ và thấy một ngã ba, rẽ vào đó hỏi thăm nhà ông Sinh “đá gà”.
    Ngồi hút hết điếu thuốc lá, nó chả nghỉ thêm gì nữa. Xách ba lô, máy tính đi lang thang đón xe bus về SG, còn 100km nữa chứ mấy. Điên khùng, nó thấy nơi này cũng hay, gió mát và nắng còn nhẹ nhàng mơn trớn. Nó đi bộ ngang qua ngã ba mà người say kia nói. Nó cũng chẳng nghỉ thêm gì, rẽ vào ngã ba cứ như là nó đã tính đến chuyện đi vào đó từ trước … Nó tìm nhà ông Sinh “đá gà”. Nó hỏi thăm, lạ lung rằng ai cũng biết ông Sinh “đá gà”, và nó được chỉ dẫn tận tình. Nó thấy nó như người xa quê lâu năm và nay trở về. Lội bộ gần 2km, nó tới nhà ông.
    Bất ngờ cho nó, nó nghỉ một chút về việc nó đang làm. Nó còn chưa thèm đọc biên bản vi phạm và quyết định tạm giữ xe. Lổi của nó nghiêm trọng và nó thừa biết theo luật người ta sẽ làm thế nào. Và cái ông Sinh “đá gà” ấy là ai? Nó tự nhủ nó dở hơi. Nhưng nó vẫn cứ bước như nó vẫn thường đidạo trên cao nguyên của nó. Và nó vào nhà cái người mà gọi là Sinh “đá gà” gì ấy. Một người phụ nữ đang cho con ăn, hai người già ngồi uống nước trà trên một cái gế đá, bao quanh căn nhà là vườn và vườn. Những con muỗi vo ve khắp nơi. Nó đang ở một nơi mà nó chưa một lần đặt chân. Nó gọi và hỏi thăm bác Sinh. Lúc này nó mệt thật vì trời nóng, đi bộ với một đống lỉnh khỉnh vướng víu. Mồ hôi nhỏ long tong xuống cổ. Nó biết là trông nó thế nào lúc ấy.
    Tiếp nó chính là người nó đi tìm. Một người khoảng bằng tuổi bố nó và ông ta ngồi trên một cái võng trố mắt nhìn người thanh niên xa lạ. Ông ta phản ứng như thế là đúng. Con cháu không phải, người quen không phải. Đến đây nó mường tượng một cảnh trong một bộ phim mà nó coi lâu rồi. Giống như việc bạn hoang đàng khi còn trẻ và về già, một ai đó tới tìm bạn và nói là bạn bỏ rơi mẹ con họ từ hai mươi năm về trước.
    Nó nói vắn tắt sự việc cho ông Sinh. Như là chuyên nghiệp, ông ta cầm đt và gọi liên tiếp nhiều cuộc. Nó định bảo ông dùng đt nó nhưng lại thôi. Tắt máy, máy bận, máy không có người bắt máy… Ông bảo nó cứ ngồi chơi. Ông ta thấy mồ hôi nó ướt hết cái áo sơ mi. Nó cho là thế. Nó hít một hơi và ngồi vào cái ghế mà hai người già mời nó ngồi khi mới vào nhà. Nó chẳng nghỉ gì, ngồi ngắm rừng cao su như một cái máy soi mói. Rừng sâu hút và sắp tối. Nó rút đt thấy 5h30. Nó nói chuyện với hai người già. Lễ phép vô cùng, nó tự làm thế được một cách rất tự nhiên. Nó nói nó làm công nhân ở SG, nó nói nó sẽ phải làm việc vào ngày mai, nó nói nó không có nhiều tiền … nó nói và nói không vấp một từ. Nhìn hai người già la mắng tụi công an thất đức, rằng sao không tha cho người ta thế này, sao không thương người ta thế kia. Nó biết nó đang nói hoàn hảo, và mồ hôi chảy lúc này là thích hợp hơn bất cứ khi nào.
    Một cú đt thành công, phía bên kia nói ngắn gọn 800k, sáng mai xong chuyện. Và nó sẽ như chưa từng bị phạt. Hai người già thét lên rằng thằng dao cạo. Người phụ nữ đang cho con ăn chép miệng nhìn nó thương hại đâu biết rằng nó không bất ngờ trước bất cứ con số nào lúc này. Hai người già hỏi nó có tiền không, nó gật đầu và vẫn với cái giọng ngoan cực xen lẫn tự hào, nó nói nó đi làm hơn một năm và dành dụm được hơn một triệu. Ông Sinh nói mỗi một câu, bảo nó xem như đánh rơi tiền vậy.
    Những người con của ông Sinh xuất hiện từ bên trong rừng cao su sau giờ làm. Mỗi người một câu sau khi biết chuyện, bảo nó sao không đi đường tắt, sao không năn nỉ, sao không … Bây giờ thì nó biết tất cả những ngôi nhà quanh đây là tải sản của nông trường cao su. Và những người kia gắn với khu rừng ngay từ khi họ sinh ra. Nó nhìn quanh, nhìn lên bàn nơi những quả na sống nhăn bố nó hái từ vườn nhà mà nó mang ra làm quà cảm tạ. Nó thấy trước sân cũng có một cây na, quắt queo, dưới gốc là một lồng gà đá.
    Nó nói ý định tìm nhà trọ và sáng sẽ quay lại. Nó xin sdt ông Sinh. Những người con ông Sinh bảo nó ngủ lại nhà. Nhà chật lắm nhưng thêm một người cũng không chật thêm được nữa. Ông Sinh gật đầu sau lời những đứa con. Nó từ chối, rất hoàn hảo, nó sợ làm phiền. Người phụ nữ cho con ăn vẫn chưa xong ngước lên bảo nó tốn 40k tiền nhà trọ mà làm gì, phí lắm. Nó biết nếu mềm lòng, người ta sẽ thấy nó có mang theo máy tính xách tay, máy chụp ảnh kts. Ánh mắt hai người già cũng không làm nó ở lại. Bởi nó đã nói nó sợ làm phiền, và nó nói nó có khả năng trả thêm 40k cho việc lấy xe.
    Ông Sinh chở nó tới nhà trọ, nơi này những công nhân nông trường đã thuê hết. Ông chở nó quay lại, nhìn vào con đường củ, nó biết ông sẽ chở nó quay lại nhà ông. Và như nó nghĩ, những người con của ông cười bảo nó vào nhà tắm rửa. Nó bảo nó sẽ không làm phiền nữa, nó sẽ đi bộ ra và ngược thêm 3km, ở đó nó biết có một ks. Ông Sinh không nói thêm gì, vào nhà lấy thêm cái áo khoác. Trên đường đi ông ta ghé lại chổ CSGT, nói gì đó và quay lại chở nó đi tiếp sau một số cái lắc đầu. Người CSGT nhận ra mặt nó, vì nó từng kể lể rất nhiều ba giờ trước.
    KS có hai dãy nhà này lần nào đi xe ngang qua nó cũng nhìn vào thèm thuồng. Nó nghỉ bình dân như thế, chắc sẽ có … Ông sinh dặn nó cẩn thận tư trang và quay xe đi ngay. Nó bước vào một phòng. Nó từng ngủ với người yêu củ trong những căn phòng như thế nhiều lần rồi. Quá khứ thôi, giờ nó sẽ không làm thế với người con gái tiếp theo sẽ đến với nó. Nó không muốn nhiều rắc rối như trước đây. Phòng có giường nệm với hai cái gối xốp xộp, tolet, quạt, tivi, một cái bàn, một chai nước. Người phụ nữ mang vào một cái mềm và hỏi CMND kèm theo yêu cầu 40k. Nó định hỏi thêm gì đó nhưng lại thôi. Một câu hỏi mà có khi hỏi xong cũng chỉ là để hỏi cho biết.
    Nó yêu cầu chìa khóa phòng và ra hành lang ngồi chơi. Mưa to, người chủ đang chỉ cho thằng con dội nước rửa sân. Người chủ nhìn nó và bắt chuyện. Biết chuyện, bà ta nói thôi thì ăn cơm luôn với gia đình bà tối nay đi. Nó lại từ chối. Người phụ nữ cũng chẳng hỏi lí do, bảo qua quán cơm bên cạnh ăn, đừng gọi cơm phần đắt lắm, gọi cơm dĩa thôi. Nó vâng dạ gật đầu.
    Ngồi chơi game chán, nó đi ngủ. Những cảnh ban chiều nó mường tượng ra hết và không tài nào ngủ được. Nó dậy viết những dòng này.

Chia sẻ trang này