1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Nếu biết trước không thể đến với nhau

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi vanbinh_21, 25 Tháng mười một 2011.

  1. vanbinh_21 <marquee><b><i>--- waiting for you... mãi chờ em..

    Số bài viết: 2,077
    Đã được thích: 52
    Điểm thành tích: 48
    NẾU BIẾT TRƯỚC KHÔNG THỂ ĐẾN VỚI NHAU
    Tác giả: Hàn Băng Vũ
    Trong quán café cũ kĩ quen thuộc với loại đồ uống dở và những bản nhạc nhàm tai phát đi phát lại từ một cái đĩa in lậu nào đó, Hoài lại ở bên hắn, đối diện, vẫn chỉ qua một chiếc bàn mà lần này như đã xa cách hơn. Cái khoảng cách xa đến nỗi Hoài thậm chí mệt nhoài chẳng dám đưa tay với qua để nắm tay hắn như mọi lần, mà Hoài có cố đưa tay ra thì Hoài cũng nắm giữ được gì với vòng tay đang khoanh trước ngực của hắn cơ chứ. Hắn thậm chí còn chẳng hề quay ra nhìn Hoài. Hoài trân trân nhìn hắn cố níu với ánh mắt của hắn lại nhưng hắn vẫn dõi mắt vào khoảng không nơi có một cái cây nhựa rụng hết lá đã ở đó cả chục năm rồi. Hắn thở dài, đều đều, khe khẽ.
    Hoài tự hỏi cái lý do khiến khoảng cách chông chênh xa bờ bến ấy là gì? Có thể là gì cơ chứ? Mà với hắn, Hoài đã có thể tự lý giải điều gì đâu. Hoài đâu biết tại sao Hoài và hắn lại yêu nhau? Và Hoài cũng đâu có biết tại sao Hoài và hắn lại muốn tìm đến nhau khi cô đơn ôm ấp rồi chỉ để lặng im. Hoài chưa nói gì mà thấy nghẹn giọng, cơn ức nghẹn ở cổ chẳng thể trào ra. Hoài bỗng thấy sống mũi mình cay xè và mắt mình ươn ướt, đôi vai Hoài cũng run lên theo từng nhịp. Hoài cố để mình không khóc trước mặt hắn, những giọt nước mắt lì lợm vẫn cứ trào ra rát bỏng.
    Hắn quay lại nhìn Hoài sau cái khẽ sụt sịt và thảng thốt nhận ra Hoài đang khóc. Nhưng nước mắt của Hoài đã dâng cao tới mức Hoài chẳng kịp nhận ra vẻ mặt đau đớn xót xa của Hắn nữa. Hoài chỉ kịp nhìn hắn nhỏm người dậy nhanh và nói:
    “Anh có việc gấp. Anh phải đi.”
    Hắn đặt lên bàn tờ tiền rồi cố lao nhanh về phía cửa như cố chạy trốn. Bàn tay Hắn lướt qua bàn tay Hoài cố đưa ra chạm Hắn.
    Anh!
    Bỗng dưng Hoài cảm thấy cái sự bẫng hẫng chênh vênh và lạ lẫm khi thốt lên từ đó.. Nó như vụn vỡ, đanh sắc và cộc lốc như va vào lòng Hoài chỉ còn là những sỏi đá.
    Hoài thích gọi Hắn bằng một từ “Anh” như thế mà lại không phải như thế. Cái âm điệu trước kia Hoài từng gọi Hắn nó níu xuống, kéo dài như một câu nũng nịu thay cho cả ngàn lời yêu thương.
    Một chiếc lá nhỏ chẳng đủ để làm lên một mùa thu, nhưng một đốm vàng nho nhỏ có thể báo mùa thay lá đang tới. Chiếc lá thu ấy là từ “anh” bật ra từ miệng Hoài, thoát tuột ra ngoài không khí, chẳng luyến láy, chẳng xúc cảm, chẳng nghèn nghẹn hay nũng nịu với ánh mắt biết cười. Nó được thả ra tự nhiên xô bồ như hòn đá lạnh lăn vào chiếc cốc thủy tinh. Khô khốc.
    Hoài không đủ sức níu Hắn lại bằng từ “anh” ngắn ngủi đó nữa, Hắn đứng lên bước đi và Hoài nhào tay kéo lại, sượt qua bàn tay Hắn vẫn còn hơi ấm. Hắn đi mất. Bỏ lại Hoài một mình trong quán cà phê với ly sữa nóng và ly cà phê đen từng giọt chậm rãi Hắn chưa đụng vào. Cơn gió thổi làm chiếc lá thu lao xao.
    ***

    Hắn quen Hoài ở một câu lạc bộ văn học. Hoài là thành viên nhiệt tình và là ngòi bút khá sắc sảo. Còn Hắn chỉ là thành viên tình cờ trong một dịp rảnh rỗi không có việc gì làm.

    Trong mắt các bạn văn chương của Hoài, Hắn là một kẻ già nua, dở người. Hắn cộc lốc, khô khan và vô cảm, sống quá nhạt nhẽo. Chẳng ít lần bạn bè Hoài bảo Hắn là cốc rỗng nằm nghiêng, sự phong phú trong tâm hồn Hoài không đủ để bù trừ cho Hắn vì Hắn sẽ làm vương đi hết.
    Trong mắt bạn bè của Hắn, những người làm kinh doanh, Hoài là một đứa con gái bị hâm nặng. Hoài ngẫu hứng, Hoài vu vơ. Hoài nhìn đời bằng đôi mắt khác họ. Hoài không giống những người con gái khác, nói chung là Hoài bị hâm, hâm theo kiểu của nhà văn.
    Hắn là người biết vẽ được học hành đào tạo bài bản nhưng dẫu sao trong mắt bạn bè và đôi lúc là cả Hoài, hắn chỉ là thợ vẽ chứ không bao giờ được coi là họa sĩ. Bởi mỗi lúc hắn đặt bút, hắn chỉ đau đầu tự nghĩ
    Bức tranh này vẽ cho đối tượng nào? Người ta thích gì và có giá bao?
    Hắn là chủ một quán café tranh sang trọng và là nghệ sĩ nửa mùa. Hoài sống bằng tình yêu và nhiệt huyết, sáng tác bằng một niềm đam mê đầy tràn sức sống. Còn hắn, tất cả chỉ là sự tham vọng, sự nghiệp và đồng tiền.

    ***

    Điện thoại của Hoài reo khi Hoài đang viết đến hồi cao trào của một tiểu thuyết trinh thám. Hoài không nhìn điện thoại, bấm nhanh vào nút xanh bên trái, nhét tai phone vào tai, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính và vẫn đều tay gõ.
    - Alo. – Tiếng Hoài khô, lấp lửng
    - Em đang làm gì đấy? – Tiếng Hắn khô khốc vang lên.
    - Em đang viết bài – Hoài vẫn trả lời vô thức, mắt dí sát hơn vào màn hình máy tính, đưa tay gõ phím enter rồi ngồi thẳng lại, các ngón tay vẫn lướt đều trên bàn phím, phát ra tiếng vô tri của sự cô đơn.
    - Em viết đến đoạn nào rồi? – Hắn hơi nhíu mày, bất nglạờ với Hoài, khi ấy chỉ là cô gái
    - Chuẩn bị giết chết một mạng người – Hoài vẫn khô khan, tập trung vào trang viết
    - Giết được chưa?
    - Chưa, sắp.
    - Sao mà giết?
    - Chuyện ân oán đời cũ, phức tạp lắm. Chờ tí
    Một phút. Hai phút..
    - Xong chưa? – Hắn hỏi
    - Chờ tí. Đang phi tang xác – Hoài trả lời
    Một phút. Hai phút.
    - Sắp xong rồi. Chờ tí.
    Một phút. Hai phút.
    - Xong rồi. – Hoài thở phào nhẹ nhõm – À mà ai đấy? – Hoài như sực tỉnh làm Hắn cười vang không nín lại được.
    Hoài ngớ người, mặt đần ra, chưa lấy lại được phần hồn vì quá nhập tâm vào truyện. Hoài cố tỏ ra bình thản mà thực ra đang ngại ngùng:

    - Có việc gì không? – Hoài hỏi rồi lại cúi đầu vào trang viết

    - Hỏi em có danh sách thành viên tham gia giao lưu chiều thứ 7 không? Gửi cho anh.
    - Có.
    Một phút. Hai phút
    - Đâu rồi? – Hắn hỏi
    - Đang về nhà rồi. – Hoài lại trả lời vào nhân vật trong truyện
    - Về nhà với vợ à? – Hắn cười khúc khích
    - Không. Với chồng. Nhân vật chính là nữ mà
    - Nữ mà cũng giết người à?
    - Giết chứ. Tập sau còn giết người nữa cơ
    - Ừ. Thế có giết anh không? – Hắn cố bịt miệng cười
    - Anh hâm à? Mà nãy anh hỏi cái gì?
    - Danh sách thành viên buổi giao lưu. – Hắn cười tủm tỉm, thấy lạ vì không hiểu sao mình lại cười
    - Thôi. Không nhớ đâu. Nhắn tin đi. Mai trả lời. À mà anh là ai?
    - Tuân
    - Từ từ. Chờ một chút
    - Ừ.
    Một phút. Hai phút
    - Làm gì đấy? – Hắn hỏi
    - Kiểm tra chút lỗi logic. Mà thôi, anh cúp máy đi. Nhắn tin lại rồi mai trả lời.
    Hoài đưa tay tắt điện thoại, kéo chiếc phone xuống còn Hắn bật cười một mình. Hoài vẫn tiếp tục với những trang viết đến 3h sáng mới mò lên giường ngủ. Hoài sực nhớ ra điện thoại bèn mở tin nhắn ra. Số điện thoại lạ.
    Tuân. Danh sách thành viên giao lưu
    Danh sách thành viên à? Để xem nào. Ở đâu nhỉ? – Hoài lẩm bẩm một mình – A đây rồi.
    Hoài bấm máy gọi lại
    - Alo. – Tiếng thưa ngái ngủ
    - Danh sách thành viên đây. Em đọc nhé. – Hoài đọc một lèo – Được chưa?
    - Ừ
    - Tiếp nhé
    - Ừ.
    - Được chưa?
    - Được rồi.
    - Em cúp máy nhé
    - Ừ.

    Hoài cúp máy rồi lao ngay vào giấc ngủ. Đầu dây bên kia, Hắn cũng đang thở đều.

    7 giờ sáng. Hắn gọi điện dựng Hoài dậy.
    - Hôm qua em gọi lúc anh đang ngủ nên anh không nhớ gì đâu.
    - Bây giờ anh cũng gọi lúc em đang ngủ nên chắc em cũng không nhớ gì đâu. - Hoài vốn không thể có giấc ngủ sâu nên chưa bao giờ ngái ngủ. Giọng nói Hoài tỉnh táo như thường.
    - Em đang ngủ à?
    - Vâng
    - Vậy em ngủ tiếp đi.
    - Lừa em gọi lại cho tốn tiền em hả? Anh đừng mơ.
    - Uhm. Được rồi. Đọc anh danh sách thành viên
    - Anh là nhà tài trợ hả?
    - Uhm
    - Thế thì để em đọc lại.
    - Uhm. Cám ơn em
    - Ơ mà. Anh là ai?
    Đó là lần đầu tiên Hoài và Hắn chính thức quen biết và nói chuyện với nhau. Rồi họ yêu nhau.
    Hoài là người như luôn sống trong hai thế giới của văn và thực. Hoài luôn phân biệt hai thế giới đó rõ ràng. Khi Hoài đang ở trong thế giới này thì chẳng có gì có thể kéo được Hoài sang thế giới kia trừ phi Hoài tự bước sang.
    Cuộc sống của Hắn rất phức tạp, khi thì là những ồn ào xô bồ hối hả của bộn bề lo toan, khi thì là những khoảng lặng riêng tư bởi đáy sâu của những sự giày vò khiên cưỡng đến mệt nhoài.
    Hắn hơn Hoài 8 tuổi, khác Hoài hoàn toàn mà lại như giống Hoài đến mức kì lạ. Đơn giản vì họ biết tìm ra những điểm chung để hòa vào nhau và gắn kết lại với nhau. Ít nhất cũng có một thứ ở giữa là tình yêu đem họ gần lại.
    - Em. Anh lạnh quá.
    - Anh mặc áo vào đi.
    - Anh mặc rồi mà vẫn lạnh.
    - Anh đắp chăn vào
    - Anh đắp chăn rồi.
    - Đắp thêm cái nữa. Hay là anh bị cảm lạnh rồi.
    - Không. Tại anh muốn ôm em.
    Hoài im lặng.
    - Cho anh ôm em nhé.
    Hoài im lặng.
    15s. 30s
    - Anh mở rộng vòng tay của anh ra đi. Em sẽ ôm anh.
    Những gì mỏng manh yếu ớt nhất vẫn thường được cất giấu trong những vỏ bọc khô cứng. Hoặc là chờ để vỡ ra. Hoặc là tách ra, thoát ra ngoài và dần trở lên cứng rắn. Trái tim Hắn. Trái tim Hoài. Cảm xúc. Tâm hồn. Tình yêu cũng được cất trong cái vỏ khô cứng đó đã được nảy mầm tách ra và đang lớn dần lên, cứng rắn dần lên.
    Hoài bắt đầu thay đổi. Thay vì gọi Anh ơi! Anh Tuân cộc lốc thì Hoài đã gọi bằng một từ anh ngắn gọn, níu xuống và nhiều âm điệu. Hoài như một mầm cỏ mềm bám níu vào thân cây cứng rắn như, tự do mềm yếu, tự do siết chặt còn Hắn thì tự do cứng rắn, tự do tỏ ra khô khan, tự do tỏ ra vô cảm để che chở cho Hoài, yêu thương Hoài.
    - Em viết tặng anh một truyện ngắn tình yêu. Ngắn thôi.
    - Em không có sở trường viết truyện ngắn.
    - Em viết thế nào cũng được để có nhân vật nam với nhân vật nữ nhanh nhanh đến với nhau một tí.
    - Như ăn cướp hả?
    - Uhm. Ăn cướp cũng được. Đừng bắt nhân vật nam chờ lâu quá nhé.
    - Được rồi. Anh muốn nội dung như thế nào?
    - Nhân vật nam hẹn nhân vật nữ ra công viên 8 giờ tối.
    - 8 giờ mới ra thì lúc về mới bắt nó đi à?
    - Thế thì mấy giờ?
    - 6 giờ tối thôi. Mà nhân vật nam có đưa nhân vật nữ về không?
    - Có chứ. Nếu nhân vật nữ đồng ý. Mà em này, em thích cho nhân vật nam tặng gì cho nhân vật nữ? Hoa hồng hay sôcôla?
    - Em nghĩ là em sẽ tặng một hộp kẹo nhỏ, nhét vừa túi áo thôi.
    - Thế em chuẩn bị viết đi nhé. Cái kết phải là họ hạng phúc bên nhau mãi mãi đấy.
    - Anh quên mất là em không bao giờ kết truyện à? Truyện em luôn là cái kết mở. Mà bây giờ 5 giờ rồi. Em phải đi có hẹn đây.
    - 5 giờ rồi à? Thế anh cũng phải đi đây.
    Và 6 giờ tối hôm đó Hoài gặp Hắn ở công viên. Vừa như đã hẹn mà lại như chưa từng hẹn.
    - Kẹo của em này.
    - Có gì khác ngọt ngào hơn không anh?
    - Cái gì ngọt ngào hơn cơ?
    - Ơ thì cái gì đó…..
    - Anh có cái này.
    Hắn kéo Hoài ngả vào người mình ôm thật chặt. Hắn bối rối lặng im. Hoài cười rúc rích.
    - Chẳng ngọt ngào tí nào.
    Hắn nhẹ đẩy Hoài ra, ôm lấy khuôn mặt Hoài đang ngước mắt lên nhìn, hai má đỏ bừng.
    - Anh yêu em
    Hai má Hoài nóng ran.
    Hắn nhẹ đặt khẽ một nụ hôn phớt lên môi Hoài. Thêm một nụ hôn nữa. Một nụ hôn nữa. Những nụ hôn phớt nhẹ lên môi Hoài lúng túng. Hắn cố tỏ ra bình thản trong sự bối rối.
    - Như thế đã đủ ngọt ngào chưa?
    Hoài lắc đầu. Đưa hai tay vươn lên cổ Hắn kéo Hắn xuống, giữ môi Hắn lại môi mình. Hoài khẽ nghiêng đầu. Với Hắn. Với Hoài. Nụ hôn chưa bao giờ ngọt ngào đến thế. Đôi lúc hạnh phúc là khi người ta dám nghiêng đầu trong dáng đứng thẳng và nhắm mắt lại để biết trái tim mình đập loạn đến mức nào.
    - Anh yêu em.
    - Em cũng yêu anh
    - Anh yêu em nhiều lắm lắm
    - Em yêu anh cũng nhiều lắm lắm lắm lắm.
    Câu chuyện tình yêu của họ có một cái kết mở như thế. Và những cái kết mở luôn có nghĩa là phải đi tiếp để đến những cái kết mở khác trước một cái kết cuối cùng.
    Hoài vẫn sống trong hai thế giới để đôi lúc Hắn gọi điện trong lúc Hoài đang bắt nhân vật nam chia tay nhân vật nữ, đang bắt tên công tử bỏ nhà đi bụi đời hay một anh cảnh sát đi truy bắt tội phạm. Hoài vẫn sống lúc mơ lúc thực ở những góc khác nhau của tâm hồn, những mâu thuẫn phức tạp trong cá tính.
    Còn Hắn, Hắn vẫn là những bản ngã khác nhau, khi ồn ào, khi trầm lặng. Hoài vẫn gọi cho Hắn để rồi nghe Hắn nói chuyện với người này người kia, vẫn gọi cho Hắn lúc Hắn tắt máy tìm sự yên tĩnh một mình.
    Họ vẫn yêu nhau. Và sự khám phà về nhau dường như là bất tận. Họ như đang được yêu ngày đầu tiên, lần đầu tiên. Tình yêu vươn mình đón nắng, đón gió và cả những cơn mưa bất chợt là giận hờn. Tình yêu ấy ngày một lớn, ngày một xanh tươi thêm.
    ***
    - Này, con trai. Lấy vợ đi. - Mẹ Hắn nói.
    - Sao tự nhiên mẹ lại bắt con lấy vợ?
    - Không phải tự nhiên mà là con 31 tuổi rồi đấy con à. Bố con bệnh tật như thế. Con phải làm gì đi.
    - Vâng. Con sẽ suy nghĩ.
    Và suy nghĩ của Hắn khi đó không phải là lấy không, khi nào lấy mà là phải lấy ai. Hoài còn quá trẻ. Và Hoài ưa tự do. Hoài không muốn lấy chồng và cũng không muốn cam chịu bó buộc làm vợ. Hoài thích bay nhảy. Thích sống đời nghệ sĩ. Lần đầu tiên Hắn nhận thấy Hắn và Hoài không hợp nhau và sinh ra không phải để dành cho nhau. Cơn mưa ngâu đầu tiên trong cuộc tình của họ báo mùa thu sắp về thay lá.
    Lúc đó Hoài đang ngồi với Phương Lam - một người em ở câu lạc bộ văn học. Hoài dõi mắt ra ngoài đường nhìn đôi vợ chồng trẻ đang ấu yếm nhau một cách hạnh phúc. Đôi mắt Hoài ánh lên đầy sự ngưỡng mộ, mong mỏi, khát khao. Cái nhìn nhạy cảm và tài quan sát tinh tế của một nhà văn làm Phương Lam nhận ra và đọc được ánh mắt Hoài.
    - Em tưởng chị không thích lấy chồng.
    - Uhm. Chị không thích lấy chồng. Nhưng chị thích lấy anh ấy.
    - Vì sao?
    - Vì tình yêu. Và vì nhiều thứ khác nữa. Giá mà anh ấy là của chị.
    - Em tưởng hai anh chị toàn giận hờn nhau.
    - Uhm. Nhưng vẫn tin tưởng và yêu thương nhau. Quan trọng hơn cả là không thể xa nhau.
    - Chị. - Phương Lam hét lên. - Chị thay đổi thật rồi đấy. Thay đổi hoàn toàn.
    - Ừ. Chắc là vì yêu.
    - Tại sao chị không tiến tới đi?
    - Vì chị là con gái và vì chị là người Việt Nam. Và vì đó không phải việc của chị. Việc chủ động phải là của anh ấy.
    Hơn bao giờ hết Hoài khát khao một đám cưới để được ở bên Hắn mãi mãi. Hoài khát được vì hắn mà từ bỏ hết tất cả. Kể cả là văn chương, cái thế giới khiến Hoài vẫn mơ mơ tỉnh tỉnh. Càng khao khát đến cháy lòng, Hoài càng giấu vào lặng im.
    Hắn buồn Hắn không dám gặp Hoài. Hoài ngại Hoài không dám gặp Hắn. Những cơn mưa ngâu cứ kéo dài rả rích cho Hắn và Hoài xa nhau. Hoài buồn, lần đầu tiên Hoài tự hỏi Hắn có thật lòng yêu thương Hoài không? Hoài tự làm mình đau để đẩy mình xa Hắn vì nỗi buồn khiến Hoài dằn vặt trăn trở. Vô cớ, rồi cũng đến ngày ấy. Ngày Hoài không đủ kiên nhẫn để gọi Hắn bằng một tiếng “anh” dài níu xuống, chỉ còn một tiếng Anh khô khan cộc lốc như tiếng đá rơi vào cốc. Hắn bỏ đi sau khi nhìn vào mặt Hoài. Hắn nói là có việc gấp. Hắn muốn lảng tránh ánh nhìn ấy, như soi mói, như trách móc như thể biết rằng Hắn sắp cam tâm từ bỏ Hoài để Hoài được hạnh phúc. Ánh nhìn Hoài cứ xoáy sâu vào Hắn khiến Hắn ngạt thở.
    Hoài lững thững bước đi. Cúi xuống nhặt chiếc lá vàng rồi khóc nức nở. Hoài cứ ngồi lặng im bên bãi cỏ công viên và khóc như chưa bao giờ được khóc. Có là đã đến mùa lá rụng về với đất, đã đến lúc tình yêu, hạnh phúc rời xa Hoài.
    ***
    Hoài cố gượng dậy qua cú sốc tình cảm đầu tiên do hắn gây ra. Với Hoài, hắn là tình yêu thứ hai sau đam mê sáng tác nhưng hắn đã chiếm một vị trí quan trọng của lòng Hoài đến mức Hoài đã định từ bỏ tất cả vì hắn. Hoài tự thấy mình ngu ngốc và điên rồ. Hắn đã phản bội lại tình yêu của khi Hoài đã sẵn sàng dành cả cuộc đời mình cho hắn. Chỉ có tình yêu văn học và hội họa là chẳng bao giờ phụ Hoài.
    - Chị. - Cô bé Phương Lam lay mạnh Hoài.
    - Hả? Sao em? - Hoài ngước lên nhìn.
    - Chị vẽ nhầm hình lão Tuân vào hình minh họa nhân vật nữ rồi kìa. - Phương Lam lém lỉnh
    Hoài giật mình nhìn nhanh xuống.
    - Đâu có đâu. - Hoài thở phào.
    - Chị thừa nhận rồi nhé.
    - Thừa nhận gì?
    - Thừa nhận chị đang nhớ lão Tuân.
    - Vớ vẩn. - Hoài gạt đi.
    - Thế sao em nói đùa mà chị lại tin?
    Hoài lặng im không đáp, cau có rồi mải miết vẽ tiếp.
    - Chị làm sao đấy. Không gọt bút chì làm sao mà vẽ được?
    - Ừ. - Hoài cúi xuống nhìn giật mình. Đúng là cây bút chì đã mòn và bức tranh trước mặt Hoài chỉ là một bức vẽ méo mó, đôi mắt long lanh ngấn đầy nước, đôi môi chỉ là một đường cong cứng nhắc gượng gạo. Phương Lam không nhận ra điều đó, chỉ biết đó là một bức vẽ đẹp
    - Chị mệt. Chị về trước đây.
    Hoài thở hắt ra, toan đứng dậy.
    - Này chị. - Phương Lam chạy đuổi theo Hoài ra tận ngoài cửa quán café, vẫn quán café mà Hoài luôn đến suốt 5 năm nay, quán café ngập đầy kỉ niệm về hắn.
    - Sao chị không khóc? - Phương Lam hỏi.
    - Chị nên khóc à? - Hoài hỏi. Thấy Phương Lam gật đầu, Hoài nói tiếp. - Tại sao chị phải khóc?
    - Chị bỏ lão ấy hay lão ấy bỏ chị? - Phương Lam hỏi, cái giọng cứng nhắc.
    - Điều ấy thì quan trọng gì? - Hoài gắt lên mà không hiểu tại sao mình lại gắt lên như thế. Hoài đã quen với cách nói ấy của Phương lam hơn hai năm rồi cơ mà. Lẽ nào Hoài đang khó chịu với điều khác?
    - Hôm qua em thấy lão đi với một bà khác. Nhìn già lắm, mà xấu hơn chị. Ôm ấp nhau nhìn phát ớn
    - Ở đâu, em? - Hoài không hiểu sao mình lại hỏi về hắn. Điều ấy thì có quan trọng gì đâu cơ chứ.
    - Ở tiệm váy cưới. - Cô bé Phương Lam hồn nhiên.
    Đất dưới chân Hoài bỗng như lún xuống, chôn Hoài xuống đó, tối tăm và ngạt thở. Hoài thấy mình như gục hẳn xuống.
    - Chị. Chị nhìn kìa.
    - Hả? - Hoài ngước lên nhìn theo cánh tay Phương Lam chỉ.
    Là hắn đang đi với một cô gái khác. Hoài biết cô gái này. Hắn nói đó là bạn thân của hắn từ thưở bé. Thì ra là nói dối. Hoài tự nhủ. Hắn cười. Cô gái kia cũng cười. Họ không để ý thấy Hoài, chừng như họ đang vui vẻ lắm, đang thoải mái lắm. Chiếc xe phóng đi rồi Hoài vẫn như đâu đó có tiếng cười vọng lại cười cợt vào trái tim Hoài đau nhói, vụn vỡ nát tan.
    - Cười thế rách mép ra mất. - Phương Lam càu nhàu.
    Bàn tay Hoài chạm vào Phương Lam rồi trượt xuống. Phương Lam quay lại thì đã thấy Hoài ngất xỉu.
    - Chị bị ngất à? - Hoài hỏi khi thấy mình tỉnh dậy trong bệnh viện.
    - Chị làm gì tới mức kiệt sức hả? Vùi đầu vào công việc thì quên được à? - Phương Lam quát Hoài. - Phải biết giữ sức khỏe rồi ăn uống vào chứ
    - Em thôi đi. - Hoài nói, không đủ sức để cất lên lời nữa.
    - Tại lão Tuân chứ gì? Để em đi tìm lão. - Phương Lam đứng dậy lao đi.
    Hoài không giữ lại kịp mà chẳng đủ sức giữ lại được nữa. Hoài vốn dĩ đâu thể giữ lại được thứ gì cố vụt mất khỏi Hoài đâu. Ngày bố Hoài bỏ mẹ con Hoài đi theo người đàn bà khác. Ngày mẹ Hoài quyết tâm ra nước ngoài lập nghiệp tìm quên rồi lấy chồng bỏ Hoài lại với ông bà ngoại. Ngày bà ngoại Hoài mất. Ngày bạn trai đầu tiên bỏ Hoài. Ngày hắn rời bỏ Hoài.
    Hoài gục hẳn xuống thiếp đi mệt mỏi.
    Trời tối hẳn mới thấy Phương Lam về lại bệnh viện.
    - Em tưởng chị về rồi chứ.
    - Có tiền trả viện phí đâu mà về. - Hoài nói giọng mệt mỏi.
    - Sao chị không gọi điện?
    - Điện thoại hết tiền rồi. Quên không nạp. Thế em gặp anh ấy thật hả?
    - Vâng. Em đến gặp, tát cho lão một cái rồi về để lão ngơ ngác nhìn theo. - Phương Lam thản nhiên.
    Hoài cau mày xót xa.
    - Đừng làm thế chứ
    - Chị thương lão hả?
    Hoài quay mặt đi không nói, ngại ngùng. Hoài biết thế nào cho đúng chứ. Hắn chỉ nhận một cái tát vào mặt. Còn Hoài nhận cả cái tát vào sự kiêu hãnh cơ mà.
    - Em đùa đấy. Em đến tìm lão ấy không thấy. Ngồi chờ cả tiếng, mệt quá nên về ngủ.
    - Rồi sao?- Hoài nhíu mày.
    - Đến lúc dậy nhớ đến chị, gọi sang nhà chị không thấy chị bắt máy, em mới chạy đến đây. - Phương Lam cười làm Hoài cũng cười theo.
    - Cô giỏi quá nhỉ? Để tôi leo cây cơ đấy.
    Phương Lam đưa Hoài về nhà, căn phòng vắng vẻ để nỗi cô đơn lại bao trùm lấy Hoài. Hoài nhìn bức ảnh bố mẹ treo trên tường mà bỗng ứa nước mắt. Hòai muốn khóc thì biết dựa vào ai mà khóc bây giờ?
    Chuông điện thoại lại reo lên.
    - Chị ơi. Bố lão Tuân sắp mất rồi. - Giọng Phương Lam gấp gáp.
    - Hả? Sao em biết?
    - Bạn em nói.
    Hoài lặng đi. Tại sao? Tại sao cơ chứ? Sao mỗi khi có chuyện gì Hoài luôn là người biết cuối cùng? Sao Hoài luôn phải nghe thông tin về hắn qua người khác? Rốt cuộc Hoài là gì của hắn cơ chứ?
    - Ừ. Chị biết rồi. Em cúp máy đi. - Giọng Hoài run lên, cố tỏ ra cứng nhắc.
    - Chị khóc à? - Phương Lam tò mò.
    - Em cúp máy đi.
    Hoài gập người xuống, thở dốc. Chuông cửa dưới nhà kêu inh ỏi. Là bạn Hắn, à không, vợ chưa cưới của Hắn mới phải.
    - Chào em. - Chị ta nói.
    Hoài không đáp. Hoài không có lời nào để đáp cả.
    - Chị vào nhà rồi nói chuyện được không?
    - Không. - Hoài trả lời cộc lốc. - Có gì nói luôn đi.
    - Có cái này… - Chị ta chìa về phía Hoài chiếc phong bì.
    Hoài không đưa tay nhận. Có thể là gì cơ chứ? Là thiệp mời cưới hay là tiền để bảo Hoài tránh xa Hắn ra? Hoài chẳng cần mấy thứ ấy thì trái tim Hoài đã tan nát đủ rồi, đã đau đớn đủ lắm rồi. Có cần thiết phải nhận thêm nỗi đau nào nữa không?
    Hoài không đưa tay nhận khi chị ta cứ dúi vào tay Hoài. Chiếc phong bì rơi xuống đất. Chị ta cau mày, mở túi xách ra lấy thêm một xấp phong bì như thế nữa, dúi vào tay Hoài. Hoài nhất quyết không cầm. Đống phong bì màu vàng chanh rơi xuống đầy bậc cửa. Chị ta dốc ngược túi xách lên. Cả đống phong bì rơi xuống tràn cả vào nhà và rơi xuống sàn.
    - Đây là thiệp cưới mà Tuân tự vẽ rồi đặt in. Và chị muốn em biết rằng chị tên là Thu Hoa.
    Hoài chẳng ngước nhìn lên, mặc chị ta đi khỏi. Hoài cúi xuống nhìn rồi cười cợt. Lãng mạn đến thế sao? Tự vẽ thiệp cưới ư? Hoài cười chua chát. Có cần thiết phải dùng màu vàng chanh mà Hoài thích nhất để Hoài phải tổn thương như thế không? Hoài nhặt đống phong bì lên, điên cuồng xé tung từng chiếc một. Thu Hoa. Thu Hoa. Chị ta nhất định phải làm thế với Hoài sao? Hoài xé một xấp nhưng không nổi. Hoài xé chiếc phong bì ra vò nát, dòng chữ trên tấm đập vào mắt Hoài. Thu Hoài. Hoài vẫn điên cuồng vò nát và khóc tức tưởi rồi tự mình bình tĩnh lại. Hoài lật chiếc phong bì ra xem lại tấm thiệp. Chữ Thu Hoài nhỏ nhắn bên hàng chữ cô dâu. Hoài lật từng tờ một. Thu Hoài. Thu Hoài. Tất cả đều là Thu Hoài. Mà chị ta đã nói gì, tên chị ta là Thu Hoa, không phải Thu Hoài. Trò đùa ư? Là trò đùa ư? Hoài òa lên rồi gục mặt xuống khóc.
    Bàn tay gầy guộc mỏng manh lay vai Hoài. Hoài gạt ra.
    - Kìa chị. Em đây mà.
    Là Phương Lam. Nhưng Hoài chẳng đủ bình tĩnh nữa. Hoài gục vào vai Phương Lam, nước mắt cứ ròng rã rơi xuống.
    - Anh Tuân nhờ em đến đón chị.
    - Đón làm gì? - Hoài hỏi, không nhận ra Phương Lam đã thay đổi cách gọi hắn.
    - Đi.
    Phương Lam lôi Hoài đi, đến bệnh viện, nơi Hắn đang ở, bố Hắn đang hấp hối. Vừa nhìn Hắn, Hoài đã quay mặt đi. Hắn chạy theo kịp, nắm chặt lấy tay Hoài níu lại.
    - Em. Em yêu anh chứ?
    Hoài cố đẩy ra.
    - Anh sai rồi. - Hắn ôm lấy Hoài. - Anh xin lỗi
    - Anh gọi em đến đây làm gì? - Hoài vẫn chưa dịu lại nỗi tổn thương quá lớn.
    - Anh biết hỏi như thế này là không phải với em. Nhưng… em đồng ý lấy anh nhé. Vào một ngày nào đó.
    - Tại sao?
    - Vì anh biết là chỉ em mới làm anh hạnh phúc được.
    - Nhảm. - Hoài nói.- Vậy sao anh lại đi cưới người khác?
    Em biết bố anh sắp không qua được mà. Mà em thì không muốn lấy chồng, anh không muốn em bận lòng vì anh, không muốn em phải hi sinh đam mê của em
    - Nhưng anh đâu có nói với em. Nếu biết trước không thể đến với nhau thì đừng đến để làm người khác đau khổ chứ. Anh đâu nghĩ tới chuyện cưới em? Anh nghĩ tới người khác đó chứ. - Hoài vẫn còn giận.
    - Sao em biết là anh không nghĩ tới em? - Tuân quát lên làm Hoài giật mình, như sợ hãi. Hắn kéo sát Hoài lại. - Không lúc nào anh không nghĩ đến em cả.
    Lúc này thì Hoài không cứng nhắc được nữa, Hoài ôm chầm lấy Hắn òa khóc
    - Tin anh chứ? - Hắn hỏi.
    Hoài gật đầu.
    - Vậy em đồng ý nhé?
    Hoài lại gật đầu.
    Bố Hắn rời phòng cấp cứu, sắp không qua khỏi. Ông nhìn Hắn rồi nhìn Hoài.
    - Đây có đúng là người yêu con không? Con không lừa bố đấy chứ
    Hắn gật đầu, nắm chặt tay ông, tay kia nắm lấy tay Hoài khi Hoài hoang mang lo lắng và bối rối
    - Đây đúng là người yêu con.
    - Vậy thì hãy sống hạnh phúc với nhau. Không gì bằng tình cảm thật lòng đâu con. Cố mà giữ lấy hạnh phúc.
    Rồi ông trút xuống hơi thở cuối cùng sau khi đã dặn dò đủ . Hoài cũng khóc, khóc cùng với Hắn để mãi về sau, Hoài mới được Phương Lam kể lại điều mà Hoài không bao giờ hỏi Hắn về Thu Hoa. Rằng Thu Hoa là bạn thân của Hắn và đem lòng yêu Hắn. Bố Hắn vẫn tưởng Hắn cũng yêu Hoa nên di nguyện cuối cùng là muốn thấy Hắn cưới Hoa. Nhưng lúc sắp qua đời, ông biết Hắn không yêu Hoa nên bắt Tuân phải đưa người Hắn yêu tới bằng được.
    Hoài chững lại. Tại sao. Tại sao nhỉ? Tại sao Hoài luôn biết mọi chuyện qua người khác?
    Nếu biết trước không thể đến với nhau, tại sao không cố gắng ngay từ ban đầu?

Chia sẻ trang này