1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Người không hạnh phúc thường nghiện thế giới ảo

Thảo luận trong 'Cẩm nang đời sống xã hội' bắt đầu bởi quocbkneoiso, 10 Tháng tư 2011.

  1. quocbkneoiso Member

    Số bài viết: 79
    Đã được thích: 5
    Điểm thành tích: 8
    Khảo sát của các nhà khoa học cho thấy những người không hài lòng với cuộc sống có xu hướng dành nhiều thời gian rỗi xem tivi hay internet, trong khi người hạnh phúc thích đọc sách báo và tham gia hoạt động xã hội.

    Tiến sĩ John P. Robinson và Steve Martin - thuộc Đại học Maryland (Mỹ) - đã làm một nghiên cứu về những hoạt động mang đến cảm giác hạnh phúc cho con người. Nghiên cứu phân tích dữ liệu những nghiên cứu xã hội học từ năm 1975 tới 2006, với khoảng 30 nghìn người trưởng thành tham gia và được chia thành hai nhóm.

    Hai chuyên gia này tổng kết cách sử dụng thời gian trong một ngày của nhóm thứ nhất: yêu cầu người tham gia liệt kê những hoạt động mà họ thường thực hiện trong một ngày và mức độ thỏa mãn khi họ thực hiện những hoạt động đó. Còn nhóm thứ hai chỉ thực hiện thăm dò ý kiến về cảm giác thỏa mãn của con người trong cuộc sống. Đối tượng tham gia được hỏi về mức độ hạnh phúc, cách họ sử dụng thời gian và một số câu hỏi khác. Những câu hỏi này được lặp đi lặp lại trong nhiều năm.

    Từ kết quả phân tích, hai nhà nghiên cứu nhận thấy những người cho rằng họ có cuộc sống hạnh phúc có xu hướng dành nhiều thời gian rỗi để đọc sách báo, thăm bạn bè, tham gia các hoạt động xã hội. Ngược lại, những người không hạnh phúc dành rất nhiều thời gian rỗi để xem tivi hay lướt net.
    Cụ thể, người không hạnh phúc xem tivi nhiều hơn người hạnh phúc khoảng 20% (những người tham gia có cùng trình độ học vấn, thu nhập, tuổi tác và tình trạng hôn nhân). Phần lớn người tham gia cho rằng xem tivi là hoạt động dễ dàng nhất trong ngày, vì với hoạt động này họ không phải ra khỏi nhà, mặc quần áo, tiêu tiền, vạch kế hoạch sử dụng thời gian.

    51% người không hạnh phúc cảm thấy họ có quá nhiều thời gian rỗi, trong khi tỷ lệ này ở người rất hạnh phúc là 19%.

    "Như nhiều hoạt động gây nghiện khác, xem tivi có thể mang đến cho con người sự thỏa mãn nhất thời, nhưng sau đó nó để lại cảm giác hối tiếc", tiến sĩ Steve Martin cho biết. Ông cũng kết luận rằng những người nghiện tivi có xu hướng gặp nhiều trở ngại trong cuộc sống cá nhân và cuộc sống xã hội. Đối với những người đó, tivi có thể trở thành công cụ giúp họ quên thực tại.

    Giống như tivi, các công cụ phục vụ thế giới ảo như trò chơi điện tử tác động lên thần kinh của con người và khiến người ta có thể bị trầm cảm. Một nghiên cứu theo dõi hơn 7.000 người chơi game của các nhà khoa học ĐH Tây Bắc Mỹ. Những người tham gia cũng được chia làm hai nhóm. Nhóm thứ nhất đôi khi được chơi điện tử, nhóm thứ hai chơi điện tử thường xuyên. "Kết quả cho thấy nhóm thứ hai có tỷ lệ trầm cảm là trên 30% trong khi ở nhóm một có tỷ lệ là 20%. Điều này cho thấy việc chơi game nhiều sẽ khiến người ta dễ bị trầm cảm hơn", Noshir Contractor, giáo sư khoa học hành vi thuộc trường ĐH Tây Bắc Mỹ nói.

    Theo giáo sư Tâm lý học Nguyễn Hồi Loan, giảng viên trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn, việc một người liên tục tiếp xúc với màn hình tivi và máy tính trong một không gian không thay đổi chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng sức khỏe và thần kinh.

    "Mặc dù công nghệ mang lại cho chúng ta rất nhiều tiện ích, ngồi một chỗ có thể quan sát cả thế giới và tham gia vào những hoạt động cực kỳ thú vị nhưng nó mãi vẫn chỉ là thế giới ảo mà thôi. Những người nghiện thế giới ảo sẽ khó hòa nhập với cuộc sống và khi càng chìm sâu vào đó, người ta càng khó thoát ra. Nhiều người coi đó như cách dễ chịu nhất để thoát khỏi thực tế", giáo sư Hồi Loan cho biết.

    Theo các nhà khoa học thì những người dễ gắn với đời sống ảo thường là những người thiếu kĩ năng trong đời sống ngoài công sở. Những người này khi hết giờ làm thường ít giao lưu gặp gỡ hay tham gia các hoạt động xã hội: "Điều này không chỉ là vấn đề kỹ năng", GS Hồi Loan khẳng định: "Về mặt giải phẫu, những người này thường thuộc loại thần kinh yếu và do đó ngại giao tiếp. Sự không thỏa mãn về mặt xã hội khiến họ cảm thấy buồn phiền và chán nản".

    Thiên hướng tự nhiên này gây bất lợi cho con người, khiến họ gặp khó khăn trong cuộc sống, khó chấp nhận thất bại, trong khi những người có thần kinh vững lại thích hoạt động và dễ vượt qua thất bại hơn.

    Tuy nhiên, lý giải về việc quá say sưa với thế giới ảo, giáo sư Hồi Loan cho rằng khi gặp thất bại trong cuộc sống, rất nhiều người lui về góc của mình và tìm cách giải trí không phải tiếp xúc với nhiều người. Ông cho rằng, mỗi người phải học cách chấp nhận thất bại từ khi còn bé để có thể tái kết nối với cuộc sống thực nhanh hơn sau khi đón nhận thất bại nào đó.

    "Xã hội thành thị đang phát triển quá nhanh. Có người tận dụng được tốc độ đó để theo đà phát triển thì nhiều người bị bỏ lại đằng sau và khoảng cách đó càng ngày càng bị kéo dài. Theo tôi, trong cuộc sống hiện tại, học kỹ năng chấp nhận thất bại là vô cùng quan trọng, nhất là với những bạn trẻ, những người thường thích thỏa mãn những ham muốn tức thì mà không tính đến dài hạn", giáo sư Hồi Loan cho biết.

    Theo Gia đình và Xã hội[IMG]

    thế giới ảo_nỗi cô đơn bất tận

    1 ng trung bình sống dc 60 năm nhưng đã dùng 20 năm để ngủ.Ccó 1 số ng đã dùng 50% thời gian cuộc đời còn lai cho thế giới ảo.tức học chỉ sống thực sư trong 20 năm
    Đìu đó thể hiện đìu gì?theo tôi có 1 lí do tốt nhất để giải thích là vì Cô Đơn
    Có ai chưa 1 lần bất mãn với cuộc sống,chưa 1 lần chán đời,chưa 1 lần ngĩ rằng mình là kẽ bất hạnh nhất trên đời.với tôi khi buồn gia đình tôi lên net buồn về tình càm tôi lên net buồn sự ngiệp tôi lên net.nói chung thế giớ ảo như thế giới thứ hai của tôi.là nơi tôi có làm những việc nói những đìu suy nghĩ những thứ mà trong cuộc sống không thể.
    tôi nói thế không phải để khuyến khích các bạn xem thế giới ảo là cuộc sống thứ hai của mình.cuộc sống cong ngưới nhất là người đô thị wá phức tap.3 tuổi trở thành người thành phố giờ đã dc 16 năm tôi đã ước đìu gì? tôi ước có cơ hôi trởi về nơi mình sinh ra nơi có những con ng xem trọng đồng tiền nhưng k coi đồng tiền là mạng sống.cái xóm nhỏ khi mọi ng ra đuờng chào hỏi nhau.nơi tôi có thở dể dàng cả ngiã đen lẫn ngiã bóng.
    tôi không hề bất hạnh.là con trai 1 trong gia dình,dc nhận tình thương từ cha me và 2 chị gái,cuộc sống tuy không có gì wá sung sướng nhưng tôi tin tôi có những thứ nhìu ng k có được.về tình cảm à tuy k nhìu nhưng con gai thích tôi không 1 cũng có thể nói là 2.sự ngiệp a`?sv đại học năm 2 thì có gì mà chê trách.nhưng tôi đã từng nói với 1 ngơời bạn gái: không phải là con trai thì không thể hiểu,không fải là tôi càng không thể hiểu.Về gia đình tôi dc mọi ng kỳ vọng rất nhìu nhưng đôi khi sự kỳ vọng là áp lực,là sư áp buộc theo khuôn khổ là hành động theo ý muốn ng khác.tình cảm a`? duợc con gái thich thì sao chứ?chỉ có thằng con trai nhát gan mới không nhận mình k thích dc nhìu đứa con gái thich'.nhưng sau khi dc thích thì sao chứ?làm sao đây khi mình k thể đáp lai tình cảm của họ?để họ khóc à?k tôi rất sợ thấy con gái khóc nhất là khóc vì tôi.chấp nhận họ a`?k.như thế sẽ để họ khóc nhìu hơn.k hỉu sao ng con gái tôi thì lai đả yêu ng khác.làm sao đây?tanh giành a`?k.với tôi để có dc tình yêu của 1 ng con gái mà phải fá vở tình yêu của 2 ng dang yêu nhau thì tôi thà mãi mãi k có dc tình yêu.NẾU EM LÀ BÔNG HOA HƯỚNG DƯƠNG CHỈ BIẾT HƯỚNG VỀ MẶT TRỜI THÌ TÔI XIN NGUYỆN LÀ HẠT MƯA TƯỚI MÁT ĐỜI EM.Về học tập,tôi dc thầy cô cho là thông minh nhưng có ai hỏi rôi có thích học k chứ.tôi học lên đai học chỉ bởi vì mẹ tôi muốn thế.tôi không giàu có để làm gì?để có vợ đẹp á?tôi sẽ tự cười vào mặt tôi mất.
    tôi bít những suy ngĩ của mình k giống những ng bình thường,ước gì cuộc đời tôi...
    tôi giải thích việc thích chơi điện tử là vì mình cô đơn.khi chơi điên tử ban hãy để ý sẻ thấy khi mới bắt đầu chơi mọi ng dều bình dẳng như nhau k ai có lợi thế hơn ai.đìu đó như cho tôi cơ hội làm lại dìu mình k thể làm vậy.rốt cuộc tôi là gì?

    Bài học từ cuộc sống

    Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng ta sa vào rồi kết tội. Những biến thái tinh vi của nó chỉ làm cho chúng ta lớn lên và “biết” nhiều hơn. Đó là…

    …biết cách chấp nhận khiếm khuyết

    Chuyện kể rằng, có một vòng tròn rất hoàn mỹ. Nó rất tự hào về thân hình tròn trĩnh đến từng milimet của mình. Thế nhưng một buổi sáng thức dậy, nó thấy mình bị mất đi một góc lớn hình tam giác.

    Buồn bực, vòng tròn ta đi tìm mảnh vỡ đó. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm. Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang toả sắc bên đường, nó vui đùa cùng ánh nắng mặt trời, tâm tình cùng sâu bọ…

    Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít và ghép vào. Nó lăn đi và nhận ra mình đang lăn quá nhanh. Đến nỗi, không kịp nhận ra những bông hoa đang cố mỉm cười với nó. Vòng tròn thấy rằng, cuộc sống khác hẳn đi khi nó lăn quá nhanh. Nó dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi.

    Bài học về cái vòng tròn cho chúng ta thấy được rằng, đôi khi con người ta mất đi thứ gì đó thì lại trở nên hoàn hảo. Người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Đã là “nhân” thì sẽ “vô thập toàn”. Điều quan trọng là, bạn phải biết chấp nhận sự bất toàn ấy giống như một phần tất yếu của cuộc sống. Chưa hoàn mỹ là cơ hội để bạn cố gắng, ước mơ, hy vọng chứ không phải là lý do để bạn tự dằn vặt về thất bại của mình.

    …biết quan tâm đến những người xung quanh

    Quan tâm tới một người không đơn giản chỉ là việc xem người ấy sống thế nào, tiền có đủ tiêu hay không. Điều quan trọng nhất chính là sự yêu thương xuất phát từ tâm hồn, là biết cách khơi dậy lòng tin cho người khác. Nên nhớ rằng, đôi khi những lời nói vô cùng bình dị lại tràn vào và khoả lấp khe nứt của trái tim con người. Quan tâm tới người khác chính là cách làm cho tâm hồn bạn “giàu có” thêm.

    …biết giúp đỡ người khác

    Đơn giản như việc giúp một bà cụ hay một em nhỏ qua đường, cho ai đó đi nhờ xe, chép hộ bài cho nhỏ bạn bị ốm… Hãy làm điều đó một cách vô tư và không mong chờ được đền đáp. Hãy nghĩ rằng sẽ có lúc bạn rơi vào tình trạng đó và cần sự giúp đỡ.

    …biết xem trở ngại là cơ hội

    Cuộc sống có những ngả rẽ, những bước ngoặt mà ta không thể ngờ được. Gục ngã hay đạt được thành công nhờ trở ngại, tất cả phụ thuộc vào bản thân bạn. Bạn sẽ không thể khám phá ra được rằng, mình có tài “chèo lái” nếu công ty không lâm vào cảnh khó khăn về tài chính. Bạn sẽ không thể khám phá ra được rằng, mình có thể trở thành ca sỹ nếu không bị “ép” lên hát trong buổi biểu diễn văn nghệ toàn trường. Cuộc sống bao giờ cũng là bắt đầu. Trở ngại nhiều lúc chính là cơ hội để bạn khám phá bản thân.

    …biết tự tin

    Tự tin là chìa khoá của thành công. Hãy thử hình dung một buổi phỏng vấn xin việc sẽ như thế nào nếu bạn trả lời câu hỏi bằng ánh mắt sợ sệt, giọng nói run rẩy? Chắc chắn kết quả sẽ rất tệ. Mỗi người chúng ta đều có một “bản ngã” riêng, tự tin với bản thân cũng có nghĩa là giữ cho mình một nét khác biệt. Điều này luôn đặt mình vào những cơ hội mới để có dịp thể hiện bản thân.

    …biết tha thứ

    Tôi không thể quên được câu chuyện về “cái bao giận hờn”. Chuyện kể rằng, vị thầy giáo nọ khuyên các học sinh của mình, hãy ghi tên tất cả những người mà cho đến giờ các con chưa thể tha thứ lên những củ khoai tây, sau đó bỏ chúng vào một cái bao. Mỗi người tương xứng với một củ.

    Thêm nữa, phải luôn để mắt, đặt nó ở những nơi dễ thấy nhất và mang chúng theo dù đang làm bất cứ chuyện gì. Ai cũng cảm thấy thật nặng nề và phiền toái khi lúc nào cũng phải mang kè kè bên mình một “gánh nặng” như vậy. Hơn thế nữa, qua một tuần những bao khoai tây đó đã dần bị thối rữa.

    Vị thầy giáo đã cho ta hiểu được cái giá phải trả khi luôn mang theo những nỗi giận hờn, buồn phiền và bi quan bên mình. Chúng ta cứ nghĩ rằng, tha thứ là một món quà mà ta dành tặng cho người khác, nhưng thực chất lại là món quà dành tặng cho chúng ta. Hãy biết cách tha thứ, đó chính là món quà quý nhất mà cuộc sống mang lại cho bạn.

    …biết sống hết mình và dám trả giá

    Mỗi giai đoạn của cuộc đời đều là những giai đoạn đẹp nhất nếu chúng ta biết sống hết mình, biết trân trọng từng khoảnh khắc được sống. Thời gian không chờ đợi một ai. Do đó, đừng giữ mãi trong đầu ý nghĩ rằng: “Mình sẽ làm việc đó vào ngày mai”.

    Cuộc sống luôn đầy rẫy những bất trắc, không ai có thể biết trước được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Trân trọng từng khoảnh khắc sống và làm hết khả năng của mình bạn sẽ không phải rơi những giọt nước mắt hối tiếc. Sống hết mình cũng là cách trả giá cho những gì đáng giá đấy bạn ạ.

    …biết đứng dậy sau vấp ngã

    Ngọn trúc oằn mình dưới sức mạnh của gió nhưng rồi lại bật thẳng lên đầy kiêu hãnh như chưa từng xảy ra chuyện gì. Mỗi người chúng ta đều mang trong mình tính cách của ngọn trúc. Đấy là điều chắc chắn.

    Vấp ngã không phải là cách để bạn từ bỏ ước mơ, hy vọng. Đấy là “cơ hội” để bạn nhìn lại chính mình và rút kinh nghiệm cho lần sau. Hãy thay đổi thái độ của mình sau mỗi lần gặp thất bại. Thời gian không chờ đợi một ai nhưng không bao giờ là quá muộn. Khởi đầu hay kết thúc là do chính bạn.

    …biết yêu thương

    Yêu thương vô điều kiện. Bạn đã bao giờ làm được điều đó chưa? Hay lúc nào cũng chỉ muốn người khác yêu mình, muốn “nhận” tất cả mà không muốn “cho” đi chút gì? Cuộc sống thật kỳ diệu, không ai có tất cả nhưng cũng không ai mất tất cả. Những nỗi đau sẽ dịu đi rất nhiều nếu được hàn gắn bằng sự yêu thương. Yêu thương chính là dang tay đón nhận những xúc cảm tuyệt vời do cuộc sống mang lại.

    “Cuộc sống là những chất liệu thô mà chúng ta là những người nghệ sỹ. Nhào nặn chúng thành một tuyệt tác hay biến chúng thành một tác phẩm thô kệch đều tùy thuộc vào chúng ta”. Chúng ta học được gì từ cuộc sống? Xin thưa rằng: Nhiều vô kể!

    Nhưng điều quan trọng nhất không phải là việc đọc vanh vách những điều đó lên, mà là thái độ và quan điểm của chúng ta trước những điều mà cuộc sống mang lại. Hãy để những “món quà vô giá” ấy thanh lọc tâm hồn bạn, để sống tốt hơn và tận hưởng hạnh phúc diệu kỳ.
  2. tieuyeutinh91 New Member

    Số bài viết: 17
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0

Chia sẻ trang này