1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Những bí ẩn trên đảo búp bê ma quái

Thảo luận trong 'Nhìn ra thế giới' bắt đầu bởi [CKĐ]Espresso, 21 Tháng mười 2010.

  1. [CKĐ]Espresso New Member

    Số bài viết: 1,019
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 0
    Không khí trên đảo khá tĩnh mịch với vô số loài cây bản địa và các loài hoa đầm lầy, nhưng tô điểm cho không gian nơi đấy chính là sự hiện diện của hàng ngàn con búp bê đủ hình dáng, kích thước. Chúng được treo la liệt trên các thân và cành cây, có con búp bê còn nguyên vẹn, nhưng cũng có nhiều con bị mục ruỗng vì dãi dầm mưa nắng, trông hết sức kinh dị!

    Những con búp bê vô hồn, không chân tay, vô cảm… dập dềnh trong gió thổi, phát ra tiếng u…u…u nghe như hồn ma của các chiến binh Aztec từ ngàn xưa vọng về. Người dân địa phương sợ sệt nói rằng những con búp bê này bị quỷ ám, nó là nơi nhập hồn của những người đã chết. Thực hư như thế nào?

    Chuyện bí ẩn xoay quanh đảo Búp Bê

    Xuyên suốt qua những dòng kênh đào lộng gió thuộc thành phố cảng cổ đại Xochimilco của Mehico City có một thế giới khác, nơi mà con người ít đặt chân tới, vùng đất đó chứa đựng vô số điều bí mật và hễ nhắc đến tên ít nhiều dân Mexico bản xứ lại sởn gai ốc rùng mình.

    Nằm trong lòng những dòng kênh đào quanh co khúc khủy của một hệ thống vùng đầm lầy tĩnh lặng đến rợn người, cách trung tâm Xochimilco ước chừng 18 dặm sẽ hiện diện một hòn đảo nhỏ bé vươn mình trên vùng hồ Teshuilo, hòn đảo nhỏ này khá thanh bình, một nơi ngắm cảnh khá ấn tượng, nhưng chẳng mấy ai dám đi lẻ một mình đến đây chỉ để ngắm cảnh, bởi vì nó hoàn toàn tách biệt với thế giới con người, nó như một thế giới của những hiện tượng dị thường.

    Không khí trên đảo khá tĩnh mịch với vô số loài cây bản địa và các loài hoa đầm lầy, nhưng tô điểm cho không gian nơi đấy chính là sự hiện diện của hàng ngàn con búp bê đủ hình dáng kích thước, chúng được treo la liệt trên các thân và cành cây, có con búp bê còn nguyên vẹn, nhưng cũng có nhiều con bị mục ruỗng vì dãi dầm mưa nắng, trông hết sức kinh dị!


    [IMG]

    Những con búp bê vô hồn, vô cảm… dập dềnh trong gió thổi

    Đi tìm nguyên nhân

    Cách đây khoảng nửa thế kỷ, chính xác là vào cuối thập niên 1950, Don Julian Santana Barrera tách mình ra khỏi gia đình vợ con và chọn lối sống an cư yên tĩnh ngay trên hòn đảo. Cái nơi xa vắng, hẻo lánh hoàn toàn thích hợp cho đời sống “ẩn sĩ” của Juliana. Từng là cư dân sinh sống nhiều năm ở La Asuncion thuộc Xochimilco, Don Julian kiếm sống bằng nghề làm nông, lấy ruộng vườn, đồng áng làm niềm vui.

    Mặc dù có đức tin sâu nặng vào tôn giáo mà mình đang theo, thế nhưng qua thời gian Julian từ từ biến mình thành một con “sâu rượu” và việc ruộng vườn không thể nào đủ tiền để cung phụng cho thú vui rượu chè của mình. Không biết từ lúc nào, Julian đã chìm sâu vào thế giới của “thần Lưu Linh”, ngay cả hàng xóm, láng giềng cũng tỏ ra khó chịu với cái cách say xỉn tối ngày của ông láng giềng.

    Chịu không thấu với những lời xầm xì bàn tán từ những người hàng xóm và nhất là khi tuổi già đang chạng vạng kéo tới, Don Julian bèn quay quắt tìm kiếm lối đi thoát khỏi một nơi thanh bình chỉ dành cho riêng mình, tránh đi những cặp mắt chán ngán từ những người hàng xóm. Không biết ai mách bảo, Julian tình cờ phát hiện ra vùng hồ Teshilo và quyết định dành phần đời còn lại của mình để lập nghiệp trên hòn đảo này.

    Cuộc sống đơn lẻ trên hòn đảo ở hồ Teshilo không thực sự khiến cho Julian cảm thấy cô đơn. Một lần nọ, trong đêm khuya thanh vắng, Julian bất chợt nghe tiếng trẻ con nói, tiếng nói trẻ thơ lao xao trong gió, âm thanh như vô định, như muốn nói chuyện gì đó với ông, kể từ đó, thứ âm thanh chuyện trò bí ẩn này như một người bạn vô hình an ủi cuộc sống cô quạnh của ông.

    Truyền thuyết địa phương kể lại rằng trước khi Julian đặt chân đến hòn đảo này, vào năm 1920, có 3 bé gái trong lúc nô đùa trên hòn đảo thì bất chợt một trong ba em ngã vào vũng bùn lầy và chết ngạt khi được tìm thấy. Người dân địa phương tin rằng linh hồn bé gái chết đuối vẫn còn như nấn ná chưa chịu rời khỏi đảo, linh hồn bé nhỏ ấy vẫn dạo chơi trong khu rừng và chưa chịu quay về với thế giới u minh. Có vẻ như linh hồn em bé đã tìm thấy nơi bình yên cho mình sau khi qua đời. Chẳng mấy chốc sau khi bé gái qua đời, các cư dân địa phương tin rằng cả hòn đảo đang bị ma ám, đặc biệt vào những đêm khuya thanh vắng, họ luôn nghe thấy những âm thanh kỳ lạ như từ một nơi xa xôi nào đó vọng về.

    Từ khi Julian đặt chân lên hòn đảo, có lẽ linh hồn bé gái chết yểu lại hiện về và tiếp tục bước chân nô đùa của nó, cô bé nói với Julian rằng, cô ao ước nếu một ngày nào đó ông có thể tặng cho cô bé vài con búp bê, cô không chỉ chơi với các con búp bê mà nó còn là một loại bùa có tác dụng ngăn ngừa các linh hồn ma quỷ thời thượng cổ đang hầm hè tấn công vùng đầm lầy đã có từ thời tiền sử. Julian đã lắng nghe lời khẩn cầu của bé gái cũng như muốn cho những linh hồn có thể tiêu trừ khỏi hòn đảo.

    Trong suốt nhiều thập kỷ, hồ Teshilo dường như đã bị lãng quên khỏi thế giới văn minh, còn ông Julian thì biến nơi đây thành mái nhà thứ hai của mình, tại đó ông đã sống một cuộc sống bình dị, hàng ngày cày bừa trồng rau ăn và thu nhặt búp bê cho linh hồn bé gái. Kế đó, vào năm 1990, toàn bộ khu vực cảng Xochimilco đã trở thành một di sản quốc gia. Hàng triệu bảng Anh đã đổ ra để cải tạo các kênh đào ở đây, chẳng mấy chốc sau đó giao thông đường thủy trở nên hết sức thuận tiện để người ta có thể đi ngang qua hòn đảo búp bê.

    Những người đầu tiên khi nhìn thấy ông Julian đã ngỡ rằng ông là một gã khùng, khi người ta nhìn thấy ông đi lượm những con búp bê bị vứt bỏ trong các đống rác và quanh các kênh đào bởi vì ông luôn đinh ninh rằng những con búp bê là các em bé thật sự và rằng ông có thể dang tay bao bọc nuôi dưỡng chúng, về sau những người dân mới biết rằng Julian chỉ là một con người vô hại với sở thích khá lập dị của mình.

    Thêm nữa, Julian còn đổi chác các loại sản phẩm nông nghiệp mà ông làm ra chỉ để lấy búp bê từ dân cư địa phương. Búp bê ngày càng nhiều, khiến cả hòn đảo mang một cái tên mới là Đảo Búp Bê, khắp mọi nơi trên hòn đảo hễ nơi nào có cây cối thì nơi ấy có vô số con búp bê hiện diện. Càng về sau cư dân trên đất liền đã dạn dĩ hơn khi đến hòn đảo búp bê, ngoài việc tặng búp bê thì họ còn tặng các món quà kỳ lạ với lời nguyện cầu cho linh hồn bé gái chống lại những thế lực hắc ám đang muốn lăm le quấy rầy cuộc sống của con người. Thậm chí Julian còn xây dựng cả một ngôi đền nhỏ nhằm thờ linh hồn bé gái và những con búp bê đặt biệt cũng đang hiện diện tại đây.


    [IMG]

    Khắp mọi nơi trên hòn đảo hễ nơi nào có cây cối thì nơi ấy có vô số con búp bê hiện diện

    Nhân chứng sống bị ám ảnh

    Đó là vào ngày 21 tháng 4 năm 2001. Julian cùng với người cháu trai Anastasio Velazquez trong lúc đang móc đất dưới kênh rạch để trồng bí. Đồng hồ điểm 10 giờ sáng ngày thứ ba. Sau một hồi làm việc cật lực, bọn họ chia nhau bữa ăn trước khi đi câu cá. Trong lúc Julian thả dây câu, ông đã hát để chống lại cảm giác buồn ngủ. Thình lình lúc đó, Julian nghe thấy có một giọng nói nào đó đang gọi ông ở một lòng kênh xa xăm, âm thành kỳ lạ đó như thuyết phục ông đến nơi có nhiều cá.

    Giọng nói kỳ lạ đeo bám Julian cả ngày, nhưng Julian nói rằng giọng nói huyền bí này đã theo sát bên ông nhiều lần trước khi tắt hẳn trên mặt lòng kênh. Hai người đàn ông liên tục câu cá cho đến khi người cháu trai Anastasio cần đi làm vài việc lặt vặt. Lúc 11 giờ trưa anh quay lại chỗ câu cá và tá hỏa khi nhìn thấy ông chú của mình đang nằm úp sấp mặt nổi người trên mặt kênh gần kề một cầu tàu, nơi được cho là bé gái xấu số đã bị chết chìm trước kia.

    Nhân viên điều tra tại Xochimilco thông báo về nguyên nhân chết của ông Julian là do chứng trụy tim. Nạn nhân 80 tuổi đã được đem đi an táng trong khu mộ mới, ông đã chìm vào giấc ngủ dài của cõi u minh vĩnh hằng. Thậm chí cho đến tận ngày này, nhiều người dân tại Xochimilco vẫn đinh ninh cho rằng linh hồn của ông Julian có lẽ đã “hợp” với vong hồn của bé gái xấu số và chính nó đã lôi kéo ông đi theo.

    Thêm nữa, không ai có đủ tự tin để quan sát những “di sản” búp bê mà ông Julian để lại bởi chúng quá kỳ lạ, nhiều con búp bê mất đầu, mất chi và cháy nám trên thân thể. Nhiều du khách quả quyết rằng khi đang đi vào trong khu rừng búp bê, bản thân họ đã nghe thấy loáng thoáng một âm thanh hỗn tạp khi trầm khi bổng, âm thanh đó như phát ra từ chính cây cối ở đây. Một điểm kỳ quái nữa là, dù đứng ở bất kỳ đâu, các du khách cũng có cảm giác như các con búp bê đang nhìn chằm chằm vào lưng mình. Ma quái hơn nữa khi mà các loài cây hoa và côn trùng định cư ngay trong búp bê, những con nhện phun tơ dày đặc bọc kín miệng và hốc mắt của các con búp bê.


    [IMG]

    Nhiều con búp bê mất đầu, mất chi...


    [IMG]

    ...và cháy nám trên thân thể

    Mặc dù trong tình trạng mục ruỗng, thế nhưng vào những đêm thanh vắng, các du khách vẫn quả quyết là họ đã có cảm tưởng như các con búp bê chuyển động và huýt sáo mê hoặc con người. Người dân địa phương nhiều phen khiếp đảm khi bất tình lình nhìn thấy một con búp bê trên hòn đảo búp bê hiện diện chình ình ngay trên cửa nhà lớn, nhưng chỉ chốc lát sau đó nó biến mất không để lại chút dấu vết.

    Mặc dù không sống trên đảo, nhưng Anstasio nói rằng anh còn tận mắt trông thấy những con búp bê không đầu, không chi đang rung rinh thân mình hướng về anh mỗi khi anh lên đảo. Phải chăng linh hồn của bé gái xấu số đang hiện diện hay là bóng ma của ông Julian như còn tiếc nuối cõi nhân gian? Dù sự thực hay ma quái thì hòn đảo búp bê vẫn được xưng tụng như là một trong những điểm du lịch ma quái rùng rợn nổi tiếng nhất tại Mehico, một nơi không dành cho người yếu bóng vía. Kể từ sau khi Julian qua đời đảo búp bê đã trở thành điểm du lịch kỳ lạ nhất tại Mehico, hầu như các du khách đặt chân đến đây đều mang theo nến, bánh kẹo và không thể thiếu búp bê.

    Theo PL& CS

Chia sẻ trang này