1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Những bức thư tình chưa gởi

Thảo luận trong 'Những câu chuyện Tình yêu' bắt đầu bởi hoainhat, 21 Tháng mười 2006.

  1. hoainhat Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    có những thứ mất đi không thể nào lấy lại
    ... những cảm xúc chúng ta không bao giờ có lần thứ hai
    ... thật khó tìm lại những gì đã mất.
    ... bởi vì dường như chúng ta đang có quá nhiều việc phải làm
    ... để rồi một ngày nào đó chợt giật mình nhận ra...

    ...Tối CN buồn ở nhà một mình, lôi lại bài nhạc cũ ra nghe. Bài hát ngày xưa tôi rất thích. Chợt thèm quay lại những ngày xưa...


    ...Nhớ ngày đầu gặp Em, cô bé nhỏ xíu, cười khúc khích. Tôi lúc đó 15 tuổi, làm sao biết được sau này đó là người con gái mà tôi sẽ yêu thương. Tôi đã từng nghĩ rằng "Người đâu gặp gỡ làm chi, trăm năm biết có duyên gì hay không?". Có lẽ chúng ta có duyên thật nên ... cuối cùng rồi cũng yêu nhau...
    ...Tôi cũng không biết vì sao đã yêu. Tôi cũng không biết từ khi nào tôi lại luôn nghĩ về Em. Ở bên Em tôi luôn cảm thấy dễ chịu. Cái ngày mà tôi nói tiếng yêu chỉ là để nói, còn thực ra tình yêu đến lúc nào chẳng hay...
    ...Tôi vẫn luôn mong được trở lại những ngày ấy. Được có cái cảm giác lần đầu tiên dám cầm tay Em với tất cả can đảm của một thằng con trai 16 tuổi, cái cảm giác hít trộm mùi hương trên tóc Em để rồi đêm về không thể ngủ yên...
    ...Tối nay cũng có vài ly rượu, chưa đủ say. Tôi nhớ Em! Chưa có lần nào xa Em lâu như bây giờ, đã 10 ngày rồi chưa gặp nhau. Ngày mai nữa thôi em sẽ vào Sài Gòn. Em đậu đại học điều tôi không mong đợi cũng đã đến, tôi chỉ muốn thốt lên rằng "em đừng đi , anh không muốn em đi " .Nhưng tôi lại không muốn vì tôi mà em đánh mất tương lai của mình và đánh mất ước muốn của mình. Người ta thường nói " xa mặt thì cách lòng " , rồi ngày mai con tàu kia sẽ đưa em rời khỏi anh , con tàu kia sẽ mang cho em cuộc sống mới và mang đi cả tình yêu chúng ta em à !
    ...Em đi rồi tôi sẽ ra sao , nhiều lúc cảm thấy mình chai sạn. Không còn lãng mạn như thủa nào,chắc có lẽ bây giờ chỉ nghĩ tới việc sắp ra trường, rồi kiếm việc làm, rồi nhà cửa, rồi ăn uống... Khi buồn rủ vài đứa bạn ra quán uống mấy chai bia hoặc làm vài chén rượu, không còn cùng em thích đạp xe lang thang ngoài phố như hồi xưa...

    ''Em đi rồi chiều tím cũng cô đơn
    Mây lang thang sợ vào miền đất lạ
    Con sông quê đỏ nặng phù sa hay nước mắt ai than thở
    Xa nhau rồi phố xưa buồn lắm em ơi
    Em đi rồi,mỗi buổi tối nhìn sao rơi
    Có ai nhặt cho anh kết vòng nguyệt quế
    Mình xa nhau ư có lẽ nào lại thế
    Màu mây buồn giống quá màu mắt em
    đường về là gió là mưa là bão lũ,
    nhưng trái tim anh vẫn ấm áp một lời thề
    cứ ấm áp cho trái tim hồng mãi
    hồng như chiếc hôn xưa cũ đã tàn phai..."
    _________________
    Theo Tinh Tinh Phu
    Phu Tinh Tinh Theo



    "Hạnh phúc là cái cho đi để mang lại hạnh phúc cho người khác. Và ta sẽ thực sự cảm thấy điều đó khi nhìn thấy người ta yêu thương được hạnh phúc ".Tôi không tin rằng tình yêu là thứ tình cảm vị kỷ, bởi vì tình yêu là tình cảm mà người này dành cho người kia bằng tất cả tấm lòng và sự tin yêu chứ nó không thể là sự vị kỷ, áp đặt tình cảm lên nhau được. Tình yêu mà chỉ cần đến YÊU thôi thì có lẽ không toàn vẹn,với tôi có lẽ cần đến " ba phần YÊU " _ " hai phần THƯƠNG " _ một chữ nghĩa và một chữ tình mới đủ để người ta hy sinh và tha thứ bao dung cho nhau trong suốt cuộc đời. Khi nghe " Em nói ko còn yêu tôi" , có lẽ tôi không đủ lớn để có thể hiểu hết những tâm sự trong đó, cả không đủ lớn để hiểu về cái gọi là tình yêu . Thế nên mỗi lần nghe đến bài này , tôi chỉ có thể mơ hồ cảm thấy một sự xót xa, một nỗi đau day dứt ẩn sau mỗi nốt nhac vang lên. Cả những từ mà tôi nghe thấy chỉ là chữ được chữ mất đã không làm tôi hiểu hết được những gì người ca sĩ truyền tải đến. Có chăng trong tôi lúc đó chỉ đủ sức cảm nhận một nỗi đau đang oằn mình bên trong mà thôi.

    Thật là khó khăn khi bỗng chốc mọi thứ đều thay đổi...khi những thương yêu mà chàng trai những tưởng sẽ tồn tại mãi mãi bỗng chốc lại tan vỡ vì sự ra đi đột ngột của cô gái...không một lời giải thích, không một lý do..." Anh còn có thể làm được gì ? Rồi cũng sẽ vượt qua được mọi thứ chăng ? Giờ đây , có lẽ anh phải cố gắng để tất cả lại đằng sau ..." Bỏ lại những tháng ngày êm đềm , bỏ lại những kỷ niệm đã một thời từng nâng niu, từng trân trong để đối diện với những sự thật trước mắt , đối diện với những tan vỡ mà có lẽ chàng trai không hề muốn xảy ra...

    " Mãi mãi không hề đổi thay...anh sẽ luôn nhớ đến em ...Dù rằng nụ hôn ta chưa hề trao nhau thêm một lần nào nữa ... Trên con đường về ..."Càng cố gắng xua đi hình bóng của nàng, những ký ức ngọt ngào vẫn nào buông tha, kỷ niệm êm đềm quá , mong manh quá nên bây giờ đã vỡ tan... Nhìn thực tại, phủ nhận thực tai bằng những hình ảnh ngày xưa nay đã không thể còn có nữa... Chàng trai đã không thế làm hoen mờ mối tình của mình bằng những lời cay đắng, mà là những hình ảnh đẹp đẽ, nhưng cũng vì thế nó càng mang lại cay đắng, buồn thương mỗi lần quá khứ xưa hiện về... Vỡ oà ... trong đáy mắt của kẻ ở lại...

    "Thật là khó khăn anh cũng phải cố ... cố gằng gượng dậy.Dù cho ngày mai nước mắt vẫn còn thấm đẫm... lăn dài... Làm sao anh có thể che dấu những nỗi đau đang trào dân trong lòng..." Đến bây giờ đây tâm trạng mới vỡ oà, mới được bọc bạch, chàng trai chỉ có thể trách nàng đã không thể nói lên với chang sự thật, chàng không trách nàng tình yêu đã hết, chỉ trách sao nàng không một lần thẳng thắng với nhau...Để giờ này chàng bỗng chốc nhận ra thì mọi thứ đều đột ngột đổi thay...Khi tình yêu đã hết nàng không nên che dấu bằng mặc cảm tội lỗi, không nên dối trá nhau để cố gắng yêu thương...Có lẽ chàng trách nàng đã không đủ dũng khí khi nói lên sự thật, để đến giờ này tất cả là thương mang... Chàng sẽ chẳng ích kỷ đến nỗi níu léo tình yêu trong cô khi tất cả đều không còn, khi tất cả đều lụi tàn, thì làm sao có thể cứu vãn nỗi...

    " Đây là lần cuối anh nhìn em, một lần sau cuối rồi thôi... Bởi trong anh tất cả đã xa xôi lắm rồi, trái tim anh đã quá đóng chặt... để có thể là nơi nương náu ..." ."Chấp nhận những tình cảm đã đổi thay, chấp nhận rằng anh mất em, chấp nhận chẳng còn gì nữa giữa hai ta, anh đành phải tự tìm cho mình một nơi để có thể tự chữa lành vết thương lòng... Bây giờ mọi thứ có lẽ đều quá khó khăn đối với anh . Thế nên chàng trai chỉ còn có thể mong thời gian sẽ chữa lành tất cả...Cuộc sống sẽ vẫn cứ êm trôi , những đau thương nằm lại ở quá khứ...phía trước mong một ngày nào đó khi bình tâm trở lại, chàng trai lại có thể tiếp tục những ngày tháng dài ở tương lai, xua đi những u ám , buồn khổ đằng sau. .." Tìm lại cho chính mình một niềm tin đã đánh mất





    Anh ít khi ngồi trên mạng mà viết mấy cái này lắm nhưng ko hiểu sao từ ngày vào web này anh đã thật sự thanh thản khi viết những điều anh ko dám nói giử đến em ,cũng không biết bức này là thứ mấy rồi nhưng cứ mỗi lần nhớ em anh lại viết ... viết cho nỗi đau đang cồn cào trong lòng .

    Anh biết giải thích thế nào cho sự ra đi của cuộc tình này đây? Tại anh? Tại em hay tại sự ngu ngơ khờ khạo để đến bây giờ anh không cắt nghĩa cho mảnh vỡ tình đầu này. Ngày hôm qua, khi em đánh đàn bản tình ca “I say that I love you” em bảo rằng anh là tất cả, rằng nếu có một ngày anh bỏ xa em, em sẽ hận anh và hận cả cuộc đời này. Vậy mà hôm nay em nói tiếng chia tay nhẹ nhàng như một lời mời anh đi ăn kem. Và phải chăng còn dễ dàng hơn vì đâu phải anh luôn đồng ý với tất cả lời mời của em. Anh nhìn em ngỡ ngàng và khó hiểu. Em đùa? Không! Em đã ra đi sau câu nói ấy với một lời giải thích vẻn vẹn “gia đình anh quá xa để gia đình em với tới”. Chấm hết!

    Khuất bóng em rồi, mặt đất dưới chân anh rạn nứt, anh thấy mình từ từ rơi vào trũng lõm của miền đau – một cảm giác chao chát, vỡ òa. Anh cũng không hiểu sao mình không thể khóc lúc đấy, người con trai đa cảm, yếu đuối trong anh trở nên lạnh lùng và lãnh đạm. Còn bây giờ khi nghe từng nỗi đau đang ngậm nhấm, anh lại không thể khóc. Những lần gặp em, anh gặng hỏi nguyên nhân, em vẫn điệp khúc “Hãy tha lỗi cho em” rồi lại ra đi, không giải thích, không cho anh giải bày. Đơn giản vậy sao em? Không phải vì anh muốn níu giữ một cái gì đang rơi khỏi tầm tay – cái hạnh phúc mong manh dễ vỡ, là là như sương khói – mà vì anh muốn mình thanh thản.

    Em à ! Thôi mình không yêu nhau nữa nhưng sao lại lấy đi của anh niềm tin vào em, vào cuộc sống? sao em lại phủ nhận tình anh bằng lý do vô lý như vậy? Anh không trách em, cũng không hận em đâu vì tình yêu có thể đến trong nhau bằng những phút giây không thật phải không em? Chiếc cầu hạnh phúc anh và em vừa xây chưa ráo hồ đã vội tách đôi về hai ngả, quăng anh về phía dòng xoáy cuộc đời. Mất em rồi, niềm tin cũng chỉ là ảnh ảo. Có lẽ nào trái đắng tình đầu lại quá đậm vị vậy sao em?

    Em! Có lẽ lòng anh cũng không sung sướng gì đâu đúng không? Em vốn dĩ được mọi người yêu mến mà giờ đây tất cả đều nhìn em bằng con mắt khác. Em tìm đến rượu để quên đi tất cả nhưng men say ấy chỉ là chất xúc tác nhấn chìm em mà thôi. Em hãy chấm dứt bi kịch này đi. Nếu tình yêu hai ta không đủ sức mạnh để tồn tại nữa thì hãy để nó ra đi nhưng em không thể đánh mất cuộc đời mình. Đừng lo anh sẽ hờn trách em, chúng mình không có duyên nên mới vậy, đúng không em? Em đã giúp Anh hiểu được khó khăn của cuộc đời – không hề giản đơn chút nào. Anh dẫu buồn, dẫu thất vọng và đau đớn cũng sẽ chấp nhận sự thật. Vết đau này với anh thật khó để xoa dịu nhưng anh biết mình cần phải làm gì bởi một điều thật giản dị “ cơn mưa nào cũng chứa nắng bên trong”. Phải không em?

Chia sẻ trang này