1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐẸP

Thảo luận trong 'Đọc sách truyện' bắt đầu bởi truongthinhs, 30 Tháng tám 2006.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. truongthinhs Giảng Viên

    Số bài viết: 533
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 0
    <span style="font-size:18pt;line-height:100%"><span style="color:#FF6666">Người anh </span></span>

    [IMG]

    <span style="color:#3366FF">Nhân dịp sinh nhật, tôi được tặng một chiếc xe đạp leo núi rất đẹp. Tôi rất thích thú với món quà này. Trong một lần đạp xe ra công viên chơi, một cậu bé cứ quẩn quanh ngắm nhìn chiếc xe với ánh mắt ngưỡng mộ và thèm thuồng.

    Một lúc, cậu bé đến gần tôi và hỏi:

    - Chiếc xe này của bạn đấy à?

    - Ừ, bạn thấy nó thế nào? – Tôi hào phóng nghiêng chiếc xe để cậu bé có cơ hội ngắm nhìn và thán phục.

    - Đẹp quá! Ai mua cho bạn thế? Vừa đưa tay vuốt nhẹ chiếc xe, miệng vừa xuýt xoa, cậu bé ngước đôi mắt trong veo lên hỏi tôi.

    - Anh trai mình đã tặng nhân dịp sinh nhật của mình đấy – Tôi trả lời với vẻ tự hào.

    - Ồ, ước gì tôi... - Cậu bé ngập ngừng.

    Dĩ nhiên là tôi biết cậu ấy đang nghĩ gì rồi. Chắc chắn cậu ấy ao ước có được một chiếc xe như thế. Nhưng, câu nói tiếp theo của cậu bé hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.

    - Ước gì tôi có thể trở thành một người anh như thế! Cậu nói chậm rãi với gương mặt lộ rõ vẻ quyết tâm.

    Thế rồi, cậu đi về phía chiếc ghế đá sau lưng tôi, nơi có cô em gái nhỏ tật nguyền đang ngồi và nói:

    - Đến sinh nhật nào đó của em, anh sẽ mua tặng em một chiếc xe lăn lắc tay đẹp như chiếc xe đó nhé.</span>

    <span style="color:#FF6666"><span style="font-size:18pt;line-height:100%">Những đồng bạc lẻ</span></span>

    [IMG]

    <span style="color:#3366FF">Sáng. Đi trên đường Điện Biên Phủ, tôi thấy một chiếc thước dây bằng thép bị xe cán cong queo. Cách đó chục mét, mọi người đang xúm lại.

    Tôi ghé mắt vào: một người đàn ông đang đôi co với một phụ nữ ăn mặc kiểu miền Bắc, tay vịn chiếc cân đo điện tử bị hư hỏng nặng. Tôi hiểu ngay: Chị cân đo dạo băng qua đường (đường Điện Biên Phủ đoạn này có hai con lươn, lại không có cầu vượt, đoạn mà người đi bộ có thể đi được lại nằm ở hai đầu đường!) bị anh đi xe máy tông phải. Chiếc cân đã bị hỏng mà chủ nó còn bị người ta đòi bắt đền vì hư xe...

    Tôi phải đi ngay nên không hiểu kết cục ra sao. Nhưng coi như chị cân đo dạo bị lỗ nặng rồi. Không chỉ bị mất bữa làm, còn phải sửa chữa lại cái “cần câu”, không khéo còn bị bắt đền nữa? Thiệt, kiếm bạc lẻ cũng không yên!

    Trưa. Trước cơ quan có một chị bán hàng rong. Tôi nghe chị nói giọng Quảng Ngãi. Mấy cô nhân viên ở công ty cạnh cơ quan tôi ra mua mấy thứ lặt vặt trong hai cái thúng của chị: mớ cóc ổi, mấy xấp bánh tráng, chục hột gà luộc, vài khúc mía, năm bảy bịch bánh kẹo... Ăn một lúc, bỗng có tiếng cãi nhau. Chị bán hàng nói là còn mấy thứ đã ăn rồi nhưng chưa tính tiền. Mấy cô gái cãi lại rằng không có lấy. Chẳng biết ai đúng ai sai, vì đã ăn rồi, lấy đâu mà đối chứng?

    Hình như cuối cùng “cưa đôi”: mỗi bên chịu nhượng bộ một chút. Mấy cô gái có vẻ bằng lòng (vì cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền) nhưng chị bán hàng có vẻ băn khoăn. Tôi thấy chị mở cái ruột tượng ra ngồi đếm lại tiền. Từng tờ tiền lẻ được xếp lại ngay ngắn, đồng xu được bỏ vào một cái túi vải khác. Rồi chị lẩm nhẩm tính.

    Có biết bao người nhập cư đang sống ở thành phố này phải đổ mồ hôi, nước mắt để gửi tiền về quê nuôi gia đình. Từ những đồng tiền đẫm dấu cần lao đó, không ít người học hành thành tài, trở thành người có ích cho xã hội. Xin đường ai coi thường những đồng bạc lẻ và những người chắt chiu từng đồng bạc lẻ!</span>

    <span style="color:#FF6666"><span style="font-size:18pt;line-height:100%">Bông hồng tặng mẹ</span></span>

    [IMG]

    <span style="color:#3366FF">Hằng năm, cứ vào dịp 8-3, nhóm sinh viên chúng tôi lại rủ nhau đi bán hoa, tự làm những tấm thiệp xinh xắn, vừa thư giãn, vừa để kiếm “chút đỉnh”.

    Hôm đó có một cô bé chừng 5, 6 tuổi đến chỗ chúng tôi hỏi:

    - Chị ơi, một cái hoa bao nhiêu tiền hả chị?

    Tôi trả lời:

    - Năm ngàn một hoa em ạ! Em mua hoa tặng mẹ à? Chị chọn hoa đẹp cho em nghe!

    Cô bé lưỡng lự:

    - Thế còn một tấm thiệp bao nhiêu vậy chị?

    - Một tấm thiệp hai ngàn, chị sẽ lấy hoa và thiệp cho em, tôi nói.

    Cô bé ngước mắt nhìn tôi vừa muốn được cảm thông, vừa như van nài. Tôi thấy có điều gì đó rất lạ, liền hỏi em:

    - Em sao vậy, em sẽ lấy chúng chứ?

    Bé rụt rè, nói dường như thì thầm. Tôi phải cúi thật thấp mới nghe được:

    - Nhưng em không đủ tiền, em chỉ lấy hoa thôi.

    Tôi chợt hiểu ra mọi chuyện, hết sức dịu dàng để em khỏi lo lắng, tôi nói:

    - Chị sẽ tặng cho em cả hoa và thiệp. Chị không lấy tiền của em đâu.

    Đôi mắt long lanh của cô bé như vụt sáng. Em nở nụ cười thật tươi trên khuôn mặt ngây thơ như đứa trẻ mỗi khi được người lớn tặng quà. Nhưng nụ cười ấy chỉ nở một giây, rồi như sực nhớ ra điều gì cô bé bỗng buồn thiu. Lấy hết sức cam đảm, cô bé bảo tôi:

    - Chị có thể viết lời chúc cho mẹ giúp em được không? Em chưa biết viết.

    Tôi vui lòng đồng ý, rồi trao hoa và thiệp cho em. Nét mặt của cô bé tràn ngập niềm vui, như ánh nắng ban mai tỏa sáng trong khu vườn đầy hoa. Em chạy một mạch về nhà, nhưng không quên ngoái đầu bảo: “Em cảm ơn chị nhé”.

    Nhìn dáng cô bé khuất xa, trong tôi bỗng dấy lên một cảm xúc nghẹn ngào. Cứ vào những ngày lễ, ngày sinh nhật của bạn bè tôi chẳng bao giờ quên. Ấy vậy mà đã bao lâu rồi tôi chưa tặng cho mẹ một bông hoa, một lời chúc tốt đẹp. Hôm ấy, tôi đã để dành một đóa hoa đẹp nhất cho mẹ. Nhưng nếu mẹ mà hỏi thì có lẽ tôi cũng không dám nói thật rằng nhờ cô bé đó mà tôi mới nhớ ra điều giản đơn ấy... </span>

    <span style="font-size:18pt;line-height:100%"><span style="color:#FF6666">Nước mắt người cha </span></span>

    [IMG]

    <span style="color:#3366FF">Một người đàn ông có một cô con gái nhỏ. Tất cả tình yêu thương của ông đều dành cho con. Ông sống vì con và đứa con gái duy nhất chính là cuộc sống của ông.

    Khi cô bé bị một căn bệnh nan y, ông đã đi tìm tất cả những bác sĩ tốt nhất để nhờ chữa bệnh cho con. Nhưng tiếc thay, cô bé đã không thể qua khỏi. Mất con, người cha hoàn toàn suy sụp. Ông trở thành một kẻ ẩn dật, tự nhốt mình trong nhà, xa lánh tất cả bạn bè và người thân, khước từ mọi cố gắng động viên, an ủi của họ. Cho đến một đêm, ông đã có một giấc mơ...

    Ông thấy mình ở trên thiên đường, chứng kiến một cuộc hội ngộ của các thiên thần nhỏ. Mỗi thiên thần nhỏ, trong bộ áo choàng màu trắng, cầm trên tay một ngọn nến được đốt cháy, diễu hành thành hàng dài. Ông chăm chú vào một thiên thần nhỏ khi thấy ngọn nến trên tay cô ấy không sáng. Ông kinh ngạc nhận ra đó chính là đứa con gái nhỏ của ông. Vội vã đi về phía cô bé, ông ôm con gái trong tay, vuốt ve thân hình mỏng manh của cô bé và hỏi: “Con gái yêu, tại sao ngọn nến của con lại không sáng?”. “Thưa cha, chúng thường xuyên được châm lửa lại, nhưng rồi lại bị nước mắt của cha dập tắt”.

    Người cha tỉnh giấc. Ông nhớ như in những gì đã diễn ra trong giấc mơ và ông hiểu ông cần làm gì. Từ giờ phút đó, ông không còn là một kẻ ẩn dật nữa. Ông hòa mình vào cuộc sống với mọi người một cách vui vẻ. Ông không muốn ánh lửa của ngọn nến trên tay đứa con gái yêu thương của mình lại bị tắt vì nước mắt của ông.

    Tình yêu không bao giờ mất đi, kể cả khi bị chia ly bởi sự sống và cái chết. Những vui, buồn, việc hay, điều dở của một người sẽ luôn có tác động đến người mà họ yêu thương, cho dù người đó không còn tồn tại trên trái đất này.</span>

    <span style="color:#FF6666"><span style="font-size:18pt;line-height:100%">Một trò đùa</span></span>

    [IMG]

    <span style="color:#3333FF">Chỉ là một trò đùa thôi, tôi giả vờ chết, nhưng tôi không bao giờ quên tiếng con khóc, vì nó tưởng tôi chết thật.

    Và tôi nhớ đến lời an ủi ngây thơ: "Mẹ đừng khóc nhé, con ở nhà với mẹ, con không đi hoài như ba đâu"...

    Nó quá ngây thơ, nên khi gọi hoài không thấy mẹ trả lời, lay hoài không thấy mẹ động đậy, nó cuống quýt vừa gọi vừa khóc: "Mẹ ơi, mẹ đừng chết, mẹ ơi!". Nó vạch mắt tôi ra, rồi thọc lét tôi để tôi cười. Nhưng tôi vẫn nhắm mắt, nằm im không cử động. Tôi đã nhắm mắt quá lâu, lâu hơn cả trò đùa mọi ngày. Mọi ngày, khi đùa với con, tôi cũng chỉ nằm im một chút rồi cười phá lên, không thể nhịn nổi khi cái bàn tay bé xíu của con chọc chọc vào nách, vào cổ...

    Tôi buồn, buồn lắm. Cha của con trai tôi, người đàn ông, người chồng mà tôi hết lòng yêu thương, đã ngoảnh mặt với mẹ con tôi. Từ những hôm về muộn, vắng nhà thường xuyên, từ những lý do công việc này nọ, bây giờ anh đã thú thật. Anh đã có một người đàn bà khác, người mà anh gọi là "tình yêu đích thực" của anh. Nếu tôi nhớ không lầm thì anh từng gọi tôi là "tình yêu đích thực", nhưng ngày đó đã xa lắm rồi...

    Đã nhiều đêm tôi nằm ôm con, thầm mong anh trở về. Thằng bé cũng nhớ anh, nhưng nó chỉ biết an ủi mẹ bằng những lời nói ngây thơ của nó: "Mẹ đừng khóc nhé, con ở nhà với mẹ, con không đi hoài như ba đâu"...

    Hôm nay tôi gặp anh trên đường, với một vòng tay khác. Tôi muốn mình ngủ một giấc dài, mãi mãi, để không còn buồn vì anh.

    Nhưng tiếng khóc rất thật của con làm tim tôi như bị bóp nghẹt. Nếu tôi chết thật, con trai tôi sẽ khóc như thế, và sẽ khóc nhiều hơn thế. Sẽ không có ai lau nước mắt cho nó...

    Tôi mở to mắt, cười òa với con, dù khóe mắt còn long lanh nước.</span>
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này