1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

ÔNG NHIỆM

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi Marigold, 24 Tháng tám 2006.

  1. Marigold Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Ở làng tôi có một người nửa điên nửa tỉnh, một người mà cả làng vừa sợ vừa thương và thường hay nhắc đến - đó là ông Nhiệm. Người ông gầy gò, vẹo vọ. Mũi ông khoằm và nhọn. Chiếc cằm cong lên như lưỡi cày. Miệng ông chẳng còn chiếc răng nào. Mỗi khi ông mím miệng thì mũi và cằm gần chạm vào nhau. Riêng đôi mắt thì lúc nào cũng nheo nheo như cười. Không ai biết được ông bao nhiêu tuổi, cũng chẳng biết ông ở đâu tới. Ông có vợ nhưng chẳng có con cái. Mặc dù vợ chồng ông có một ngôi nhà ở xóm Ba Luồng, có ruộng có vườn nhưng chẳng mấy khi ông ở nhà. Mọi việc hàng ngày đều do bà thu vén. Nói chung nhà ông rất nghèo. Cái nhà nhỏ mà ông đang ở cũng do bà con trong thôn bản góp cây que và công sức làm cho.

    Dưới con mắt bọn trẻ con chúng tôi thì ông Nhiệm là một người điên lang thang và nát rượu. Hầu như lúc nào ông cũng say, đi lại cứ xiêu vẹo khật khưỡng. Ông say nhưng chẳng chửi bới, gây gổ với ai mà chỉ cười ằng ặc mỗi khi gặp ai đó trên đường. Cười chán ông lại nói lảm nhảm những câu không đầu không cuối chẳng ai hiểu được. Có hôm say quá ông nằm ngủ ngay ở vệ đường mặc cho mọi chuyện xung quanh. Ngủ chán ông lại dậy chống gậy đi tìm rượu. Ngày còn hợp tác xã làm ăn tập thể, vợ chồng ông thuộc diện được “điều hòa” lương thực. Tuy chẳng nhiều nhặn gì nhưng số thóc, ngô Hợp tác xã chia cho cũng đủ để hai ông bà ăn dè hết vụ. Ông bảo rượu ông uống là tiền của ông làm ra. Chẳng biết ông làm việc gì ra tiền nhưng chưa bao giờ thấy ông lấy trộm hoặc xin xỏ ai cái gì. Ai thương cho gì thì ông nhận cái đó. Bà Nhiệm bảo ông cũng không xin tiền bà để đi mua rượu. Vậy mà lúc nào trong túi dết của ông cũng có chai rượu trắng, mấy quả chuối xanh hoặc một nắm ớt dé. Lũ trẻ con chúng tôi hễ thấy ông Nhiệm ở đâu là chạy đến vây quanh để nghe ông kể chuyện thời ông hoạt động ở vùng dân tộc “cà răng căng tai”, nghe ông kể chuyện đánh Tây và diệt trừ Việt gian. Những lúc ấy ông nói năng rất tỉnh táo, thỉnh thoảng uống một tợp rượu rồi bốc ớt dé ăn ngon lành hoặc gặm chuối xanh như người gặm xương hầm. Ông nói với chúng tôi :

    - Chúng mày có tin không, một lần bị địch đuổi bắt ông đã phải nhảy xuống vũng bùn đầy phân trâu để trốn.

    Thấy chúng tôi lè lưỡi lắc đầu, ông Nhiệm cười trơ cả hàng lợi đỏ, rồi nói tiếp :

    - Ông phải ngâm mình dưới vũng bùn ấy nửa ngày, khi địch rút đi mới luồn lên rừng. Chẳng có nước tắm ông phải đợi cho bùn khô rồi bóc vứt đi.

    Một đứa trong bọn tôi hỏi :

    - Sao ông không cởi quần áo ra ?

    - Ông đóng khố giống người cà răng căng tai chứ có mặc quần áo đâu. Không chỉ đóng khố, ông còn phải học tiếng người Thượng, học phong tục tập quán của đồng bào để che mắt địch.

    Đang kể hào hứng ông bỗng thần người ra nhìn mơ màng về một cõi xa xăm. Gương mặt ông toát lên vẻ khổ sở và lạnh lùng. Bỗng ông cười ằng ặc và đưa chai rượu lên miệng tu ừng ực.

    Chúng tôi đề nghị ông kể tiếp nhưng ông chẳng nói chẳng rằng, chỉ cười ằng ặc. Nhìn ông Nhiệm khật khưỡng trên đường, chúng tôi vừa thương vừa sợ.

    Những đêm sáng trăng, tháng nào cũng thế, ông Nhiệm cởi trần luyện võ. Chẳng biết ông học võ gì nhưng nhìn ông đi quyền cứ rối cả mắt. Có lần quá đà ông đá gẫy cả chục cây chuối tiêu sắp ra buồng làm cho bà phải khóc vì tiếc của. Nghe đâu có người muốn học võ của ông, sắm cặp gà trống thiến đến ra mắt, ông đem gà mổ thịt lấy buồng gan sống đưa cho anh ta bảo hãy ăn gan sống uống với rượu tiết gà. Người thanh niên sợ quá phải từ bỏ ý định học võ của ông.

    Cứ hễ thấy sáng trăng là lũ trẻ con chúng tôi lại rủ nhau đến xem ông luyện võ. Tôi dám chắc rằng ông múa võ chẳng kém gì trong phim chưởng Hồng Kông. Ông giỏi võ nhưng chẳng bao giờ bắt nạt ai, luôn nhún nhường trước mọi người. Có lẽ chỉ có bọn trẻ con ở làng là dễ nói chuyện với ông nhất. Người lớn hỏi điều gì chưa chắc ông đã nói, nhưng lũ trẻ chúng tôi thì ông sẵn sàng cởi mở. Một lần, sau khi luyện tập xong những bài quyền, ông bảo chúng tôi, giọng buồn não nùng :

    - Ông có thể tay không trong một lúc đánh được cả chục thanh niên to khỏe. Vậy mà ông lại thua một đứa tiểu nhân. Chính hắn là kẻ đã cướp công của ông và đẩy ông đến chỗ tận cùng của sự khốn khổ. Ông bị mọi người nghi ngờ là tên phản bội.

    Có lẽ không còn gì đau đớn hơn khi bị nghi ngờ như vậy. Dù ông không bị kết tội phản bội nhưng sự ngờ vực cũng đủ xóa đi tất cả công lao và đóng góp của ông với kháng chiến. Ông không nói ra nhưng hình như điều đó đã đẩy ông đến với rượu và trở thành người nửa điên, nửa tỉnh như bây giờ.

    Nghe chuyện ông kể chúng tôi thấy thật tội nghiệp cho ông. Nhưng ông bảo cái tâm mình trong sáng thì chẳng việc gì phải hổ thẹn. Khi chúng tôi hỏi: “Sao ông không tìm cách giải oan ?”. Ông cười chua chát : “Người ta chẳng tin ông, chứng cớ ông cũng chẳng có. Những người cùng chiến đấu với ông thì hi sinh hoặc thất lạc cả rồi”. Nói xong ông cười, vẫn cái cười ằng ặc đầy nước mắt.

    Sau cuộc trò chuyện rất tỉnh táo với chúng tôi hôm ấy, ông Nhiệm gần như bỏ hẳn rượu. Đó là điều kỳ lạ nhất đối với ông. Cũng từ hôm ấy ông trở thành người khác hẳn. Ông ra chợ mua chiếc dậm về đánh bắt tôm cá bán lấy tiền đong gạo. Ông ít khi đánh dậm ban ngày, thường mò mẫm đánh đêm. Được tôm cá ông chọn những con ngon cho bà đi chợ, còn lại để kho ăn mặn dần.

    Bà Nhiệm ốm nặng. Hàng ngày ông phải tự đi chợ bán tôm cá lấy tiền thuốc thang cho bà. Ông ngồi bón từng thìa cháo cho vợ rồi kể đủ thứ chuyện cho bà vui. Ông kể rằng, gần đây ông gặp được bầy Tiên Nhi, chúng đem đến cho ông rất nhiều niềm vui và niềm tin vào cuộc sống. Ông bỏ rượu cũng là vì chúng. Bà biết thừa là ông kể về bọn trẻ con chúng tôi nhưng vẫn chăm chú lắng nghe như nghe chuyện cổ tích.

    Bệnh bà không đỡ mà có phần nặng thêm. Đêm đêm ông Nhiệm vẫn đi đánh dậm. Cho đến một hôm, nước sông Lô lũ lớn, sấm thượng nguồn ùng ục, chớp nhập nhoằng như xé nát bầu trời đầy mây vần vũ. Ông Nhiệm vác dậm ra bờ sông. Trước khi đi ông nói với bà :

    - Hôm nay chắc nhiều cá, tôi sẽ cố đánh thêm để bán lấy tiền mua thứ gì ngon ngon bồi dưỡng cho bà. Đêm nay chắc tôi sẽ về muộn, bà đừng chờ.

    Quả đúng như dự đoán của ông, mỗi mẻ dậm đêm nay lúc nhúc cá tôm. Những chú tôm trứng cứ nhảy lấp loáng trong dậm như ánh bạc. Ông sung sướng vơ chúng bỏ vào hom giỏ, lòng đầy rạo rực. Ông nghĩ đến phiên chợ ngày mai bán được nhiều tiền ông sẽ mua cho bà bộ quần áo mới và những thức ăn ngon. Bỗng ông giật mình. Mẻ dậm vừa kéo lên nặng nặng. Trong ánh sáng mờ mờ của trăng đầu tháng ông nhìn thấy xác một đứa trẻ con nằm gọn lỏn trong lòng dậm. Ông hoảng hồn suýt đổ mẻ dậm đi. Nhưng trong khoảnh khắc ấy đôi tay ông bỗng làm ngược lại. Ông kéo chiếc dậm lên bờ. Ông bật lửa soi vào lòng dậm. Một đứa bé không áo quần, dường như là mới đẻ, nằm co như đang ngủ. Ông Nhiệm sững sờ như không tin vào mắt mình. Sống lưng ông lạnh toát, chân tay rụng rời. Hồi sau trấn tĩnh ông lặng lẽ vác cả chiếc dậm có xác đứa bé bên trong lên đồi gianh. Ông về nhà khẽ khàng rút bó hương, cầm tấm chiếu manh và chiếc cuốc ra đồi gianh. Ông đốt đống lửa to rồi hì hục đào huyệt. Đào xong ông Nhiệm bế xác đứa bé bỏ vào manh chiếu toan quấn lại. Trong ánh lửa bập bùng ông nhìn rõ hơn đứa trẻ. Hóa ra đó là một con khỉ lông vàng, chẳng hiểu sao nó lại chết trôi. Ông đoán chắc là gió bão đã quật nó xuống dòng suối nào đó và trôi ra sông. Gương mặt ông Nhiệm giãn ra và hồng hào trở lại. Ông khui to đống lửa rồi quấn xác chú khỉ vào tấm chiếu manh đặt xuống huyệt. Ông đắp mộ chú khỉ như mộ người, đắp xong ông thắp bó hương khấn vái.

    Ông vác dậm về nhà khi trời gần sáng. Tiếng gà báo thức râm ran. Ở dưới bếp bà đang nhóm lửa nấu cơm. Trông bà rất hoạt bát, khỏe mạnh. Ông nói như gắt :

    - Bà đang ốm dậy sớm làm gì ? Cơm nước để tôi khắc thổi !

    Bà cười bảo ông :

    - Đêm qua, tôi vừa chợp mắt đã mơ thấy bầy Tiên Nhi đến chơi. Mấy bà cháu đang trò chuyện thì bỗng tôi giật mình vì tiếng sét lớn. Tỉnh dậy tôi thấy người khỏe khoắn lạ thường. Từ lúc ấy tôi không ngủ được, dậy nhóm lửa nấu cơm chờ ông về.

    Ông Nhiệm định kể chuyện chôn con khỉ cho vợ nghe, nhưng nghĩ sao lại thôi. Một lúc sau ông nói với bà :

    - Tưởng đêm nay nhiều tôm cá, hóa ra không phải. Tôi chỉ đánh được từng này, chẳng bán nữa, để nấu bát canh bồi dưỡng cho bà.

    Trời sáng hẳn. Ngọn lửa trong bếp bỗng reo lên phần phật.

Chia sẻ trang này