1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Phải chăng nên sống một cách vô tâm, hững hờ và dối trá ?

Thảo luận trong 'Thảo luận-Tâm sự' bắt đầu bởi small ant, 26 Tháng mười hai 2010.

  1. small ant Well-Known Member

    Số bài viết: 2,827
    Đã được thích: 88
    Điểm thành tích: 48
    Giới tính: Nữ
    Tôi được sinh ra và lớn lên tại Thành phố Hồ Chí Minh, một thành phố phồn hoa, đô hội và sôi động nhất nước. Với một con người được sinh ra và lớn lên tại đây, ai cũng nghĩ rằng hẳn tôi phải là một con người rất năng động, rất khôn lanh thậm chí phải dùng từ "thủ đoạn" vì đã trót sinh ra tại một nơi quá nhiều cạm bẫy.


    Nhưng sự thật có lẽ là ngược lại...


    Với bố là một chiến sĩ Cách mạng, sau ngày Giải phóng thì công tác trong ngành công an, nhưng vì cảm thấy không thích hợp làm việc trong một môi trường có thể nói là phải "biết người biết ta, phải luồn luồn cúi cúi", bố tôi đã xin "về hưu sớm". Mẹ tôi là người miền Tây, ít học, nhưng bù lại bà có một tâm hồn rất trong sáng, vị tha, vui vẻ và hòa đồng. Tôi lớn lên trong cái vô tư trong sáng của mẹ, trong cái thanh khiết liêm chính của bố, và vì thế, tôi đâu ngờ rằng, cuộc đời này không giống như những gì bố và mẹ tôi đã dạy...

    18 năm tôi ngoan ngoãn cắp sách đến trường, và thực sự là chỉ cắp sách đến trường, kiến thức về cuộc sống của tôi quá non trẻ, nhỏ bé. Chỉ đến khi vào đại học, tiếp xúc với một môi trường mới, với những "người bạn" mới từ muôn nẻo đất nước tụ hội về, tham gia tích cực hơn trong công tác Đoàn - Hội, tôi mới đau lòng nhận ra được, để có thể sống được trong xã hội này, cần lắm một sự dối trá, vô tâm và hờ hững ...
    Tôi vô tư kết bạn với mọi người. Tôi sẵn sàng giúp đỡ họ những khi họ cần thiết. Tôi không ngần ngại chia sẻ những kinh nghiệm trong học tập, chia sẻ những tâm tư tình cảm, mơ ước. Tôi chỉ nghĩ đơn giản và vì nó là những gì mà bố mẹ tôi đã dạy tôi từ thuở nhỏ, "sống trên đời,mình không hại ai thì không ai hại mình, tốt với mọi người thì mọi người sẽ tốt với mình". Tôi quen được rất nhiều bạn mới, Bắc - Trung - Nam đều đủ cả. Tôi cảm nhận được họ đều mến tôi. Và tôi tìm được "niềm vui mới" màu hồng trong năm đầu tiên bước chân vào giảng đường đại học. Cuộc đời tôi muôn dạng sắc màu.Nhưng tôi đâu ngờ...
    Một cô bạn cùng lớp, tôi chưa kịp kết thân, chưa kịp trò chuyện nhiều, chưa hiểu gì nhiều về nhau, nhưng đôi ba lần có dịp chuyện trò, có vẻ như rất thân thiết vui vẻ thế mà đằng sau đã quay sang bêu xấu tôi với những người khác. Rồi một nhóm bạn cứ ngỡ là rất thân, nhưng sự thật họ chỉ nhờ vào sự quen biêt của tôi với giới cán bộ Đoàn - Hội, nhằm giúp ích cho việc riêng của họ...

    Buồn nhất, đau nhất là bị chính người mà mình yêu thương lừa dối, phản bội...Tôi tin vào người ấy, tin vào sự thủy chung của người ấy, đã hứa với nhau sẽ chờ đợi cho đến ngày cùng nhau ra trường. Nhưng sau lưng tôi, người ấy đã tìm được cho mình một "niềm vui khác" và hiện tại rất vui vẻ hạnh phúc cùng niềm vui ấy mà quên mất rằng, còn nợ tôi một lời hứa và một lời giải thích.

    Tôi hoang mang. Tôi gục ngã. Cái triết lý sống mà bao năm qua tôi đã tin và làm theo bắt đầu lung lay. "Nước sông không phạm nước giếng", tôi chưa hề "hại" ai nhưng tại sao họ lại cứ tìm cách "hại" tôi. Tôi tốt với mọi người, nhưng khi tôi cần đến thì mấy ai còn ở lại bên tôi. Tôi tin người rồi cũng bị người lừa dối, phản bội...

    Tôi làm người quá thất bại chăng?


    Trước đây, tôi rất thường xuyên cho tiền những người ăn xin vô tình gặp trên đường: một cụ già, một người tàn tật, một đứa trẻ v.v...hễ ai xin thì tôi cho. Nhưng sau này qua sự phản ánh của báo đài, tôi biết rằng hơn nửa trong số đó là giả tạo hoặc cho tiền họ tức là làm hại họ. Giờ đây, tối nào đi học về ngang qua ngã tư nọ, gặp một cậu thanh niên tàn tật, mắt mù lòa vẫn ngồi bán vé số và luôn miệng "Cô ơi cô mua dùm con đi cô. Chú ơi chú mua dùm con đi chú..." tim tôi không khỏi thắt lại, nhói lòng, nhưng đèn xanh bật lên tôi vẫn đạp xe chạy mà không ngoái nhìn chàng trai ấy một lần. Phải vô tâm, phải hờ hững thôi, đời mà ...

    Rồi tôi đã biết đề phòng khi chơi với bạn, cũng không còn vô tư kết bạn, không còn nhiệt tình xung phong giúp bạn như lúc trước. Tôi chưa đến mức "hại" người sau lưng nhưng tôi đã mất đi cái trong sáng, thanh khiết, tin vào chân thiện mỹ như năm trước nữa. Tôi cảm thấy ngột ngạt, khó chịu trong cái thế giới tù túng, chất chội và đầy cạm bẫy này...

    Cho đến một hôm, tôi trò chuyện với mẹ. Mẹ không hề biết những chuyện "khủng khiếp" đã xảy ra với tôi trong một năm qua, mẹ chỉ cảm nhận được sự thay đổi trong tôi khi tôi đã ngừng kể chuyện về những người bạn đại học. Mẹ không biết hay mẹ cố như không biết, nhưng mẹ chỉ nói với tôi rằng: "Làm người sống được bao năm hả con, sống nay chết mai, vì thế hãy sống sao cho mình cảm thấy thoải mái nhất, không ân hận nhất, không buồn phiền nhất. Ai làm gì mình, nghĩ gì về mình, không quan trọng đâu con à!..."

    Cám ơn mẹ rất nhiều...

    Chính mẹ đã mở nút thắt ấy trong lòng tôi.
    Không đâu, sống trên đời này không cần thiết phải vô tâm hững hờ hay dối trá chi hết! Cứ sống thật vô tư, ngay thẳng "sống trên đời,mình không hại ai thì không ai hại mình, tốt với mọi người thì mọi người sẽ tốt với mình". Tôi tin là như vậy. Đời còn dài mà! Một vài người "đâm sau lưng" bạn, một vài người lợi dụng bạn, phản bội bạn...nhưng còn đấy biết bao người khác sẵn sàng lắng nghe bạn khóc, luôn luôn tin tưởng, chia sẻ động viên an ủi và giúp đỡ bạn. Có đấy, và có rất nhiều nhưng chỉ vì mình đau quá, mình buồn quá, chỉ chăm chăm vào nỗi đau của mình mà quên mất những điều tốt đẹp ở xung quanh. Cứ để cho người ta "lợi dụng", miễn sao mình không hối hận về những việc mà mình đã làm. Vì đời người sống có là bao, hãy sống cho không thẹn với lương tâm, không uổng công ba mẹ sinh thành dưỡng dục ...

    Sưu tầm


  2. SpK_ZiPPo Member

    Số bài viết: 453
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 16
    " ... hãy sống sao cho mình cảm thấy thoải mái nhất" ...
    Theo cá nhân mình cảm thấy ko nên sống một cách vô tâm, hững hờ và dối trá , nhưng phải thử qua để biết được nó là thế nào :">
  3. chuotkhongtui New Member

    Số bài viết: 10
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Tôi cảm thông với người viết. Tôi cũng đang lâm vào một tình trạng tương tự. Người mà tôi nghĩ tốt đẹp,nhưng sau lưng lại nói xấu tôi.Tôi rất buồn.giờ tôi mới thấy câu " lòng người sâu dầy, hiểm ác" thực sự đúng.
    Cảm ơn bài viết nhiều.
  4. Dê con New Member

    Số bài viết: 1,272
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 0
    why why why? Đó là những câu hỏi được đặt ra khi ta thiếu kiến thức!
    Thiết nghĩ những vấn đề mà bạn ở trên gặp phải vẫn còn hãy rất nhỏ bé, quan trọng là bạn chưa biết cách đứng lên và xoay vòng vòng trong mớ câu hỏi đó!
    Xã hội đang dần thay đổi nhanh chóng và con người ta phải thích ứng với nó! Thật thà là cha thằng dại!
    Trường đời là nơi dạy bạn nhiều nhất, nhưng cũng là nơi lấy học phí đắt nhất!
    Hãy tìm 1 ng thực sự có trải nghiệm để dạy cho bạn kỹ năng sống, kỹ năng vào đời! Thân!
  5. sonspktlovely Member

    Số bài viết: 216
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    thật sự sống trên đời làm sao mà có thể được tất cả những điều tốt đẹp,mình hãy cứ sống thật vui vẻ,làm những gì mà mình cảm thấy đúng thì sau này dù có thế nào cũng không hối hận,không nhất thiết cứ phải sống dối trá hay vô tình thì mới có thể tồn tại ở nới này dc,mà điều quan trọng là bạn phải biết cách làm sao mà đối phó dc với những dối trá đó,vì có bao giờ ngươuif ta xem trọng sự dối trá đâu bạn.Mình hi vọng răntgf mối người chúng ta hãy sống với đúng con người của mình,và luôn sống với một lòng nhiệt huyết,vì có như vậy cuộc sôngd của chúng ta mới thật sự ý nghĩa,các bạn ah
  6. tinhnguyen08 New Member

    Số bài viết: 209
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Yêu lắm những người như ba, như mẹ của người viết . Đôi khi mình cũng suy nghĩ giống tác giả...nhưng rồi đâu cũng vào đấy à, sống thật với con người mình vẫn là tốt nhất, thoải mái nhất.

    Bị nói xấu nhiều lắm đấy... buồn.... suy nghĩ về những điều người ta nói.... có lẽ là mình sai chỗ nào đó chăng? Cố gắng sửa đổi.... những lời nói xấu có thể làm hình ảnh của mình trở nên k đẹp trong mắt nhiều người.... nhưng hơn hết là càng làm hình ảnh của họ xấu hơn...
  7. kimkhoa06 Member

    Số bài viết: 83
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 6
  8. vanbinh_21 <marquee><b><i>--- waiting for you... mãi chờ em..

    Số bài viết: 2,077
    Đã được thích: 52
    Điểm thành tích: 48
    lời người mẹ nói thật ý nghĩa:
    "Làm người sống được bao năm hả con, sống nay chết mai, vì thế hãy sống sao cho mình cảm thấy thoải mái nhất, không ân hận nhất, không buồn phiền nhất. Ai làm gì mình, nghĩ gì về mình, không quan trọng đâu con à!..."

    phải sống sao cho khi mình chết đi mọi người xung quanh mình khóc còn mình có thể mỉn cười là được rồi!!!!
  9. nhocboyit New Member

    Số bài viết: 108
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  10. doan139 New Member

    Số bài viết: 1
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Cố lên m....bây h m bit t cung như m thôi...nhưng t bit buồn cung~ chẳng làm j...tin tưởng vao` ngay` mai đi........
  11. nhockid Member

    Số bài viết: 439
    Đã được thích: 4
    Điểm thành tích: 18
    "Ai làm gì mình, nghĩ gì về mình, không quan trọng"....

    mà có lẽ quan trọng là mình làm gì,mình nghĩ gì về họ....
    Sao phải đắn đo khi ta đưa bàn tay yêu thương ra với mọi người,sao phải khi cho là phải mong nhận lại....
    Cứ "cho" đi bạn ak,rồi một ngày nào đó,bạn sẽ nhận lại được thôi,dù ko phải là người mà bạn đã từng "cho" đi....


    Đôi khi bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công! Bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu...

    Bạn tự nhủ rằng từ bây giờ sẽ sống ích kỷ hơn, cho đi ít hơn và nhận từ người khác nhiều hơn. Nhưng... thực tế là khi bạn thay đổi cách sống mới này, bạn sẽ nhận ra chẳng phải vì mình cho ít đi, mà nhận được nhiều hơn lên.

    Vấn đề thật ra rất đơn giản. Khi bạn cho đi là bạn đã nhận được nhiều hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà bạn không chạm vào được.

    Bạn thắc mắc rằng tại sao khi người khác buồn thì bạn luôn ở bên cạnh họ để xoa dịu vết thương lòng cho họ, rồi đến khi họ tìm lại được niềm vui họ sẽ lại quên bạn. Còn bạn, khi bạn buồn ai sẽ là người lắng nghe và thấu hiểu nỗi lòng của bạn đây?

    Bạn ơi! Cuộc đời này là một vòng tròn. Thật ra không có sự bất công nào đối với bạn ở đây hết, có hay chăng sự nhận lại từ người khác chỉ là đến sớm hay muộn với bạn mà thôi và cái quan trọng là bạn có mở rộng lòng mình để nhận nó hay không!

    Sống trên đời này cần 1 tấm lòng,để gió cuốn đi... (TCS)

    Khi bạn cho đi những điều tốt đẹp thì bạn sẽ nhận được sự bình yên trong tâm hồn. Bạn phải hiểu rằng cho đi không có nghĩa là có sự toan tính ở đây. Bạn càng tính toán thì bạn lại càng cảm thấy bị dồn nén, bạn cho đi mà tâm bạn không tịnh. Khi ấy bạn vừa phải cho mà vừa không được nhận niềm vui vô hình từ chính bản thân cái cho đi của bạn.

    Tất cả mọi thứ chúng ta làm cho nhau đều có sự vay trả. Đôi khi là sự vay trả hữu hình và đôi khi cũng là một sự vay trả vô hình.

    Mỗi người chúng ta quen biết nhau, yêu nhau, ghét nhau, hận thù nhau... âu cũng là cái duyên. Có duyên mới biết, mới quen, mới yêu, mới ghét!

    Cái duyên ban đầu là do trời định nhưng để gắn bó lâu dài, muốn biến cái duyên ấy thành tình yêu thương thì là do chúng ta quyết định, nhờ vào cái cho đi của mỗi người.
  12. mrkul Member

    Số bài viết: 438
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
  13. ba_me New Member

    Số bài viết: 192
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Muốn sống đúng nghĩa ,thực sự là một con người ,sao khó vậy ta?
    sự trải nghiệm nó đã dạy tôi tất cả ,giờ nhìn lại mới thấy tôi đã đánh mất đi một phần nào đó con người thực sự của mình!
    ước gì quay trở lại ,để tôi được sống thực sự !

Chia sẻ trang này