1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

quá khứ...

Thảo luận trong 'Những câu chuyện Tình yêu' bắt đầu bởi lele_sweetcandy, 28 Tháng mười hai 2009.

  1. lele_sweetcandy Member

    Số bài viết: 123
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
    Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên

    Nó đã lẩm nhẩm câu này không biết bao nhiêu lần. với nó kỉ niệm hơn 2 năm với anh quên không dễ dàng, nó đã cố gắng. gia đình bạn bè đã giúp nó rất nhiều nhưng không đem lại một hiệu quả dù là nhỏ nhoi. Đôi lần nó muốn chết quách cho xong như rồi nó lại nghĩ đến gia đình nó những người thân yêu bên cạnh nó sẽ rất buồn và đau khổ…
    Cuối cùng nó cũng đã đưa ra một quyết định táo bạo nó sẽ rời mảnh đất này. Đến một nơi xa lạ nơi không ai biêt về nó rồi nó sẽ bắt đầu lại từ đầu. nó sẽ trở về nếu nó thấy khá hơn- nó dặn lòng mình như thế!

    2 ngày, nó đã đặt chân lên mảnh đất cao nguyên xa xôi, một mảnh đất đầy nắng và gió. Trên mảnh đất này nó không quen bất cứ ai, sẽ rất khó khăn nhưng nó muốn như thế. Đầu tiên nó kiếm một quán nghỉ chân rồi sáng mai nó sẽ tìm việc làm. May thay nó cũng kiếm đc một quán trọ nghỉ chân. Đó là một quán trọ nhỏ hay nói cách khác là tồi tàn. Một tiểu thư như nó mà cũng có ngày ở trong một chỗ như thế này. Nó chợt suy nghĩ nhưng rồi nó cũng ở lại đây vì quanh đây không còn một chỗ khác nữa. “cô định ở trong bao lâu?” Bà chủ quán hỏi nó. Cháu cũng chưa biết – nó trả lời một cách nặng nhọc rồi lấy chìa khóa lên phòng. Đêm đó nó không tài nào ngủ đc có thể vì chỗ lạ hay là vì anh – người nó luôn hằng ngưỡng mộ. nước mắt nó cứ lăn dài.

    Rồi trời cũng sáng, nó thức dây dạo một vòng hít thở khí trời rồi nó thầm thì “mày sẽ làm đc! Cố lên!” nó bắt đầu đi kiếm việc nhưng làm gì dễ dàng để kiếm một công việc ở miền đất lạ này chứ. Đi kiếm việc mấy ngày nay mà không có gì để bụng nó bắt đầu chán nản, nó ngồi xuống và sóng mũi cay dần. “đừng bao giờ bỏ cuộc khi gặp khó khăn, đó chỉ là thử thách của cuộc sống thôi” lời của anh văng vẳng bên tai. Ngày xưa anh đã dạy cho nó như thế lúc đó nó không để ý vì bên cạnh nó luôn có anh thì làm gì có khó khăn gì nữa, nhưng giờ nó mới thấm thía. Nó thật khờ khi để mất anh. Ko có anh bên cạnh nó thật trống trải. lòng nó như quặn lại giống như ai đó đang lấy dao đâm vào…

    Nó trở về quán trọ. Cuộc đời sẽ luôn mỉm cười với những con người dám đương đầu thủ thách...và nó đã thành công.
    Thật trùng hợp quán trọ mà nó đang ở đang tuyển người phụ việc. Khi nghe bà chủ nói thế nó như nhảy cẫng lên. Thế là nó vừa có chỗ ở vừa kiếm đc tiền. rồi gia đình nó sẽ ngạc nhiên lắm vì trước giờ nó là một cô bé đc cưng chiều và nhõng nhẽo thôi.

    Thời gian trôi thật nhanh, thắm thoát đã hơn 2 năm từ khi nó đến nơi này. Từ ngày có nó trong quán trọ này, quán trọ dần đc cải thiện, nó là một người có con mắt nghệ thuật nó đã trang trí lại quán trọ, dọn dẹp sạch sẽ và đem những gì mà nó đã học ở giảng đường áp dụng. nó giờ đây đã khác, nó không còn là đứa con gái đc nuông chiều, nó đã lao động cật lực và nó không có thời gian để mà nhớ về quá khứ và anh!

    "Tôi thích cách trang trí của quán trọ này! Tôi có thể chụp vài tấm hình và đăng lên báo đc chứ!" Một thanh niên dong dỏng cao, cổ đeo một chiếc máy ảnh to và một ba lô trên vai. Trông anh ta rất giống nhà báo. Bà chủ nhìn anh ta rồi cười “được chứ! Nhưng cái này không phải do tôi làm. Đó là cô gái nhỏ kia kìa, để tôi gọi cô ấy đến luôn nhé!” Nói rồi bà kéo cô gái nhỏ lại...
    4 mắt nhìn nhau cả 2 không nói nên lời...Anh! đó là anh!

    Rồi anh kéo cô ra ngoài. Trời lộng gió và…

    E đã khác rất nhiều, a đã cất công đi kiếm e hơn 2 năm nay!
    Để làm gì cơ chứ đã là quá khứ rồi mà? Em và anh mỗi người đều có một cuộc sống riêng mình. Em và anh đều vẫn sống tốt…
    Nhưng anh không thể nào quên đc em! Từng giây từng phút anh không ngừng nhớ đến em em biết k?
    Rồi nó lặng đi, anh khẽ ôm nó vào lòng “cho anh một cơ hội nữa em nhé! Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu đc không e?”
    Nó không nói gì chỉ gục đầu vào vai anh. Đã lâu lắm rồi nó không cảm nhận đc hơi âm của anh và từng nhịp thở…
    Nhưng bỗng dưng nó đẩy anh ra : anh về đi, em vẫn tốt khi hông có anh, khó khăn lắm em mới có đc như ngày hôm nay!
    Rồi anh nhìn nó buồn thăm thẳm, lặng lẽ bước đi từng bước nặng nề…nó không mảy may ngoảnh mặt nhìn lại và cố giấu nước mắt đang lăn trên má nó…

    Họ đã kết thúc rồi sao???

    Sáng hôm sau...
    “Cô định đi thật sao? Chúc cô luôn hạnh phúc và có dịp hãy quay lại đây nhé!” bà chủ dịu dàng nói với nó. Xách balo, nó hít một hơi thật sâu rồi leo lên xe – chuyến xe về thành phố - nơi có gia đình và anh…
  2. spkt_099100 Member

    Số bài viết: 949
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16

Chia sẻ trang này