1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

SÀI GÒN

Thảo luận trong 'Đọc sách truyện' bắt đầu bởi nguyen nu, 31 Tháng mười 2006.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. nguyen nu Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    <span style="color:#CC0000"><span style="font-size:18pt;line-height:100%"> Sài Gòn</span></span>



    <span style="color:#3333FF">Sài Gòn nhiều nắng. Anh vẫn thường bảo thế. Mưa đến nhanh mà cũng đi nhanh. Anh cũng bảo thế. Sài Gòn vui, nhộn nhịp năng động lắm. Anh yêu nó mất rồi. Yêu nhiều đến mức ba mẹ anh dự định cho anh thi Đại Học, ra trường, rồi kiếm việc làm ổn định, nhiều tiền ở xứ Huế mà anh vẫn không về. Anh ở lại, bám chặt lấy nó. Dù là nhiều nhọc nhằn dù là bon chen. Anh không xa nó được. anh bảo thế.


    Anh còn trẻ, hơn hai mươi tuổi. Mang trong mình trái tom phần nhiều lãng mạn kèm theo tâm hồn bay bổng. Anh chưa yêu ai. Như thế thật may cho anh. Tình yêu ngọt ngào, tình yêu cám dỗ. Tình yêu cao thượng. Hoan hô tình yêu. Nhưng cũng có yình yêu giả dối. Tình yêu thủ lợi. Tình yêu thù hận. chưa yêu. Anh vẫn an toàn.

    Anh đang đi thực tập. Anh là dân cầu đường, phần nhiều thời gian anh ở " ngoài đường", anh vẫn bảo thế là gì. Học kì này là chấm dứt 4,5 năm thời sinh viên của anh, nhưng vì không nở " xa trường", anh phải chờ thêm một học kì này nữa. trong thời gian làm đồ án, luận văn tốt nghiệp, anh có nhiều thời gian rảnh lắm.


    Buổi sáng, sau khi chui vào phòng tắm kỳ cọ từ chỏm đầy tới gót chân, từ trong ra ngoài, anh rời nhà đi uống cà fê ngay quán gần nhà anh ( cách vài chục bước đi bộ). Anh bảo, Sài Gòn của cafê, của những người nghiện thức nước đen, đắng mà thơm cồn cào ruột gan ấy. Tìm đâu cũng thấy. Giá cả đủ loại. Anh thường uống loại khoảng bốn ngàn một ly.


    Rồi anh trở lên phòng trọ, online . Chi phí cho việc kết nối Internet từ máy tính anh khoảng năm muơi ngàn một tháng. Ngồi ngâm nga viết mail cho cô bạn thân cũ. Tranh thủ chát nhăng nhít với mấy người quen. Tìm các thông tin từ báo điện tử cả trong lẫn quốc tế. Rãnh nữa thì anh chơi game AUDITON. Anh nghiện, anh hóa thân vào nhân vật nữ thật sành điệu, tươi trẻ. Vừa kịp hết buổi sáng.


    Ăn trưa, nhét mấy thứ cơm, rau , thịt trộn lẫn bụi đường, tuồn tuột qua miệng, qua cổ họng, qua dạ dày trong vòng mười phút. Về nhà lăn ra ngủ. Tối nhận tin nhắn của mấy thằng bạn đồng hương. Anh phóng xe vù ra mợt quán nào đó ngồi nhậu.

    <span style="color:#FF6600">2.</span>


    Sài gòn là đất nhậu. Vui nhậu. Buồn nhậu. Thua lỗ nhậu. Thắng cũng nhậu. Nhậu thâu đêm. Nhậu qua ngày. Nhậu ở Sài Gòn khác nhậu ở Hếu. Nếu ở Sài Gòn, ra Huế uống kiểu nhanh, kiểu một chập, một trăm phần trăm thì thua. Người Hếu mà chơi nhẩn nha, uống từ từ, đo thời gian chắc không thắng được. Tụi bạn anh nhậu xong thướng quậy lắm. Có lần bị công an phường "mời" ngủ qua đêm trên mấy băng ghế trong trạm ê ẩm cả sống lưng. anh bảo, thế mới vui, thế mới có cái để nhớ. Thế mới là tuổi trẻ.


    Sau nữa đêm. say ngắc ngư. Anh lái xe vòng vèo trên đường vắng không chủ định. Đi. Nhìn táng lá thảm tồi trôi dưới bánh xe. Nhìn bóg mình đổ dài. Nhìn những khối nhà lướt qua là hư ảo. Nhìn thảm trời bé tẹo vù qua đầu. Rồi anh hát một giai điệu vui. Hát to không ngại ngùng. Hát cho cho ngững giọt nước mắt , cho những nụ cười. Cho những câu chuyện dài thòng thượt, những tiếng cả thông ngắn trong một ngày. Giờ tất cả nhập nhòe trôi qua đầu anh và trượt ra theo lời ca( thường là những đoạn của bài này chấp vá vòa đoạn bài kia thành một liên khúc đời dằng dặt).
    Về nhà, cứ nguyên quần áo , anh lăn ra ngũ.



    Phần nhiều anh chẳng mơ gì cả. Ngày không đủ nghĩ ngợi để đêm chập chờn giấc mơ. dĩ nhiên không phải lúc nào cũng vậy. Có khi thi thoảng qua đầu anh là một hình ảnh một chàng trai mặc complet lịch sự, tóc chảy keo đen mựot, tay cầm chiếc cặp da bóng bước vào căn phòng sang trọng ốp sáu mặt là kính.( ANh vẫn thích nhìn những thứ trong suốt). Cũng có khi nằm mộng ôm chặt người khác phái. Các cô thường có khuôn mặt đẹp, tròn trịa, yếu đuối, hao hao giông một người cô náo đó anh mới gặp. Ôi, những giấc mơ đầy lãng mạng. Sáng dậy ra, đầu rỗng toát, không biết đêm qua mình đã làm gì, lại chạy vào phòng tắm thay đò kỳ cọ từ chỏm đầu tới gót chân, từ trong ra ngoài.


    Giờ anh vẫn là trai tân. Chẳng tin, thử đi khắc biết.

    Anh cười ầm qua điện thoại. Em cười theo.

    Rỏ làm trò khỉ! Sài Gòn và em xa mấy cây số. Cả hai đứac là sinh viên. Đến bao giờ có tiền mà gặp nhau. Thà cứ chơi từ xa như mấy năm rồi hai đứa vẫn thế.! Nơi những chuyện mà gặp trực tiếp chắc bao giờ dám nói. Lại vác trên cổ bộ mặt thánh thiện, ngây thơ. Kể những chuyện sạch sẽ , thơm tho. Thể hiện đủ cung bậc lịch lãm. Hãy cứ như thế. Một giấc mộng vui.

    Tình bạn không dính dáng gì đến danh lợi, tiền nong của nhau thường là vô tư, chân thành nhất.

    Em thích thế.
    Anh cũng thích thế.

    Sài Gòn là chốn đam mê của nhiều người. Nhịp đời bất tận. Nguồn vui bất diệt. Anh ở đây năm năm rồi. Anh không muốn xa nó. Anh ngại nhất là những dịp nghỉ tết, nghỉ hè, anh lại khăn gói về quê. Nhà anh nằm sát dòng Hương thơ mộng. Đêm nằm từ trên bancon ngắm trăng dập dềnh, lả lướt trên sóng nước lăn tăn đủ cho lòng thư thái. Ngày đạp xe trên những con đưỡng xinh xắn ngợp lá me bay có thể ra được dăm bài thơ. Nhưng qua những ngày nối tiếp nhau buông ghê gớm. Hếu. Mưa rả rít, rệu rã nát lòng. Gió Lào ùa về cháy da. Anh chỉ muốn ngày trôi qua nhanh mà về với Sài Gòn đô hội, sài Gòn yêu kiều.


    EM trách . Anh là đồ bất hiếu, không biết thương ba mẹ. Anh rối tít thanh minh. Anh thưong nhớ, thương mới không muốn ba mẹ lo lắng nhiều. mới vào sài Gòn để lập thân có bon chen mới có trưởng thành. Sau này làm có nhiều tiền mua đất đón ba mẹ vào ở luôn. Em hét, đúng là hảo huyền, đúng là ngây ngô lố bịch.!

    Anh dập máy. Chẳng nói gì nghe chừng giận.

    Mấy hôm sau lại gom tiền nộp card gọi ra.

    Anh có người anh họ, đẹp trai ( giống anh) em nhìn là mê ngay. Giọng Hếu pha Sài Gòn nghe say tận trời cung mây. Đúng thế còn gì. Em cũng cũng đòi anh gọi ra cũng chỉ thể thuởng thức giọng anh đấy thôi. Vì vậy mà con gái theo anh như bướm lượn vườn xuân( Thi thoảng anh thích xài giọng văn trong dăm cuốn truyện diểm tình rẻ tiền đọc ké mấy bà hàng xóm. Thông cảm dùm nghe)


    <span style="color:#CC0000">3.</span>


    Trời ạ. Thương là thương sao những sớm Sài gòn. Không khí tràn đầy mùi vị mát mẽ, dể chịu lẩn quẩn hương cafê thơm. Khói thuốc thơm, và bản nhạc dịu buồn. Rảo bước qua nhà thờ lớn , em sẽ thấy lòng mình thánh thiện, sạch sẽ làm sao. Đêm về có muộn đến tận trời sáng anh cũng dậy từ sớm. sài gòn ban mai quá đỗi dịu dàng[/b]. Anh đi trên đường rất nhẹ, chỉ sợ một cái hắc hơi chết tiệt cũng làm biến mất nỗi niềm trong trẻo ấy.


    Em à. tình yêu thực sự là gì. Anh bứt đầu mó tay vào nững quyển sách nói về tình yêu. Đọc xong, đấu anh ù ù càng chẳng hiểu vì sao nữa vì chính những người viết ấy, họ cũng hiểu mình đang thuyết giảng cái quái gì. Nếu như cảm nhận của anh. Yêu là một phạm trù cơ bản của Thiêng liêng. Nó đẹp như giọt một giọt sương long lanh đậu trên cánh hoa bách hợp ngạt ngào hương thơm. Sạch tươm, trinh trắng. Nuột nà. Trong suốt. Nhưng rất dễ bốc hơi và ám khói bụi nếu mình không giữ gìn cẩn thận. Yêu là điên cuông hạnh phúc, điên cuồng khổ đau. Mình cứ chơi vơi sống trong một thời gian không có thời gian , chẳng có không gian. Chỉ là ảo ảnh nhưng làm cho mình sẵn lòng chết vì nó, Nếu nghĩ tình yêu như thế thì anh thấy nhiều lắm, Giả yêu thì nhiều. Nhân danh tình yêu để làm những trò bản năng bẩn thỉu, mà anh lảm nhảm những gì thế. Thật ra thì anh cũng có biết quái gì.


    Mà em biết chưa, anh mới quen một cô bé, anh mê cô bé đó lắm. Nói chuyện thấy hợp. Người yếu đuối ( đúng " mốt" của anh). Hẳn nhiên rồi. quê ở Đà Lạt. Đà Lạt phố núi. Đà Lạt hoa. Đà Lạt tình ca. Đà Lạt sương mai và lạnh thấu đêm. Con gái Đà Lạt da căng hồng. Tròn trịa như trăng. Giọng nhẹ nhàng êm mượt. Tóc dài lả lướt gió. Nhìn không muốn rời. Có lẽ anh lại lẫn lộn. Không biết thích cô bé hay là quê hương của cô bé nữa. Chắc cả hai.


    Đêm anh thôi đi nhậu. Dạo phố với cô bé thích hơn. Anh thích ngắm nhìn cô bé ăn kem. Trông quyến rủ , gợi cảm lạ lùng. Giá mà anh là miếng kem lạnh trên tay nàng mà cảm nhận làn lưỡi và bờ môi nàng chạm vào. Chà. Anh sắp điên lên thì phải.

    Sinh nhật vừa rồi của nàng. Anh cuống cuồng chạy xe chóng mặt để kiếm quà và gom chín mươi chín đóa hồng nhung. Mưa rát người. Quần áo nhào nhò sũng ướt. Nhờ trời. Cuối cùng, nàng cũng nhận lời với anh.

    Mà em à. Em cũng yêu đi. yêu để biết thế nào là cuộc sống. Đi ngoài đường thấy từng đôi chở nhau nông thắm, em chửng thấy buồn hay sao. Anh biết thế nào là buồn khổ, trống rỗng rồi. Nhất là khi xa nàng. Anh thương nàng lắm. Rất thương.


    <span style="color:#CC0000">4.</span>

    Chiều ấy. Gió buôn xao xác nắng. Hồ Con Rùa nhỏ hẹp quá, chẳng đủ bước anh đi. Anh không nghỉ được gì. Không nghĩ ngợi gì hết. Từng bước hụt hẫng. hai bàn chân cố nhún xuống mặt đường. Nếu định nghĩa như thế anh đang đau. Đúng là anh đau. Bàn tay đang từng ngón co quắp trước mặt. Có thể cầu nguyện gì đó, cũng có thể vô thức, không để làm gì cả. Mây vãn bay trên đầu! trời xanh ở trên cao. Dòng người , dòng người vội vã. Khói xăng phả nóng mặt đường. tất cả là thế.Không thay đổi. Nhưng. Anh đang chơi vơi ở một nơi nào đó. trên một một đám cỏ ngủ sắc tràn bụi bẩn. Trong một bụi rậm u tối nhiều dòi bọ. Một dây hồng leo trên gai nhọn đang thít từng vòng quanh đầu anh. Những con côn trùng đang đục tim anh thông những rổ nhỏ rồi tha những thứ rất nhiều mảnh đá lạnh lẽo nhét vào trong ấy. giá như mình tan vào cõi vô tận nào đó. Giá như mình không còn thức tỉnh vào một buổi bình minh dể tiếp tục sống loài người. Giá như mình có thể chết.............
    Khi anh tỉnh dậy. Xung quanh lan tỏa khói xám âm u. một giọt nước ấm nóng đang trườn từ má dọc xuống môi. Tiếng con gái râm rỉ tâm tức khóc. Không sao đâu. qua rồi. Thuốc ngủ liều cao . May mà rửa ruột kịp. cuối cùng là chuyện gì? anh vẫn là thằng yêu đời lắm mà.......


    Không có tiếng trả lời. tất cả lại chìm vào tiếng khóc đang tắt nghẹn ở cổ họng.
    Anh không muốn mở mắt. Mở mắt lại phải nhìn vào khiôn mặt tròn trịa căng cánh hồng mà đầy giả dối ấy. rồi đôi mặt với thực tại. Cái mà anh chỉ muốn lãng quên đi.


    Thế rồi, người con gái , người mà anh rất yêu thương thôi khóc. Đứng lên. Anh vẫn nằm yên như chết. Chết lạnh cả buồng tim. Có tiếng cửa mở nhẹ. Làn gió tê tái len vào. Cô đi như chạy. Bước chân đi xa dần. Rất may cô ấy đi, anh mở mắt. Thênh thênh buồn.


    Người con gái dịu dàng, thơm tho như hoa bách hợp đang nằm ưỡn cong mình giữa màn sương mờ đục. một sự lừa dối trắng trợn. Bây giờ cô gái ấy đã nói lời vĩnh biệt với anh, bước theo môt người đàn ông khác, nhiều tiền lắm của hơn anh.

    Thời gian chậm chạp
    Đêm sâu vô tận.


    Anh chìm trong cơn say. và ngân nga hát. Tiếng hát trong đêm như tiếng chim lạc bầy, thảm thiết, rã rời cả gốc phố yên ả.


    <span style="color:#CC0000">5.</span>


    Nỗi buồn như mưa bóng mây.
    Buồn gì những thứ không đáng để buồn.



    Duy chỉ là thứ ngụy tang cho những tham vọng thì như thể coi như biết mùi vị của tình yêu. sao em không hỏi anh về cô gái ấy. Chắc em cũng tò mò lắm, phải không?. Cũng là kết ạic như trong nhiều bộ phim Hàn Quốc hoặc những truyện ngắn thời đương đại ấy thôi. Cô ấy có những gì cô ấy cần. Mỗi người sống đều có những ham muốn riêng phải không em.


    Anh tốt nghiệp ra trường, ngày anh tốt nghiệp, em vội mua cho anh bó hoa bên đường đến chúc mừng anh. Tặng anh chiếc áo sơ mi màu xanh nước biển( em thích màu ấy, ngắm hàn giờ không chán). Anh cũng thích thế.!

    Anh đi làm chăm chỉ. Dân cầu đường, anh ít ở nơi cố định, nay đây mai đó. Cứ thế, vòng tròn đều dặn của một ngày.

    Cuối tháng, công ty anh có bữa tiệc liên hoan. Nhậu nhẹt, hò hét xả hơi. Thế là tổng Giám đốc cũng đến. ông ấy có vẻ thích nói chuyện với anh, thường gọi anh đến ngồi cạnh trước ánh mắt ghen tị của nhiều người. chú cháu nói chuyện cũng hợp nhau. Anh nhẹ hỏi nhiều điều từ ông ấy. và ông ấy hứa sắp xếp một công việc phù hợp với anh. Đêm về, nằm ngấm nghĩ giá hồi thời sinh viên chăm chỉ học thêm tí nữa, bớt nhậu nhẹt, la cà với mấy thằng bạn. Bây gìơ anh phải đọc nhiều, mà ngồi đó đọc có vô tí chữ nào đâu.....ù ù trong đầu.


    Một chiều, ông gọi anh vào phòng ông có việc. Anh hồi hợp lắm, hẳn có chuyện gì gấp ông mới gọi như thế. Khi anh bước vào, ông đang ngồi trên xôpha nét mặt bồn chồn. Thấy anh, ông đứng lên, trao tận tay anh tờ giấy quyết định anh lên chức trưởng phòng Kĩ thuật. anh không biết nói sao, chỉ thấy ngạc nhiên vì sự ưu đã quá bất ngờ. Nếu bản thân anh đủ tài cán để đảm đương công việc thì chẳng nói gì.


    Ông bảo anh ngồi xuống cạnh ông, điệu bộ lóng ngóng bất thường. không giống vẻ oai nghiêm, trịnh trọng như anh vẫn thấy. Chợt, ông đặt tay lên đùi anh, giọng lạc hẳn đi.....chú để ý cháu đã lâu.....có lẽ cháu không biết.....nhưng......nếu em chiều anh chỉ một lần thôi, em sẽ được nhiều, không chỉ thế này....

    Anh bàng hoàng, nhận ra cái gì đó đang xảy ra. Một cuộc buôn bán trao đổi. ông ta có lạc thú và anh đang cần địa vị tiền bạc.


    Anh đứng dậy, cầm tờ giấy mà anh hằng mong ước. Xé vụn. Nhếch mép cười. Anh đi đến gần ông ta. ông ta lùi lại, lúng túng gì đó trong miệng. Anh không nghe gì cả, chỉ thấy tức giận,uất nghẹn. Anh lao vào đạp ông ta ngả díu vào góc tường rồi bỏ đi.

    Cuộc đời nhiều trớ trêu. Mà cũng nhiều cám dỗ.
    Còn anh, thế là mất việc.

    Sáng, mở mắt, lại đi dạo trên phố vắng.Sài Gòn buổi sáng, vẫn vẻ dịu dàng tinh khiết, vẫn hương cafê lan tỏa khắp ngõ, vẫn ánh nắng nhạt lấp lánh qua kẽ lá, chỉ có anh lòng tràn hiu quạnh, rã rời.

    Buổi tối, tu tập bạn bè di nhậu . Nói những chuyện vớ vẩn lượm lặt hàng ngày trên đường để bá vai nhau cười. Toàn những đứa xa quê hương, làm hơi nương tựa. mà cô bạn gái cũ của anh bây giờ cũng sắp lấy chông. Một chàng trai Sài Gòn chính gốc nhé!


    Còn anh, anh lẩn quanh với tình yêu sài Gòn của mình. Chỉ muốn ôm chặt, muốn níu giữ. muốn hoà tan vào nó nhưng chỉ thấy nó ngày càng rời xa. Dù thay đổi nếp sinh hoạt, bắt chước cách sống người sài gòn, học nói giọng sài gòn.....thì anh vẫn chỉ là một thằng con của xứ Hếu mà thôi.
    Hôm sau, anh đi thẳng ra ga. Mua vé về Hếu. Sài Gòn không còn chỗ cho anh....

    <span style="color:#CC0000">6.</span>


    Trưa ngày hai mươi tám tháng chín năm hai ngàn lẻ chín. sau khi làm làm lễ tốt nghiệp . Tôi vội ra thẳng sân bay, chỉ còn mười lăm phút nữa thôi , máy bay sẽ cất cánh từ SÀi GÒN_ HÀ NỘI. Tôi phải xa Sài gòn nữa tháng, thay đổi không khí......
    Chuông điện thoại đổ dồn. tôi cầm máy, tim đập mạnh. giọng Hếu rất ngọt từ đầu dây bên kia.

    " Nguyên à. Em hứa rồi đấy. Em sẽ nhận lời yêu anh nếu anh có mặt ở Sài gòn vào đúng hôm nay. Anh đang đứng rặng liẽu ven hồ COn Rùa. sài gòn lâu gặp, đẹp quá. Đẹp hơn cả những năm tháng anh sống nơi đây. Có lẽ bây giờ anh mới cảm nhận đúng về Sòn Gòn. Ra đây nhanh lên, anh hồi hộp sắp vỡ tim rồi nè........."



    </span>
  2. truongthinhs Giảng Viên

    Số bài viết: 533
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 0
    Sài gòn luôn là một cái cớ để tôi nhớ, tôi yêu một người. Tôi cũng như TTTS, Sài gòn luôn gắn chặt với tôi những kỹ niệm của thời còn bồng bột. Ngày nào tôi sẽ thanh thản sống với thành phố này nhỉ. Bây giờ SG như một ký ức không thể quên... Sài gòn ơi tôi luôn nhớ về nơi mà tôi đã sống và tôi đã yêu.
  3. cobe_nghichngom Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    <div class='quotetop'>QUOTE (tieuthu_tusan @ Oct 31 2006, 12:14 PM) <{POST_SNAPBACK}></div><div class='quotemain'><span style="color:#CC0000"><span style="font-size:18pt;line-height:100%"> Sài Gòn</span></span>
    <span style="color:#3333FF">Trưa ngày hai mươi tám tháng chín năm hai ngàn lẻ chín. sau khi làm làm lễ tốt nghiệp . Tôi vội ra thẳng sân bay, chỉ còn mười lăm phút nữa thôi , máy bay sẽ cất cánh từ SÀi GÒN_ HÀ NỘI. Tôi phải xa Sài gòn nữa tháng, thay đổi không khí......
    Chuông điện thoại đổ dồn. tôi cầm máy, tim đập mạnh. giọng Hếu rất ngọt từ đầu dây bên kia.

    " Nguyên à. Em hứa rồi đấy. Em sẽ nhận lời yêu anh nếu anh có mặt ở Sài gòn vào đúng hôm nay. Anh đang đứng rặng liẽu ven hồ COn Rùa. sài gòn lâu gặp, đẹp quá. Đẹp hơn cả những năm tháng anh sống nơi đây. Có lẽ bây giờ anh mới cảm nhận đúng về Sòn Gòn. Ra đây nhanh lên, anh hồi hộp sắp vỡ tim rồi nè........."
    </span>[/b][/quote]

    [IMG] ngày 28/9/2009, một ngày đặc biệt đây...[IMG], sao lại là ngày này hả chị tử san.... em cũng sinh vào ngày này đó, nhưng là năm 89 [IMG]...một sự trùng hợp đáng sợ
  4. comeofage New Member

    Số bài viết: 65
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    í chà, cái này coi bộ có vẻ giống như một câu truyện ngắn của ai đó đấy nhỉ? của tỷ tỷ hả, cái cảm nhận về Sài Gòn có vẻ thật nhưng tình tiết có lẽ không thật cho lắm, đàn em yếu kém chỉ nhận ra điều này khi đọc nó thui, hổng bít có phải ko,hihi.hay là tại đàn em chưa biết yêu là j nhỉ?? may be ỏ not.ke ke ke
  5. thanlan New Member

    Số bài viết: 560
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    thanx tiểu thư vì đã viết 1 bài rất công phu , nhưng thanlan khôgn đủ ... kiên nhẫn để đọc hết, chỉ đọc lướt qua , và không thấy nói về .. cháo mực [IMG] , đối với thanlan Sài Gòn là cháo mực , là bột chiên , là phá lấu , là những con đường đi học , những hẻm nhỏ vòng vèo nhiều khi đi vài lần mà vẫn bị lạc , Sài Gòn là quán cóc ở các xóm lao động , là xe cháo lòng , gánh bún buổi sáng rêu rao ... Sài Gòn đối với thanlan bình dân và ..ngon miệng vậy đó .
  6. HiepKhachHanh Member

    Số bài viết: 507
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 18
  7. nguyen nu Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Thằnlằn chỉ biết ăn với uống!!!!!!!!!!! [IMG]

    Mà nói tới cháo mực , đang thèm chảy nước miếng nè. thanlan ơi, thèm cháo mực quá đi thui? :them:
  8. meoluoinhatnha New Member

    Số bài viết: 167
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    <div class='quotetop'>QUOTE (thanlan @ Nov 5 2006, 12:51 PM) <{POST_SNAPBACK}></div><div class='quotemain'>thanx tiểu thư vì đã viết 1 bài rất công phu , nhưng thanlan khôgn đủ ... kiên nhẫn để đọc hết, chỉ đọc lướt qua , và không thấy nói về .. cháo mực [IMG] , đối với thanlan Sài Gòn là cháo mực , là bột chiên , là phá lấu , là những con đường đi học , những hẻm nhỏ vòng vèo nhiều khi đi vài lần mà vẫn bị lạc , Sài Gòn là quán cóc ở các xóm lao động , là xe cháo lòng , gánh bún buổi sáng rêu rao ... Sài Gòn đối với thanlan bình dân và ..ngon miệng vậy đó .[/b][/quote]
    Tâm hồn ăn uống quá thế mà sao vẫn là "cò mo" nhỉ
  9. congaixuQuang Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  10. congaixuQuang Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Đến Hà Nội thì ăn phở, nhưng đến Sài Gòn thì hãy vào quán cóc bên đường ăn hủ tiếu gõ để cảm nhận cuộc sống bình dân nơi đô thành náo nhiệt.
  11. bmnhy Giảng Viên

    Số bài viết: 914
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    <div class='quotetop'>QUOTE (congaixuQuang @ Feb 3 2007, 05:00 PM) <{POST_SNAPBACK}></div><div class='quotemain'>Đến Hà Nội thì ăn phở, nhưng đến Sài Gòn thì hãy vào quán cóc bên đường ăn hủ tiếu gõ để cảm nhận cuộc sống bình dân nơi đô thành náo nhiệt.[/b][/quote]


    Nhớ Thủ đức thôi!!!!!!:)
  12. congaixuQuang Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  13. boy_it_sad1986 Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    [IMG] nhớ !!!
    nhớ những to hũ tiếu ở trước cổng trường vào các buổi tối.
    nhớ!!nhớ những ly chè ở đường thống nhất.
    nhớ!!!!nhớ những đêm trò chuyện vui cùng bạn bè ngoài bãy cõ xa lộ.
    nhớ!!!nhớ những người bạn thân của tôi..
    huhuhu [IMG] [IMG]
  14. congaixuQuang Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  15. Bruce Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  16. thienly Member

    Số bài viết: 818
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    CÒn mình khoái nhất leo lên mấy chổ cao cao, nhìn thành phố lên đèn thiệt tuyệt hic hic
  17. nguyen nu Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Sài Gòn cónhiều điều làm ta nhớ quá. Nhớ những ngày đầu hì hục lên sài Gòn thi Đại học, lúc đó tui là một đứa "đại ngốc", "quê mùa và dốt nát", nhiều khi ngẫm nghĩ thật "ngố", >Những khó khăn, chật vật nơi Sài Gòn đày phồn hoa làm cho ta trưởng thành và cứng rắn lên. [IMG] , có những lúc buồn , chán ngán ......không lẽ về quê làm ruộng cho xong, (bản chất nông dân nó zậy rùi)!!! nhưng phải cố gắng vượtqua thôi....

    Bạn bè nhiều khi cũng làm cho tụi nó buồn, có đứa hiểu mình thì ở cạnh bên mình, ko hiểu thì...nghỉ chơi....ôi , đời alf một chuỗi Taylor dài phức tạp/.....thở dài.. [IMG]
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này