1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Tặng những bạn sinh tháng 3

Thảo luận trong 'Đọc sách truyện' bắt đầu bởi traitimbanggia_1789, 19 Tháng ba 2010.

  1. traitimbanggia_1789 New Member

    Số bài viết: 671
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0


    Thế là Tháng Ba đã về... Tỉnh dậy, và nhận ra Tháng Ba vào một buổi sáng vội vã đến nơi làm, khi chiếc áo mặc trên người nhắc rằng mình không đủ ấm. Cái lạnh đánh thức nỗi nhớ đã ngủ quên...

    “Tháng ba đàn bầu buông giọt có giọt không
    Cả giọt nhớ giọt thương, giọt âm thầm nước mắt
    Đỏ nhói màu hoa nhắc những điều còn mất”
    (Bình Nguyên Trang)
    Em cũng chẳng rõ từ bao giờ, Tháng Ba đi vào nỗi nhớ em như một điều cố nhiên, như niềm tin, như hoài vọng, như khắc khoải... một điều gì không nói được... Tháng Ba âm thầm đến rồi cũng lặng lẽ ra đi... Để lại và mang theo ngút ngàn thương nhớ... Những thương nhớ chênh vênh, hanh hao, trầm mặc đến lạ lùng... Tự hỏi mình rằng, có phải vì em đã chào đời vào một ngày giữa Tháng Ba không...
    “Thế là, chị ơi, rụng bông hoa gạo.
    Ô hay, trời không nín gió cho ngày chị sinh”
    Có một Người mang em đến, tặng cho Tháng Ba rồi ra đi mãi mãi... Người ấy chưa một lần biết tên em, chưa một lần gặp mặt, chưa một lần ôm em, chưa một lần hát ru em ngủ... Trong giấc mơ, em vẫn thấy dáng Người ấy hiện về... đứng nhìn em từ trong bóng tối... Chẳng thể nào nhìn rõ, chẳng thể nào chạy lại và chạm đến, chẳng thể nào nói được câu gì... Cứ lặng im thế mãi... Rồi em choàng tỉnh giữa đêm, chỉ kịp giữ lại cái nhìn thăm thẳm, long lanh đầy nước...
    Một người ra đi cho một người ở lại...

    [IMG] Ảnh minh hoạ: Tác giả bài viết (st) Tháng Ba...
    Gặp gỡ – Chia ly
    Chào đón – Tiễn biệt
    Hạnh phúc – Khổ đau
    Ngọt ngào – Cay đắng
    Nụ cười – Nước mắt
    Đến – đi
    Người còn đây và Người ra đi mãi...
    Tháng Ba dạy em biết mang trong mình những nửa chia đôi... Ngày em được sinh ra, bài học đầu tiên là biết rằng “chẳng có gì trọn vẹn”... Để có thể nhìn vừa phía những gì mình đang có, để có thể dễ dàng chấp nhận rằng lúc vầng trăng viên mãn nhất cũng chỉ được tính bằng khoảnh khắc thôi, để có thể thanh thản giữ nguyên vẹn nụ cười trong suốt mùa Tháng Ba rong ruổi...
    Tháng Ba xưa,
    Nhớ như in dáng nhỏ gầy của mẹ thảnh thơi ngồi bên ấm trà hương nhài thoang thoảng, nhớ tiếng thở dài phả theo hơi trà bốc khói, nhớ cả cái chép miệng khe khẽ và tiếng lầm rầm của mẹ khi nghĩ tới một điều gì…
    Nhớ,
    Vào một ngày Tháng Ba nào đó, em có lần sinh nhật đầu tiên... Bên mâm cơm là ánh mắt mẹ cười ấm như bếp lửa...
    Và em, có thêm một ngày để nhớ...
    Để thấy mình thêm một lần nữa, được sinh ra...
    Tháng Ba – bây giờ, [IMG]
    Một buổi chiều nào đó... Sẽ tự mua một bó loa kèn và trốn vào một góc...
    Cho em một ít phút thôi...
    Để nhớ về Tháng Ba, nhớ ngày em sinh, như là nhớ ra chính mình đang ở lại...
    Rồi sẽ lẩm nhẩm hát, những bài ca đã cũ...
    Để đi tìm lời ru...
    Gọi bình yên thức dậy...
    Trở về cùng em...
    “...Ngày xưa ơi, ngủ cho ngoan, ngủ cho ngoan nhé... Để ta dắt tuổi thơ về...”
    Và Tháng Ba thành chiếc cầu đầy gió...
    Nối những chiếc nửa về lại với nhau...
    Sau nỗi đau, sẽ tỉnh dậy và biết rằng có những điều vẫn ở bên mình, mà không rơi đâu mất...
    Sau vấp ngã, sẽ gượng dậy, thấy mình đã vững hơn nhiều dù có sẹo dưới chân đi
    Sau đắng cay, sẽ nhận thấy những điều bình thường cũng ngọt ngào quá đỗi...
    Sau chia phôi, sẽ nâng niu những lần gặp gỡ...
    Sau nghi ngờ, sẽ phát hiện rằng còn có cả những tin yêu...
    À ơi em hát, ngủ ngoan đi nhé Ngày xưa...
    Chợt nhớ ra bài thơ về Tháng Ba mình viết từ ngày còn đi học... Cũng đã 8 năm rồi...

    [IMG] Ảnh minh hoạ: Tác giả bài viết cung cấp
    Tháng Ba và Ngoại

    “ Tháng Ba về, hoa gạo rụng hố vôi
    Mưa rơi rớt nỗi niềm bàng bạc trắng
    Mái tóc bà đếm từng mùa mưa nắng
    Tháng Ba buồn từ đó, có phải chăng?
    Ngày con sinh ra, mẹ cũng qua đời...
    Chút hơi ấm trao gởi bà nhen lại
    Con lớn dần theo tháng ngày mê mải
    Hơi ấm thơm nồng, tha thiết mãi theo con
    Ngoại thường xoa đầu và khẽ nhỏ với con
    “Con gái Tháng Ba mắt nhạt nhòa đấy nhé,
    Tháng Ba năm nào Ngoại đã sinh ra mẹ...”
    Rồi giọt lệ cay nồng lại khẽ khàng rơi.
    [IMG] Ảnh minh hoạ: Tác giả bài viết cung cấp
    Tháng Ba lại về, mưa vẫn rơi rơi
    Có cô bé đã lớn rồi – thiếu nữ
    Mái tóc êm mềm không thể nào che phủ
    Đôi mắt nghiêng buồn – nữ thi sỹ Tháng Ba.
    Con vẫn viết, về mùa cũ – Tháng Ba
    Với bao nhiêu năm và bao lần thay đổi
    Hoa gạo đậu ngập ngừng trên tóc con bối rối
    Chắc Ngoại đến xoa đầu như lúc tuổi còn thơ”
    03/ 2002.
    Cảm ơn MẸ, Người đã mang con đến, và đã vì con mà ra đi...
    Cảm ơn MẸ, Người đã nuôi dạy con khôn lớn...
    Cảm ơn Tháng Ba, vì chiếc cầu đầy gió...
    Cảm ơn Mùa...
    Cảm ơn Bạn
    Cảm ơn tất cả...
    Vì ...đã ở cạnh em...
    Gửi từ chuotcon1203’s Blog
    [IMG] Ảnh minh hoạ: Tác giả bài viết cung cấp


    • Nơi phương Nam, biết tìm đâu hoa gạo tháng 3?

    Tháng 3…
    Tháng của những ngày nắng gắt, oi bức của miền Nam…
    Tháng của tiết trời se lạnh nơi xứ Bắc….
    Em gần sang tuổi hai mươi mốt…
    Vẫn chưa thể mường tượng lúc em chào đời, trông em như thế nào?
    Chắc khóc òa khi được bế ra khỏi cái kén nhỏ là bụng mẹ.
    Chắc cũng vương vấn lắm không khí ấm áp được che chở.
    Chắc cũng sợ lắm khi chính thức đón chào cuộc sống.
    Em thấy khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi, thấy đôi mắt ngấn lệ của mẹ.
    Em thấy niềm hạnh phúc hiện lên trên gương mặt ba.
    Em thấy cả tiếng thở phào nhẹ nhõm của ông bà ở phía ngoài cánh cửa phòng sinh…
    Em thấy… cuộc đời tươi đẹp quá…!

    [IMG] Ảnh minh hoạ: Tác giả bài viết cung cấp


    Hoa gạo

    Em yêu tháng 3… Em gọi là “tháng của những người phụ nữ”.
    ….Em thích không khí nhộn nhịp khi phe XY hăm hở chuẩn bị quà cho phe XX.
    ….Em thích dáng vẻ lóng ngóng của cánh mày râu không biết chọn quà gì để gửi tặng những người phụ nữ mà mình yêu thương.
    ….Em thích cả những tin nhắn, những bông hoa gửi tặng đến em.
    ….Em thích lời chúc ngộ nghĩnh nhất mà đứa bạn tặng em “Chúc mày già mãi không trẻ”. Nghe hơi tủi thân, nhưng vẫn cười tít mắt.
    Em yêu tháng 3… Tháng của những chiều rong ruổi vùng ngoại ô. Thích cái nắng nhè nhẹ. Thích những cơn mưa trái mùa bất chợt đến rồi bất chợt đi.
    Em yêu tháng 3… Tháng của những đợt cắm trại thâu đêm suốt sáng. Ôm đàn ca hát cùng nhau. Thích những buổi ăn khuya, những lời tự sự ấm áp nghĩa tình. Thích những người em chỉ kịp lướt vội, chưa kịp mở lời kết bạn. Thích sự thân thiện của những người vốn dĩ xa lạ với nhau. Em chợt nhận ra… Đời sinh viên là thế.
    Gần hai mươi mốt tuổi…
    … Em đã đi qua bao nhiêu con đường?
    … Em đã có bao nhiêu bạn bè?
    … Em đã khóc bao nhiêu nước mắt?
    … Em đã bước qua những cuộc tình dang dở…
    Đường đi đã nhiều, nhưng vẫn vẫn phải bước tiếp.
    Bạn quen đã lâu, nhưng mấy ai bên cạnh lúc mình khó khăn.
    Nước mắt nào đo đếm được nỗi buồn.
    Qua bao cuộc tình, nhưng vẫn làm bạn với cô đơn.
    Vừa nghe người bạn phương xa nói với em rằng…
    “Tháng ba… tháng của hoa gạo”
    … Ước được nhìn thấy hoa gạo…
    Nơi phương Nam, biết tìm hoa ở đâu đây?

    st

Chia sẻ trang này