1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Thất bại đầu tiên!

Thảo luận trong 'Ebook tiếng Việt' bắt đầu bởi Minh Hao, 22 Tháng tám 2010.

  1. Minh Hao New Member

    Số bài viết: 266
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Đầu tiên là việc nó ra trường, nó cảm thấy bơ vơ, chỉ có một mình không có sự hỗ trợ từ bạn bè như lúc còn làm bài tập nhóm.
    Kế tiếp, con đường phía trước một mình nó phải đi tiếp, không còn sự chu cấp của gia đình. Nó vẫn đi làm và tự tin rằng với những gì được học mình sẽ làm tốt.
    Bạn bè bảo nó khá may mắn, vừa mới ra trường đã xin được việc làm biên tập cho một website. Thế nhưng ở trong chăn thì mới biết chăn có rận, công việc đó hoàn toàn không hợp với nó. Một tháng sau, cảm thấy không thể chùn chân mãi ở văn phòng, thế giới của nó là ở ngoài kia. Mênh mông cuộc sống và thích thú khám phá.
    Nó đăng tuyển dụng trên mạng, nó muốn bay nhảy nhưng vẫn phải sống trước đã, phải kiếm tiền thì nó mới thỏa mái bay nhảy được.
    Nhận được cú điện thoại từ một công ty lớn, họ đang tuyển phóng viên và biên tập viên truyền hình. Nó phấn khởi đem nộp hồ sơ và hy vọng, chờ đợi. Nó vẫn tin mình may mắn.
    Niềm tin ấy chỉ là của riêng nó.
    Sau khi nộp hồ sơ, nó dợi trong một tuần và không thấy hồi âm gì. Nó thôi hi vọng, làm phóng viên truyền hình là mơ ước của nó, nhất là làm cho một kênh lớn như vậy, thế nhưng cơ hội lần này không dành cho nó.
    Hai tuần sau nó nhận được một cú điện mời phỏng vấn từ kênh truyền hình đó, vậy là nó vẫn có cơ hội. Trong thâm tâm, nó cho rằng mình đã được nhận, rồi một tương lai khấm khá hơn sẽ mở ra với nó. Phải chăng nó đang quá tự mãn.
    Buổi phỏng vấn hôm đó làm nó khá căng thẳng, nó không biết chuyện gì sẽ diễn ra với mình. Khi được gọi tên, nó bước vào phòng. Đó là một căn phòng nhỏ, phông màn trắng, máy quay, bàn kỹ thuật…Vâng đó chính là hậu trường của một chương trình tin tức.
    Nhìn vào ống kính máy quay, bao nhiêu sự tự tin có sẵn đều tan biến, đầu óc nó không nghĩ được gì, đó là lý do vì sao nó trả lời câu hỏi đầu tiên “em không nhớ”.
    Nó không hiểu tại sao lúc đó nó lại ngố như vậy, chẳng thể trả lời được một câu hoàn chỉnh. Không thể kết nối, không thể diễn giải, cũng chẳng thể nhớ nỗi cái gì. Nó chỉ trả lời, theo quán tính. Phần phỏng vấn của nó nhanh hơn tất cả những ứng viên khác, nó biết, mình đã bị loại.
    Thật sự thất vọng, nó lê chân đi trong khi trời mưa lâm râm. Đến tận lúc bước ra khỏi công ty ấy, nó vẫn chưa thể biết chuyện gì đang xảy ra với mình. Chẳng lẽ nó lại kém cỏi đến thế sao. Từ lúc ra trường, nó đến những công ty tư nhân xin việc họ đều nhận, còn công việc mà nó ao ước và muốn làm thì nó lại không thể giữ nổi bình tĩnh. Lần đầu tiên của nó thấy bại đến thế ư?
    Cảm giác về cái thất bại đầu tiên làm nó cay đắng. Không thể tưởng tưởng rằng chỉ với những câu hỏi đơn giản nó cũng không thể trả lời trơn tru, vậy thì làm sao nó có thể viết. Nó không hiểu bản thân nó đang gặp phải điều gì. Một thứ xa lạ với đứa đầu tiên đi phỏng vấn, có lẽ thất bại không có gì là lạ. Chỉ là nó tiếc, cơ hội có thể sẽ không đến với nó lần nữa.
    Thất bại đầu tiên trong cuộc đời, nó biết mình phải cố gắng nhiều hơn.

Chia sẻ trang này