1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Thơ về Mẹ (chúng ta hãy nhìn lại một tí nhé)

Thảo luận trong 'THƠ SƯU TẦM' bắt đầu bởi eruhieu, 17 Tháng mười hai 2010.

  1. eruhieu New Member

    Số bài viết: 23
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0

    Mẹ hiền hai chữ thiêng liêng
    Viết lên trang giấy nối liền chúng ta
    Bạn, tôi tất cả một nhà
    Đều chung một Mẹ gọi là Âu Cơ
    Thương người thương cả trong mơ
    Nhớ người nhớ cả từ thơ ấu kia
    Dẫu cho con phải chia lìa
    Luôn giành cho Mẹ mọi bề yêu thương
    Trăm năm tình vẫn còn vương
    Làm sao đền đáp công ơn Mẹ hiền?
    ========================================
    Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ.
    Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha.
    Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ.
    Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha.
    Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn.
    Mang cả tấm thân Cha che chở đời con.
    Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc.
    Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không ???



    Bông Hồng Vàng




    Vu lan về con cài lên ngực
    Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
    Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà
    Của những đứa con nhớ về cha mẹ

    Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
    Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
    Dù bao năm dù có hoá vô thường
    Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

    Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
    Cho chúng con lẽ sống tình yêu
    Đại dương bao la đâu đã là nhiều
    Với chúng con cha mẹ là tất cả

    Có đôi lúc
    Mải mê quay với dòng đời ồn ã
    Những đô hội thị thành
    Những phương trời lạ
    Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha

    Đêm !

    Chới với ....
    trong cơn mộng mị
    Nước mắt dâng chàn
    Chẳng hiểu vì sao ???

    Hôm qua lại mất ngủ
    Còn lại niềm đau
    Trong đêm cô định
    Thương về một người
    Chỉ trách mình bất lực ...

    Trong đêm tối
    Tĩnh mịch
    Mưa lác đác rơi
    Run rẩy từng kẽ lá
    Ta sợ ....
    Sợ cả những điều chưa rõ .

    Ngày mai người có còn ở bên ta
    Hay chỉ một lần
    Rồi mãi mãi sẽ đi
    Cầu xin trời
    Hãy cho con ...
    Được gọi mãi hai tiếng '' Mẹ Ơi ''
    Cầu xin ....

    Đêm !
    10 Năm rồi ta chỉ mang một nguyện ước
    Ta sẽ không bao giờ mất người
    Mẹ của ta ........ !



    Mẹ yêu


    Mẹ già là mẹ sinh ta ra
    Công phù lao dưỡng dục
    Công thầy (cha) mẹ đùm bọc chín tháng mười ngày
    Thầy mẹ bồng bế trên tay
    Chân chưa đi bén đất
    Mùa đông lật cật
    Mùa rét lăn căn,
    Nơi ướt mẹ nằm,
    Nơi ráo (khô) mẹ xê (dịch) con lại
    Nuôi con cho nậy (lớn)
    Nên chín nên mười
    Cha dậy đôi lời Mẹ dậy có phép có tắc
    Dậy con ăn mặc, Có tứ có danh,
    Như búp trên nhành, như hoa mới nở
    Con trai có vợ, con gái có đôi
    Cha già mẹ yếu, ai nuôi hỡi hời


    BÔNG HỒNG CÀI ÁO

    Một bông hồng cho anh
    Một bông hồng cho em
    Và một bông hồng cho những ai ,
    Cho những ai đang còn Mẹ ,
    Đang còn Mẹ , lòng vui sướng hơn .
    Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi ,
    Như đóa hoa không mặt trời ,
    Như trẻ thơ không nụ cười ,
    Như đời mình không lớn khôn thêm ,
    Như bầu trời thiếu ánh sao đêm .

    Mẹ ! Mẹ là giòng suối dịu hiền !
    Mẹ ! Mẹ là bài hát thần tiên ,
    Là bóng mát trên cao ,
    Là mắt sáng trăng sao ,
    Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối !

    Mẹ ! Mẹ là lọn mía ngọt ngào !
    Mẹ ! Mẹ là nải chuối buồng cau ,
    Là tiếng dế đêm thâu ,
    Là nắng ấm nương dâu ,
    Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời !

    Rồi một chiều nào đó anh về ,
    Nhìn Mẹ yêu , nhìn thật lâu ,
    Rồi nói , nói với Mẹ rằng :
    Mẹ ơi ! Mẹ ơi ! Mẹ có biết hay không !
    Biết gì ! biết là , biết là con thương Mẹ không !

    Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh !
    Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em !
    Thì xin anh ! thì xin em ! hãy cùng tôi vui sướng đ
    i
    Hãy cùng tôi...vui...sướng....đi...!!!


    Mẹ là tất cả
    Một đời tần tảo âu lo
    Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi
    Nghẹn lòng con lệ tràn mi
    Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn

    Trong nhà ngoài ngõ cũng gần
    Phải chia từng đoạn nghỉ chân cho đều
    Bàn tay gầy guộc nhăn nheo
    Nuôi con bồng cháu chống chèo tháng năm

    Lo đi, lo đứng, lo nằm,
    Nhường cơm sẻ áo âm thầm cho con
    Lo cho con ngủ giấc tròn
    Lời ru thuở ấy vẫn còn trong veo

    Cuộc đời biết mấy gieo leo
    Giờ bàn tay ấy lần theo vách tường
    Lòng con khấn vái bốn phương
    Mong chân mẹ bước bình thường như xưa

Chia sẻ trang này