1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Thư Tình Viết Cho..........

Thảo luận trong 'Những câu chuyện Tình yêu' bắt đầu bởi thienly, 28 Tháng hai 2009.

  1. thienly Member

    Số bài viết: 818
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    ĐIỀU GÌ ĐÃ SAI ????




    Em tự nhủ mỗi ngày, khi em rảnh rang sẽ ngồi viết một cái thư tình gửi những người không đến được với nhau. Chẳng phải em viết cho riêng người, em viết cho cả thế giới đọc, viết cho những người thất bại trong tình yêu nhận ra mình đã sai lầm hay đau khổ một cách vô ích. Bi luỵ làm gì khi cuối cùng cái việc xa nhau đã là hiển nhiên và dù khổ đau hay khóc lóc cũng có đem người cũ trở về? Em viết bởi vì em muốn nhắc mình đã sai, để sau này gặp bất cứ biểu hiện nào như của người, em sẽ mau chóng tránh xa mà không còn dại dột lún sâu vào nữa, để em không phải ngồi ngẫm lại cái chân lý lẽ ra mình đã sáng tỏ từ lâu lắm rồi.

    Người nghĩ rằng em viết cho riêng người ư? Viết để hành hạ dằn vặt người ư? Ừ thì đúng là em đang nhấm nháp lại những dư vị đắng xót chưa thể tàn phai trong cõi lòng đấy! Em cố nhai đi nhai lại mọi chuyện đã qua để không quên rằng mình đã sai, để khẳng định lại rằng người chỉ toàn giả dối, nguỵ biện, để em khỏi phải tiếc nuối về một chuyện chẳng phải Tình Yêu, và để làm gì nữa thì ngoài tầm kiểm soát của em.

    Tỉ dụ như người khác đọc được những lá thư tình ngớ ngẩn của em, họ về bỏ người yêu, hoặc họ chửi bới em dám dẫm đạp lên cái phạm trù tình yêu cao cả, thì em cũng kệ. Tỉ dụ như người đọc được, người càng thấy đau đớn hơn, thấm thía hơn, hoặc người thở dài và nhận ra mình đã thoát khỏi cơn mê, chẳng còn bị em ám ảnh và em trở nên xa lạ vô ngần, thì em cũng kệ. Bởi vì em làm tất cả mọi điều duy chỉ để dành cho bản thân em trước nhất. Vậy là người nghĩ người đang là nạn nhân của em ư? Người bị em lôi ra đả kích, săm soi từng chỗ và biếm hoạ một hình ảnh xấu xí về người.Bởi hình bóng của người còn lại trong em chẳng tốt đẹp gì. Người rồi cũng sẽ trở thành kẻ tệ hại, vì đã khiến em nhận ra yêu là một sai lầm . Em ghét sự cầu phúc giữa những người yêu nhau khi chia xa, vậy mà người vẫn cứ ngồi đó cầu mong em hạnh phúc trong một tương lai tươi sáng bằng một nỗi niềm không thể nào quên em. Người quên thật rồi, người chẳng nhớ gì về những lời nói của mình, thì làm sao người có thể mang nỗi đau về em đi hết cuộc đời.

    Bây giờ người đang cười, cười theo kiểu chua chát hay mãn nguyện thì em quản nổi ư? Bây giờ thì em đã chẳng thể mang niềm vui hay bất hạnh cho người được nữa thì đâu có gì là xót xa hay bẽ bàng? Có chăng chỉ đang làm đứt gọn những tơ vướng của ảo tưởng thôi! Em vô tình giúp người cắt gọn những nỗi đau dài lê thê mà lại tạo nên đắng cay cho người ư? Và người là nạn nhân thì em là gì đây? Phải rồi em không giống người thì sao em là nạn nhân cho được. Em phải là một cái gì khác đối lập lại với nạn nhân,là kẻ gây NẠN cho NHÂN thì hợp ý người chưa?

    Tại sao khi còn yêu nhau em nói người thế này, thế nọ người không chịu thừa nhận. Mà bây giờ người ngoan quá thể. Em nói người tự ti, người bảo ừ thì người tự ti, em nói người mặc cảm, người cũng nhận, em nói người yếu đuối, người nhận luôn, em nói người giả dối, người cũng vơ luôn vào mình. Người chẳng còn chút phản kháng nào nữa sao? Lý trí của người đâu rồi để không còn biết phân định đúng sai? Người có nghĩ được rằng cứ thừa nhận như thế thì chẳng bao lâu nỗi tự ti mặc cảm của người chồng chất cao hơn núi không? Nhân ảnh của người xấu như trong bức tranh em bôi, vì đó là cách nhìn của em về người. Cớ sao người lại nhận đó là người, như thể đang soi gương? Vậy thì mặc cảm đã biến người thực sự xấu như thế đấy. Khi còn yêu người không có dũng khí, và đến khi hết yêu, người cũng chẳng có lấy một chút dũng khí để phủ nhận. Phải chăng cả đời người sẽ luôn chấp nhận cái việc người khác áp đặt những nhìn nhận về mình, mà không dám làm bất cứ điều gì để thay đổi hay không? Tự nhiên em buồn quá! Bởi sự thất vọng lại đang trượt dài xuống vực thẳm.

    Yêu ghét thất thường, tình cảm luôn đổi thay.
    Người không nhận thấy là mình dễ thay đổi đến mức nào à? Nhưng tại sao người cứ để những kẻ khác tác động vào? Tự bản thân người không làm nổi, bởi bản thân người dễ xô nghiêng theo bất cứ lực đẩy nào mà không hề có chút phản kháng. Ngay cả việc thôi khóc để cười vào cái sự đời cũng phải để em giúp người. Nếu không đem lại cái cảm giác mình là nạn nhân thì đến bao giờ người mới thôi dại cuồng mỗi khi ngày đến?

    Thỉnh thoảng em sẽ lại gặm nhấm những gì đã vương vào tâm hồn. Người làm sao có thể tránh khỏi những cảm xúc đột ngột đè sập lý trí khi quá dễ bị ảnh hưởng như thế! Người hãy cố gắng tập cho mình cứng cáp lên, đến khi đó em chẳng ngăn người đọc những gì em viết nữa… và có lẽ đến lúc đó, em đã nhai sạch mọi chuyện có liên quan đến người đến mức chẳng còn gì để viết nữa đâu!

    Em là một kẻ thích khoét sâu vào nỗi đau của mình và người. Chẳng lẽ người không biết đường chạy đi, mà cứ đứng đó chịu đựng làm chi? Việc né tránh sự đối mặt có bao giờ cần đến dũng khí đâu người?
    Tầm sát thương của một vũ khí chỉ có giới hạn.
    Nên người hãy bước ra khỏi giới hạn đó đi…
  2. lonely New Member

    Số bài viết: 229
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Tôi yêu anh trong câm lặng . Tình yêu của tôi không đủ lớn để tranh giành với người con gái anh yêu . Và vì anh không phải của tôi . Tôi yêu anh vô vàn, nỗi nhớ cồn cào và thật khó khăn cho tôi khi phải kìm nén tình cảm của mình để xa anh. Tôi tự ti vì bản thân không mình không đẹp, và vì tôi lớn tuổi hơn anh. Có ai đang yêu mà lại chịu sự đau khổ và muốn rời xa người mình yêu hay không ? Tôi xóa dấu vết anh trong trái tim nhưng nỗi nhớ cồn cào trong sâu thẳm. Khi buồn chán , tôi thường lang thang khắp phố, vô định. Đó là mối tình đầu của tôi...
    Tôi chỉ là hạt cát nhỏ bé bị gió cuốn trôi đi đến nơi vô định. Chiếc lá nào sẽ bảo vệ tôi khỏi cơn gió kia đây???
    Tôi tự nhủ không để lòng vướng bận vào tình cảm. Thế là tôi tham gia Nhóm để xóa hình anh trong tim thì giờ đây tui lại yêu Nhóm hơn mọi thứ. Khi tôi hiểu vị trí của mình lúc này trong Nhóm cũng là lúc tôi tìm thấy chiếc lá cho mình, ở ngay trong Nhóm. NHưng tôi không thể làm hạt cát kia nữa vì tôi không được phép yêu người đáng tuổi em mình. Tiếng nói của tôi với Nhóm sẽ không ai lắng nghe cả. Tôi học sút quá, tôi muốn rút mà rút không được, ở thì cũng không xong...
    Tôi sẽ đi để xa lánh tất cả, dù lòng tui đau lắm, tui mất Nhóm, mất đi chiếc lá sẽ bảo vệ tôi... I 'm so lonely ! I have nobody !
  3. lonely New Member

    Số bài viết: 229
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Tình yêu dành cho Nhóm quá lớn. Nhưng tôi vẫn muốn rời bỏ Nhóm để đi tìm chiếc lá cho tôi, giải phóng bản thân mình được tự do. Nhưng Nhóm đang cần tôi. Tôi phải dẹp bỏ chủ nghĩa cá nhân - thích được 1 mình - để hòa nhập vào Nhóm, để gắn kết Nhóm, dù là tôi không đủ khả năng, là quá sức với tôi . Never give up ! Đó là lời khuyên dành cho tôi . Tôi... lại phải từ chối chiếc lá kia để đến với trách nhiệm lớn hơn . Tình yêu không có đối với tôi. Khi giờ đây thực sự tôi không thể quay đầu lại , vị trí của tôi không cho phép mình đặt chủ nghĩa cá nhân lên đầu.
    Thư tình viết cho người không bao giờ nhận, chiếc lá tôi tìm thấy sẽ dành cho hạt cát nào đó may mắn hơn tôi.
  4. traitimbanggia_1789 New Member

    Số bài viết: 671
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Anh cũng không mong chuyện tình chúng ta lại có một kết cục buồn như thế. Nhưng hẳn đã có một thi sĩ nào đó đã nói: Tình yêu đẹp là tình yêu vượt qua nhiều gian lao trắc trở. Và anh mong rằng chính tình yêu anh dành cho em sẽ giúp anh vượt qua tất cả để mãi chờ đợi và yêu em.

    Em yêu của anh!

    Anh yêu em không phải vì em là một cô gái ăn mặc đúng mốt, không phải vì vẻ đáng yêu của em cũng không phải vì vẻ lý sự trẻ con của em mà là vì anh yêu em. Em yêu! Em đừng hỏi vì sao anh yêu em? Nếu em hỏi anh sẽ trả lời với em rằng Anh cũng không biết nữa. Đơn giản là anh yêu em. Vậy đó, tình yêu anh dành cho em đơn giản nhưng dịu dàng, nồng cháy nhưng không làm em bỏng rát, dữ dội nhưng dịu êm khi có em kề bên.

    Em yêu!

    Anh không phải là một người đẹp trai, không phải là một người giàu có, cũng như không phải là một người luôn chân thật. Có đôi khi, anh sẽ dối em rằng anh khỏe trong khi thực sự anh rất mệt, Công việc anh tốt trong khi mọi thứ đều xáo trộn, và thậm chí anh sẽ nói anh không còn yêu em trong khi anh không thể đem lại hạnh phúc cho em.

    Em yêu!

    Đừng giận anh tất cả những điều đó nhé, anh dối em vì anh không muốn thấy điều lo lắng hiện lên trong mắt em, không muốn những điều làm anh bận tâm lại làm em phải khổ sở. Em yêu! Hãy để anh là cây tùng cây bách che chở cho em qua những ngày bão tố, hãy để anh làm bếp lửa sưởi ấm cho em trong những đêm lạnh giá, hãy để anh quan tâm và chia sẻ những khó khăn của em. Nhưng hãy để anh vùi chôn những mối lo của anh vào tận trong tâm khảm, và trong mắt anh khi đó, em sẽ thấy rằng anh rất yêu em.

    Em yêu !

    Có những mối tình thoáng qua như giọt sương nhưng đọng lại cả một kiếp người. Em yêu của anh, anh biết những người xưa đã đến và đi qua cuộc đời em, để lại trong em những nỗi đau mất mát và cả những hạnh phúc giờ chỉ là kỉ niệm. Cũng như đã để lại trong anh. Anh không mong rằng anh là người đến trước với em, nhưng anh biết rằng Anh chính là một nửa thất lạc cuối cùng mà em cần tìm cho mình. Em yêu! Ngay cả khi em lý sự rằng em mới chính là một nửa anh phải đi tìm thì anh cũng mỉm cười và bảo rằng em đúng, vì có nghĩa lý gì đâu khi anh yêu em và ai đúng ai sai điều đó không còn quan trọng.

    Em yêu!

    Anh yêu em nhiều như thế, nhưng đôi khi anh cũng thật vô tâm. Anh quên mất hôm nay em diện bộ đồ mới, quên mất rằng mái tóc em có gì lạ, quên cả việc em hờn dỗi nếu như anh không nhận ra. Nhưng anh không hề quên tình cảm anh dành cho em, em yêu! Anh sẽ không quên ngày sinh của em, không quên ngày kỷ niệm của hai đứa, không quên cả những gì mà em bắt anh phải nhớ, vì anh yêu em.

    Nhưng nếu anh có quên, thì khi đó em hãy nhắc khéo anh em nhé. Không phải vì anh cố tình quên đâu, mà vì cuộc sống cơm áo gạo tiền, vì mải lo cho cuộc sống vật chất mà anh đã quên chăm sóc cho tâm hồn của cả anh và em. Em yêu! Hãy nhắc anh em nhé, vì cây tùng để làm gì khi không có ai trú, bếp lửa để làm gì khi không có ai sưởi, và anh để làm gì khi không có em.


    Em yêu!

    Nếu có thể, anh ước gì mỗi chữ trong thư này đều là “Anh yêu em”, nhưng như thế sẽ làm em buồn chán khi đọc thư anh và anh không muốn điều đó. Nhưng nếu một ngày nào đó em cảm thấy rằng hết yêu anh, thì em hãy nhớ anh vẫn chờ đợi em, vẫn yêu em, và vẫn nhớ mãi tên em là ..^__^.. Khi đó em chỉ việc ngoảnh đầu nhìn lại thôi em nhé, và em sẽ thấy tình yêu của anh.


    ===>>> vô tình nhặt dc bí kiếp, hổng bjt ai là chủ bức thư này zậy ta? ===>>> truy tìm dấu vết thủ phạm......... để học hỏi bí kiếp viết tiểu thuyết......:-/:-/:-/
  5. cindar New Member

    Số bài viết: 105
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0

Chia sẻ trang này