1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Tìm trong nỗi nhớ - Lê Ngọc Mai

Thảo luận trong 'TRUYỆN' bắt đầu bởi DKhanh13, 9 Tháng sáu 2009.

  1. DKhanh13 New Member

    Số bài viết: 56
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    TÌM TRONG NỖI NHỚ.
    Tác giả: Lê Ngọc Mai

    [Download]
    Mã:
    http://www.fileden.com/files/2009/1/9/2259656/Tim_trong_noi_nho%5BLe_Ngoc_Mai%5D.pdf
    "Những bông hồng đẹp như ngày xưa ấy, mình chỉ có thể tìm trong nỗi nhớ thôi anh."

    Tập truyện là những mảnh đan xen giữa những khoảng thời gian ngày xưa như một lời tự kể với những mảnh tên viết tắt và những chuyện đang xảy ra như một lời kể của một nhân vật đứng ngoài với những nhân vật nêu rõ tên.

    Lan Chi, một du học sinh tâm lý ở Nga gặp Kiên, một nghiên cứu sinh kiến trúc ở đây. Cuộc tình sét đánh cuốn họ vào nhau tưởng như không dứt ra được… "Kể từ buổi hoàng hôn trên phố Arbat ấy, tôi như bị cuốn theo K. vào một cơn bão lốc. Tình yêu của anh mạnh mẽ, ào ạt đến nỗi tôi không có lúc nào dừng lại để thở, để suy nghĩ, để nhìn ra xung quanh."

    Nhưng rồi vì cuộc sống đưa đẩy, Kiên lao vào những công chuyện mua bán để có bảo đảm cuộc sống sau này cho hai người và thất bại. Anh giấu Lan Chi vì không muốn cô lo sợ. Lan Chi về nước chờ đợi. Cuộc sống khó khăn thời bao cấp nuốt lấy cô, cô lại ra đi và lạc lõng bước vào đời sống mới …. "tôi bước lên máy bay như một người ngơ ngẩn. Không biết mình đang làm gì. Không biết mình đang đi đâu."

    Rồi Lan Chi cũng có một cuộc tình mới, một hạnh phúc mới nhưng làm thế nào quên được một người tình cũ của một mối tình đã kéo đến 5 năm… "Anh lập tức cúi xuống hôn tôi rồi nhìn tôi bằng ánh mắt “Romeo” đến nỗi tôi đột ngột rùng mình. Hình như...hình như tôi đã từng gặp một cái nhìn hệt như thế này ở một nơi nào đó, lâu lắm rồi... Matxcơva, một chiều buốt lạnh... Tôi vội úp mặt vào vai Tr. để giấu giọt nước mắt bỗng trào ra ngoài ý muốn. Trong lồng ngực tôi, quả tim như thắt lại, vật vã: nó biết rằng tôi yêu Tr., yêu thực sự, vậy mà tại sao một góc sâu thẳm trong lòng tôi vẫn chẳng thể quên K. ?"

    Lan Chi sống hết lòng với chồng, với con… vết thương ngày xưa chỉ âm thầm rỉ máu. Một lần cô gặp lại Kiên, một cuộc gặp gỡ không hẳn do tính toán cũng không hẳn do tình cờ. Hai người gặp lại nhau ….

    "Anh định chạy ra đón Lan Chi nhưng bỗng nhiên đổi ý và lùi vào một góc khuất để kín đáo quan sát cô. Lan Chi tiến lại gần, cô không nhìn thấy anh. Khi cô đứng lại, đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm, Kiên cảm giác như có một luồng điện chạy giần giật khắp người mình : cặp mắt của cô vẫn hơi ngơ ngác và mơ mộng không khác gì ngày xưa, làn môi của cô vẫn có một thoáng cong nũng nịu giống hệt thuở nào... Một nỗi buồn da diết tràn ngập lòng Kiên khi anh nghĩ rằng tất cả những đường nét thân thương này bây giờ đã thuộc về một người đàn ông khác. Anh cố giữ dáng điệu thật bình thản và bước lại gần Lan Chi."

    Cái tình cảm cháy bỏng ngày xưa lại trở về giữa hai người, nhưng gần nhau đấy mà vẫn như xa vời vợi…. "Trong toa đã đầy ắp người, không còn chỗ nào để ngồi, họ phải đứng sát vào nhau. Anh xúc động đến nghẹt thở khi cảm nhận sát người mình thân hình nhỏ nhắn của cô, thân thiết và gần gũi hệt như trong những giấc mơ vẫn thường trở đi trở lại ám ảnh anh suốt bao năm ròng. Tàu lắc mạnh và Kiên như tỉnh mộng : anh nhận thấy Lan Chi cố bám chắc vào tay vịn để khỏi ngã vào người anh. Chưa bao giờ anh hình dung rõ rệt và thấm thía đến vậy về cái vực sâu hun hút mà cuộc đời dùng để ngăn cách họ như lúc này đây, khi cô đứng ngay bên anh, gần như lọt thỏm trong vòng tay anh."

    Lan Chi đem con về thăm Việt nam, cô mong gặp lại Kiên nhưng lại trốn lánh anh… Cái tình yêu ấy vẫn còn nhưng cô chẳng còn gì và chẳng thể làm gì để mang hạnh phúc đến cho Kiên… Những lẩn tránh gặp mặt, những xót xa khi gặp nhau … "Anh bước sát lại gần và vuốt nhẹ tóc cô : “Đừng khóc nữa Lan Chi. Anh cũng không chịu đựng được khi nhìn em khóc.” Không kìm nổi, cô gục đầu vào vai anh và khóc nức lên. Kiên đứng lặng, sững sờ. Anh có cảm giác như đang trở về quá khứ khi nhìn mái đầu của Lan Chi run rẩy trên vai mình, như ngày xưa... như ngày xưa."

    Cái buốt nhói sau khi gặp lại Kiên, mong người mình yêu được hạnh phúc nhưng nhìn hạnh phúc của Kiên bên cạnh người khác vẫn là một sự quá tải. Nỗi ray rứt được Lan Chi khoá chặt đi nhưng lại….

    "… bỗng thấy chạnh lòng tủi thân khi chợt bắt gặp mình đang ghen tị với dòng người hối hả ngược xuôi trên đường phố. Ghen với sự thanh thản của một tình yêu trọn vẹn không bị giằng xé làm đôi. Ghen với cái hạnh phúc bình yên khi nhà và quê hương là một."

    Lan Chi trở về, để thấy phố phường xưa không còn như ngày xưa, tất cả hình ảnh trong trí tưởng đều khác hẳn đi. Ngay cả mùi vị món ăn cũng không như trong nỗi nhớ nữa …

    "Lan Chi vừa ngượng ngùng vừa buồn bực vì phải hỏi và nghe ông xích lô giải thích cặn kẽ cho cô như cho một khách du lịch nước ngoài về những đường phố mà cô không thể nhận ra, về những công trình mới xây sau khi cô đã rời Hà Nội. Mọi thứ đã thay đổi quá nhiều trong hơn chục năm qua, cuộc đời cô đã tách rời khỏi số phận của quê hương, cô đã phần nào trở thành người lạ."

    Cô và con lại ra đi, Kiên ra tiễn chân ở phi trường, hai người lại xa nhau….

    "Lan Chi ngước mắt nhìn Kiên. Cô nhận thấy cặp mắt anh ngấn nước.
    - Thôi, em đi nhé, - cô nói sau vài giây im lặng, đưa bàn tay gạt ngang hàng mi đẫm lệ và cố mỉm cười.
    - Ừ, em đi..."

    Những băn khoăn, những trăn trở được Lê Ngọc Mai viết lại như những tiếng thở dài nhẹ nhàng. Những kỷ niệm chồng chéo lần lượt được mở ra gọn gàng giữa những mảnh đời hiện tại. Khéo léo đến nỗi cái xưa quyện vào cái nay như hai mảnh tơ trời hòa hợp… Bên cạnh những tiểu thuyết thời thượng, những bài báo đầy hình ảnh sex, bạo lực, chết chóc, cuốn truyện nhỏ bé này đưa người đọc đến một khung trời khác, dịu dàng hơn, mềm mại hơn. Tác giả không đề cao vấn đề trách nhiệm, vấn đề gia đình nhưng vẫn thấy đâu đó trong câu truyện, tình gia đình, tình chồng vợ, tình bạn bè được nâng cao. Bên cạnh những tình tiết của nhân vật, giọng văn dí dỏm của tác giả còn lột được phần nào khuôn mặt đa dạng của cuộc sống, của những con người “cơ hội” vênh vang như Tài Ủng, của những người ham chức vị như Ba Lê Dị Nhân, của một thời khó khăn bao cấp và cuộc sống chật vật của du học sinh Việt ở Nga.

    Cóp nhặt trên net.
    :complaint:
    [AUDIO]http://www.fileden.com/files/2009/1/9/2259656/De%20mai%20co%20nhau.mp3[/AUDIO]

Chia sẻ trang này