1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Tôi là người sói

Thảo luận trong 'Chém gió, tám vui' bắt đầu bởi NKD4488, 9 Tháng sáu 2009.

  1. NKD4488 Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    TÔI LÀ NGƯỜI SÓI
    I is a werewolf

    Author: NKD

    Phần 1

    Tôi là người sói, phải, tôi là .... người sói, các bạn hãy tin đi, tôi là ... người sói.

    Tôi cũng như bao người bình thường khác thôi, có một khác biệt duy nhất là vào những đêm trăng tròn tôi lại hóa thân thành một con sói: dị hợm và tàn ác như một con sói khát máu đang săn mồi. Các bạn nghĩ các bạn đang đọc một cuốn tiểu thuyết? Không! Đây là sự thật, tôi là ... người sói!

    Nhưng tôi vẫn phải sống và tồn tại, bởi tôi biết tôi có thể làm được điều gì đó cho cuộc sống, cho thế giới này, mặc cho những mũi dao làm từ sự dị nghị của mọi người đâm vào tôi hằng ngày, nhưng tôi vẫn phải sống. Người sói thì đã sao?

    Mặc dù không ai biết rõ tại sao tôi lại cư xử và sinh hoạt khác lạ vào những đêm trăng tròn, nhưng họ cũng không thể nào làm ngơ được những buổi sáng tôi trở về trong tình trạng hoang tàn như một kẻ tử tù.

    Họ nói cũng đúng, vì tôi đã bị cùm xích, bỏ đói và tra tấn một cách tàn ác, và người đã đưa tôi vào tù đêm đó là chính tôi! Tôi phải tìm mọi cách, mọi cách có thể để khi hóa sói, tôi không làm điều gì hại ai cả, đau đớn lắm, tại sao một người như tôi phải chịu một số phận này chứ? Đau đớn hơn khi ai đó bật bộ phim có nhân vật người sói trong đó, họ xem, họ nhìn mà không mảy may thương cảm, họ không chịu hiểu cho số phận của người sói trong phim, họ chỉ thích người sói làm gì đó khác lạ cho họ xem mà thôi, thật đau lòng, tôi là người sói của họ đây!

    Người sói thì đã sao? Câu hỏi thật ngớ ngẩn, ngớ ngẩn như chính bản thân tôi.

    Tôi không biết tôi sợ hãi tình yêu hơn, hay là khao khát tình yêu hơn. Ai có thể yêu tôi được nhỉ? Tôi cũng không thể nào đem lại hạnh phúc cho người mình yêu, tôi không muốn làm hại người tôi yêu thương nhất. Tôi cũng thề với lòng mình sẽ không để ai yêu tôi, vì tôi không thể đáp lại tình cảm của người ấy. Ôi, khi là sói tôi khát máu, còn khi là người tôi khát tình yêu!

    Bề ngoài tôi mạnh mẽ, cười nói, nhưng vào mỗi buổi đêm tôi lại khóc một mình. Tôi khóc nhiều, rất nhiều, cảm giác được an ủi hơn khi mình khóc. Tự an ủi mình đó bạn ạ, khi là sói tôi cất tiếng hú vào ban đêm, khi là người tôi khóc trong lòng từng phút, từng giây!

    Từ nhỏ đến giờ, mọi người luôn chỉ trích, nói xấu sau lưng, và thậm chí trước mặt, tạt nước vào mặt tối những câu nói làm tôi đau lòng. Họ ĐÚNG! Phải tôi là người ích kỷ, sống cho bản thân mình, tôi quái dị, tôi xa lánh mọi người, tôi luôn cư xử khác người. Họ có hiểu cho tôi đâu, không một ai chịu hiểu cho tôi, tôi là người sói cơ mà? Tôi không thể nói cho họ biết, nhưng tại sao mọi người không thể tìm một lý do nào đó để độ lượng để công bằng với tôi hơn sao? Tôi đáng trách thật, nhưng sao không ai tìm một lý do nào đó để cứu rỗi lấy linh hồn cô độc này?

    Nhưng, thời gian trôi qua, tôi cũng quen với những khắc nghiệt mà cuộc sống dành cho tôi, và tôi trân trọng từng điều tốt đẹp mà cuộc sống mang lại. Tạm quên đi những nỗi mặc cảm để tìm đến với những điều tốt đẹp của cuộc sống. Khi "đến hẹn" tôi lại tạm lánh "thế giới" đi một tuần.

    Rồi vào một ngày, tôi bất chợt biết ... yêu. Tôi quá vui mừng, lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy hết cô đơn! Tôi vui mừng, tôi hạnh phúc đến nỗi quên đi lời tự nhủ của mình "Đừng yêu ai và cũng đừng để ai yêu mình, mình là người sói, mình không muốn làm hại ai, làm cho người ta buồn, mình không được làm hại bất cứ cô gái nào".

    Và nàng như một nàng tiên, xua tan sự u uất, LẠNH LẼO trong tâm hồn tôi. Nàng thật tuyệt vời, xinh đẹp. Tôi đã bị hạ gục bởi vẻ đẹp bên trong và vẻ đẹp bên ngoài của nàng. Nàng đã vô tình thôi miên tôi, làm tôi quên đi: TÔI LÀ NGỪOI SÓI.

    Và rồi, tôi như một người sắp chết khát trên sa mạc bắt gặp được những dòng nước ngọt mát lạnh. Tôi lao vào tình yêu bằng tất cả trái tim của một con người, và sự khát khao của con sói. Hạnh phúc quá lớn lao, quá bất ngờ khiến tôi luôn lo sợ trong lòng: đến một ngày nào đó nàng sẽ ra đi. Tôi lại cô đơn như trước, thậm chí đau khổ hơn, khi trái tim tôi đã khắc tên nàng. Vì quá yêu nàng, tôi cũng lo sợ, tôi sẽ làm hại nàng, sẽ làm nàng đau khổ, nhưng dường như tôi bị một sức mạnh vô hình nào đó bắt tôi phải tiếp tục, tôi không thể cưỡng lại được. Ôi, hạnh phúc! Thật hạnh phúc! Hạnh phúc biết bao khi có một người con gái đối xử quan tâm đến tôi như vậy! Ôi thật ấm ám, ấm áp....

    Đến một ngày, điều tôi lo sợ cũng đã đến!.......

  2. iljimae <marquee><b><i>Nhất Chi Mai</i></b></marquee>

    Số bài viết: 877
    Đã được thích: 1
    Điểm thành tích: 0
    Hix, post tiếp những phần tiếp theo đi mà :incense:
    Hay là lại định câu khách :coy:
  3. NKD4488 Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Phần 2

    Và rồi mọi chuyện đã chấm hết với kịch bản tôi đã tưởng tượng trong đầu, tôi biết rồi nó sẽ đến, và càng bất ngờ hơn khi nó đến nhanh và đột ngột như vậy.

    Đêm trăng tình yêu, có đôi tình nhân nào yêu nhau, mà chưa từng ngắm trăng cùng nhau đâu. Ôi, nhưng với tôi, tôi biết là với tôi, và các bạn chắc cũng biết là với tôi, thời điểm lãng mạng và đẹp đẽ ấy, tôi không thể và không bao giờ bên cạnh nàng được.

    Tôi lo sợ, tôi lo sợ, và nó đã thành sự thật. Nàng đã biết rõ tôi là ai, đã chứng kiến tôi từ một chàng trai hóa thành con sói như thế nào. 1 cú sốc lớn cho nàng? Chắc chắn rồi! thật trớ trêu!

    Tôi yêu nàng bằng tất cả những gì tôi có, tôi luôn luôn tự nhủ trong lòng mình, từ giây phút ban đầu đến với nàng cho đến giờ đây: "Đừng bao giờ làm hại nàng, đừng bao giờ để nàng buồn, nàng như một trang giấy trắng, mình sẽ không bao giờ để 1 vết mực nhỏ nào làm xấu tờ giấy đó".

    Nàng hét rồi ngất đi trong tiếng hú rợn người, hoang dã của một con sói, kinh hoàng làm sao khi bạn trai của mình lại như vậy, mọi hình ảnh về tôi đã xụp đổ, mọi nỗ lực, mọi hành động chân thành chan chứa tình cảm mà tôi dành cho nàng đã tan theo mây khói. Tôi không thể nhớ rõ mình đã làm gì tiếp theo đó trong thời điểm hóa thân giữa ngừoi và sói, tôi chỉ biết trong mắt tôi lúc đó, hình ảnh 1 nàng tiên đã dần hóa thành một con mồi cho tôi cào xé. Rồi bất chợt tôi bừng tỉnh, đúng hơn là tôi có cảm giác mình đang là người trong lốt sói đó, tôi nhận ra, không đúng, là con sói đã nhận ra con mồi mà nó đang lao tới là ai, có lẽ tình yêu đã cho tôi sức mạnh vào lúc cái Người và Sói trong tôi đang đấu tranh, Tình yêu và Đói khát đang đấu tranh.

    Tôi tỉnh dậy. Trời sáng rồi ư? Phải, trời sáng rồi. Mình đang ở đâu đây? "Bệnh viện" - một giọng nói quen thuộc trả lời, thằng bạn thân của mình đây. Tôi chợt nhớ lại đêm qua và hiểu ra mọi chuyện: Tôi đã cào xé, đã cố gắng Giết ... chính tôi, đúng rồi, tình yêu da chien thang su hoang da hung tan, đã mang cho tôi sức mạnh để TÔI LÀM HẠI CHÍNH TÔI. Thật nhẹ nhõm phần nào, khi biết rằng ít nhất, nàng đã thoát khỏi móng vuốt tử thần trong gang tấc.

    Tôi cảm thấy đau, cả bên trong lẫn bên ngoài, không biết cái nào gây cho tôi nhức nhối hơn. Qua một hai tuần tôi bình phục, nhưng những vết cào xé trên cơ thể vẫn còn đó, những vết sẹo trên cơ thể, và vết sẹo trong cả trái tim của tôi nữa. Nàng ra đi, tôi không thể trách nàng được, có cô gái bình thường nào trên đời này lại chấp nhận một người như tôi chứ? TÔI LÀ NGƯỜI SÓI!

    Hình bóng nàng, và những kỷ niệm cứ hiện về, cứ ám ảnh đầu óc tôi. Tôi điên dại ngay cả khi làm người. Những ngày rằm, những ký ức về nàng lại hành hạ tôi, cấu xé tôi tàn bạo hơn lúc nào hết, tôi chỉ mong bóng đêm tới thật nhanh, để tôi thành sói, để tôi quên đi và để tôi có được giây phút bình yên. CHƯA BAO GIỜ TÔI LẠI THÈM KHÁT HÓA SÓI NHƯ BÂY GIỜ.

    Đêm xuống, rồi đó, thời điểm giải thoát đã đến rồi đó, tôi lại vào núi, đến địa điểm "nhà tù" quen thuộc, nơi mà dụng cụ xiềng xích để kiềm tôi lại mỗi khi hóa thú.

    Lại một đêm đã qua, tôi lại trở về nhà. Nhưng lạ thay, lần đầu tiên tôi trở về một cách lành lạnh, không vết trầy sước. Và những đêm trăng tròn tiếp theo cũng thế, tôi không có một dấu hiệu nào cho thấy tôi mới đi tù về cả.

    Chỉ biết rằng, mấy tháng nay, người ta không còn nghe tiếng Sói hú trong núi nữa. Hình như con sói đó không còn sức lực để cất lên những âm thành hoang tàn, ghê rợn như trước nữa, thay vào đó là sự im lặng lạ thường, dường như con sói ấy ngoan ngoãn nằm yên và ngủ như một con cún vậy, điều gì ghê sợ đến nỗi dè nén được cả thú tính loài sói đói khát?

    Giờ đây, mọi chuyện lại NGƯỢC LẠI HOÀN TOÀN so với trước kia. Tôi điên dại thú tính khi làm người, và tôi bình lặng khi làm sói. Tôi đói khát, hoang tàn khi làm người và vô cảm, hiền lành khi làm sói.

    Nghịch lý đang diễn ra, đang tàn phá tôi, tôi không biết tôi là ai, là cái gì nữa, tôi không chịu đựng được nữa.

    Giờ đây, Tôi là .... Người hay Sói đây?



    Phần 3

    Những ngày tháng bị dày vò bởi nỗi nhớ đó, tôi luôn muốn gặp nàng, tôi khát khao được nói chuyện với nàng, dù chỉ bằng vài dòng tin nhắn. Nhưng tôi không thể, tôi không dám làm vậy, vì tôi sợ sự có mặt của tôi, sự quan tâm của tôi làm nàng thấy khó xử, thấy nghẹt thở.

    Chưa bao giờ tôi sợ phần người trong tôi như lúc này. Trước kia tôi rất sợ những nỗi đau thể xác khi bị tra tấn lúc hóa sói, nhưng nỗi nhớ và tiếc nuối khi làm người còn đau và rát hơn rất nhiều lần. Tôi sẵn sàng biến mất khỏi thế giới của nàng, chỉ cần nàng thấy thoải mái, hạnh phúc là được. Nhưng cái giá đổi lại thật ghê gớm, đó là sự cô đơn cùng cực, sự tủi thân và đau khổ hơn cả trước khi tôi quen nàng.

    Dù biết nàng không có tội, nhưng tôi vẫn thầm trách nàng, tại sao lại không đến bên tôi, dù cho chỉ là sự thương hại dành cho kẻ đói khát tình yêu và khốn khổ này. Chẳng lẽ sau tất cả những tấm chân thành, tình cảm chan chứa mà tôi dành cho nàng, tôi không xứng đáng nhận được một sự bù đắp nhỏ nhoi nào sao?

    Mọi chuyện tưởng như tiếp diễn như vậy mãi, rồi bất chợt vào hôm sinh nhật tôi, người mà tôi chờ đợi nhất, dù tôi chỉ dám hy vọng yếu ớt, đã gửi cho tôi một dòng tin nhắn chúc mừng ngắn gọn. Tôi hết sức vui mừng, nâng niu đọc kỹ từng chữ từng từ một, mặc dù qua nội dung tôi biết nàng chỉ giữ khoảng cách bạn bè, nhưng tôi vẫn biết ơn nàng vì ít nhất nàng cũng không xa lánh, ghét bỏ tôi khi biết được sự thật trớ trêu của tôi.

    Tôi biết mà, tôi đã không yêu nhầm người, nàng thật tốt bụng, thật nhân hậu, thật trong sáng, thánh thiện, tuy có hơi trẻ con, mít ướt nhưng những chính những điều đó đã khiến trái tim tôi luôn hướng về nàng, tôi yêu nàng, yêu tất cả mọi thứ thuộc về nàng.

    Rồi những ngày sau đó, tôi có thể yên tâm liên lạc và thăm hỏi nàng mà không sợ bị xua đuổi và gây khó chịu cho nàng. Nỗi nhớ bấy lâu nay nó vỡ òa ra, nó tràn ra từng phút trong một giờ và từng ngày trong một tuần.

    Vẫn biết là không thể, là trái ngang, nhưng sự đói khát trong tôi lại bắt đầu trổi dậy, khát vọng yêu và được yêu, khát vọng được giải thoát khỏi sự cô đơn lại khiến tôi mơ mộng đủ thứ về hạnh phúc lứa đôi. Nhưng khoan! Dừng lại! hãy tỉnh lại đi! vì đây là chuyện tình giữa một cô gái và một…. người sói, giữa 2 thế giới trái ngược mâu thuẫn nhau hoàn toàn. Tôi biết rằng tôi không xứng đáng với nàng, tôi sẽ làm khổ nàng, thậm chí còn gây nguy hiểm cho nàng nữa, đó là tất cả những gì tôi lo sợ, tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả, cam chịu tất cả để đổi lấy những nụ cười vui tươi, không chút vướng bận và tuyệt vời của nàng.

    Với tôi, nàng không chỉ là một thiên thần mang sự ấm áp cho tâm hồn lạnh lẽo của tôi, mà nàng còn là người thay đổi con người tôi, xóa bỏ sự ích kỷ trong tôi. Trước kia tôi chỉ biết sống cho riêng mình, chỉ nghĩ đến sự bất công mà mình phải chịu đựng mà quên mất rằng: còn rất nhiều người thân xung quanh tôi cũng cần sự cảm thông, cần tình thương, cần có tôi!

    Qua những câu chuyện, tâm sự của nàng về cách sống - cách đối xử giữa những người trong gia đình, người thân của nàng, tôi mới bỡ ngỡ nhận thấy được niềm hạnh phúc của cuộc sống lòai người. Từ trước đến giờ tôi chỉ sống một cuộc sống của lòai thú, xa lánh bố mẹ, anh em trong nhà, xa lánh bạn bè, lúc nào cũng dựa vào lý do TÔI LÀ NGƯỜI SÓI để sống cho riêng mình - để nuôi dần con thú ích kỷ trong tôi.

    Nàng đã vô tình giúp tôi nhận ra rằng: chính tôi đã xây hàng rào ngăn cản mọi người đến với tôi. Và giờ, có lẽ là lúc tôi cần làm gì đó để chuộc lại lỗi lầm của tôi, để tôi trả ơn nàng. Và có lẽ cái lý do Trả nợ này cùng với tình yêu là nguồn sức mạnh để tôi cho đi mà không cần nhận lại. Và rồi tôi dùng hết khả năng, sức lực và thời gian có thể để bảo vệ, để chăm lo cho nàng, người con gái mà tôi yêu – tôi trân trọng. Tôi cũng bắt đầu sống một cuộc sống “người” hơn, khi bắt đầu để ý, quan tâm tới những người thân yêu của tôi. Và tôi thật sự cảm thấy hạnh phúc hơn, bớt cô đơn hơn trước, một sự thay đổi tốt đẹp mà tôi không ngờ tới.

    Với tôi, hạnh phúc là khi được nhìn thấy nàng, được nghe giọng nàng nói, được nàng cảm ơn mỗi khi tôi làm được điều gì đó tốt cho nàng. Nhưng tôi không dám đòi hỏi nàng sẽ đáp lại tình cảm của tôi, tôi không muốn vì tôi mà nàng phải khó xử phải lo nghĩ. Tuy tôi không dám thừa nhận tôi còn yêu nàng, nhưng tôi biết nàng cũng cảm nhận thấy điều đó. Nàng không thể yêu tôi, nhưng cũng không muốn xúc phạm tình cảm của tôi, không xa lánh trốn tránh tên người sói này, đó đã là một ân huệ, một điều khiến tôi yêu nàng hơn.

    2 tháng trôi qua, tôi đã quen dần với tư tưởng cam chịu, chấp nhận số phận yêu đơn phương, và tìm niềm hạnh phúc nhỏ nhoi khi được ngắm nhìn nàng, được thăm hỏi nàng, được giúp đỡ nàng. Những lúc nàng buồn, nàng khóc vì nhớ quê, nhớ mẹ, hay những nỗi buồn vu vơ nào đó, tôi chỉ biết an ủi và hỏi thăm nàng. Vì để giữ khoảng cách, nàng luôn tránh né giãi bày tâm sự với tôi, đó là điều khiến tôi đau lòng nhất, giá như tôi hiểu được nỗi buồn của nàng, thì tôi có thể làm được nhiều hơn cho nàng, có thể giúp đỡ được nàng tốt hơn.

    Tuy sự đáp lại của nàng dù rất hờ hững và chỉ coi tôi không hơn một người bạn, nhưng có hề gì, như thế cũng còn hơn là không được đến bên nàng nữa.

    Và rồi mọi chuyện lại không trôi đều như vậy, đến một ngày…..


    Mời các bạn đón xem phần 4 (khả năng là phần cuối) của câu truyện.
    Để đảm bảo kinh phí cho tác giả NKD sáng tác, bạn nào muốn xem tiếp thì bấm thanks nhá :))
  4. NKD4488 Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    Phần 4

    Tôi đến thăm nàng, cùng nàng đi dạo, buổi tối hôm đó, mặt trăng lúc ẩn lúc hiện, những làn mây xám, bầu trời đen, hòa cùng con đường dài mới hoàn thành, không xe cộ, không người qua lại. Chỉ có 2 tâm hồn trong khung cảnh nửa huyền bí, nửa lãng mạn đó.
    - “Em có chuyện muốn nói với anh”
    - “Anh cũng có chuyện muốn nói với em”
    - “Anh nói trước đi”
    - “Em đề nghị trước, em nói trước đi”
    - “Anh nói trước đi, chuyện của em khó nói hơn”
    - “Thôi được, oẳn tù ti ai thua thì nói trước”
    - ……“Em thua rồi, nói di, haha”
    - “Không, anh nói trước đi, chuyện em khó nói lắm”
    - “Thôi được, cho em thêm cơ hội nữa”
    - ……“Anh thua rồi, nói đi, haha”
    - “Mới 1 đều mà, trận cuối cùng nào”
    - ….“A haha, em thua rồi, nói đi, cái tội ăn gian, lưới trời lồng lộng, nói đi!!!!!”
    - “Không, anh nói trước thì em mới nói được”
    Ôi, nàng thật lém lính, thật bướng bỉnh và hay cãi lại tôi. Chính cái tính … đáng ghét đó khiến tôi càng … yêu nàng hơn. Thực ra tôi có chuyện gì để nói đâu, miễn là được đi bên cạnh nàng là tôi cảm thấy dễ chịu rồi.

    Gần đây, nàng có chuyện buồn, tôi chỉ nhận được câu trả lời ngắn gọn như thường lệ “Do em nhớ nhà, nhớ mẹ”. Mục đích tôi tới thăm nàng là để động viên nàng, tôi sợ nàng không tập trung học được cho kỳ thi gần kề.
    - “Em biết không, em nhớ nhà, nhớ quê như thế nào, thì anh cũng nhớ em như vậy đó. Nhưng vì nhớ em, mà anh suốt ngày buồn, luôn muốn tới thăm em, bỏ bê việc cần làm của mình thì có tốt không? Em cứ so sánh Chuyện anh nhớ em với Chuyện em nhớ nhà, em sẽ cần biết nên làm gì là đúng. Cố gắng kiềm nỗi nhớ lại, đừng khóc và buồn nhớ nhà nhiều quá mà ảnh hưởng đến việc học thi của em, hiểu chưa?”
    - “Anh này, tại sao anh lại yêu em như vậy?”
    - “Tại vì em là em, anh yêu con người của em”
    - “Anh thật tốt, chưa có ai tốt với em như anh cả, nhưng em không thể yêu ai được nữa, anh hãy quên em đi”
    - “Tại sao? Anh không cần em đáp lại mà, miễn là em thấy thoải mái là được, anh muốn bảo vệ và chăm sóc cho em, vậy thôi.”
    - “Em biết, điều em sắp nói sẽ khiến anh rất đau lòng. Nhưng em không muốn vì em mà anh phải khổ sở, em không muốn nói dối anh điều gì cả.”
    Tôi hồi hộp chuẩn bị nghe điều nàng sắp nói ra. Điều gì nhỉ? Hay nàng muốn nói rằng nàng không muốn yêu một người sói như tôi, dù tôi có tốt với nàng đến đâu đi nữa? Hay ...
    “Em đã thích một người khác rồi, em và người ấy có rất nhiều kỷ niệm, em đã cố quên người ấy đi nhưng không thể”.
    Không biết tôi sững sờ hơn hay ngạc nhiên hơn nữa, vì một người xinh đẹp và thánh thiện như nàng thì tất nhiên có rất nhiều người theo đuổi, nhưng chuyện nàng yêu một ai đó thì … tôi không hề ngờ tới, không lẽ nàng quen người đó trước tôi gặp nàng.

    Tôi cố gắng nghe hết tâm sự của nàng, vừa xót xa cho phận mình, vừa thương cảm cho nàng. Vì người mà nàng yêu … đã có bạn gái rồi, và hoàn cảnh nàng lúc này đây có khác gì tôi? Đều bị giằn vặt bởi nỗi nhớ người mà mình yêu, đều là kẻ đến sau! Tại sao tôi lại không hiểu được nỗi niềm mà bấy lâu nay nàng phải chịu đựng chứ? Tôi thật ích kỷ, nghĩ quá nhiều cho tôi, mà không chiu dành thời gian để hiểu nàng nhiều hơn. Nhìn những giọt nước mắt của nàng mà tôi đau lòng quá, tôi hiểu rõ sự cô quạnh, khát khao tình yêu, nỗi nhớ hành hạ nàng như thế nào.

    Tôi có cảm giác như có một luồng khí lạnh thổi buốt trái tim, một luồng khí nóng xâm chiếm lá phổi , khi tôi bất chợt nhận ra trong ngỡ ngàng: nàng đã phải chịu đựng nhiều hơn tôi, khổ sở hơn tôi. Nàng đã phải đứng giữa 2 người: tôi và người kia. Chắc hẳn nàng đã rất khó xử và dằn vặt mình trước sự quan tâm chân thành tôi dành cho nàng, trong khi nàng phải mang trong lòng thứ tình cảm đặt sai chỗ dành cho người kia.

    Tôi đồng cảm với nàng ở một hoàn cảnh trớ trêu: Tôi hướng về nàng, còn nàng hướng về người kia, còn người kia thì tôi không biết rõ. Tại sao thần tình yêu lại sắp đặt một cách thiếu công bằng như vậy chứ? Thật nghịch lý! Nàng muốn quên người kia đi, nàng cảm thấy xấu hổ khi nhìn thấy nụ cười của cô bé, bạn gái người kia. Nàng muốn chôn chặt tình cảm của mình, chịu đựng không dám bày tỏ cảm xúc của mình với người kia. Tôi thương nàng quá, ít nhất tôi còn dám bày tỏ cảm xúc, dám đến bên người tôi yêu, nhưng nàng thì sao? Nàng không thể, không dám thể hiện sự thật, điều đó còn khổ sở hơn, nàng đã chịu đựng đã khổ sở hơn tôi rất nhiều.

    Giờ đây, tôi cảm thấy mình thật đáng trách! Tôi đã hiểu rõ nỗi niềm của nàng rồi đấy, nhưng tôi có thể làm được gì cho nàng ngòai việc câm nín nghe nàng nói, nhìn những giọt lệ của nàng. Tôi đã cố gắng mạnh mẽ, nhưng sự thật quá đắng cay, tôi không kiềm được nước mắt. Không, tôi phải làm gì đó cho nàng, tôi không thể nhìn nàng đau khổ như vậy được, tôi không muốn nàng phải đau khổ như tôi, phải chờ đợi mòn mỏi như tôi. Đây không phải là lúc để tôi tự chua xót cho bản thân mình, nàng yêu ai cũng được, chỉ cần nàng hạnh phúc là tôi vui, tôi yên lòng rồi. Tôi đã tự hứa và xác định như vậy khi chấp nhận yêu đơn phương cơ mà.

    Dường như tôi chỉ có 2 lựa chọn để giải thoát nàng, để nàng có thể quên được người kia, để tôi có thể nhìn thấy nụ cười tuyệt vời của nàng. Một là …tôi làm cho nàng yêu tôi, và cố gắng mang lại hạnh phúc cho nàng, lúc đó người kia cũng không có nghĩa lý gì nữa. Hoặc hai là … tôi phải học cách quên nàng trước, rồi giúp nàng quên người kia sau. Không còn con đường nào khác cho tôi sao? Với lựa chọn thứ nhất, làm sao tôi có thể làm nàng yêu tôi chứ? TÔI LÀ NGƯỜI SÓI! Còn lựa chọn thứ 2, Tôi có đủ sức mạnh để hy sinh vì nàng, nhưng sao tôi lại không cảm thấy có sức mạnh để QUÊN nàng đi? Và giả sử tôi quên nàng được, thì điều đó thật tàn nhẫn với tôi, tôi sẽ mất đi ngọn lửa sưởi ấm, niềm hạnh phúc ngọt ngào sao? Và điều tôi lo sợ là sau khi quên được nàng, tối dùng cái gì để có thể giúp nàng quên được người kia? Sự thương hại ư? Làm sao tôi dám chắc con ngươi lúc đó của tôi có thể bảo vệ và đưa nàng tới hạnh phúc được? Tại sao tôi luôn luôn bị kẹt giữa 2 lựa chọn, 2 điều mâu thuẫn trong mọi tình huống vậy chứ?

    Tôi và nàng bước về, "Em xin lỗi, xin lỗi anh nhiều lắm", chắc hẳn nàng rất hối hận khi đã nói sự thật đó với tôi, nàng ôm lấy tay tôi như một sự an ủi, sưởi ấm trái tim đang lạnh buốt của tôi. Nhưng tôi rơi nước mắt không phải vì tôi khóc cho bản thân tôi, mà tôi đau đớn thay cho nàng, tôi luôn khao khát được mang lại hạnh phúc cho nàng, và đây có lẽ là lúc nàng cần sự giúp đỡ thật sự.

    Bây giờ, tôi phải làm gì đây....



    Rất xin lỗi bạn đọc, nhưng câu chuyện có lẽ sẽ khó có thể kết thúc sớm được, khả năng là kéo dài 2 phần nữa, rất mong sự hỗ trợ "kinh phí" từ bạn đọc, còn chờ gì nữa mà không bấm Thanks đi :))
  5. tammttg Member

    Số bài viết: 181
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    :018: I don't understand

    :congratulate: Truyện anh viết được lắm
    Nhưng tựa đề như thế là sai ngữ pháp rồi
    ... hay là có dụng ý gì đây ??

Chia sẻ trang này