1. THÔNG BÁO TUYỂN ADMIN DIỄN ĐÀN 2013
    Tìm kiếm nhà trọ - Ở ghép
    THÔNG BÁO BÁN ÁO SPKT.NET CHO THÀNH VIÊN DIỄN ĐÀN


    HÃY TÌM KIẾM Ở ĐÂY TRƯỚC KHI ĐẶT CÂU HỎI
    {xen:phrase loading}

Trái Tim Nhà Giáo

Thảo luận trong 'Đọc sách truyện' bắt đầu bởi truongthinhs, 6 Tháng chín 2006.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. truongthinhs Giảng Viên

    Số bài viết: 533
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 0
    <span style="color:#FF6666"><span style="font-size:18pt;line-height:100%">Trái Tim Nhà Giáo.</span></span>

    [IMG]

    <span style="color:#3366FF">Hôm tựu trường lớp 5, cô giáo Thompson đứng trước mặt học sinh nói rằng:

    Các em thân yêu, cô rất thương các em. Cô thương tất cả các em.
    "Nói láo !" Cô Thompson thầm hổ thẹn với chính mình. Làm sao có thể vổ ngực tuyên bố rằng thương tất cả mọi học sinh được!

    Trước mặt cô là thằng Teddy Stoddard, áo quần xốc xếch, ăn mặc dơ dáy, hôi hám, dường như nó không chịu tắm rửa, chẳng chịu chơi với ai, lại thêm khó tính,... Tất cả tật xấu cô đã nhận thấy nơi thằng Teddy từ lúc nó học lớp 4 năm ngoái với thầy John Brown gần bên, lại tiếp tục hiện ra năm nay.

    "Làm sao tôi có thể yêu cái thằng chó chết đó được chứ! Chắc là nó chỉ đáng lãnh điểm F từ hạnh kiểm đến bài làm!"

    Cô Thompson từ từ xem qua các lời phê trong học bạ của học sinh, một việc nhà trường buộc phải làm đầu niên học. Và cô giật nảy mình khi đọc đến hồ sơ của Ted.

    Cô giáo lớp 1 phê: "Teddy là đứa bé rất thông minh với nụ cười luôn nở trên môi. Em rất lễ phép, và ngăn nắp. Thật sung sướng được dạy em."

    Cô giáo lớp 2 phê: "Teddy là học sinh xuất sắc, bạn bè ai cũng mến. Gia đình em gặp khó khăn vì mẹ em mắc bệnh nan y."

    Đến năm lớp 3, trong phiếu điểm có những dòng sau đây:

    "Cái chết của mẹ em quả là một biến cố lớn cho em. Tuy em đã cố gắng, nhưng ba của em chẳng ngó ngàng gì đến em. Đời em sẽ xuống dốc nếu không có ai giúp đỡ."

    Học bạ lớp 4 ghi: "Teddy dường như không thích học, ít giao thiệp với ai. Em dường như không có bạn, hay ngũ gục trong lớp."

    Đọc xong những lời phê ấy, cô Thompson sa sầm nét mặt.

    Rồi mùa Đại Lễ đến. Học sinh mang quà biếu cô. Quà nào cũng được gói ghém tươm tất hoa màu. Chỉ có quà của Teddy là thô thiển nhất, gói trong bao giấy siêu thị, lại nhăn nhầu thảm não. Cô Thompson chọn ngay gói quà của Teddy cầm lên. Trẻ con bắt đầu cười khúc khích, có đứa tỏ vẻ mặt khinh khi.

    Và, ô kìa, chúng nó phá lên cười, khi cô Thompson lấy trong gói đó ra một chiếc vòng thạch, hột mất hột còn, và lọ nước hoa chỉ còn có một phần tư bình.

    Cô Thompson đưa mắt lườm quanh một vòng, và nghiêm mặt. Cả lớp im phắc. Rồi cô lấy tay nâng niu các hột thạch của chíếc vòng vừa trầm trồ khen ngợi, rồi đeo ngay vào cổ tay một cách hãnh diện. Sau đó, cô sung sướng lấy nước hoa bôi lên tóc, lên má mình.

    Sau buổi "Christmas Party" tại lớp hôm ấy, Teddy đã không vội ra về như mọi khi. Em ngồi nán lại chờ bạn bè ra bề, mới đến bên cô thủ thỉ:

    Chào cô Thompson, hôm nay cô thơm như má con thuở nào.
    Nước mắt lưng tròng, em rón rén lui dần ra cửa, rồi vụt biến để cô Thompson ở lại một mình trong lớp. Cô thút thít khóc cả giờ sau đó.

    Từ dạo ấy, cô giáo Thompson không chỉ dạy toán, dạy viết, dạy văn cho trẻ, mà cô bắt đầu chú trọng "giáo dục" học sinh. Cũng từ dạo ấy, Teddy như sống lại. Em càng ngày cang học giỏi hơn thêm. Và cuối năm, em trở thành một trong những học sinh xuất sắc của lớp.

    Một năm trôi qua.

    Một hôm, cô Thompson bắt gặp một lá thư của Teddy chuồi lòn dưới cửa lớp bảo rằng "Cô là cô giáo giỏi nhất, tốt nhất của đời em."

    Sáu năm trôi qua, cô lại nhận được cánh thiệp báo tin Teddy đã tốt nghiệp trung học. Em đứng hạng ba và vẫn luôn xem cô là cô giáo hay nhất, giỏi nhất, tốt nhất trong đời em.

    Bốn năm sau nữa, cô mân mê lá thư Teddy viết thăm cô, trong ấy Teddy bảo em đã phấn đấu nhiều trong bốn năm qua, và nay sắp ra trường với hạng ưu. Em vẫn luôn xem cô là cô giáo hay nhất, giỏi nhất, tốt nhất trong đời em.

    Lại bốn mùa xuân thoăn thoắt tiếp nối, cô Thompson lại nhận được thư của Teddy tin cho cô hay em vẫn luôn xem cô là cô giáo hay nhất, giỏi nhất, tốt nhất trong đời em. Em nói nhờ cô mà tên của em bây giờ đã dài ra. Người tra ghi tên em là "Theodore F. Stoddard, M.D."

    Một mùa Thu nọ, Teddy báo cho cô Thompson hay là ba của em đã qua đời. Cuộc đời em tuy thiếu vắng hơn, nhưng dần dà em cũng đã có ý trung nhân và sắp làm đám cưới. Em mời cô đến dự hôn lễ ngồi vào ghế danh dự vẫn thường dành cho mẹ chú rễ.

    Đến ngày cưới, cô Thompson đã đến dự, và đeo trên tay chiếc vòng thạch hột mất hột còn của Teddy tặng cho cô thuở nào. Cô cũng không quên lấy nuớc hoa mà Teddy nhớ mùi của mẹ nó để xức tóc. Lọ nước hoa bây giờ chỉ còn vài giọt mà thôi.

    Bác sĩ Stoddard sung sướng ôm chầm lấy cô Thompson, và thỏ thể vào tai cô:

    "Cám ơn cô đã tin con , và tạo cho con sự tự tin. Chính niềm tin đó đã giúp con thay đổi cuộc đời."
    Lại những giọt lệ cảm động tuôn rơi, cô Thompson thủ thỉ cới bác sĩ Stoddard:

    Teddy, con lầm to. Chính con mới là kẻ dạy cô, và đã giúp cô thay đổi cuộc đòi. Chính nhờ gặp con, cô mới biết thế nào là "Giáo Dục". </span>
  2. jackie Guest

    Số bài viết: 0
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
  3. truongthinhs Giảng Viên

    Số bài viết: 533
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 0
    <span style="color:#FF6666"><span style="font-size:18pt;line-height:100%">Hãy Giữ Lấy Ước Mơ</span></span>

    <span style="color:#3366FF">"Tôi có một người bạn tên Monty Robert, hiện là chủ nhân một trại nuôi ngựa ở San Ysidro. Anh đã cho phép tôi dùng nhà của anh để tổ chức những buổi gây quỹ nhằm tài trợ cho các dự án đầu tư có tính rủi ro cao do thanh niên thực hiện.
    Một hôm, anh đến ngồi cạnh tôi và nói:
    - Tôi muốn kể cho bạn biết tại sao tôi để bạn sử dụng nhà của tôi để làm nơi tổ chức gây quỹ. Chuyện xảy ra cách đây nhiều năm. Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hoá. Kết quả là việc học hành của cậu bé không được ổn định lắm. Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viết một bài luận văn với đề tài "Lớn lên em muốn làm nghề gì?".
    Đêm đó, cậu bé đã viết bẩy trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt làm đường chạy cho ngựa.
    Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo. Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài làm của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của thầy "Đến gặp tôi sau giờ học".
    Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:
    - Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?
    - Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa? Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến.
    Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đây là ước mơ của con.
    Nghe cha đáp, cậu bẻ liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo của mình
    - Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình.
    Kể đến đây Monty dừng lại và hỏi tôi:
    - Bạn có biết bạn đang ngồi trong một trại ngựa rộng 200 mẫu của cậu bé trong câu chuyện mà tôi vừa kể không? Cách đây hai năm, vị thầy giáo đó đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến đây để cắm trại. Thế là thầy trò tôi nhận ra nhau. Cầm tay tôi, thầy nói:
    "Monty này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về điều đó" . Nghe thầy nói thế, tôi vội đáp "Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình"</span>
  4. truongthinhs Giảng Viên

    Số bài viết: 533
    Đã được thích: 3
    Điểm thành tích: 0
    <span style="color:#FF6666"><span style="font-size:18pt;line-height:100%">CÔ GIÁO</span></span>

    <span style="color:#6633FF">Sự nhẫn nại của tôi sắp cạn. Không lẽ ngày nào tôi cũng phải nhắc Nicole đem trả cuốn truyện tranh mà cô bé đã mượn của trường. Đã hơn 3 tuần nay, hễ tôi hỏi tới là cô bé lại cúi mặt nhìn xuống đất, lúng búng trong miệng: "Xin lỗi cô, con quên mang theo". Đã mấy lần tôi định tới nhà Nicole đòi lại cuốn sách của trường.Gọi là trường nhưng thực sự chỉ là một lớp dạy chữ miễn phí, được mở ra ở một vùng quê châu Phi hẻo lánh. Một hội đoàn từ thiện đã thuê tôi, một cô giáo mới ra trường, đến đây đứng lớp.

    Học trò của tôi là con cái của những người nông dân suốt ngày cặm cụi trên những cánh đồng ngô cháy nắng. Đa số trẻ con ở đây phải ở nhà bế em, lo nấu nướng hoặc ra đồng giúp cha mẹ từ sáng đến tối. Chỉ chừng hai chục đứa được cha mẹ cho đi học ở chỗ chúng tôi. Cuộc sống ở đây thật chán, tôi chỉ mong cho hết hạn hợp đồng để thoát khỏi nơi này.

    Sau khi học hết bộ chữ cái và học ráp vần, Nicole được thưởng. Chúng tôi cho con bé mượn một cuốn truyện tranh chữ in thật to, dày chừng hơn chục trang, trong một tuần phải trả. Vậy mà Nicole cứ lần lữa. Bực mình, một bữa nọ tôi dọa rằng nếu làm mất sách sẽ bị đuổi học, con bé nghe vậy hốt hoảng đáp: "Em thề là sách không bị mất, chỉ tại em quên".

    Tối hôm đó, mất hai giờ đồng hồ vượt qua mấy quãng đồng trống tối tăm, tôi tìm đường đến xóm nhà Nicole. Người ta chỉ cho tôi một túp lều vách đất, mái tranh. Bước tới sát cánh cửa đan bằng thân sậy khép hờ, tôi nghe thấy những tiếng ê a ngắc ngứ: "Bà..tờ...iê nờ iên...tiên...bà tiên...". "Bà tiên hiện ra và bảo...Đọc lại nào. Chậm thôi", một giọng trẻ con khác ra chiều bảo ban.

    Tôi nhìn qua khe cửa. Khoảng sáu bảy đứa trẻ đầu tóc xoăn tít ngồi xếp bằng quanh bếp lửa. Cạnh chúng là một người phụ nữ trẻ và một bà lão. Ngón tay dò trên cuốn sách (chính là cuốn truyện tranh mà Nicole mượn ở trường không chịu trả suốt mấy tuần nay), hai người lớn chụm môi cố vật lộn với mấy tiếng "i ê nờ iên" đang mắc kẹt trong cổ họng. Đám trẻ con đã đọc xong câu văn, ngóng cổ chờ hai người phụ nữ đánh vần nốt. "Cô giáo" Nicole đang háo hức chỉ bảo "học trò".

    "Khi cháu nó khoe đã đọc được sách, tôi không tin", người mẹ trẻ đến mức đáng kinh ngạc của Nicole phân bua, khi tôi đã vào nhà. "Ông bà tôi, cha mẹ tôi, rồi tới các anh các chị tôi không ai biết chữ cả. Tôi cũng không nốt. Mới mười bốn tuổi tôi đã đẻ Nicole, thời gian đâu mà học", người phụ nữ trẻ lấy chiếc khăn lau mồ hôi lấm tấm trên cánh mũi. "Nó bảo, mẹ và bà cứ thử xem, con chỉ cho. Rồi nó rủ thêm mấy đứa con nhà hàng xóm cùng học. Từ cha sinh mẹ đẻ có bao giờ tôi mơ được học chữ. Giờ tôi biết khá khá rồi đấy. Tôi đọc cô giáo nghe thử nhé", bà của Nicole ngượng nghịu nhìn xuống cuốn sách lấm lem nhọ nồi.

    Cũng như ở trên lớp, Nicole lại cúi gằm mặt xuống đất. Nó thì thào qua tiếng nấc: "Con xin cô, cô đừng mách. Con không muốn bị đuổi học". Và nó tròn mắt ngạc nhiên trước câu trả lời nghẹn ngào của tôi: "Ồ không, Nicole. Người đáng bị đuổi là cô kia".</span>
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này